Cà chua ba tệ tư một cân, bắp cải thảo một tệ tám, giá thịt lợn đã cao lên tới hai mươi hai tệ một cân.

"... Vòng bạn bè ồn ào rần rần. Tuyết rơi càng lúc càng nhiều, bầu không khí này tốt thiệt sự á!"

"Đêm nay là Giáng sinh mà. Tối nay mình ăn lẩu hay beefsteak nhỉ? Bữa tối với ánh nến, hay chúng ta chọn beefsteak đi?"

"Woa, lợi hại thật, ông xã là tốt nhất."

"Bé heo ngốc nghếch!"

Một góc trong tàu điện ngầm, Tề Trừng bận rộn tính toán số lượng giá cả đồ ăn, đứng bên cạnh là một cặp đôi trẻ tuổi. Người con trai cao to vừa vặn đem bạn gái nhỏ ôm vào lòng, thuận tiện đẩy cậu ra góc. Cậu không phải cố ý nghe trộm, trên tàu lúc này cũng đông người, nhưng đôi tình nhân này nói chuyện cũng không lớn không nhỏ, vì thế Tề Trừng bị thồn cho một họng đầy cơm chó :(((

Beefsteak... Thịt bò bốn mươi tám tệ một cân lận đó!!!

Ăn không nổi :((

Vẫn nên ăn bắp cải thảo và đậu phụ hầm miến đi thôi. Tiết kiệm tiền.

Tề Trừng nghe cặp đôi kia thảo luận lịch trình ngày lễ, hôm nay ăn mừng đêm Giáng sinh, ngày mai thì đi chơi Giáng sinh, nhà hàng cũng đã đặt, sô cô la, trà sữa, hoa tươi...

Cuộc sống thần tiên...

Tề Trừng nghe mà không kìm được ước ao. Cậu là cô nhi, từ địa phương nhỏ đến thành phố học tập, học phí bốn năm đại học phải vay mượn. Còn hai tháng nữa sẽ trả hết nợ, đợi đến lúc đó, cậu cũng không cần phải sống túng quẫn như này nữa.

Đến trạm.

Cặp tình nhân vừa nãy đã xuống xe, Tề Trừng cũng theo đám đông đi xuống, vừa ra khỏi trạm, mặt cậu liền dính phải mấy bông tuyết đang rơi.

Lạnh đến gun gẫyyy.

Trên người là áo lông vũ mua từ ba năm trước, càng giặt càng mỏng đi, giữ ấm cũng không được nữa.

Đèn xanh sáng lên, băng qua đường.

Đám đông đột nhiên la hét chói tai. Tề Trừng còn đang lạnh đến mức giấu cả đầu vào trong áo lông như chim cánh cụt, cậu quay đầu sang xem chuyện gì đang xảy ra. Dù đang đèn xanh nhưng lại có một chiếc SUV chạy với tốc độ cao đang hướng về phía bọn họ, ai ai cũng sợ hãi chạy tứ phía, có cô gái bị doạ sợ nên đứng bất động tại chỗ.

'Ầm' !

Một tiếng vang dữ dội.

Ngay sau đó nhiều người trong đám đông lên tiếng:

"Đâm chết người rồi!!!"

"Mau gọi 120 đi!!"

"Chảy nhiều máu quá!!!"

...

Cô gái vừa rồi còn đang vì sợ hãi mà đứng tại chỗ giờ mới sực tỉnh, thì ra có người đã kéo cô, nhưng bây giờ người đó lại...

___

Thân mặc áo ngủ, ga giường Hermès, dép lê Chanel, bên cạnh giường đều là đồ vật trang trí của Louis Vuitton... Ngoài cửa tuyết rơi càng lúc càng lớn, trong phòng lại ấm áp như mùa xuân, có chút nóng, dưới giường là một chiếc thảm Ba Tư, trắng tinh lại mềm mại.

Trong phòng tràn ngập hương thơm.

(alo ashinomoto, muốn đọc chương mới thì đến wat.tp.ad của cmj_jinju, không thì tui dỗi khum đăng chương mới nữa. Xincamon!)

Người ngủ trên giường lúc này mới mở mắt tỉnh dậy.

