Edit + Beta: Khang Vy

Trong lúc Chu Yến Hỗn trên máy bay, người của Đường Phái đã không ngừng tra cứu, cuối cùng tra được một cái tên – Vương Tinh Hải.

Vừa thấy cái tên này, Đường Phái đã quên mất anh ta là ai, lúc sau cẩn thận nhớ lại, nhớ tới hai năm trước phòng làm việc của anh ta chụp lén Thẩm Nguyện Hề và Phó Tranh, lúc ấy còn bịa đặt cô.

Khi đó, dưới sự phân phó của thiếu gia, cậu ta và Tần Tinh tố cáo Vương Tinh Hải trốn thuế, bọn họ còn ngồi dưới lầu công ty anh ta chờ thanh tra kiểm toán tới mới rời khỏi.

Lúc Chu Yến Hỗn xuống máy bay đã gọi lại cho Đường Phái, nghe cậu ta nói người lên kế hoạch lần này là Vương Tinh Hải, nghe được cái tên này cậu đã nhớ ra, theo bản năng, cậu luôn ghi nhớ những người bắt nạt Thẩm Nguyện Hề.

Hai năm đã qua, Vương Tinh Hải lại tung tin bịa đặt Thẩm Nguyện Hề, chứng tỏ chuyện trốn thuế đã bỏ ra không ít tiền, mấy năm nay tài khoản bị khóa nên tổn thất rất nhiều, vẫn luôn ghi hận trong lòng, vì thế chờ tới giờ mới trả thù cậu và Thẩm Nguyện Hề.

Đồng thời, Chu Yến Hỗn cũng không cho rằng lần này Vương Tinh Hải chiến đấu hăng hái một mình, thời gian tung tin quá nhạy cảm, cậu nghi ngờ, tin nóng lần này là do đối thủ cạnh tranh với Thẩm Nguyện Hề làm ra.

Vương Tinh Hải là người tham tài, nếu chỉ có một mình sẽ không làm ra chuyện gì tổn thất tiền bạc, có lẽ là đã nhận tiền của phía đối thủ nên mới lên mạng tung tin về Thẩm Nguyện Hề.

Đường Phái nói, "Phải rồi, thiếu gia, anh trai cậu, còn có chú dì cũng đã đăng weibo bảo vệ chị Nguyện Nguyện."

Chu Yến Hỗn nghe vậy thì kinh ngạc nhướng mày, "Ba tôi cũng đăng weibo?"

Đường Phái gật đầu, "Đúng vậy, chú cũng đăng rồi, lúc tôi thấy còn giật mình nữa."

Chu Yến Hỗn bỗng nhiên cười nhẹ, "Được rồi, tôi biết rồi."

Ông già này, cuối cùng cũng có trái tim rồi.

Phòng làm việc của Vương Tinh Hải ở thành phố D, Đường Phái cần thời gian xác nhận Vương Tinh Hải đang ở chỗ nào, sau khi biết người đứng sau là anh ta thì chuyện đã dễ dàng hơn, trước tiên đi tìm Thẩm Nguyện Hề.

Gần như là vừa đến nhà đã ngồi máy bay tới, cũng chỉ ăn cơm trên máy bay, bụng chưa no nhưng cũng không muốn ăn gì, vội vã đi tìm Thẩm Nguyện Hề.

Thẩm Nguyện Hề nằm trên giường ngủ, đột nhiên nghe tiếng chuông điện thoại mới mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn thông báo là Chu Yến Hỗn gọi tới, cô cầm điện thoại rồi lại chui vào ổ chăn, khàn khàn nghe máy, "Sao vậy anh yêu?"

Nghe được giọng cô, Chu Yến Hỗn biết cô đang ngủ, cười khẽ, "Ngủ rồi sao? Có đang mơ thấy anh không?"

Lúc này Thẩm Nguyện Hề mới tỉnh táo lại một chút, cánh tay vươn ra bật đèn đầu giường, "Anh tới rồi sao?"

"Ừm, tới rồi." Chu Yến Hỗn lại nói, "Nhưng em không cần xuống đâu, vất vả lắm mới ngủ được, ngủ tiếp đi."

Làm sao Thẩm Nguyện Hề lại nghe lời Chu Yến Hỗn được, lập tức phủ thêm áo khoác rón rén đi ra ngoài, xách giày trên tay.

Chu Yến Hỗn chờ cô ở dưới lầu, cuối thu, cậu mặc áo khoác gió mỏng, đứng trên mặt đất phủ đầy lá phong chờ cô.

Buổi tối có gió lạnh, dường như ngày mai sẽ mưa to, ban đêm hơi lạnh, cả người Chu Yến Hỗn lại nóng bừng.

Thẩm Nguyện Hề nhanh chóng chạy tới nhảy lên người cậu, quả nhiên bị hơi ấm vây quanh.

Chu Yến Hỗn vững vàng tiếp được cô, hai người còn chưa nói chuyện, cứ vậy trong đêm khuya thâm tình ôm hôn nhau.

Sức lực Chu Yến Hỗn lớn, hồi còn ở nước ngoài luôn thích ôm Thẩm Nguyện Hề như vậy, còn có thể vừa ôm cô vừa tập thể dục.

Hai người ở dưới nhà không có chút kiêng kỵ nào, Thẩm Nguyện Hề luôn treo trên người Chu Yến Hỗn.

Nụ hôn sâu dần biến thành mổ nhẹ, Chu Yến Hỗn mổ nhẹ từng cái trên môi và cằm cô, giọng nói nhu tình khắc cốt ghi tâm, "Chị phải chịu ấm ức rồi."

Thẩm Nguyện Hề nghe không ra chữ chị cậu gọi, đáy lòng mềm mại, "Chút này thì ấm ức gì chứ, trước kia đã chịu không ít rồi mà."

Chu Yến Hỗn thức thời, lập tức nhận sai, "Tiểu Hỗn sai rồi."

Thẩm Nguyện Hề bật cười, "Không phải anh tới rồi sao."

Tâm tình Thẩm Nguyện Hề đã được mọi người an ủi tốt lên, lúc này thấy Chu Yến Hỗn tới tìm mình, mây mù đáy lòng biến mất toàn bộ, hoàn toàn vui vẻ.

"Đêm nay anh ở đâu thế?" Thẩm Nguyện Hề hỏi.

Chu Yến Hỗn nói, "Đêm nay đi tìm Vương Tinh Hải."

"?"

"Vương Tinh Hải làm."

"..."

Thẩm Nguyện Hề cũng còn nhớ Vương Tinh Hải, trí nhớ cô không kém, nhớ rõ chuyện Vương Tinh Hải chụp lén cô và Phó Tranh.

"Anh ta báo thù sao?" Thẩm Nguyện Hề như nghe được chuyện cười, "Ghi thù như vậy à?"

"Ừm, có liên quan tới tiền chắc chắn phải nhớ lâu rồi."

Vừa trở về chưa quen với múi giờ, Thẩm Nguyện Hề không muốn cả đêm nay Chu Yến Hỗn không được ngủ, đau lòng cho cậu.

"Anh đừng động vào anh ta, trước tiên cứ tới khách sạn ngủ một giấc đi, được không?"

Chu Yến Hỗn không nói gì, vẻ mặt lại muốn xử lý chuyện này ngay trong đêm.

Thẩm Nguyện Hề chậm rãi híp mắt, vận dụng cách cũ, nhảy từ trên người cậu xuống, lạnh lùng nhìn, "Có ngủ hay không?"

Chu Yến Hỗn sợ nhất là Thẩm Nguyện Hề tức giận, đôi mắt cụp xuống ngoan ngoãn, "Vậy em ngủ cùng anh."

