(31)

Dexter thấy Doãn Kiệt im lặng không nói gì khi nhắc tới Kiều Vy, liền quay sang nhìn hai người bạn còn lại.

Dai cười trừ:

\- Nè, đừng có bảo cậu thích con bé người châu Á đó rồi nha.

Doãn Kiệt lại lườm Dai tiếp, Dai không dám nói nữa. Vụ cá cược trước kia của 4 người chính là thách thức Doãn Kiệt tán đổ Kiều Vy, phải lấy được trinh tiết của cô rồi sau đó đá cô đi. Nếu như Doãn Kiệt lỡ yêu Kiều Vy thì người thua cuộc sẽ là Doãn Kiệt.

Mãi một lát sau bọn họ mới thấy Doãn Kiệt trả lời:

\- Không yêu.


Cả ba người Dexter, Dai và Jethro nhìn nhau và không dám nói thêm gì về chuyện của Kiều Vy nữa. Lúc mà Doãn Kiệt nói câu "Không yêu" nhưng khuôn mặt hắn sao lại miễn cưỡng đến vậy chứ?

\- E hèm, vậy khi nào cậu quay lại trường học ?

Jethro liền đổi chủ đề khác, phá vỡ bầu không khí căng thẳng ngột ngạt đó.

\- Sắp rồi!

\*\*\*\*\*

Những ngày tháng nghỉ tết trôi qua nhanh chóng, cuối cùng cũng tới ngày quay lại trường học rồi. Kiều Vy cô vô cùng háo hức luôn, cô rất muốn gặp Doãn Kiệt sau hai tuần xa nhau. Thật sự là rất nhớ hắn.

Trần Ly và Phương Hạ lại suốt ngày than thở là bọn họ béo lên rồi, xong lại nói sao Kiều Vy cô ăn mãi không béo vậy chứ? Tuy than béo, nhưng mà Kiều Vy đem đồ ăn lên trường thì bọn họ vẫn ăn no nê:

\- Vy à, cậu thật quá đáng. Đừng vỗ béo bọn tớ nữa mà. - Phương Hạ nước mắt hai ròng, nhưng miệng vẫn nhai thịt gà nướng. Trần Ly vừa ăn vừa gật gù theo Phương Hạ.

\- Đúng đó, cậu là cái đồ quá đáng.

Kiều Vy lập tức chạy đến, cô giơ tay che hết đồ ăn lại:

\- Sợ béo thì đi đi, đừng có ăn nữa. - Cô cũng đùa lại.

\- Ấy đừng, thôi vậy, đành béo nốt ngày hôm nay. - Trần Ly lươn lẹo kéo đồ ăn về.

\- Hihi, mẹ cậu nấu là tuyệt nhất. - Phương Hạ lại nhét đống thịt vào mồm, nhai rôm rả.


Kiều Vy mang đồ ăn cho hai người bạn ăn, cô bước về giường và cầm điện thoại ra nhìn nãy giờ. Dường như là cô đang mong chờ điều gì đó.

"Sao giờ này vẫn không thấy Doãn Kiệt gọi cho mình nhỉ, không biết cậu ấy tới chưa?"

Kiều Vy đành nhắn tin cho Doãn Kiệt:

"Cậu đến trường chưa?"

Sau đó chờ mãi không thấy Doãn Kiệt trả lời, cô đành đi ngủ trưa trước vậy. Chắc là Doãn Kiệt đang bận gì đó thôi, với lại ngày mai đi học lại rồi kiểu gì mà chẳng gặp lại nhau thôi.

Ngày hôm sau đến lớp, cô lên lớp rất sớm, lúc này lớp không có ai cả. Cô ngồi xuống bàn, chống tay lên cằm suy nghĩ một lúc. Cả hôm qua hắn không rep tin nhắn cô, cũng không thèm gọi cho cô lấy một cuộc.

Đột nhiên cánh cửa lớp mở ra, là Doãn Kiệt. Nhìn thấy hắn, cô lập tức chạy tới ôm hắn:

\- Huhu, nhớ cậu quá đi.

Nhưng cô không nghe thấy tiếng Doãn Kiệt trả lời, hắn nhẹ nhàng gỡ bàn tay cô ra khỏi người mình:

\- Kiều Vy, chúng ta chia tay đi.

Hả? Kiều Vy ngẩn người, cô không nghe rõ Doãn nói gì nữa. Hắn nói, hắn nói chia tay là sao. Mắt cô đảo quanh, rồi cô miễn cưỡng nở nụ cười:

\- Hôm nay...là ngày Cá tháng tư phải không nhỉ?

\- Không! - Khuôn mặt Doãn Kiệt không chút cảm xúc.


\- Thế...cậu đang đùa tớ hả? Muốn gây bất ngờ chứ gì? - Mắt cô đã bắt đầu đỏ hoe, Doãn Kiệt này thật lạnh nhạt quá.

\- Không.

\- Thế...chia tay thật sao? - Nói không đi, làm ơn hãy nói không đi mà.

\- Ừ. - Lúc này Doãn Kiệt mới gật đầu.

Kiều Vy lập tức trở nên kích động, cô cũng không kiềm được nước mắt mình nữa:

\- Tại sao? Hãy nói là cậu đang đùa tớ đi mà.

\- Không đùa, chán rồi nên chia tay thôi. Có vấn đề gì không?

Doãn Kiệt khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc nhìn khuôn mặt mếu máo của cô, hắn liền lướt qua cô và bước xuống bàn mình. Kiều Vy cũng đuổi theo:

\- Có phải vì tớ lơ là cậu nên cậu mới giận tớ không?