Đầu đau quá đi.

Đừng nói là bị chấn động não rồi nhá?

Khung cảnh xung quanh xa lạ, cuối giường có mấy túi giấy xa xỉ nằm lung tung như bị ném bừa lên. Tề Trừng nhìn thấy, sợ đến trợn cả mắt.

Đây tuyệt đối không thể nào là phòng bệnh!

Cũng không phải đồ cậu mua! !

Đem cậu bán đi cũng không mua nổi mấy món đồ này đâu!!!!!

Điện thoại... Tề Trừng tìm một vòng, cuối cùng thấy được điện thoại di động đang nằm trên thảm trải sàn. Nhưng đây lại không phải chiếc di động mà cậu đã xài suốt bốn năm qua mà là loại mới nhất. Quan trọng hơn nữa là khi nhận diện khuôn mặt, nó lại mở lên được?!???!?

Tề Trừng ngồi xếp bằng ở trên giường, nhìn cái điện thoại đã được mở mà ngẩn người, à không, phải là trầm tư mới đúng.

Cậu cấu chân mình một cái.

Đầu hết đau rồi nhưng chân đau!

Mở camera lên nhìn, vẫn là khuôn mặt của mình. Hoang mang thật sự. Cậu rốt cuộc là đang ở nơi nào đây?

Tề Trừng mang lên chân đôi dép Chanel, cẩn thận đi từng bước từng bước, sau đó quy củ cởi ra, xếp lại ngay ngắn, chân trần đi quanh phòng một vòng.

Phòng ngủ rất lớn, thông với phòng tắm. Còn có thêm một phòng treo đầy quần áo hàng hiệu xa xỉ, không phải Tề Trừng dễ dàng nhận ra mà là những bộ quần áo này cùng với áo ngủ trên người cậu, đều có logo giống nhau.

Tóc cậu biến thành màu vàng.

Nhuộm tóc thành màu như vậy, đây là chuyện mà Tiểu Trừng không bao giờ làm!

Từ trong ví tiền Burberry, cậu tìm thấy được chứng minh thư.

Người này cũng tên là Tề Trừng, so với cậu còn nhỏ hơn 3 tuổi.

Cẩn thận từng bước từng bước đi ra ngoài, ngay lập tức cậu liền nhìn thấy toàn cảnh.

Đây là một tòa biệt...biệt thự?!??!?

Bên ngoài khác hẳn với phía trong căn phòng khắp nơi đều là logo hàng hiệu kia. Cả biệt thự trang trí một phong cách gọn gàng, hiện đại toát lên vài phần đẹp đẽ, quý giá. Tề Trừng nghĩ nghĩ, hình như đồ đạc bên trong phòng ngủ cũng rất tối giản, chỉ là hàng hiệu chất thành đống. Có vẻ như nguyên chủ rất thích mua sắm đồ hiệu, nhất là của các nhãn hàng lớn.

Lầu một phòng khách như có động tĩnh.

Tề Trừng từ trên cầu thang đi xuống, phát hiện đầu bên kia còn có một cái thang máy

Lại còn lắp thang máy trong nhà, lần đầu tiên cậu thấy luôn á!

Phòng ăn rất lớn, thoải mái sáng sủa, phía sau Tề Trừng bỗng có một bóng người.

"Tề thiếu gia sao dậy sớm thế? Làm sao lại để chân trần rồi?"

Chú Quyền bưng một lồng bánh bao nóng hổi mới ra lò từ phòng bếp đi ra, liếc mắt liền thấy Tề Trừng đang đứng ngây ngốc ở phía cầu thang.

Dù sao cũng là người đã kết hôn cùng với Tông Ân, ông khách khí hỏi: "Tề thiếu gia, muốn ăn bữa sáng sao? Tôi vừa hấp xong bánh bao canh cua đây."

Tề Trừng nuốt nước miếng, ăn cái đã, sợ hãi xa lạ gì đó để sau.

"Ăn ạ!"

Chú Quyền kinh ngạc, hôm nay mặt trời lặn đằng Tây sao, Tề thiếu gia còn nguyện ý ngồi xuống ăn sáng?