Thẩm Nguyện Hề ngẩng đầu nhìn nhà mình, thầm nghĩ chắc ba mẹ cũng ngủ rồi, hẳn là không để ý cô ngủ ở đâu đâu nhỉ.

Vì thế Thẩm Nguyện Hề cong môi cười, ôm tay Chu Yến Hỗn rồi chạy theo cậu.

Ban đêm chạy trốn như bỏ nhà đi với người yêu, ánh trăng sau mây như ẩn như hiện. Trời nổi gió, gió thổi khiến mây đen tản đi, ánh trăng xuất hiện, nhà ai mở tiếng ca kịch, không khí trở nên lãng mạn.

*

Chu Yến Hỗn và Thẩm Nguyện Hề tới khách sạn ở một đêm, bởi vì lạ giường nên cũng khó ngủ, sáng hôm sau bắt đầu mệt mỏi rã rời, đặc biệt là Thẩm Nguyện Hề có đồng hồ sinh học bừa bãi, rất không có tinh thần.

Sáng sớm trời đã mưa, ngày mưa hợp để ngủ nhất, giọt mưa hắt vào cửa kính tựa như bài hát ru của thiên nhiên.

Chu Yến Hỗn còn ổn, sáng sớm dậy tắm rửa đánh răng xong, cúi người hôn lên trán cô, "Anh đi tìm Vương Tinh Hải, buổi tối sẽ về tham dự lễ trao giải của em."

Thẩm Nguyện Hề nhắm mắt, đưa tay che môi cậu, "Nói với chị đây mấy lời dễ nghe chút đi."

Môi Chu Yến Hỗn chuyển hướng, ghé sát tai cô, khàn khàn nói, "Chị xinh đẹp nhất, em trai yêu chị nhất."

Hai người yêu nhau đã được hai năm, lời ngọt ngào nào cũng từng nói rồi, Thẩm Nguyện Hề nghe xong, khóe môi vẫn cong lên, vô cùng ngọt ngào.

Tay ôm cổ cậu, dính người, "Trời đang mưa mà, ngủ thêm đi, không muốn anh đi."

Chu Yến Hỗn cũng không muốn đi, chỉ muốn dính lấy cô, nhưng bây giờ cậu cần giải quyết Vương Tinh Hải, cậu nghiêng đầu hôn lên mặt cô, "Anh đã hứa rồi, sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt em nữa, nói được làm được. Ngoan, chờ anh trở về."

Thẩm Nguyện Hề mở to mắt, Chu Yến Hỗn đã mặc quần áo xong, râu cũng đã cạo, trên người rất thơm. Mấy năm nay cậu không hút thuốc không uống rượu, hàng năm rèn luyện, ánh mắt kiên định.

Khí chất của Chu Yến Hỗn thật sự rất mê người, lúc làm nũng giống như em trai thích dính người, lúc trầm ổn trưởng thành lại tản ra vẻ sắc bén.

Cuối cùng Thẩm Nguyện Hề cũng buông cậu ra, hài lòng cười nói, "Bỗng nhiên cảm thấy mình đang chơi trò nuôi dưỡng vậy, tiểu thiếu gia trưởng thành rồi, bắt đầu bảo vệ em rồi."

Chu Yến Hỗn mỉm cười sửa lại, "Không phải bắt đầu, là vẫn luôn."

Không phải bắt đầu bảo vệ cô, mà là vẫn luôn bảo vệ cô.

Từ khi còn là thiếu niên đến khi trở thành một người đàn ông, cả đời này của cậu đều dành để bảo vệ cô.

Rồi sau đó, Thẩm Nguyện Hề nhặt quần áo trên mặt đất, sau đó nhặt bùa hộ mệnh trên đất len.

Bùa hộ mệnh này, mấy năm nay cô luôn mang theo người, là chiếc bùa Chu Yến Hỗn từng lên chùa trên núi cầu cho cô.

Trong lòng Thẩm Nguyện Hề cảm thấy bất an vì trời mưa to, đặt vào trong tay Chu Yến Hỗn, dặn dò nói, "Tiểu Hỗn, nhất định phải chú ý an toàn, trở về rồi tự tay đưa cho em."

Chu Yến Hỗn thấy cô giữ lại bùa hộ mệnh này lâu như vậy, trong lòng mềm mại, ấm áp, trịnh trọng đồng ý, "Nhất định."

*

Đường Phái gửi tin tức tới, Vương Tinh Hải hiện ở thành phố D, Chu Yến Hỗn lập tức tới sân bay đặt vé.

Mà trên đường đi, ngoài ý muốn, Chu Yến Hỗn nhận được điện thoại của chủ tịch Chu.

Chu Sơn Lâm đi thẳng vào vấn đề, "Nữ chính được đề cử có tên Hoắc Phỉ, hợp đồng của người này có hiệu lực hai năm, vì tài nguyên của năm sau, nhất định cô ta phải có được ngôi vị ảnh hậu, đây là nguyên nhân cô ta chèn ép Thẩm Nguyện Hề. Hai nữ chính được đề cử sẽ được chú ý, chỉ cần thanh danh Thẩm Nguyện Hề không tốt sẽ bị mang ra bàn tán, có lẽ chính là ké fame mà các con thường nói."

Chu Yến Hỗn ngồi trong xe, nhìn màn mưa dần to hơn bên ngoài cửa sổ, nghe tiếng cần gạt nước, trong tiếng mưa nhẹ nhàng nói, "Chủ tịch Chu chú ý tới giới giải trí như vậy từ lúc nào thế?"

Chu Sơn Lâm bị con trai trêu chọc, yên lặng một lúc rồi hỏi, "Nguyện Nguyện sao rồi?"

Tất nhiên Chu Yến Hỗn có thể cảm nhận được ba mình đã thay đổi, hơn hai năm nay luôn ôn tồn nói chuyện, sống nửa đời người biết sai vẫn có thể sửa, làm con trai tất nhiên cũng vui, "Con trai và con dâu ba vẫn tốt."

Chu Sơn Lâm nghe vậy thì vui vẻ, "Nguyện Nguyện đồng ý gả cho con rồi sao?"

Tiết tấu tiếng mưa ngoài cửa sổ nghe như đang thúc giục, Chu Yến Hỗn chậm rãi nói, "Nhanh thôi."

Chu Yến Hỗn nói chuyện của Hoắc Phỉ cho Thẩm Nguyện Hề nghe, để cô có chuẩn bị tâm lý, nếu gặp được cô ta ở thảm đỏ trước lễ trao giải, cô sẽ chuẩn bị trước.

Nhưng có lẽ Thẩm Nguyện Hề đã ngủ rồi, không trả lời tin nhắn, Chu Yến Hỗn lại nói chuyện này cho Thẩm Uyển Hề, đảm bảo mọi việc cho tối nay.

*

Lúc Chu Yến Hỗn tới thành phố D, lập tức mang người tới thẳng phòng làm việc của Vương Tinh Hải.

Thật ra chuyện tìm Vương Tinh Hải này có thể giao cho Đường Phái hoặc người khác tới làm, nhưng Chu Yến Hỗn muốn đích thân giải quyết anh ta.

Không vì gì khác, chỉ vì câu nói kia của Thẩm Nguyện Hề với cậu, "Tiểu Hỗn, em sợ".

Người khiến Nguyện Nguyện của cậu sợ hãi, tất nhiên cậu tuyệt đối không nương tay.

Phòng làm việc của Vương Tinh Hải ở rất sâu, tận mặt trong của khu dân cư, Chu Yến Hỗn cho người gõ cửa, nháy mắt cửa bị mở ra, đám người Chu Yến Hỗn mang tới lập tức vọt vào xem nội dung trên máy tính.

Vương Tinh Hải thấy người tới là Chu Yến Hỗn, vô ý thức rùng mình một cái.

