Kiến nghị⁉️

❌Không nên ăn khi xem chương

này......❌

 

Bốn năm giờ sau khi xe ngựa của Khương Quy rời đi thôn. Khương lão thái tỉnh dậy, bà phát hiện mình bị trói trên giường, hoang mang sợ hãi, bà liều mạng kêu cứu nhưng chỉ phát ra được vài âm thanh mơ mơ hồ hồ, ngay cả trong nhà cũng không truyền ra được, càng không nói đến truyền tới hàng xóm cách nhà trăm mét, Khương lão thái chỉ có thể hoảng sợ mà trải qua một đêm.

Thẳng đến buổi sáng ngày hôm sau, đại phu được hẹn trước tới cửa châm cứu, Khương lão thái ỉa đái đầy người mới được phát hiện, Khương lão thái vừa giận dữ vừa xấu hổ muốn chết.

Đại phu không dám tự quyết định, sau khi cởi bỏ dây thừng trên người Khương lão thái xong, chạy nhanh như bay đi tìm trưởng thôn. Hắn thấy việc này sợ là không đơn giản, như là đã gặp phải kẻ xấu.

Thôn dân cũng nghĩ như vậy, mồm năm miệng mười hỏi Khương lão thái sao lại như thế này? Khương Minh Châu đâu?

Khương lão thái vốn nói chuyện không rõ, lại vừa chịu đủ kinh hách cùng bị hoảng sợ càng trúng gió nghiêm trọng hơn, lúc trước bà còn có thể nói được mơ mơ hồ hồ, hiện giờ chỉ có thể phát ra vài tiếng a a nha nha, ai nghe hiểu được.

Nghe không hiểu cũng chỉ có thể đoán mò, bởi vì có không ít người thấy Khương Quy đánh xe ngựa rời đi, mà lúc Khương Quy rời đi nàng đều đem đồ ăn có vấn đề xử lý tốt.

Biết được thông tin quá ít, các thôn dân liền đoán ra một cái phỏng đoán: Kẻ bắt cóc chờ Lâm Uyển Nương cùng với Khương Lai Đệ rời đi, sau đó lẻn vào nhà bắt đi Khương Minh Châu xinh đẹp, hắn sợ Khương lão thái báo tin cho nên mới trói lại bà.

Khương lão thái nghe thôn dân suy đoán trật lất nhưng lại vô pháp phản bác, bà tức giận đến trừng lớn hai mắt, khóe miệng kịch liệt run rẩy.

Từ lúc bà tỉnh lại đến giờ, bà không có lại nhắm mắt quá đều đang nằm suy nghĩ chuyện đã xảy ra.

Bọn họ đang ăn cơm thì té xỉu, đồ ăn kia tuyệt đối là có vấn đề, không phải Lâm Uyển Nương cũng chỉ có thể là Khương Lai Đệ động tay động chân, Khương lão thái hoài nghi là Khương Lai Đệ. Minh Châu nói với bà nàng điên rồi, nàng ta có phải đã biết được chuyện muốn bán nàng cho nên thật sự điên rồi. Nàng đem Minh Châu mang đi, nàng sẽ làm gì với Minh Châu?

Khương lão thái lo sợ, muốn mấp máy khóe miệng, bà liều mạng muốn nhắc nhở thôn dân, lại cái gì đều không nói được, chỉ chảy ra một dòng nước miếng.

Thôn dân thấy vậy liền trấn an nói ngươi yên tâm ta sẽ đi bệnh viện Tây y thông tri cho Lâm Uyển Nương, cũng sẽ đi báo nguy cho ngươi.

Ông nói gà bà nói vịt, Khương lão thái tức giận đến chóng mặt ù tai.

Trưởng thôn kêu Nhị Hổ phụ đi tới bệnh viện tìm người, nhưng đến bệnh viện nào có thân ảnh của Lâm Uyển Nương cùng Khương Lai Đệ, chỉ có Khương Thiên Tứ đang vừa tức giận vừa hoảng loạn.

Khương Thiên Tứ tức giận mắng: “Nàng hôm qua trở về lấy tiền liền không có trở lại, nàng chết ở nơi nào rồi? Nàng cư nhiên dám đem ta ném một mình ở bệnh viện.”