Bị bánh bao canh cua hấp dẫn, Tề Trừng lạch bạch chạy tới bàn ăn. Cậu giờ mới chú ý đến một người khác cũng ở đó, nhưng lại ngồi trên xe lăn, liếc mắt nhìn một cái lại thôi. Tề Trừng nhanh chóng ngồi xuống, thật vui vẻ lễ phép nói: "Cám ơn ạ."

Chú Quyền đem đến hai lồng bánh bao, to bằng nắm đấm trẻ con, vỏ bên ngoài óng ánh long lanh, bên trong phảng phất hương vị nước canh. Chú Quyền đem vỉ hấp để giữa hai người, trong lòng lại kinh ngạc:

Tề thiếu gia bình thường ngồi cách xa Tông Ân, sao bây giờ lại ngồi gần như thế? Trong ngày thường dù là dùng chung một bàn ăn cơm, nhưng hai người mỗi người ngồi một đầu. Hơn nữa Tề thiếu gia cũng rất ít khi cùng Tông Ân ăn cơm.

Bình thường cậu toàn là ngủ đến khi tự mình tỉnh, sau đó lại lái xe ra ngoài đi chơi đến nửa đêm mới trở về, có hôm còn không về nhà.

"Cẩn thận nóng ——" Chú Quyền còn chưa kịp nhắc nhở xong.

"A, a... vâng...nóng, nóng."

Tề Trừng gặm bánh bao, nóng đến mức phải đưa đầu lưỡi ra, hít hà một hơi, luyến tiếc cái bánh bao trong tay nên lại cúi đầu húp một ngụm canh. Một bộ dáng 'ăn ngon quá trời quá đất'.

Chú Quyền lần đầu tiên thấy Tề thiếu gia như vậy, đặc biệt sống động, giống như trẻ con.

Ừ, cậu vốn là trẻ con.

"Thêm chút bột đậu đỏ nữa có được không?" chú Quyền hỏi.

Tề Trừng miệng nhỏ bận gặm bánh bao, không thể nói chuyện, ngoan ngoãn gật đầu.

Chú Quyền đi về phía nhà bếp chuẩn bị bột đậu, Tề Trừng gặm xong cái bánh bao gạch cua thứ nhất, lặng lẽ meo meo nghiêng đầu, tầm mắt dừng lại trên người nãy giờ vẫn ngồi bên cạnh—— từ lúc cậu tới, đối phương vẫn đang ung dung thong thả ăn cơm, không buồn liếc cậu một cái.

Đường nét khuôn mặt nhã nhặn, da dẻ rất trắng, chính là kiểu trông không được khỏe mạnh lắm. Lông mi rất dài, một vẻ mặt lạnh lẽo.

Sau đó đối phương lạnh lùng quét mặt nhìn cậu.

"Hức." Tề Trừng sợ đến mức miệng nhỏ nấc lên một cái, cậu lúng túng che miệng: "Xin, xin lỗi, tôi không cố ý."

Ánh mắt người này đáng sợ quá đi.

"Đến đến đến, nếm một chút bột đậu đỏ tôi nghiền. Ngại quá, vì Tông Ân không thích ăn đồ ngọt cho lắm nên nếu Tề thiếu gia thấy nhạt thì có thể thêm đường." chú Quyền mang bột đậu đỏ tới để lên bàn.

Tề Trừng len lén thở ra một hơi, ánh mắt của người kia rốt cuộc cũng thu hồi.

Chú Quyền, Tông Ân.

Hai cái danh xưng này sao lại nghe quen tai ghê.

Tề Trừng nhận bát, "Cám ơn ạ. Chú cũng đừng gọi con là thiếu gia, kêu tên là được, gọi Tiểu Tề hoặc là Tiểu Trừng đều được ạ."

"Việc này...?" chú Quyền cảm thấy được Tề thiếu gia như biến thành một người khác, cười ha ha nói: "Ngày thứ nhất cậu và Tông Ân kết hôn, đã nói tôi gọi cậu là Tề thiếu gia, bây giờ liền không cần nữa sao?"

Tề Trừng thiếu chút nữa phun luôn bột đậu đỏ trong miệng, ho khan nửa ngày.

