\(4\)

\- Quay lại đây, nhìn thẳng vào mắt tôi. Xem xem cậu có đang nói dối không ?

Kiều Vy bị ánh mắt Doãn Kiệt nhìn chằm chằm, trong lòng có chút không vui. Ánh mắt cô bối rối, kiểu này chắc là nói dối rồi.

" Cái đồ thần kinh, biến thái!" Kiều Vy nghĩ thầm. Tên này còn đoán được suy nghĩ của cô, tức không chứ.

\- Đùa thôi, mau ăn đi.

Doãn Kiệt liền cúi đầu xuống hí hoáy với đồ ăn của mình, không để ý tới cô nữa. Như vậy sẽ mất vui.

Kiều Vy nhìn Doãn Kiệt bình thản mà càng tức thêm. Cô nhịn, đợi sau này có dịp cô sẽ báo thù sau. Nghĩ tới đây, cô nở nụ cười nham hiểm.

Doãn Kiệt và Kiều Vy cuối cùng cũng phải qua đêm tại nhà Kiều Vy. Đến chiều tối, cô đưa hắn tới nhà mình, quả thực là bất đắc dĩ. Nhưng chẳng nhẽ bỏ mặc Doãn Kiệt ngoài đường? Như vậy không hay chút nào cả.


Mẹ Kiều Vy lần đầu nhìn thấy cô đưa bạn nam về nhà, trong lòng nở hoa đầy mãn nguyện. Kiều Vy đã lớn thật rồi, thằng con rể này được đó. Bà ưng!

\- Cháu trai, cháu tên gì vậy?

\- Dạ, Doãn Kiệt!

Trời ơi, cô nhìn mẹ cô kìa. Làm như Doãn Kiệt mới là con trai bà ấy. Hức, con gái đi học xa 3 năm mới về nhà, mẹ chẳng hỏi han gì cả.

Kiều Vy lén lườm Doãn Kiệt một cái thì bị mẹ cô bắt gặp. Mẹ cô liền vẫy gọi:

\- Tiểu Vy, con mau lại đây. Con đưa Tiểu Kiệt lên phòng tắm rửa rồi xuống ăn cơm đi.

Cái gì? Tiểu Kiệt! Hai người này thân nhau từ lúc nào mà nhanh vậy chứ. Khoan, hình như mẹ cô có gì đó hiểu lầm rồi.

\- Mẹ à, không phải vậy đâu...

\- Cháu xin phép!

Doãn Kiệt đứng lên đi về phía Kiều Vy và kéo cô đi luôn, không cho cô một lời giải thích nào cả.

\- Cậu nói gì với mẹ tôi vậy?

Kiều Vy nghiêm giọng hỏi Doãn Kiệt, không thể để hắn ta hoành hành ở nhà mình như vậy được.

\- Có nói gì đâu, là do mẹ cậu tự suy diễn.

Doãn Kiệt bình thản trả lời, làm vẻ mặt vô tội khiến Kiều Vy không nói nên lời:

\- Cậu...

\- Cậu cái gì mà cậu, tôi cũng là người bị hại đây này.

Thôi được, cô không thèm nói nữa. Chỉ thêm mệt người, dù sao cãi cũng không lại.


Cả hai im lặng cho đến khi xuống ăn cơm. Bố mẹ Kiều Vy vô cùng niềm nở, nào là hỏi thăm rồi gắp thức ăn cho Doãn Kiệt. Kiều Vy như bị cho ra rìa vậy. Rốt cuộc ai mới là con gái bố mẹ đây.

\- Tiểu Kiệt, mà bố mẹ con làm nghề gì, ở đâu?

Bà Kiều lại hỏi tiếp. Dù gia cảnh Doãn Kiệt có không tốt thì cũng không sao mà. Dù sao ông bà Kiều cũng không quan trọng mấy cái vật chất đó.

\- Họ mất hết rồi. Còn mất như nào thì cháu cũng không rõ.