Hắn ở nhà là lão hổ, đến khi ra ngoài thì lập tức biến thành *lão thử, hắn ở một bệnh viện xa lạ, sợ đến một đêm mất ngủ, hắn hiện giờ hận chết Lâm Uyển Nương. (*lão thử = chuột).

Nhị Hổ phụ không phải là người Khương gia, nào chịu được tính tình cáu kỉnh của Khương Thiên Tứ, lập tức nghiêm mặt, khẩu khí cứng rắn nói: “Nương của ngươi hôm qua đã rời thôn đi đến bệnh viện.”

Khương Thiên Tứ sửng sốt, giận không thể át: “Nàng cầm tiền chạy! Các nàng chạy, đều chạy hết! Cảm thấy ta là gánh nặng, các nàng liền chạy! Tiền mất trộm kia là các nàng lấy đi, khẳng định là các nàng lấy.” Một câu cuối cùng hắn gần như rít gào mà rống lên, biểu tình ngoan độc hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác.

Nhị Hổ phụ bị bộ dáng của hắn làm cho hoảng sợ, hắn lông tơ đều dựng đứng lên. Muốn nói Lâm Uyển Nương sẽ không có khả năng bỏ rơi Khương lão thái cùng với Khương Thiên Tứ, nàng có khả năng đã gặp phải việc gì ngoài ý muốn, thời buổi này chuyện gì cũng có khả năng phát sinh. Chỉ là hắn nhìn bộ dáng dữ tợn kia của Khương Thiên Tứ, hơi há mồm muốn nói lại không dám nói ra lời.

Cuối cùng Nhị Hổ phụ đem Khương Thiên Tứ mang về nhà, Khương Thiên Tứ là thật không muốn đi, hắn còn muốn ở lại bệnh viện chữa trị vết bỏng.

Tuy nhiên, hắn vô pháp ở lại được, bởi vì còn cần tiền thuốc men càng cần có người ở bên chiếu cố hắn.

Nhưng sau khi trở về, hắn còn có thể làm được gì sao? Một già một trẻ, già thì bị tê liệt nằm trên giường, trẻ thì bị phỏng nghiêm trọng cũng nằm im trên giường, tổ tôn cùng nằm trên giường nhìn nhau hai mắt đẫm lệ, thê thê thảm thảm.

Trưởng thôn nhìn thấy tình hình này không ổn, liền kêu *cữu mẫu Tiết Hoa Quế của Khương Thiên Tứ tới chiếu cố tổ tôn hai người, tổng cũng không thể để tổ tôn hai người đang sống sờ sờ lại chết đói ở trong thôn. (*cữu mẫu = mợ , vợ của cậu)

Tiết cữu mẫu tròng mắt xoay tròn dạo qua một vòng quanh phòng, giả mù sau mưa mà lau nước mắt nói trưởng thôn có thể yên tâm, nàng sẽ tận tình chăm sóc.

Khương lão thái ư ư a a kịch liệt phản đối, người một nhà Uông Thu Nguyệt đều giống nàng toàn là hạng người gian xảo, họ vẫn luôn muốn chiếm tiện nghi nhà bà, nhưng bà chưa từng cho các nàng được như ý bao giờ.

Hiện giờ, xa cơ rơi xuống lại dừng trong tay của bọn họ, bà không biết bọn họ sẽ tra tấn bà như thế nào.

Không ai để ý tới Khương lão thái, cũng không biết là xem không hiểu hay vẫn là xem hiểu nhưng cố tình không để ý tới. Có người tiếp nhận cọc khoai lang phỏng tay này, thôn dân liền không còn tâm lý gánh nặng, sôi nổi rời khỏi Khương gia.

Bắt đầu từ giờ phút này, Khương lão thái cùng với Khương Thiên Tứ nghênh đón một cuộc sống đầy cam go, khốc liệt, cùng với cay đắng, trước nay chưa từng có.