"Chậm một chút, chậm một chút. Tông Ân cũng không quan tâm đến việc ăn uống, dù sao cũng kết hôn rồi, phu phu chăm sóc lẫn nhau là việc đương nhiên."

Tề Trừng ho đến kinh thiên động địa, ho đến mức mặt cũng đỏ cả lên, nước mắt sinh lý muốn trào cả ra.

" Con, con kết hôn rồi?"

Jztr, cậu kết hôn rồi?

"Vừa mới một tuần trước thôi, Tiểu Trừng có phải là còn mơ hồ hay không?" Chú Quyền rót ra một ly nước ấm. "Từ từ uống nước."

Tề Trừng ôm ly uống nước, che giấu hoảng loạn trong lòng.

Người gọi là Tông Ân kia lại lạnh lùng liếc mắt nhìn cậu.

Ánh mắt sắc bén, như nhìn thấu được lòng người.

Tề Trừng lại chú ý đến phía đuôi mắt trái của đối phương có một nốt ruồi son, ở trên mí mắt, chỉ khi rũ mắt nhìn mới có thể thấy.

Lập tức cậu liền như bị đánh vào lòng một cú.

Chú Quyền! Tông Ân!

"Chú, con ăn xong rồi." Bạch Tông Ân lãnh đạm lên tiếng.

Tiếng của xe lăn cũng thật yên tĩnh, rất nhanh liền rời khỏi phòng ăn.

"Con cứ từ từ mà ăn, chú đi xem Tông Ân." chú Quyền không yên lòng mà nói.

Một hồi, phòng ăn cũng chỉ còn lại mỗi Tề Trừng.

Đầu óc Tề Trừng như muốn nổ tung, cậu rốt cuộc cũng biết mình đang ở nơi nào rồi.

Là ở trong một quyển sách!!!

là tên của quyển tiểu thuyết này. Bạch Tông Ân là ông xã của cậu, à không, là chồng hợp pháp của Tề Trừng bản gốc. Quyển tiểu thuyết này là của một đồng nghiệp nữ trong công ty. Vào tháng mà cậu tăng ca, khi đang nghỉ ngơi giữa trưa, mọi người liền nhân lúc này trò chuyện vài câu, lại bởi vì trùng tên trùng họ với nhân vật nên Tề Trừng luôn bị các đồng nghiệp nữ lôi ra trêu ghẹo.

Trong sách có miêu tả: Bạch Tông Ân bộ dạng thanh nhã nhưng cũng không phải xinh đẹp như nữ nhân. Thân mang tàn tật, lại ăn không ngồi rồi, nhưng hàng năm vẫn kiếm lời được tầm mười đến một trăm triệu từ việc chia hoa hồng cổ phần của tập đoàn Tưởng thị.

Tề Trừng: Đây là dạng văn học Versailles gì vậy chứ?!?

Trong tiểu thuyết, nguyên chủ Tề Trừng là một nam phụ pháo hôi thô tục đanh đá, bởi vì yêu thích nam chính, hắn nghĩ ra mọi cách vận dụng thủ đoạn. Kết quả, trong tiệc rượu hắn và Bạch Tông Ân ở cùng nhau một đêm —— Bạch Tông Ân hai chân tàn tật không thể nào có chuyện say rượu rồi xảy ra tình một đêm nhưng mà nguyên thân cũng không biết nghĩ như thế nào, la làng rằng Bạch Tông Ân cướp đi sự trinh trắng của hắn, nhất quyết muốn cùng Bạch Tông Ân kết hôn.

Tề Trừng lúc đó nghe xong cả người đều cảm thấy không khỏe lắm...

Không biết là có nên phỉ nhổ đồng nghiệp viết văn lung ta lung tung hay không.

Cuối cùng, như là bị cái thanh danh trong sạch thuần khiết kia làm cho lung lay đầu óc, Bạch Tông Ân còn thật sự đồng ý kết hôn cùng hắn.

Nguyên chủ là nam phụ pháo hôi, Bạch Tông Ân dĩ nhiên không phải nam chủ, anh vốn cùng nam chính đối chọi gay gắt. Làm hại nam chính nhà tan cửa nát, cuối cùng giống với nam phụ pháo hôi Tề Trừng có kết cục thảm rất thảm.