Doãn Kiệt trầm giọng nói. Hắn cũng không rõ nữa, mọi thứ là mơ hồ mông lung. Chỉ biết là đột nhiên có một người đàn ông trung niên đến nói với hắn rằng bố mẹ hắn để lại cho hắn một khối tài sản kếch xù. Còn bố mẹ hắn nghe nói mất trong một vụ tai nạn. Đây là vấn đề mà Doãn Kiệt không muốn nhắc đến chút nào.

Kiều Vy bất giác liếc nhìn Doãn Kiệt một cái thật nhanh, thì ra cái tên vô cảm này lại mất đi cả bố lẫn mẹ. So với cô mất đi một người bạn thì chắc nỗi đau của hắn vẫn đau khổ hơn cô rất nhiều. Thật đáng thương.

Bà Kiều nhận ra mình hơi lỡ lời liền phớt lờ đi, lảng sang vấn đề khác. Doãn Kiệt cũng coi như không có gì xảy ra, tiếp tục ăn cơm. Lâu lắm rổi hắn không được ngồi ăn bữa cơm gia đình như thế này. Cảm thấy có bố mẹ thật tốt.

Đêm đến, Doãn Kiệt không sao ngủ được. Hắn bước ra phía ban công hóng gió một chút. Lần đầu theo gái về nhà mà, ngủ không quen là phải.

Ting...ting....

Màn hình điện thoại hiện lên dòng số của Layla, Doãn Kiệt chờ 1 lúc rồi mới nghe máy.

\- Nghe nói anh xin nghỉ hả?

\- Liên quan gì tới cô?

Doãn Kiệt ghét Layla thật sự. Phiền hết chỗ nói, đang ở Mỹ mà cứ khăng khăng về học cùng hắn. Rồi lại gây ra nhiều phiền phức. Doãn Kiệt ghét nhất là con gái phiền phức.

\- Anh đừng có giận nữa mà...

Laylay nũng nịu qua điện thoại. Trước kia Doãn Kiệt và Layla từng có khoảng thời gian yêu nhau thật đó. Nhưng mà hắn dần thấy Layla phiền phức, chỉ biết đem lại rắc rối cho người khác. Chẳng hiểu sao trước kia hắn có thể yêu Layla.

\- Tắt máy đây!

Doãn Kiệt chủ động tắt điện thoại và ném sang 1 bên. Quay lại thì thấy Kiều Vy đang ở đằng sau mình. Đêm nay cô cũng không ngủ được nên mới ra hóng gió.


\- Ừm...

Kiều Vy định nói gì đó nhưng thôi. Cô lặng lẽ bước đến chỗ Doãn Kiệt. Cả hai im lặng không ai nói gì với nhau. Cuối cùng Kiều Vy đành mở miệng trước.

\- Ừm...cậu đi cùng tôi như vậy,...bạn gái cậu có biết không?

Nãy Kiều Vy cũng nghe sơ sơ qua cuộc trò chuyện của hai người. Tâm trạng Doãn Kiệt có vẻ không được tốt lắm.

Doãn Kiệt im lặng một lúc lâu, đột nhiên hắn ta quay sang cô. Dáng vẻ lúc nãy không còn nữa, thay vào đó là vẻ hời hợt như muốn trêu đùa Kiều Vy.

\- Vậy để xem cô có năng lực khiến cô ta ghen hay không ?

Kiều Vy mở to mắt nhìn Doãn Kiệt dần cúi xuống môi mình, cô không kịp né tránh thì Doãn Kiệt đã chạm một cái thật nhanh rồi rời khỏi môi cô.

\- Cậu...cậu...

\- Nụ hôn đầu?

Nhìn dáng vẻ bối rối của Kiều Vy khiến hắn càng buồn cười hơn. Ai cho cô nhiều lời như vậy, mới hôn chưa đến 2 giây nữa.

\- Nhanh quá, làm lại nhé!

Doãn Kiệt vẫn tiếp tục là người chủ động, lần này hắn dùng tay giữ hai tay cô lại, không cho cô cơ hội đẩy ra. Nhanh chóng cúi xuống chiếm lấy bờ môi cô, khiến cho cô không kịp trở nay.

Nụ hôn lần này dài hơn, đủ để Doãn Kiệt từ từ cảm nhận mùi vị của cô như thế nào? Đúng là không tệ!