Mọi người đều nhìn Ngô Đình Khải như nhìn một tên ngốc, đúng là tự tạo nghiệt không thể sống mà!
Dựa vào đâu mà một người bình thường lại còn nghèo mạt như anh lại dám lên mặt với cả trùm xã hội đen vậy?
Mọi người khinh thường nhìn Ngô Đình Khải, bản thân anh đã chán sống rồi thì thôi đi, vậy mà còn muốn lôi theo đứa nhỏ cùng chịu tội.

Bây giờ hai người họ chắc là không còn lối thoát nào nữa rồi.

Còn Ngô Đình Khải dường như không nghe thấy, vẫn như chốn không người mà tiếp tục nói chuyện với Khiết Nhan.

Khiết Nhan lớn tiếng: “Cha ơi, cái người một mắt kia chính là người xấu đó, ông ta thật là xấu xí.


Ngô Đình Khải nhỏ giọng: “Đừng sợ, để cha qua nói lý lẽ với ông ta nhé!”

Khiết Nhan phấn khích vung nắm đấm nhỏ, nói to: “Cục cưng không thèm sợ ông ta đâu!”
Ngô Đình Khải cười ha ha rồi cất bước tiến về phía Độc Nhãn Long.

Lúc anh nhìn Khiết Nhan và Lý Như Ý, trên mặt lúc nào cũng treo nụ cười ấm áp như gió xuân, nhưng khi vừa quay đi, anh lại mang gương mặt lạnh lùng vốn có.

Vẻ mặt hờ hững của anh như thể không để tâm đến mọi thứ trên đời.

Trong mắt của người khác, biểu tình này của anh chính là cố ý làm màu.

Lúc Ngô Đình Khải lướt qua người bọn họ, ai nấy đều đảo mắt liên tục.

Anh cứ giả vờ tiếp đi, đến lúc này rồi mà còn làm màu, để xem lát nữa anh sẽ quỳ xuống kêu cha gọi mẹ như thế nào.

Trong suy nghĩ của bọn họ, Ngô Đình Khải chỉ đang cố gắng giả vờ bình tĩnh, giả vờ lạnh lùng mà thôi, có khi trong lòng anh lúc này lại chẳng run lẩy bẩy cả rồi.

Khi Ngô Đình Khải bước qua người Chu Thế Duy, Chu Thế Duy nhìn Ngô Đình Khải rồi thực hiện động tác cắt cổ rồi phá lên cười đầy ác ý.

Anh ta nghĩ, Ngô Đình Khải chắc chắn là đánh không lại Độc Nhãn Long.

Mọi cử chỉ thái độ của tên này chẳng mấy chốc sẽ bị Độc Nhãn Long phá tan hết.

Ngô Đình Khải liếc Chu Thế Duy, ánh mắt không chút sợ hãi nào không dừng trên người anh ta dù chỉ một giây, chỉ liếc mắt rồi rời đi.

Đương nhiên Chu Thế Duy cũng bắt gặp được ánh mắt ấy.

Mà ánh nhìn ngắn ngủi ấy lại khiến cho Chu Thế Duy cảm thấy mình vừa bị Ngô Đình Khải giáng cho một bạt tai.


Dường như mọi hành vi nãy giờ của anh ta đều giống như thằng hề nhảy nhót một mình trên sân khấu vậy.

Mà một khán giả như Ngô Đình Khải vốn không hề để ý tới anh ta cũng như không quan tâm đến anh ta đang diễn cái gì.

Nghĩ đến đây, Chu Thế Duy như vừa bị sỉ nhục mà siết chặt nắm đấm.

Anh ta dự định lát nữa cậu đến rồi, dù cho lúc đó Ngô Đình Khải đã bị đập thành dạng gì thì chắc chắn phải tống anh vào tù mà “chiêu đãi” cho thật đã.

Khoảng cách càng ngày càng gần, Ngô Đình Khải chỉ còn cách Độc Nhãn Long khoảng ba mét.

Độc Nhãn Long ra hiệu cho thằng đàn em bên cạnh, tên đó bèn hiểu ý rồi hơi gật đầu.

Trong suy nghĩ của Độc Nhãn Long, nếu muốn dạy dỗ một người bình thường thì không cần gã ta phải đích thân ra tay, nếu không thì lại dùng dao mổ trâu giết gà rồi.

Tên đàn em bước đến trước mặt Ngô Đình Khải, muốn mở miệng mắng vài câu rồi mới cho đối phương vài cái tát.

Kết quả là còn chưa kịp thốt ra lời nào thì bụng gã bỗng cảm nhận được cơn đau như vừa mới hứng phải cú đấm sấm sét.

Sau đó, tên đàn em bèn ngất xỉu.

Cảnh tượng trong mắt của mọi người xung quanh chính là tên đàn em vừa mới đi tới trước mặt Ngô Đình Khải, còn chưa kịp nói gì thì đã bị Ngô Đình Khải thản nhiên đá văng.

Mọi người sững sờ, dường như cảnh tượng Ngô Đình Khải bị đánh đến thừa sống thiếu chết biến mất tăm, ngược lại Ngô Đình Khải mới chính là người đánh đập người của hội Sói Đói.


Tuy mọi người rất ngạc nhiên với hành vi nằm ngoài dự đoán của Ngô Đình Khải nhưng bọn họ vẫn xem nhẹ Ngô Đình Khải như cũ.

Bởi vì nơi này còn có rất nhiều người của hội Sói Đói, trong tay bọn chúng đều cầm cái thứ kia kìa.

Không chỉ có vậy, Độc Nhãn Long còn ở chỗ này.

Dù cho có nghĩ như thế nào đi nữa thì bọn họ cũng đều thấy rằng Ngô Đình Khải không có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào.

Tuy nhiên, cảnh tượng tiếp theo đã phá hủy hoàn toàn tam quan của bọn họ.

Không biết Ngô Đình Khải đã làm gì mà Độc Nhãn Long vốn ngông cuồng và độc đoán trong phút chốc kính cẩn cúi đầu xin lỗi Ngô Đình Khải: “Tôi xin lỗi, tôi sai rồi!”
Bọn đàn em của Độc Nhãn Long ngây người.

Chu Thế Duy cũng ngây người, không thể tin vào mắt mình mà nhìn Ngô Đình Khải.

Mọi người xung quanh cũng ngây người trước cảnh tượng kỳ lạ này rồi.

Lý Như Ý có chút hoang mang, không hiểu tình hình trước mắt mình rốt cuộc là như thế nào.

Chỉ có Khiết Nhan cười khanh khách, cô bé nhìn thấy dáng vẻ khom lưng cúi người xin lỗi của Độc Nhãn Long liền vui vẻ nói: “Mẹ ơi, người xấu đã bị cha đánh bại rồi kìa!”.