Anh ta đã tra được rất nhiều chuyện của Thẩm Nguyện Hề và Chu Yến Hỗn, cũng hiểu rõ Chu Yến Hỗn hơn, vì thế mà kiêng kị và sợ hãi cậu.

Chu thiếu là người hàng năm chơi bời, chuyện gì cũng có thể làm ra.

Nhưng tiền có thể sai bảo ma quỷ, bên Hoắc Phỉ đưa ra rất nhiều tiền, sau khi cầm tiền của cô ta, Vương Tinh Hải cũng không quan tâm tới hậu quả.

Chỉ là lúc này nhìn thấy Chu Yến Hỗn, anh ta vẫn rất sợ.

Chu Yến Hỗn thấy sự sợ hãi trong mắt anh ta, giày da bước tới gần Vương Tinh Hải, mỗi bước đi như đạp lên đầu lên cổ anh ta.

Hai chân Vương Tinh Hải mềm nhũn hô lớn, "Mấy người đang làm gì thế! Đây là xâm phạm quyền riêng tư của người khác!"

Nhưng những nhân viên khác đã lùi đi xa, người thông minh tất nhiên biết phải tránh xa việc trước mắt, tùy ý để người tra xét máy tính của mình.

"Chu thiếu, ở đây đã có bài viết biên tập từ trước, chúc mừng Hoắc Phỉ có được giải thưởng ảnh hậu, cũng đã đặt trước giờ đăng."

"Chu thiếu, ở đây có rất nhiều ảnh chụp của cậu và chị Nguyện."

"Chu thiếu, máy tính này có hơn hai mươi tài khoản marketing."

Chu Yến Hỗn khoanh tay tới gần Vương Tinh Hải, ánh mắt sắc bén, giọng nói lạnh lùng, "Anh tìm chết rồi."

Trong nháy mắt, trên trán Vương Tinh Hải lấm tấm mồ hôi, hai chân run rẩy, "Chu thiếu, bây giờ là xã hội hòa bình, tự do ngôn luận, lời tôi nói đều là sự thật."

Lời của anh ta thật sự ngu ngốc, đám người đi cùng Chu Yến Hỗn nghe vậy cũng cười.

Chu Yến Hỗn đứng trước mặt Vương Tinh Hải, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm anh ta, đồng thời ra lệnh, "Những bài đăng đã đặt lịch tối nay chúc mừng ảnh hậu Hoắc Phỉ đổi thành bây giờ, ngay lập tức."

Lời này vừa nói ra, nhân viên trong phòng làm việc của Vương Tinh Hải đồng thời ồ lên.

Còn chưa tới lễ trao giải, weibo này được đăng lên, Hoắc Phỉ đúng là gặp hạn rồi! Pha lật xe này nhất định sẽ trở thành lịch sử đen tối bám theo Hoắc Phỉ cả đời.

Vương Tinh Hải lớn tiếng ngăn cản, lại bị một chân Chu Yến Hỗn đạp vào giữa bụng, anh ta lảo đảo ngã ra sau, tiếng bàn ghế xô đẩy vào nhau vô cùng chói tai.

Vương Tinh Hải mất hết mặt mũi, khom lưng ôm bụng đổ mồ hôi nhưng vẫn kiên cường kêu lên, "Đánh người là phạm pháp! Tôi muốn báo cảnh sát."

Chu Yến Hỗn nghiêng người chọn một cái ghế dựa ngồi xuống, bình tĩnh nhìn Vương Tinh Hải trước mặt, hai chân vắt chéo, "Kết quả cũng chỉ nộp tiền thôi, anh cho rằng Chu Yến Hỗn tôi không có chút tiền đấy à? Anh cho rằng tới Cục cảnh sát tôi sẽ không cắn ngược lại anh, để cảnh sát điều tra anh sao?"

Chỉ có người trong sạch mới không sợ cảnh sát, còn người nhiều điểm đen như Vương Tinh Hải, vào Cục cảnh sát rất hợp tình hợp lý, còn sợ hãi ánh sáng.

Lúc này, người đi cùng Chu Yến Hỗn nói, "Chu thiếu, bài đã được đăng, toàn bộ các tài khoản marketing cũng đã lên bài.

Chu Yến Hỗn gật đầu, sau đó phóng khoáng hạ lệnh, "Sáu cái máy tính này, đạp nát cho tôi, đạp cho ổ cứng không khôi phục được."

Nói rồi đưa mắt nhìn Vương Tinh Hải, "Mỗi máy tính cho anh một vạn, sáu máy sáu vạn, Chu Yến Hỗn tôi bồi thường cho anh."

Vương Tinh Hải vừa tức lại vừa sợ, những tư liệu trong đó còn nhiều hơn cả sáu vạn!!!

"Còn nữa, tôi muốn nói với anh thêm hai câu."

Trong căn phòng trừ tiếng hít thở của nhân viên cũng chỉ có tiếng đập máy tính đinh tai nhức óc.

Chu Yến Hỗn thong thả, lời nói lạnh lùng từ từ vang lên, "Muốn hủy diệt thế giới tinh thần của một người thì cứ hủy hoại cuộc sống của người này. Vương Tinh Hải, công việc của vợ anh, trường học của con anh, anh hối lộ hiệu trưởng trường của con..."

Vương Tinh Hải đột nhiên cao giọng, "Đủ rồi đủ rồi!"

Chu Yến Hỗn tiếp tục không nhanh không chậm, "Công việc ở nhà máy của ba vợ anh, nhà và xe thuê của em gái em rể anh, đồ cổ anh yêu thích, thẻ tín dụng anh tiêu quá mức."

Nói tới đây, Vương Tinh Hải đã không phát ra nổi âm thanh, hai mắt như đã chết, không phản bác nào được nữa, suy yếu quỳ xuống trước mặt Chu Yến Hỗn.

Tiếng đập máy tính xung quanh vẫn chưa ngừng, cũng chính là đạp đổ toàn bộ thế giới tinh thần của Vương Tinh Hải, đạp đổ tương lai kiếm tiền nhờ tin tức của anh ta, tiếng sau vang hơn tiếng trước, rơi vào trên đầu anh ta, khiến anh ta suy yếu ngã xuống mặt đất.

Chu Yến Hỗn chỉnh cổ áo rồi đứng dậy, lời nói khí phách truyền tới tai Vương Tinh Hải, "Nhớ cho kỹ, đây là kết cục của việc anh động vào Thẩm Nguyện Hề."

Vương Tinh Hải hoảng loạn, liên tục lắc đầu, "Không dám không dám, không dám nữa..."

Tài khoản chúc mừng ảnh hậu được đăng lên weibo, bài nào cũng như bài nào khen kỹ thuật diễn của Hoắc Phỉ, khen Hoắc Phỉ danh xứng với thực.

Cư dân mạng lên weibo, còn chưa tới giờ trao giải đã thấy những bài này, quả đúng là màn lật xe đáng cười nhất từ trước tới nay trong giới showbiz.

[Mẹ nó ha ha ha ha ha ha ha ha, đáng cười quá, màn tiêu tiền ngu ngốc nhất trên đời của HP.]

[Vãi thật, tôi đang nói chuyện với bạn xem HP có thể lấy được vị trí ảnh hậu không, kết quả cô ta lại làm ra chuyện đáng xấu hổ như vậy, đúng là làm người qua đường phản cảm mà.]

[Thoát fan thoát fan, tôi thích Hoắc Phỉ 5 năm, vẫn luôn coi cô ấy là ánh trăng sáng của đời mình, không ngờ cô ấy lại làm ra chuyện này.]

[Hay là không liên quan tới HP, là do sai lầm của công ty...?]

