Cậu bé ngồi trên giường, vừa gọi vừa vươn tay nhẹ nhàng đẩy.

Theo thời gian trôi qua, trong tiếng gọi đã dần mang theo âm thanh nức nở.“Tiểu Bảo, sao lại khóc vậy?”Liễu Nhất Nhất nghe nhầm tiếng gọi “dì nhỏ” thành “Tiểu Nhất” (*), suy nghĩ trong lòng theo bản năng cho rằng cậu bé này không biết lớn nhỏ, nhưng mà khi nghe được âm thanh nức nở, rốt cuộc cô vẫn quan tâm hỏi han một câu trước.(*) Dì nhỏ: 小姨 (xiǎo yí) đọc gần giống小一 (xiǎo yī)Có điều chờ đến khi cô mở to mắt ra, lại phát hiện ra người trước mặt không phải Tiểu Bảo, mà là một cậu bé xa lạ.Trong lúc lòng cô còn đang ngờ vực, cậu bé đã “Oa” một tiếng nhào vào ngực cô khóc lớn.Chuyện gì đang xảy ra vậy?Liễu Nhất Nhất nhíu mày, ngay sau đó cô lại đột nhiên nhớ tới cái gì đó, cả người hơi cứng lại.Ngày hôm qua cô đã mang chút quà trở về thăm trại trẻ mồ côi, ai ngờ đâu ngay buổi tối trại trẻ mồ côi lại xảy ra hỏa hoạn, vì mải cứu nhóm Tiểu Bảo nên đến cuối cùng cô đã không thể chạy thoát ra ngoài...Đầu cô lập tức hơi đau nhức, không khỏi vô thức ôm chặt đứa bé vào trong lồ ng ngực, trong đầu nhanh chóng hiện lên vô số hình ảnh.Trong khi Liễu Nhất Nhất đang tiếp nhận ký ức của chủ nhân thân thể này thì tiếng khóc lớn của cậu bé trong lòng cô cũng chậm rãi thu nhỏ lại.Nguyên chủ cũng có tên là Liễu Nhất Nhất, đứa nhỏ trong ngực cô tên là Liễu Húc, là cháu trai của vị chủ nhân thân thể này, hai người họ đang nương tựa vào nhau sống trong căn nhà được cho thuê trên tầng cao nhất khu chung cư.Hai kẻ một lớn một nhỏ này đều là những người số khổ, người lớn mồ côi cả cha mẹ từ năm mười mấy tuổi, thế mà hết lần này đến lần khác, người thân trong nhà còn chẳng đáng tin, vì thế cô ấy chỉ đành phải theo chân chị gái chạy từ quê nhà lên trên thành phố.


Chị gái của cô ấy, Liễu Phi Phi vừa mới trưởng thành đã phải bắt đầu đi làm kiếm tiền, may mắn nhờ cậy số tiền gửi tiết kiệm cha mẹ để lại và sự giúp đỡ từ những người tốt bụng mới đủ sức kiếm được một chỗ đặt chân trong thành phố và cung cấp điều kiện cho em gái tiếp tục đi học.Khi Liễu Nhất Nhất sắp tốt nghiệp đại học, hai chị em cứ tưởng rằng cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt, nào ngờ đâu Liễu Phi Phi lại mang thai ngoài ý muốn, hơn nữa vì nguyên nhân thân thể nên không có cách nào phá thai được.Lúc ấy Liễu Nhất Nhất đang đi thực tập, cô ấy cảm thấy chị gái đã nuôi mình học hành vất vả đến thế, bây giờ cô ấy đã có thể kiếm tiền, cô ấy có thể báo đáp ngược lại cho chị.

Suy nghĩ của cô ấy rất lạc quan, cô ấy tính toán tự mình ra bên ngoài kiếm tiền, để chị gái ở nhà dưỡng thai sinh con, cuộc sống cũng không đến nỗi không thể.Nhưng cuộc đời con người tám chín phần chẳng như ý nguyện, cuối cùng người chị gái Liễu Phi Phi của cô ấy lại buông tay ngay lúc đứa trẻ ra đời, chỉ để lại một đứa bé sơ sinh mới vừa rời bụng mẹ.Mất đi người chị gái sống nương tựa bao năm, có một khoảnh khắc Liễu Nhất Nhất cũng không muốn tiếp tục sống sót thêm nữa, thậm chí cô ấy còn giận chó đánh mèo xuống một đứa trẻ sơ sinh chẳng hay biết gì cả.


Nhưng cuối cùng cô ấy vẫn không bỏ rơi đứa nhỏ này, mà tiếp tục gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng nó.Muốn nuôi một đứa trẻ, công việc thực tập đã được chuyển sang thành nhân viên chính thức trước đó không thể nào tiếp tục.

Chỉ có thể cảm thấy may mắn vì hai chị em các cô đều là người vô cùng có ý thức tiết kiệm tiền nên Liễu Nhất Nhất mới có thể vượt qua những tháng ngày ở không chờ tới khi tìm kiếm được một công việc có thể làm thêm ở trong nhà..