Tề Trừng ngáng chân vai chính khiến hắn giở sống giở chết.

Bạch Tông Ân lại làm cho vai chính nhà tan cửa nát.

Cái này...

Làm sao bây giờ?

Bánh bao nhân gạch cua cùng với bột đậu đỏ ngọt thanh, Tề Trừng suy tư mất ba giây, dứt khoát kiên quyết cúi đầu ăn ăn.

Ăn cho no rồi tính!

Ngoài cửa sổ tuyết rơi càng lúc càng nhiều, Tề Trừng ăn no xong liền mệt rã rời mà tiến về phòng ngủ, chỉ muốn ở lì trong căn phòng hơn sáu mươi mét vuông mà ngắm tuyết.

Thì ra bình yên là cái cảm giác này.

Mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại đã hơn một giờ trưa. Tề Trừng đói bụng, lần này mang dép lê vào, lạch bạch chạy xuống lầu.

Dưới lầu rất yên tĩnh, Bạch Tông Ân cùng chú Quyền không ở đây, nhưng có một dì mập mạp nhìn thấy hắn, liền hỏi: "Tề thiếu gia muốn cái gì sao?"

"Dì, có cơm chưa ạ?"

Trong sách, cha mẹ của Bạch Tông Ân mất sớm, ông bà ngoại lần lượt qua đời, chú Quyền là người ngoài, cùng Bạch Tông Ân không có quan hệ máu mủ gì nhưng lại đem Bạch Tông Ân coi như cháu trai mà đối xử rất thân thiết.

Biệt thự này, chỉ có ba người ở. Cậu, Bạch Tông Ân và chú Quyền.

Còn lại những người làm vườn, dì quét dọn đều không sống ở đây.

"Cơm hiện tại còn đang nấu, nếu đói bụng quá, dì nấu cho bát mì nhé?"

"Được ạ, cám ơn dì." Tề Trừng làm bé ngoan ngồi bên cạnh bàn chờ cơm ăn.

Không bao lâu, một mùi hương truyền đến. Dì giúp việc bê ra một tô sứ trắng, nước dùng có một chút hành lá đã xắt nhỏ, mặt trên còn có thêm một cái trứng trần, lòng đỏ trứng óng ánh, bên cạnh là vài con tôm bự, thịt trắng hơi cuộn lại, còn có chân giò hun khói được cắt thành từng lát mỏng thiệt mỏng, có thêm rau xanh giòn giòn.

Tề Trừng: ! ! !

Đây là cái thứ xa hoa tuyệt thế gì vậy!

Cậu còn cho là một tô mì sợi tùy tiện thôi...

Nhìn Tề Trừng ngạc nhiên như vậy, dì giúp việc lo lắng nói: "Mì tương đối đơn giản, canh loãng cũng không có, cậu Tề xem ăn có được không?"

Tề Trừng gật đầu như bõ tỏi, nâng cái tô lên, húp một ngụm nước dùng.

Oa!

Cảm giác cả linh hồn đều muốn thăng hoa luôn á!

Bạch Tông Ân ngồi trên xe lăn, phía sau là chú Quyền cười ha ha, nói: "Tiểu Trừng thật giống như đã biến thành người khác. Vốn là tuổi trẻ lại mới kết hôn, chắc là có chút không kịp thích ứng, Tông Ân, con phải quan tâm cậu ấy nhiều hơn."

"Con biết rồi chú Quyền." Bạch Tông Ân thanh âm ôn hòa nhưng đáy mắt lại lộ ra lãnh ý.

Tề Trừng giống như heo vậy, vui mừng hoan hỉ ra mặt, tâm tình lại tự do tự tại.

Ăn cơm xong, dì giúp việc bưng ra hoa quả, Tề - còn đang bận quét mắt báo giá từng món - Trừng, đôi mắt như hiện lên¥.

Táo tây tám tệ một cân, thanh long đỏ hai mươi, bơ dâu tây ba mươi tám, măng cụt bốn mươi tám.

Dud!??!?

Ngày tháng thần tiên!