[Đừng tẩy trắng, nhân phẩm HP chẳng ra sao cả, các người cứ chờ xem, xem có minh tinh nào đăng bài bảo vệ cô ta không?]

[Ha ha ha ha ha nãy giờ tôi cười mãi, chuyện này thật sự buồn cười quá, bây giờ tôi bắt đầu chờ mong nếu HP thật sự đoạt được vị trí ảnh hậu, camera sẽ quay biểu cảm kinh ngạc và cảm động trên mặt cô ta thế nào, chờ mong kỹ thuật diễn này ha ha ha.]

[Thất vọng quá nhiều ha ha ha ha, tôi chọn TNH, nhân phẩm và kỹ thuật diễn của chị Hương Lê ăn đứt luôn!]

Sau khi Hoắc Phỉ nhìn thấy tình hình này, tức giận muốn xỉu, hộc máu gọi điện thoại cho Vương Tinh Hải, anh ta thấy cô ta gọi đến cũng không dám nghe máy.

Chu Yến Hỗn thấy người gọi tới, duỗi tay cướp điện thoại của Vương Tinh Hải, giọng nói âm trầm, "Tôi là Chu Yến Hỗn."

Hoắc Phỉ hô lên, "Là cậu!"

Có khiếp sợ, có kinh hãi.

Chu Yến Hỗn thong thả ung dung, "Là tôi."

Hoắc Phỉ vốn muốn mắng Vương Tinh Hải, giờ lại không nói nên lời, hoàn toàn ngậm miệng.

Giọng điệu Chu Yến Hỗn lạnh nhạt, "Hoắc Phỉ, đây là kết cục của người trêu chọc vào Thẩm Nguyện Hề."

*

Mưa rất to, tiếng sấm sét ầm ầm kèm theo tiếng cảnh báo, cơn gió lốc khiến cây nghiêng ngả, mưa to làm mờ tầm nhìn.

Thẩm Nguyện Hề còn đang ngủ trong khách sạn, đột nhiên nghe được tiếng sét xé ngang trời, bừng tỉnh khỏi giấc mơ, phản ứng đầu tiên là chuyến bay của Chu Yến Hỗn nhất định sẽ bị hủy, có khả năng cậu không kịp trở lại.

Ngồi dậy xem dự báo thời tiết, dự báo nói chạng vạng có lẽ mưa sẽ nhỏ hơn.

Cô đang nghĩ tới Chu Yến Hỗn, cậu đã gửi chat voice tới, giọng nói lười biếng lộ ra vẻ ấm ức, "Chị ơi, Tiểu Hỗn vừa phải bồi thường sáu vạn, Tiểu Hỗn không có tiền nữa rồi."

Thẩm Nguyện Hề nghe cậu giả vờ thảm thương, đáy lòng lo lắng cũng đỡ hơn không ít, gọi điện thoại cho cậu nói, "Nếu thiếu gia không có tiền, vậy để chị nuôi thiếu gia vậy."

Chu Yến Hỗn cười khẽ, sau đó nhìn ngoài cửa mưa to, xin lỗi, "Có khả năng anh sẽ tới muộn rồi."

Thẩm Nguyện Hề nói nhỏ, "Đến trễ một lễ trao giải thì có sao đâu, anh không đến trễ trong cuộc đời em là tốt rồi. Chú ý an toàn, đừng có vội trở về."

Thích một người, sẽ thích mỗi mặt của người đó.

Chu Yến Hỗn thích cô làm nũng với mình, thích cô quản lý mình, thích cô chiều chuộng mình, cũng thích sự dịu dàng của cô dành cho mình.

Chu Yến Hỗn chậm rãi nói nhỏ, "Em yêu, anh yêu em."

Thẩm Nguyện Hề nghe vậy đỏ mặt, nói trắng ra như vậy khiến cô thẹn thùng, nắm chặt điện thoại, hai má đỏ bừng, khóe môi cong lên, "Ừm."

Tiệc trao giải tối nay không vì mưa to mà hủy bỏ, rất đúng hẹn, hơn nữa còn khẩn cấp dựng thảm đỏ trong nhà, để diễn viên và minh tinh chuẩn bị đi thảm đỏ bên trong.

Thời gian hai năm, Phương Tiểu Hủy đã trở thành chuyên viên trang điểm nổi tiếng, thậm chí có phòng làm việc và trợ lý riêng của mình, lần này Thẩm Nguyện Hề đi thảm đỏ, là Phương Tiểu Hủy tự mình tới trang điểm cho cô.

Trước đó Phương Tiểu Hủy đăng weibo đã báo trước, nói sẽ trang điểm cho Nguyện Nguyện, rất nhiều cư dân mạng bình luận hâm mộ tình bạn của hai người, đồng cam cộng khổ không chia lìa.

Trong khách sạn, Phương Tiểu Hủy trang điểm cho Thẩm Nguyện Hề mất hai giờ, trừ đôi môi đỏ của cô, toàn bộ như không trang điểm vậy, hoàn toàn giống với khuôn mặt bình thường, làn da trắng nõn xinh đẹp, không có bất kì tỳ vết nào.

Mái tóc dài uốn xoăn, trên cổ đeo dây chuyền Thẩm Uyển Hề tặng, khuyên tai dài, lễ phục đen ưu nhã, từ trên xuống dưới đều lộ ra cảm giác của một mỹ nhân.

Thẩm Uyển Hề đứng một bên nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Thẩm Nguyện Hề, lắc chân ăn dưa, "Hành động hôm nay của Chu Yến Hỗn cũng được đấy, toàn bộ trên mạng đều nói về Hoắc Phỉ. Mà cái người tên Hoắc Phỉ này cũng thật ngu, hợp tác với ai không hợp tác lại đi hợp tác với Vương Tinh Hải, đầu óc chắc bị ngựa đá rồi."

Thẩm Lan nghe vậy nhíu mày, không phải vì chuyện của Hoắc Phỉ mà vì cách dùng từ của con gái lớn.

Phương Tiểu Hủy lại nói, "Chị tiên nữ, chị chia sẻ bài đi, trực tiếp trào phúng cô ta, sung sướng."

Kiến nghị này với Thẩm Uyển Hề mà nói thật sự vừa lòng, lập tức chia sẻ lại bài đăng ảnh hậu của Hoắc Phỉ, hơn nữa còn ghi một dấu chấm than.

Cư dân mạng nháy mắt vào bình luận, toàn bộ đều là ha ha ha ha.

Thẩm Nguyện Hề không nghe vào chữ nào, cô nhìn màn mưa bên ngoài cửa sổ, lo lắng cho chuyến bay Chu Yến Hỗn đến trễ, sau đó cậu lại nhất định đi đường cao tốc trở về, sợ không an toàn.

Cuối cùng Phương Tiểu Hủy cũng trang điểm xong, lùi lại nói, "Được rồi, đại mỹ nhân của chúng ta tới rồi đây!"

Hạ Từ nhìn mà rơi lệ, nhịn không được ôm lấy con gái, "Nguyện Nguyện của mẹ thật xinh đẹp, quá đẹp."

Thẩm Uyển Hề cũng chạy tới ôm cô, "Nguyện Nguyện của chị xinh đẹp nhất."

Một bên lại nói với mẹ, ""Nguyện Nguyện của con" là lời của con mà, sao mẹ lại đoạt xưng hô của con rồi."

Thẩm Lan ở bên cạnh cảm thán, hình ảnh này là điều ông yêu nhất trong đời.

Thẩm Nguyện Hề tạm rút tâm tư ra khỏi Chu Yến Hỗn, nghiêng đầu cười với ba, "Đạo diễn Thẩm, con chuẩn bị thế này có long trọng quá rồi không? Giống như con nhận giải tới nơi rồi vậy."

