"Thật thơm!"Cậu bé ngửi thấy mùi thơm, không cần cô gọi cũng chủ động đi rửa tay, sau đó ngoan ngoãn ngồi ở bàn cà phê chờ cơm tối.

Cô cho vài giọt dầu mè vào trứng hấp trước khi múc ra khỏi chảo, trứng không chỉ trông mềm mịn mà còn có mùi thơm hấp dẫn.

Liễu Nhất Nhất dùng thìa múc một nửa quả trứng hấp vào bát nhỏ của cậu bé, khuấy đều rồi đặt trước mặt cho cậu bé ăn.

Chỉ riêng món bibimbap trứng hấp thôi đã đủ k1ch thích khẩu vị của cậu bé, chẳng mấy chốc cậu bé đã ăn hết nửa bát cơm, chưa kể đến món thịt xào cà rốt ăn kèm kia nữa.

Trước khi chiên, Liễu Nhất Nhất đã đặc biệt ướp thịt và thoa một ít dầu để khóa độ ẩm trong thịt, cho nên khi chiên lên thịt vẫn mềm ẩm.

Món ăn này không chỉ có thịt mềm mà cà rốt còn ngon hơn, kết cấu tươi ngọt, mềm và ngon.

Cậu bé không chỉ thích thịt mà còn thích cà rốt, ăn không thể ngừng.


Khá dễ nuôi.

Nhiều đứa trẻ kén ăn và không thích cà rốt chút nào, mặc dù nhìn chúng rất ngon miệng.

Liễu Nhất Nhất cảm thấy cậu bé thực sự rất ngoan và dễ nuôi.

Bữa tối ăn xong thì trời vẫn còn sớm, Trong lúc rửa bát, Liễu Nhất Nhất vô tình cầm điện thoại lên xem, nhưng khi nhìn thấy cậu bé ngồi bên cạnh, cô chợt phát hiện bây giờ mình không ở một mình.

"Con có muốn xem TV hay chơi đồ chơi không?"Thấy dì nhỏ hình như muốn cùng mình xem TV hoặc chơi đồ chơi, Liễu Húc có vẻ hơi kích động, nhưng vẫn là hỏi trước: “Dì không phải làm việc sao?”Trước đây vào khoảng thời gian này, nguyên chủ ăn cơm xong sẽ ngồi vào bàn máy tính, không bao giờ để ý đến cậu bé, thỉnh thoảng cậu bé ở trong phòng nghịch đồ chơi quá ồn ào, còn bảo cậu bé ra phòng khách ngồi chơi không được vào phòng.

“Hôm nay dì không viết code.

” Liễu Nhất Nhất nguyên bản sẽ viết code, nhưng có không có cái năng lực ấy, vì vậy sẽ hợp lý hơn nếu sáng mai cô ra ngoài tìm việc làm.


Thấy cô thật sự muốn chơi cùng mình, cậu bé vui vẻ nhảy dựng lên ngay tại chỗ, sau đó một mình chạy đi bật TV lên.

Sau khi cùng cậu bé xem phim hoạt hình, Liễu Nhất Nhất nghĩ rằng trẻ em không nên xem TV quá lâu, nếu không sẽ hại mắt, vì vậy cô đề nghị tắt TV.

Lúc đầu cô còn sợ cậu bé từ chối, nhưng không ngờ là cậu bé lại rất nghe lời nên lập tức tắt TV đi chơi đồ chơi.

Vừa chơi đồ chơi với cậu bé, Liễu Nhất Nhất vừa cảm thán đứa trẻ này thật sự rất ngoan, nhưng rất nhanh lại không nhịn được thở dài, thầm nghĩ đối với một đứa trẻ ba tuổi mà nói, quá ngoan cũng không phải chuyện tốt.

Cậu bé cũng không biết trong lòng cô đang nghĩ cái gì, chỉ là cảm thấy hôm nay rất vui vẻ, đến buổi tối đi ngủ vẫn còn cười tủm tỉm.

Cậu bé ngủ thiếp đi, nhưng Liễu Nhất Nhất lại không ngủ được, ngồi ở trên giường dùng điện thoại di động lướt mạng, cô phát hiện thế giới này cùng thế giới ban đầu của cô không khác bao nhiêu, ngay cả lịch sử cũng giống nhau.

Cô nghịch điện thoại đến hơn mười giờ, nghĩ ngày mai còn phải ra ngoài tìm việc nên quyết định tắt đèn đi ngủ.

Khoảng hơn bảy giờ tối mưa đã tạnh, trên trời trăng đã mọc, ánh trăng sáng chiếu xuống mái nhà, bị rèm cửa ngăn lại.

.