Tề Trừng không khỏi nghĩ đến cặp đôi ở tàu điện ngầm kia, người con trai gọi bạn gái là 'Bé heo ngốc nghếch' , thật ra lúc đó, cậu cũng muốn làm 'một bé heo ngốc nghếch', nhưng đáng tiếc...

Tuy rằng không biết mình có trở về được hay không... Hay là giấc mơ này đến cùng cũng phải tỉnh lại...

Lúc này, Tề Trừng từ tận đáy lòng, thật sự sâu sắc cám ơn vai ác Bạch tiên sinh đã cho cậu chỗ ăn, chỗ ở.

Vì vậy cậu ôm lấy đĩa hoa quả, thật vui vẻ đi đến phòng khách.

"Bạch Tông Ân..." có muốn ăn hoa quả hay không.

Còn chưa kịp nói hết, Tề Trừng đã bị đối phương lạnh lùng quét mắt nhìn đến, thật giống như ghét bỏ cậu nói chuyện không đúng.

Tề Trừng nghĩ nghĩ, ok, là cậu sai ròi. Thật ngượng ngùng quá đi, cố gắng sửa lại sai lầm, cậu lấy hết can đảm mới nói: "Ông...ông xã, ăn hoa quả nè."

Bạch Tông Ân tay đang cầm cốc trà, không thể khống chế mà run rẩy một trận, nước trà nóng rơi một ít xuống tay.

Hắn đem cốc trà bỏ xuống, hai bàn tay giao lại, che luôn vệt đỏ do bị bỏng vừa nãy, nâng mắt nhìn về phía 'người chồng' kia.

Chú Quyền không để ý tới Bạch Tông Ân bị trà nóng đổ ra tay, lực chú ý đều đặt ở lời mà Tề Trừng vừa nói, kinh ngạc xong, lại đặc biệt vui vẻ mà nói: "Được, được, Tiểu Trừng, cháu và Tông Ân chậm rãi nói chuyện, chú đi ra ngoài xem xem." Kiếm cớ rời đi.

Lòng ông tràn đầy hi vọng đôi phu phu mới cưới này có thể nơi nơi hòa hợp.

"Trái cây nè." Tề Trừng đưa đĩa hoa quả sang, thần thần bí bí ngăn trở tầm mắt của chú Quyền đang nhìn lén phía xa, dùng thành bát thủy tinh đụng vào tay Bạch Tông Ân.

Bạch Tông Ân nhíu mày lại.

"Tay anh bị bỏng đỏ rồi, cái này lạnh nè." Tề Trừng giải thích xong, lại nhỏ giọng thì thầm nói: "Anh không muốn để chú Quyền lo lắng chứ gì? Tui biết thừa á, anh mau cầm lấy làm dịu nó đi."

Còn tự cho mình là đúng.

Tề Trừng là đồ ngốc, Bạch Tông Ân biết. Cũng bởi vì Tề Trừng ngu xuẩn nên mới điên cuồng yêu thích Tưởng Chấp, ảo tưởng rằng sau này ly hôn với anh là có thể cùng Tưởng Chấp ở bên nhau, muốn bảo vệ một thân trong sạch cho Tưởng Chấp.

Bạch Tông Ân chịu đáp ứng cùng đối phương kết hôn vì anh cũng cần thiết một cái vỏ ngoài.

Một tuần trước, đối phương còn rất sợ ở cùng anh, luôn đi sớm về trễ, mặc dù trong biệt thự cũng luôn muốn trốn tránh anh.

Ngày hôm nay sao lại thay đổi rồi?

Bạch Tông Ân không muốn phí lời cùng đồ ngu xuẩn này tranh chấp, anh để thành bát thủy tinh áp vào tay, giương mắt nhìn Tề Trừng, ý tứ đuổi người.

Tề Trừng nhân tiện ngồi lên ghế sofa, lắc lắc dép lê Chanel trên chân.

Cảm giác đây chính là dép lê plastic.

Sau đó cậu lén lút nhìn trộm Bạch Tông Ân.

Bị nóng một chút, tay anh liền bị ửng đỏ.