Thẩm Lan cười nói, "Mới có hai tiếng thôi, minh tinh khác tham gia có khi còn phải trang điểm năm tiếng đấy, đây là sự tôn trọng với ban tổ chức, cũng là tôn trọng với bộ phim được đề cử của chúng ta. Bé ngoan Nguyện Nguyện, cho dù hôm nay không đoạt giải cũng không sao. Chúng ta cố gắng, tỉ mỉ chuẩn bị cho bộ phim, như vậy là đủ rồi."

Thẩm Nguyện Hề nghe lọt những lời này, nhưng Hạ Từ lại không, "Ôi trời, phiền quá, đừng dạy con những lúc thế này nữa, Nguyện Nguyện của em nhất định sẽ là ảnh hậu!"

Thẩm Nguyện Hề bật cười, cảm giác hạnh phúc bao quanh thật sự khiến cô say mê cả đời.

*

Trên thảm đỏ, quả nhiên Thẩm Nguyện Hề gặp được Hoắc Phỉ.

Dường như Hoắc Phỉ là người trang điểm năm tiếng trong lời của Thẩm Lan, lớp trang điểm thoạt nhìn rất dày, lễ phục hoa lệ.

Khí chất của Thẩm Nguyện Hề là tinh xảo tùy ý, còn Hoắc Phỉ là tinh xảo long trọng.

Trên mạng truyền đến sự ồn ào và huyên náo, nhìn bề ngoài dường như Hoắc Phỉ cũng không chịu ảnh hưởng gì, vẫn hào phóng cười trước máy quay.

Đoàn phim của Thẩm Nguyện Hề tới trước, Hoắc Phỉ ở sau, đi qua thảm đỏ, Thẩm Nguyện Hề đợi ở một góc trong hậu trường, bình tĩnh chờ cô ta đi tới.

Nhiều người như vậy bảo vệ mình không có nghĩa là Thẩm Nguyện Hề không bộc phát tính tình.

Hơn nữa, từ khóa hot search lần này của Hoắc Phỉ và Vương Tinh Hải tạo ra là Chu Yến Hỗn, Thẩm Nguyện Hề cảm thấy hôm nay nên dạy dỗ cô ta một chút.

Máy quay đều ở đầu bên kia thảm đỏ, không có ai quay lại hậu trường, Thẩm Lan chú ý tới động tác nhỏ của Thẩm Nguyện Hề cũng không ngăn cản, chỉ cần con gái ông vui là được.

Đôi tay Hoắc Phỉ nắm váy, trên mặt vẫn là nụ cười tiêu chuẩn, cùng đoàn phim chậm rãi đi vào hậu trường.

Trong mắt Thẩm Nguyện Hề hiện lên vẻ phiền chán, lúc này nhấc chân đi tới chỗ Hoắc Phỉ, mặc kệ những người bên cạnh cô ta, Thẩm Nguyện Hề gọn gàng dứt khoát khẳng định nói, "Là cô mua hot search Chu Yến Hỗn vị thành niên."

Hoắc Phỉ không ngờ Thẩm Nguyện Hề lại trực tiếp tới đây nói chuyện này với mình, mắt làm ra vẻ kinh ngạc cười nói, làm bộ không nghe hiểu, "Cô nói cái gì vậy?"

Thẩm Nguyện Hề cười lạnh đánh giá Hoắc Phỉ, không màng tới sự trốn tránh của cô ta, nói thẳng, "Hoắc Phỉ, cả cô và tôi đều biết, sau lưng dựa vào kim chủ không chính đáng, kim chủ cũng không coi cô là con người, nói khó nghe là chỉ coi như một con vật để nuôi dưỡng. Tôi biết hợp đồng của cô, nhưng vì sao thì tôi sẽ không đoán, chỉ muốn nói cho cô biết, lòng tham không đáy ở giới giải trí cuối cùng cũng xuống dốc thôi. Cô có kỹ thuật diễn thì nên ngoan ngoãn kiếm tiền bằng thực lực, âm thầm bôi xấu người khác sau lưng, dẫm lên đầu lên cổ người khác làm bậc thang là thủ đoạn bỉ ổi nhất."

Thẩm Nguyện Hề nói trắng ra không hề khách khí, sắc mặt Hoắc Phỉ trắng bệch, lớp trang điểm cũng không che giấu được sự hoảng loạn trong mắt cô ta.

Người đại diện và bảo vệ muốn tới ngăn cản, nhưng Thẩm Nguyện Hề đứng trước mặt Hoắc Phỉ không động thủ, chỉ nói chuyện mà thôi, không có gì phải ngăn lại cả.

Thẩm Nguyện Hề tiếp tục nói, "Cuối cùng, tôi muốn nói với cô một câu, ác giả ác báo."

Hoắc Phỉ bị dạy dỗ trước mặt nhiều người, hoàn toàn tức giận, "Thẩm Nguyện Hề, cô là cái thá gì chứ, con mẹ nó còn tới dạy đời tôi? Chẳng qua cô cũng chỉ ỷ vào bối cảnh gia đình cô nên mới nói được những lời như thế! Căn bản cô không biết loại người không có bối cảnh chống lưng như chúng tôi phải bước lên trên khó khăn gian nan thế nào!"

Ánh mắt Thẩm Nguyện Hề kiên định, không có bất kỳ suy xét nào, cất bước tới gần Hoắc Phỉ, "Cô sai rồi! Tôi nói những lời như vậy không chỉ do bối cảnh gia đình, mà còn do Thẩm Nguyện Hề tôi từ nhỏ đã không sợ bất cứ thứ gì, bởi vì tôi chỉ dùng thực lực để nói chuyện, chưa bao giờ bôi xấu ai sau lưng cả! Đương nhiên, còn vì tôi là kiểu người không phạm ta ta không phạm người, nếu cô đã động tới tôi rồi, nhất định tôi sẽ cho cô biết hậu quả. Hoắc Phỉ, cô hẳn là nên cảm tạ bối cảnh gia đình của tôi, nếu không hôm nay tôi đã sớm động thủ đánh cô rồi."

Hoắc Phỉ càng không tin, ngẩng mặt kêu, "Cô còn muốn đánh tôi sao? Vậy cô đánh đi, đánh đi! Tôi nói cho cô biết, Thẩm Nguyện Hề, hot search của Chu Yến Hỗn là tôi mua đấy! Đừng tưởng cô có nhiều người bảo vệ là có thể che giấu quá khứ ghê tởm, cô với trẻ vị thành niên ---"

"Bốp" một tiếng, lời nói của Hoắc Phỉ đột nhiên im bặt.

Thẩm Nguyện Hề giơ tay lên cao, không chút khách khí tát Hoắc Phỉ một cái.

Những người vây xem hít sâu một hơi, đánh người ở hậu trường là chuyện thường thấy, nhưng hai nữ chính được đề cử giải ảnh hậu đánh nhau lại chưa từng thấy!

Khuôn mặt Hoắc Phỉ lập tức in dấu đỏ, Thẩm Nguyện Hề lạnh nhạt nói, "Một tát này, tôi đánh vì bạn trai tôi! Hoắc Phỉ, tôi cảnh cáo cô, đừng bao giờ làm nhục tình cảm của người khác!"

Hoắc Phỉ chật vật, nhóm người đại diện vội vàng muốn tiến tới đỡ cô ta, nhưng Hoắc Phỉ còn muốn đánh lại, Thẩm Uyển Hề lập tức đi qua bảo vệ Nguyện Nguyện của mình, nhưng Bạch Lê Chi đứng gần Thẩm Nguyện Hề nhất, tốc độ nhanh hơn bắt lấy cổ tay cô ta.

Bạch Lê Chi ngày thường lúc nào cũng tùy ý lười biếng, bây giờ lại lạnh lùng, "Hoắc Phỉ, một vừa hai phải thôi."