 

Tiết cữu mẫu là không tới chiếu cố miễn phí, nàng hướng tới trứng gà trứng vịt, cùng với gạo, thịt trong bếp, thậm chí còn là vì tiền mà tới. Chiếu cố đương nhiên nàng sẽ chiếu cố, bằng không sẽ không có biện pháp hướng trong thôn giải thích, nhưng là muốn nàng chiếu cố tỉ mỉ đó là không có khả năng đi, miễn tổ tôn hai người còn sống là được.

Khương Thiên Tứ là rất muốn phát một chút tính tình, Tiết cữu mẫu trước kia phủng hắn nịnh hắn là muốn từ trong tay hắn lấy được một ít chỗ tốt, hiện tại? Hắn là xem sắc mặt của Tiết cữu mẫu mà sinh hoạt. Khương Thiên Tứ làm sao dám phát giận, nếu hắn phát giận Tiết mẫu đều sẽ mắng trở về rồi bỏ đói hắn cũng không cho hắn thay thuốc. Hắn đã bị vài lần như thế rồi, Khương Thiên Tứ quả thật không dám lộn xộn, lộn xộn cũng không làm gì được. Hiện giờ, hắn thấy Tiết cữu mẫu đều sẽ toàn thân run run.

Khó có thể tiếp thu được chênh lệch Khương Thiên Tứ cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, người khóc đều đã gầy đến một vòng.

Đừng nói người trẻ tuổi Khương Thiên Tứ không tiếp thu được chênh lệch, một đống tuổi như Khương lão thái cũng không thể tiếp thu được.

Tiết cữu mẫu nào có tắm ấm, giặc giũ sạch sẽ cùng với quan tâm bà như Lâm Uyển Nương, cũng sẽ không ở một bên bồi bà nói chuyện như Khương Minh Châu.

Bà tê liệt nằm trên giường vốn dĩ tính tình đã kém, Khương lão thái hiện giờ tính tình càng kém hơn.

Nhưng Tiết cữu mẫu sẽ không giống như Lâm Uyển Nương cùng Khương Lai Đệ muốn mắng thì mắng muốn đánh thì đánh các nàng tuyệt đối sẽ không dám đánh trả., còn Tiết cữu mẫu bị bà mắng một lần nàng ta sẽ bỏ mặt bà không cho bà tắm để bà nằm ở trên giường cả người đều thúi.

Vài lần bị bỏ mặc như thế, vì cuộc sống trôi qua được dễ dàng hơn bà phải treo gương mặt tươi cười mà lấy lòng Tiết cữu mẫu.

Tổ tôn hai người đối với kẻ yếu thì bắt nạt đủ đường, càng không nói đến Lâm Uyển Nương cùng Khương Lai Đệ đều tùy ý bọn họ khinh nhục, còn đối với Tiết cữu mẫu liền vẫy đuôi lấy lòng. Có thể thấy được, tật xấu đền là do thói quen quán ra tới.

 

Khổ không nói nổi Khương lão thái cùng với Khương Thiên Tứ vô cùng tưởng niệm Lâm Uyển Nương, ngày đêm đều thương nhớ đến nàng, tưởng niệm nàng, rột gan cồn cào đến khó chịu.

>>>>>>>>>

Người được bọn họ tưởng niệm Lâm Uyển Nương cũng đang tưởng niệm bọn họ, nàng tưởng tượng lúc mình không ở, bà bà cùng Thiên Tứ sẽ làm sao bây giờ?

Ngũ tạng đều như bị đốt cháy Lâm Uyển Nương khóc lóc ngày đêm, hơi có một chút sức lực đều khóc rống lên cầu xin, bị người đánh cho một trận, không đến hai ngày nàng lại tiếp tục bắt đầu khóc, sau đó nàng là bị đánh, nàng lại khóc, như thế một vòng tuần hoàn.

Từ bà tử thấy nàng thật phiền, nhanh chóng bán đi, bán cho một cử nhân tuổi ngoài 40 ở ngoài tỉnh.