Thật sự y như trong tiểu thuyết vậy, thân thể Bạch Tông Ân rất yếu đuối, hơn nữa lớn lên lại cực kỳ đẹp trai, ấn tượng đầu tiên làm người nhìn bị mê hoặc, sinh ra suy nghĩ đây là một nam nhân gầy yếu dễ bị người coi thường. Trên thực tế, đại nhân vật phản diện này đã làm cho ba của nam chính phải nhảy lầu tự sát, khiến cho mẹ của nam chính trở thành người điên, bức nam chính từ một tên yếu đuối trở nên hắc hóa.

Mà mặc dù như vậy, đồng nghiệp nữ đối với Bạch Tông Ân muốn hận cũng không thể hận nổi.

Trước hết là bởi vì mặt anh đẹp trai. Thứ hai là vì sau này kết cục đã vạch ra chân tướng, nữ đồng nghiệp oa oa gào khóc nói cái gì mà Bạch Tông Ân mỹ cường thật thảm.

Trên tay bỗng nhận lấy một thứ, là đĩa trái cây.

"Ông xã, không muốn ăn sao?" Tề Trừng nhận ra mình gọi ông xã rất thuận miệng.

Quả nhiên là sứ mạnh của cơm cơm!

Bạch Tông Ân không thèm nhìn cậu, tự đẩy xe lăn rời đi.

Vì để không bỏ lỡ cơm tối, Tề Trừng ở phòng khách cả một buổi trưa, ăn xong trái cây, lại ôm điện thoại di động chơi. Thế giới này cùng thế giới của cậu tương đối giống nhau, có Weibo, Wechat, bla bla các loại diễn đàn. Chỉ có tên thành phố là khác nhau.

Bọn họ ở một thành phố tên gọi là Bắc Thành, kinh tế ở đây rất phát triển. Lại có thêm một cách gọi khác là Bắc Tưởng, ý nói, ở phương bắc này, Tưởng gia là giàu có thịnh vượng nhất. Đây cũng chính là lý do nguyên chủ yêu sống yêu chết Tưởng Chấp.

Có thể tất cả mọi người sẽ không biết, lại qua thêm bốn, năm năm sau, Bắc Tưởng này nên đổi thành họ Bạch.

Bạch trong Bạch Tông Ân.

____

Triệu Tam: [ Tề thiếu, đã trễ thế này rồi còn chưa tới? Ra ngoài uống rượu đi, khai trương quán bar, cho cậu gọi mấy người mẫu nam, hàng to xài tốt cậu không cần thì sờ sờ giải thèm cũng được mà...]

Tề Trừng không cẩn thận mở loa ngoài, giọng Triệu Tam liền vang lên mấy lời bla bla...

Chú Quyền đúng lúc đến gọi cậu đi ăn cơm, liền nghe thấy được những lời này. Ông là người lạc hậu bảo thủ, muốn nói gì đó lại thôi, thật sự không biết nên khuyên như thế nào.

Chỉ thấy Tề Trừng ngồi thẳng lưng, cậu cũng không biết Triệu Tam là ai, nhưng người này cản trở cậu cơm cơm, người xấu!

[ Tui không đi, sau này mấy loại hoạt động như vậy đừng có hú tui, là người đã kết hôn, tui còn phải bận cùng ông xã ăn cơm tối nữa! ]

Đàng hoàng trịnh trọng, khí thế hùng hổ gửi voice đi! Tề Trừng quay đầu nhìn chú Quyền, lộ ra cái lúm đồng tiền nho nhỏ, "chú Quyền, cơm chín rồi sao?"

Chú Quyền mặt mũi đang nhăn hết lại cũng phải bật cười, hòa ái dễ gần nói: "Ừ. Không biết Tiểu Trừng thích ăn cái gì, con thích gì nói cho chú Quyền, lần sau chú làm cho con."

"Con cũng không kén ăn đâu ạ, ấy, con không thích ăn rau cần lắm."

"Được rồi, không nấu rau cần." Chú Quyền dùng giọng diệu như dỗ trẻ con.

Trong phòng ăn không thấy Bạch Tông Ân, Bạch Tông Ân không tới, không thể bắt đầu ăn cơm nha...

Ông xã, đói bụng đói bụng, cơm cơm!!!