(2)

\- Cô giới thiệu với các em, đây là bạn Doãn Kiệt.

Cô giáo bước vào cùng với bạn học sinh mới, mới nhìn thấy bạn nam thôi các bạn nữ trong lớp đã ngã ngửa rồi.

Doãn Kiệt hơi cười nhẹ, nhìn mọi người rồi nói:

\- Mong mọi người giúp đỡ tớ nhiều hơn.

\- Được bạn ơii.

\- Giúp gì cũng được nha.

\- Đẹp trai quá đi mất.


Các bạn nữ reo hò tung hoa các kiểu, lớp trở nên ầm ĩ hơn. Vì mới thi học kì 1 xong, cũng không có gì để học. Cô giáo nhắc mọi người trật tự chút để cô chấm bài thi.

\- Doãn Kiệt, em tự chọn chỗ ngồi đi nha.

\- Dạ!

Một lần nữa các bạn nữ lại reo hò, ai cũng muốn Doãn Kiệt ngồi cùng mình, hoặc gần thôi cũng được. Kiều Vy đột nhiên giơ tay lên nói to:

\- Chỗ này không ai ngồi.

Đó là bàn trống ngay sau lưng cô, mấy bạn nữ ồn quá à, không cho cô ngủ. Tống tên Doãn Kiệt này vào góc cuối cho khỏi ngắm. Hehe.

Kiều Vy cười thầm, mình quá thông minh mà. Doãn Kiệt không nói gì, cũng bước xuống ngồi bàn cuối trước ánh mắt nuối tiếc của mấy bạn nữ.

Cuộc sống bình yên năm cấp 3 lại bắt đầu từ đây, nó bình yên tới mức chẳng có gì nổi bật trong suốt 3 năm cấp 3 luôn. À, đến năm cuối cấp thì nó quả thật có gì đó nổi bật thật.

Năm nay là năm cuối cấp rồi, không hiểu sao năm nay cô giáo xếp cho cô ngồi cạnh Doãn Kiệt, hơn nữa Doãn Kiệt là lớp trưởng, cô là phó học tập. Vì thành tích học tập của hai người luôn nhất nhì khối mà.

Đặc biệt, cô hay bị mọi người trong lớp gán ghép đôi với Doãn Kiệt lắm nha, tức mà không làm được gì luôn ý.

Cuối giờ tự học buổi tối, đến bàn cô trực lớp. Cả hai phải ở lại. Không ai nói gì với ai cả. Vì hôm nay mọi người về muộn, nên cô cũng bị liên lụy theo, phải trực lớp muộn.

Ngoài trời mưa to khủng khiếp, lại sấm đoàng đoàng nữa. Doãn Kiệt quét lớp xong thì bất ngờ thấy Kiều Vy ngồi nép ở một góc lớp. Không ai biết à? Ngoài Trần Phong ra thì không ai biết cô sợ sấm.

Doãn Kiệt nhíu mày, bước lại gần Kiều Vy:

\- Sao thế?

\- Tớ sợ sấm.

Đoàng!

\- Á!


Kiều Vy nhào vào lòng Doãn Kiệt, cả người cô run run vì sợ hãi. Mưa càng ngày càng to, trời này lại là mùa đông nữa, rất lạnh. Doãn Kiệt, thật ấm áp.

Doãn Kiệt không nói gì, chậm rãi ôm cô vào lòng. Cả hai cứ vậy, sấm cũng bớt dần rồi. Kiều Vy cũng hơi ngại, ôm người ta nãy giờ.

Cô vội rời khỏi vòng tay Doãn Kiệt thì màn đêm lại bao phủ cả lớp học. Mất điện? Sao lại xui thế này chứ.

\- Cảm ơn!

Không ai thấy hai má cô hơi ửng đỏ, do lớp học quá tối. Doãn Kiệt không nói gì, cầm điện thoại lên chiếu sáng.

Mẹ kiếp, hết pin!

\- Giờ sau đây?

\- Còn sao nữa, chờ có điện rồi tính. Mà cậu mang theo ô không?

Doãn Kiệt lo ngại cơn mưa này sẽ không tạnh ngay, mà bản thân hắn cũng không đem theo ô đi. Kiều Vy ngơ ngác rồi lắc đầu:

\- Không có!

Đúng là ông trời muốn hai người phải ngủ trong lớp mà. Mọi thứ thật quá trùng hợp. Hôm nay là ngày xui nhất của cô hic.

\- Lạnh không?

Doãn Kiệt quay sang nhìn cô. Đúng là lạnh thật, càng về đêm càng lạnh mà. Kiều Vy lắc lắc đầu, trong khi môi cô bắt đầu tái nhợt.

Doãn Kiệt đặt tay lên má cô, có vẻ không ổn chút nào. Hắn ta liền cởi áo khoác của mình đắp lên người cô, còn mình thì chỉ mặc áo len.

\- Không cần đâu.

\- Im lặng, ngủ đi.

Doãn Kiệt nhắm mắt, không quan tâm tới lời nói của cô. Cuộc đời hắn chưa bao giờ phải khổ sở như này, nhưng khổ vì phụ nữ thì có sao? Cô gái này, thật sự có ma lực kì diệu nha.


Kiều Vy thấy Doãn Kiệt nhắm mắt lại, trong lòng cảm thấy có gì đó không dễ chịu chút nào. Áo khoác Doãn Kiệt khá dày và rộng, cô liền dịch gần hắn một chút, đắp nửa còn lại lên người hắn.

Bên ngoài mưa nặng hạt vẫn chưa dứt, kèm theo sấm nữa. Đến khi trời sáng mưa mới tạnh. Kiều Vy cảm thấy khó chịu vô cùng, cố mở mắt ra nhưng cả người cô mềm nhũn không có sức lực. Sức đề kháng của cô vốn rất kém.

Đột nhiên cô cảm giác như cả người mình được nhấc bổng lên, thật dễ chịu và ấm áp.

Doãn Kiệt không sao ngủ được nên hắn đã dậy từ rất sớm, nhìn thấy Kiều Vy toát mồ hôi, cả người cô lại rất nóng nữa. Hắn liền bế cô đi y tế, khi trời đã tạnh hẳn.

Khi Kiều Vy tỉnh dậy thì đã là chiều tối rồi. Trước mặt cô là hai cô bạn thân Trần Ly và Phương Hạ. Cả hai rất lo lắng khi biết Kiều Vy ốm nặng, ngồi trông cô suốt cả buổi chiều. Thấy cô mở mắt, cả hai vô cùng mừng:

\- Cuối cùng cậu cũng dậy rồi!

\- Cậu làm bọn tớ lo quá.

Kiều Vy muốn hỏi là ai đưa cô đến y tế, nhưng bản thân không có sức lên thôi. Trần Ly và Phương Hạ có mua cháo cho cô, xong giúp cô uống thuốc.

Mấy ngày sau Kiều Vy mới khỏi ốm, cô thì không biết lớp có biến động gì đâu ớ, cứ thấy mọi người nhắc gì là Layla gì đó. Bạn mới sao ta.

\- Layla là ai vậy ?

Kiều Vy hỏi hai cô bạn thân, cả hai đều ngán ngửa bĩu môi:

\- Cái con tiểu thư bánh bèo ý mà, mới từ Mỹ về. Là bạn gái của lớp trưởng...