Hoắc Phỉ còn đang muốn lườm Bạch Lê Chi, lúc này, bên cạnh anh lại có một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi nhanh chân chạy đến, chống nạnh tức giận, "Cô lườm chú tôi thử xem!"

Cô gái này vô cùng xinh đẹp, làn da trắng nõn, không vui vẻ nói, "Vị thành niên thì làm sao, tôi còn chưa thành niên đã thích chú ấy kìa! Lúc chú tôi 30 tuổi, tôi mới 18, vậy thì làm sao chứ? Tôi còn nằm mơ thấy tôi hôn..."

Bạch Lê Chi lập tức buông lỏng tay Hoắc Phỉ, che miệng cô gái nhỏ lại, thấp giọng bật cười nói bên tai, "Bạn nhỏ, đề tài này để về nhà rồi chúng ta nói. Em mơ thấy cái gì, anh cho em biến nó thành thật."

Mơ thấy cái gì thành thật cái đó???

Ánh mắt xinh đẹp của Thời Mật chuyển động, hưng phấn nói, "Chú ơi chú! Em còn mơ thấy chú quỳ xuống, để em dùng roi đánh chú, còn khóc lóc kêu em dùng thêm lực cơ!"

Bạch Lê Chi, "..."

Nguyên bản là cảnh Hoắc Phỉ bị đánh, đột nhiên chuyển thành ăn "cơm tró" nhà người khác, Thẩm Nguyện Hề cười khẽ.

Hạ Từ và Thẩm Uyển Hề đứng hai bên Thẩm Nguyện Hề, ôm cô ngồi xuống.

Thẩm Tùng Chu và Giang Nhiễm Giai cũng xuất hiện ở hậu trường bảo vệ em gái, sau khi ngồi xuống cũng ngồi gần cô.

Thẩm Nguyện Hề nhìn Thẩm Tùng Chu và Giang Nhiễm Giai, có chút tò mò, cảm giác giữa hai người này có một dòng điện nào đó vô hình.

Cô nhỏ giọng hỏi, "Anh, anh và Giai Giai...?"

Giang Nhiễm Giai đỏ mặt cười với cô.

Thẩm Nguyện Hề, "!!!"

Thẩm Lan ở hậu trường nhìn về phía Hoắc Phỉ và studio của cô ta, nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu, "Chuyện ngày hôm nay mà xuất hiện trên weibo, tôi Thẩm Lan nhất định sẽ truy cứu tới cùng."

Thẩm Lan và Hạ Từ đã từng nói sẽ không để một ai động tới Thẩm Nguyện Hề, cho nên mấy năm nay chưa từng có từ ngữ nào liên quan tới Thẩm Nguyện Hề xuất hiện trên hot search.

Vì vậy chuyện đêm nay, cho dù Hoắc Phỉ bị đánh cũng không thể không nuốt vào bụng, không dám lộ ra, chỉ có thể chấp nhận.

*

Tới tham dự lễ trao giải còn có Phạm Mỹ Huệ, ông Khương và Thẩm Tâm Oánh, mọi người đều tới xem Thẩm Nguyện Hề, chờ mong cô có thể lấy được giải thưởng.

Ngay cả người của Chu gia, Chu Yến Hoài, Chu Sơn Lâm, Cốc Diễm Nhi đều đã tới chờ đợi kết quả.

Thẩm Nguyện Hề luôn nhìn điện thoại, gửi tin nhắn cho Chu Yến Hỗn: [Anh chưa về đấy chứ? Nhất định không được đi cao tốc về, rõ chưa!]

Với thời tiết này, nhất định là chuyến bay bị hoãn, với hiểu biết của cô về Chu Yến Hỗn, nhất định cậu sẽ tới đây với cô.

Cô lấy được giải thưởng này, cậu phải có mặt. Cô không lấy được giải thưởng, cậu cũng phải tới an ủi.

Đây là Chu Yến Hỗn.

Chu Yến Hỗn nhắn lại một chữ: [Ừm.]

Thẩm Nguyện Hề: [Anh đừng nói cho có lệ, cao tốc trơn, tầm nhìn thấp, em sợ anh không an toàn! Chu Yến Hỗn!!!]

Lúc này Chu Yến Hỗn đang đi đường cao tốc, không dám nói cho Thẩm Nguyện Hề, cũng không dám nói dối cô, vì thế vẫn nhắn một chữ: [Ừm.]

Thẩm Nguyện Hề tức giận: [Chu Yến Hỗn! Có phải anh đang trên đường cao tốc không?]

Chu Yến Hỗn vẫn trả lời: [Ừm!]

Thẩm Nguyện Hề tức giận muốn nổ tung: [Anh đừng giả vờ như tin nhắn tự động nữa, wechat không có chức năng này! Chu Yến Hỗn! Nếu bây giờ anh đang trên cao tốc, anh cứ chờ đó cho em!]

Chu Yến Hỗn: [Ừm.]

Thẩm Nguyện Hề: [...]

Một lát sau, Chu Yến Hỗn cũng nhắn lại năm chữ: [Em yêu, anh yêu em.]

Thẩm Nguyện Hề giận dỗi: [Em không yêu anh!!!]

Nhưng trái tim Thẩm Nguyện Hề đã treo hết trên người Chu Yến Hỗn, sợ cậu xảy ra sự cố ngoài ý muốn, lại dặn dò: [Nhất định phải chú ý an toàn, chậm một chút cũng không sao, sau lễ trao giải tới cũng được.]

Chu Yến Hỗn gửi tới một gif nam dính lấy nữ, sau đó hôn môi nữ, Thẩm Nguyện Hề bật cười, lại đau đầu.

Quá nửa lễ trao giải đã bắt đầu công bố đạo diễn và bộ phim xuất sắc nhất, không thể nghi ngờ, toàn bộ đều là Thẩm Lan.

Trước đó với mảng phim truyền hình, "muốn ôm con" cũng thắng cuộc, nam chính Thẩm Tùng Chu và nữ chính Giang Nhiễm Giai long trọng trở thành ảnh hậu và ảnh đế, lần này bản điện ảnh "muốn ôm con" lại lần nữa thắng cuộc, nam chính Bạch Lê Chi đoạt giải ảnh đế không thể nghi ngờ.

Cuối cùng tới phần công bố nữ chính xuất sắc nhất.

Thẩm Nguyện Hề luôn cúi đầu xem điện thoại, không có tâm tư nghe giải thưởng và diễn xuất, cho đến khi Thẩm Uyển Hề điên cuồng lay cánh tay cô, cô mới cả kinh ngẩng đầu hỏi, "Làm sao vậy, động đất sao?"

Toàn trường bỗng cười lớn.

Bên trên màn hình lớn quay lại phản ứng của Thẩm Nguyện Hề, chưa có một diễn viên nào có phản ứng khiếp sợ như gặp "động đất" giống cô.

Thẩm Uyển Hề và Hạ Từ ôm lấy cô, lại đẩy cô, "Ảnh hậu, mau lên đài nhận thưởng thôi!"

Lúc này Thẩm Nguyện Hề mới phản ứng được đã xảy ra chuyện gì, nhìn về phía màn hình lớn ở giữa đang chiếu đoạn cắt trong bộ phim giúp cô đoạt giải nữ diễn viên xuất sắc nhất.

Thẩm Nguyện Hề ngây ngốc cầm điện thoại, Giang Nhiễm Giai gọi cô, "Nguyện Nguyện, đưa điện thoại đây cho chị!"

Thẩm Nguyện Hề nghe vậy lập tức lắc đầu "Không được, em còn đang chờ cuộc điện thoại quan trọng."

Tiếng cười trong toàn trường lớn hơn, dù không nghe được Thẩm Nguyện Hề đang nói gì nhưng cô đã trở thành người đầu tiên lên nhận giải mà cầm theo điện thoại.