Lâm Uyển Nương là nữ chính nói quả không sai đâu, nàng quỳ khóc van xin: “Đại ca, ta là bị nữ nhi bất hiếu bán đi. Nhà ta trên có bà bà tê liệt nằm trên giường, dưới lại có ấu tử bị phỏng nghiêm trọng, đại nữ nhi của ta cũng bị nữ nhi bất hiếu kia bán, đến nay không chưa rõ tung tích. Đại ca, ngươi là một người tốt, cầu xin ngươi thả ta đi, bà bà cùng nhi tử của ta còn cần ta chiếu cố, đại nữ nhi của ta còn chờ ta đi cứu nàng, đại ca, ta cầu xin ngươi, ta thay cả nhà ta đều cầu xin ngươi.”

Dứt lời, quỳ mạnh xuống đất, dùng sức dập đầu, dập đến vỡ đầu chảy máu.

Trung niên cử nhân cảm động, thật sự thả nàng đi: “Mau về nhà đi thôi.”

Lâm Uyển Nương cảm động đến rơi nước mắt: “Đại ca, ngươi là người tốt, Uyển Nương đời này đều sẽ nhớ kỹ đại ân đại đức của ngươi, nếu có kiếp sau nguyện *kết cỏ ngậm vành báo đáp ân tình của ngài.”

Cảm động đến trung niên cử nhân còn chuẩn bị cho nàng lương khô đi đường.

(*kết cỏ ngậm vành = thành ngữ chỉ việc đền ơn đáp nghĩa )

Sau khi được tự do, điều Lâm Uyển Nương làm đó chính là đi báo nguy, hy vọng cảnh sát có thể giúp nàng tìm về Khương Minh Châu đã không biết bị bán đến nơi nào. Nhưng thế đạo ngày nay hỗ loạn có rất ít cảnh sát tốt, rất không may Lâm Uyển Nương không gặp được, nàng lại không có tiền cho nên cảnh sát chỉ qua loa cho xong, Lâm Uyển Nương khóc lóc cầu xin, bị đánh ra ngoài.

Lâm Uyển Nương lúc này mới nhận ra được hiện thực tàn khốc, cảnh sát đều không thể dựa vào, nàng chỉ có thể dựa vào chính mình, nhưng Từ bà tử ở chỗ nào nàng cũng không biết, toàn bộ quá trình nàng đều nằm ở trong xe ngựa.

Lâm Uyển Nương thương tâm muốn chết, nàng khốc rống một hồi, chỉ đành tạm thời buông xuống việc đi tìm Khương Minh Châu. Trong nhà vẫn còn bà bà tê liệt cùng Thiên Tứ bị phỏng, cũng không biết mấy ngày nay nàng không ở, tổ tôn hai người thế nào sinh hoạt? Vừa nhớ tới, Lâm Uyển Nương liền tâm như bị dao hung hăng cắt qua, hận không thể lập tức bay nhanh trở về nhà.

Cứ như vậy, Lâm Uyển Nương bước trên con đường trở về nhà, lương khô ăn hết rồi, nàng liền đào rau dại, vỏ cây, đào không được liền đi làm ăn xin, nàng dựa vào một đôi chân trèo đèo lội suối, trải qua trăm cay ngàn đắng, khoảng thời gian hai tháng thấm thoát trôi qua, Lâm Uyển Nương lại một lần nữa đặt chân trước tiểu viện quen thuộc nhà họ Khương.

Đông qua xuân tới, vạn vật sống lại, tiểu viện trong ngoài xanh um tươi tốt, tràn đầy sức sống.

Lâm Uyển Nương gần hương nhớ nhà đứng trước sân viện rơi lệ. Nàng đã trở lại, nàng rốt cuộc cũng đã trở lại!

“Tránh ra, cái đồ ăn mày thúi, không được đứng ở trong sân nhà ta.” Mới vừa từ trong nhà đi ra, một tiểu nam hài chán ghét hướng Lâm Uyển Nương trừng mắt.

Gầy trơ xương quần áo tả tơi Lâm Uyển Nương ngây ngẩn cả người, tiểu nam hài này nhận ra được, là tiểu nhi tử của đại ca nhà Uông Thu Nguyệt tên là Tiểu Tru Tử.

Tiểu Trụ Tử hung hăng đứng chống nạnh: “Thất thần làm gì, đi mau a, nhà của chúng ta không có cơm.”

“Tiểu Trụ Tử, ta là Lâm Uyển Nương cô cô của ngươi.” Lâm Uyển Nương đi về phía trước.