Lúc này, Thẩm Nguyện Hề chỉ sợ nhận được điện thoại của bệnh viện, lo lắng đi lên trên, đột nhiên điện thoại vang lên, Chu Yến Hỗn gửi tới hai chữ: [Tới rồi.]

Theo bản năng, cô ngẩng đầu nhìn về phía cửa lớn đang mở, một bóng người đi vào, vững vàng đứng đó.

Do khoảng cách quá xa nên cô không nhìn rõ mặt người này, nhưng bóng dáng vô cùng quen thuộc, cuối cùng cô cũng nở một nụ cười thật tươi.

Giờ phút này, nữ chính đứng trên sân khấu cười rung động lòng người, đôi mắt tỏa sáng, má lúm đồng tiền rất sâu, tất cả mọi người đều đứng dậy vỗ tay.

Lê nhận cúp, Thẩm Nguyện Hề hoàn hồn, bên má là ý cười không thể ngăn nổi, cô đứng trên sân khấu, tay chạm vào micro điều chỉnh vị trí, nhìn về phía hàng ghế toàn người nhà, bạn bè, dịu dàng cảm ơn.

"Thật sự cảm ơn, rất cảm ơn. Cảm ơn người nhà của tôi vẫn luôn ở cạnh làm bạn với tôi, cảm ơn đạo diễn Thẩm, cảm ơn ba đã dạy cho con về kỹ thuật diễn, cảm ơn anh Thẩm Tùng Chu, cảm ơn Bạch Lê Chi, cảm ơn Giang Nhiễm Giai, bọn họ đều đã trợ giúp tôi trong các cảnh quay. Cũng cảm ơn mẹ của con, mẹ Phạm của con, Phương Tiểu Hủy, cảm ơn người nhà, bạn bè, còn tất cả mọi người trong đoàn làm phim nữa, thật sự rất biết ơn mọi người. Bây giờ tôi có được giải thưởng này không chỉ vì sự cố gắng của tôi, còn vì sự cố gắng của mọi người."

Nói rồi, Thẩm Nguyện Hề hít sâu, nhìn về phía người đang đứng xa xa, người từ nhỏ đến lớn luôn làm bạn bên cô, đôi mắt ngấn lệ chớp chớp, Thẩm Nguyện Hề nhìn cậu, khẽ nói, "Cũng cảm ơn Chu Yến Hỗn, anh luôn ở cạnh làm bạn với tôi."

"Hai ngày nay đã xảy ra một số việc, có người nghi ngờ tai tiếng của tôi và Chu Yến Hỗn, thật ra tôi không có gì muốn nói với vấn đề này, chỉ có một câu thôi – tôi yêu Chu Yến Hỗn."

Toàn trường vỗ tay như sấm dậy, vì sự dũng cảm của Thẩm Nguyện Hề, cảm động và chúc phúc.

Chu Yến Hỗn đứng phía cuối cùng, người đàn ông trầm ổn trưởng thành, không còn là người trẻ tuổi dễ xúc động như ngày nào nữa, bây giờ cậu có trách nhiệm và tình yêu của bản thân, nhìn người phụ nữ ưu tú đứng dưới ánh đèn tỏa sáng trên sân khấu, đáy mắt tràn ngập sự thâm tình.

Một phút sau, Chu Yến Hỗn đăng ký weibo rồi đăng bài với năm chữ ---

[@Chu Yến Hỗn: Tôi yêu Thẩm Nguyện Hề.]

Năm chữ bao hàm thiên ngôn vạn ngữ.

*

Sau khi Thẩm Nguyện Hề nhận giải thì được phỏng vấn, tiếp theo gặp mặt người nhà và bạn bè, cũng cảm ơn người nhà họ Chu.

Chỉ là lúc Chu Yến Hoài đến chúc mừng, Thẩm Uyển Hề xoay người đi ngay, một ánh mắt cũng không để lại cho anh.

Chu Yến Hoài nhìn bóng dáng Thẩm Nguyện Hề, khẽ thở dài một hơi.

Chu Yến Hỗn luôn chờ ở cuối, mãi cũng tới trước mặt Thẩm Nguyện Hề.

Vừa rồi cậu luôn không nhịn được mà nhìn nốt ruồi gợi cảm của Thẩm Nguyện Hề, luôn muốn lấy áo phủ thêm cho cô, muốn chiếm cô cho riêng mình.

Cậu cười khẽ, đi qua gọi cô, "Em yêu."

Thẩm Nguyện Hề quay đầu lại, không chỉ không ôm cậu mà còn tức giận nổi trận lôi đình.

Trán Chu Yến Hỗn còn dán một cái băng gạc, rõ ràng là bị đập vào đâu!

Thẩm Nguyện Hề bực bội, "Có phải anh đâm xe vào đâu không! Chu Yến Hỗn!"

Cô vừa đau lòng vừa tức giận, "Anh điên rồi sao, em đã nói anh không cần vội như thế rồi còn gì, nếu ở trên đường anh –"

Chu Yến Hỗn không đợi cô trút giận xong đã đưa tay ôm chặt cô, dịu dàng nói, "Em yêu ảnh hậu, chúc mừng nhé."

Thẩm Nguyện Hề tức giận rơi nước mắt, không cảm động chút nào, giãy giụa muốn đá cậu.

Chu Yến Hỗn lại nhỏ giọng ở bên tai cô, "Chị ơi, chúng ta kết hôn đi."

Động tác của Thẩm Nguyện Hề dừng lại.

Rồi sau đó lại tiếp tục giãy giụa, trong lòng suy nghĩ, đến cái nhẫn cũng không có, trán còn bị thương, cầu hôn cái đầu cậu ấy!

Sức Chu Yến Hỗn lớn, ôm chặt cô, không để cô giãy giụa, nổi tính tổng tài bá đạo, bật cười nói, "Không phải anh đã bình an trở về rồi sao, đứng giận nữa."

Thẩm Nguyện Hề muốn cắn cậu, "Đây là do vậy may anh tốt! Nếu vận may không tốt thì sao!"

Thẩm Nguyện Hề và Chu Yến Hỗn cãi nhau cho đến khi tiệc tối hoàn toàn kết thúc.

Sau khi kết thúc, Thẩm Nguyện Hề đi cùng mẹ Phạm về khách sạn, không thèm để ý tới Chu Yến Hỗn.

Chu Yến Hỗn vất vả lắm mới biết được số phòng của Thẩm Nguyện Hề, đáng thương gõ cửa phòng cô, nhưng dù thế nào cô cũng không mở cửa, xoay người gõ cửa phòng cách vách.

Ở phòng cách vách là Phạm Mỹ Huệ, Chu Yến Hỗn chào một tiếng rồi lập tức đi tới ban công.

Ban công các phòng ở khách sạn gần nhau, Chu Yến Hỗn đưa mắt nhìn khoảng cách, bảo đảm không thành vấn đề, một chậm đạp lên.

Bên ngoài trời còn đang mưa, Phạm Mỹ Huệ vội gọi cậu lại.

Chu Yến Hỗn xua tay cười nói không có việc gì.

Chút vận động này với cậu mà nói không đáng kể, trước đó cậu và Đường Phái đánh nhau trèo phòng không ít lần, người trẻ tuổi luôn có sức sống như vậy.

Mưa rơi nghiêng làm ướt mái tóc và quần áo Chu Yến Hỗn.

Cậu linh hoạt chống hai bên vách tường, nhẹ nhàng trèo qua, đáp xuống đất.

Chu Yến Hỗn trong mưa gõ cửa sổ, "Nguyện Nguyện!"

Thẩm Nguyện Hề đã xả nước ấm vào bồn tắm, đang chuẩn bị c.ởi quần áo tắm rửa, nghe ngoài cửa sổ truyền tới tiếng gõ, hai mắt cô chớp chớp, cẩn thận nghe thấy có người gọi tên mình, lập tức chạy ra ban công thì thấy Chu Yến Hỗn ướt như gà rơi vào nồi canh.

Đây là tầng 7 đấy!!!

Thẩm Nguyện Hề tức giận đến mức phát điên, mở cửa ban công túm cậu vào, "Anh bị điên rồi à! Không sợ bị cảm sao, không sợ ngã sao! Hơn nữa, anh không sợ đi đường cao tốc bị tai nạn sao!"

Chu Yến Hỗn còn cười nhướng mày kiêu ngạo, "Vì gặp em, thiếu gia anh không sợ gì cả."

Thẩm Nguyện Hề mặc kệ cậu, xoay người muốn vào phòng tắm tiếp tục tắm rửa.

Chu Yến Hỗn giữ lấy cổ tay cô, dùng sức ôm chặt cô, tiếp tục nói bên tai, "Anh chỉ sợ không được gặp em thôi."

Thẩm Nguyện Hề, "..."

Yêu đương mấy năm nay, lời ngọt ngào nào Chu Yến Hỗn cũng từng nói, lúc dậy sớm sẽ hôn cô rồi nói "em yêu, anh yêu em".

Bây giờ Thẩm Nguyện Hề vẫn không có biểu cảm gì.

Từ đầu tới chân Chu Yến Hỗn ướt đẫm, ôm chặt lấy ảnh hậu Thẩm Nguyện Hề lễ phục ưu nhã, quả nhiên lại bắt đầu làm nũng, "Chị ơi, em sai rồi."

Giọng điệu Thẩm Nguyện Hề lạnh nhạt, "Cậu là ai vậy, tôi không biết biết cậu!"

Chu Yến Hỗn không dỗ được cô, dứt khoát trực tiếp chặn Thẩm Nguyện Hề lại, bế cô bước vào phòng tắm.

Sau khi bị bế lên, cô theo bản năng ôm lấy cổ cậu, sau đó bóp mặt cậu tức giận, "Chu Yến Hỗn! Sao anh lại không nghe lời như vậy chứ!!!"

Chu Yến Hỗn bị cô véo đau, nhìn thấy bồn tắm đúng lúc có nước ấm, ôm lấy cô trực tiếp bước vào bồn tắm.

Thẩm Nguyện Hề còn chưa c.ởi quần áo, sau khi bị đặt vào trong bồn tắm, quần áo dính chặt lấy cơ thể, không thoải mái lườm Chu Yến Hỗn.

Lúc này cậu bắt đầu thong thả c.ởi quần áo.

Thẩm Nguyện Hề, "..."

Cuối cùng cô tức giận bật cười, "Không biết xấu hổ!"

Chu Yến Hỗn kiêu ngạo nhướng mày, "Người trẻ tuổi không biết xấu hổ như thế đó."

Tiếp theo, Chu Yến Hỗn cởi áo khoác tây trang, lấy bùa hộ mệnh trong túi ra đưa cho cô, "Ít nhiều gì thì bùa hộ mệnh hôm nay cũng đã giúp anh thoát khỏi nguy hiểm."

Cậu đi đường cao tốc suýt chút nữa xảy ra tai nạn, do đó trán mới bị thương.

Thẩm Nguyện Hề nhận bùa hộ mệnh đã ướt, lườm cậu, "Phù hộ anh một lần sau này sẽ vô dụng rồi, hôm nào đi cầu cái khác vậy."

Chu Yến Hỗn gật đầu, sau đó lại lấy một cái hộp nhỏ khác ra.

Cậu cười bất đắc dĩ, cũng hiếm khi thẹn thùng, "Vốn dĩ tính hôm nay cầu hôn vì em nhận được giải ảnh hậu, là ngày em khó quên nhất. Nhưng cảnh tưởng cầu hôn lại không phải như thế... là nghĩ sau khi em đoạt giải, hẹn em đi trượt băng, sau đó cầu hôn em trong sân trượt, bởi vì đó từng là ký ức rất đẹp của chúng ta..."

Nói xong, cậu thấp thỏm, "Nguyện Nguyện, em muốn anh đổi ngày cầu hôn không?"

Thẩm Nguyện Hề không thể tin nhìn cậu, hoàn toàn không ngờ Chu Yến Hỗn sẽ cầu hôn vào ngày hôm nay, chỉ cho rằng trước đó cậu nói kết hôn là do hứng lên mới nói thôi.

Rồi sau đó nhìn hộp nhẫn trong tay cậu, cười nhẹ nhàng, "Không cần."

Hai người đều ngồi trong bồn tắm, dáng vẻ ướt đẫm, điều lãng mạn duy nhất là những cánh hồng bay trong bồn tắm, nhưng thật sự rất khó quên, đối với cô mà nói, nơi nào cũng được, chỉ cần đối phương là Chu Yến Hỗn thôi.

Cô cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Chu Yến Hỗn lặng lẽ chuẩn bị nhẫn kim cương cho cô, dịu dàng, đáng yêu, lãng mạn.

Nhưng mà Thẩm Nguyện Hề vẫn nói thêm một câu, "Cầu hôn trên sân trượt thì em vẫn muốn, hôm nào anh bổ sung sau là được rồi, anh còn phải mặc đồ trượt băng, xung quanh rải hoa, ngậm hoa hồng đưa tới tay em."

Chu Yến Hỗn bật cười đồng ý, "Chi bằng chúng ta cũng kết hôn trong sân trượt đi?"

Thẩm Nguyện Hề tưởng tượng, "Có lẽ không được đâu, nhiều người không biết trượt, té ngã trên mặt băng thì sao?"

Chu Yến Hỗn bật cười, sau đó nắm tay Thẩm Nguyện Hề, đeo chiếc nhẫn kim cương cậu thiết kế riêng cho cô, độc nhất vô nhị trên thế giới, cười nói, "Thật ra anh muốn nhìn dáng vẻ té ngã của ba anh cơ."

Thẩm Nguyện Hề đánh cậu, "Ngã rồi bệnh thì sao, không hiếu thuận chút nào!"

Chu Yến Hỗn ôm Thẩm Nguyện Hề vào lòng, nhắc tới chuyện hôn lễ, giọng nói hai người đều dịu dàng mang theo ý cười.

Tiếng cười dừng trên mặt nước, lan tỏa tới từng đóa hoa.

Chu Yến Hỗn hỏi cô, "Vậy em muốn làm hôn lễ ở đâu?"

Suy nghĩ Thẩm Nguyện Hề kỳ lạ, "Tổ chức hôn lễ trong sân trượt băng cũng độc đáo đấy, có ở đâu bán giày đi được trên sân băng không? Loại đeo vào không bị ngã ấy?"

Chu Yến Hỗn, "Chắc là có... để anh hỏi Đường Phái xem sao."

Thẩm Nguyện Hề, "Sợ là Đường Phái sẽ điên mất."

Chu Yến Hỗn, "Không chỉ có Đường Phái muốn điên đâu, người tham gia hôn lễ chắc cũng điên mất."

Thẩm Nguyện Hề, "Cô dâu chú rể không điên là được."

"Cô dâu chú rể có thể đeo giày trượt băng nhảy điệu Waltz không?"

"Úi, hình ảnh cũng lãng mạn đấy, thế giới này chắc chưa ai tổ chức hôn lễ như vậy đâu nhỉ?"

"Bởi vì Thẩm Nguyện Hề là duy nhất."

"Hả?"

"Thẩm Nguyện Hề, là duy nhất của Chu Yến Hỗn."

HOÀN CHÍNH VĂN.