 

Tiểu Trụ Tử ngẩn ngở, dùng sức nhìn chằm chằm Lâm Uyển Nương, rốt cuộc từ trong thân thể xanh xao vàng vọt tìm thấy một chút quen thuộc, tức khắc đại kinh thất sắc: “Nương ơi!!! Lâm Uyển Nương đã trở lại!” Ngữ khí kia, cùng sói tới so sánh cũng không sai biệt lắm.

Đối với một nhà Uông đại cữu, quả thật Lâm Uyển Nương về như là sói tới.

Bọn họ lấy danh nghĩa chăm sóc cho tổ tôn hai người Khương lão thái cùng Khương Thiên Tứ, một hộ bảy khẩu đều dọn tới Khương gia ở.

Khương gia là nhà có sân vườn đầu tiên trong thôn, nhà tranh vách đất của gia đình bọn họ sao có thể so sánh được. Trước đây bảy người túm tụm nhau lại ngủ, nay được ở một người một phòng. Không những ngủ ngon giấc hơn mà còn ăn ngon miệng hơn, gà, vịt, bún đậu nằm trong kho, hai tháng ở đây, người nhà Uông đại cữu đều tròn lên một vòng. Càng miễn bàn đến những món trang sức, Khương Minh Châu chướng mắt, người nhà họ Uông nằm mơ đều cũng cười đến tỉnh.

Hai tháng này, người nhà Uông đại cữu sống đến thập phần thoải mái, càng muốn ở lại đây lâu thật lâu. Bây giờ, Lâm Uyển Nương trở lại, người nhà họ Uông như bị sét đánh giữa trời quang, nàng ta làm sao có thể trở về!

Lâm Uyển Nương trở lại, bọn họ vừa cảm thấy tức giận vừa cảm thấy hoảng loạn.

Khương lão thái cùng với Khương Thiên Tứ chính là hỉ, vui mừng đến phát khóc.

Người nhà họ Uông sinh hoạt có bao nhiêu dễ chịu, tổ tôn bọ họ liền có bao nhiêu thê thảm, quả thực là cực kỳ bi thảm.

Cứt với nướƈ đáı dính toàn thân hai ba ngày không được tắm rửa là chuyện bình thường, Khương lão thái thân thể toàn là những vết lở loét, bà nằm trên giường cơn đau từng cơn khiến bà muốn chết. Đồ ăn đều là nhà họ Uông ăn dư lại, còn chưa nhất định sẽ được ăn no, cứ như vậy bị nhà họ Uông thường thường chèn ép. Ghê tởm hơn chính là, để bớt việc, người nhà họ Uông đem Thiên Tứ dọn đến phòng của bà, mỗi lần thay đồ hay tắm rửa đều ở trước mặt tôn tử, Khương lão thái vừa xấu hổ vừa giận dữ muốn chết.

 

Khương Thiên Tứ cũng không khá hơn, ở dưới áp lực của thôn dân, người nhà họ Uông không dám không cho Khương Thiên Tứ trị liệu, nhưng cũng luyến tiếc tiêu số tiền lớn, vì thế liền thỉnh đại phu khai ít thuốc bảo đảm Thiên Tứ không chết là được.

Chết thì không chết, nhưng đau đến hắn mỗi ngày đều muốn chết, người đều gầy đến không còn nhận ra bộ dáng ban đầu.

Tổ tôn hai người thành hai người cái mình hạc xương mai, còn tiểu tụy ốm yếu hơn kẻ hai tháng lưu lạc bên ngoài Lâm Uyển Nương.

Lâm Uyển Nương quả thực không thể tin vào hai mắt của chính mình nữa, bà bà xưa nay đoan trang thể diện hiện giờ toàn thân đều là mùi hôi thúi, tóc đã trắng đi phân nửa, trên mắt xuất hiện tràn đầy nếp nhăn, cả người nhìn như già hơn mười tuổi. Thiên Tứ trắng trẻo mập mạp hiện giờ gầy đến nỗi hai má hóp lại gò má nhô cao, đôi mắt xanh đen, gương mặt nhợt nhạt.

“Nương! Thiên Tứ!” Lâm Uyển Nương đau lòng giống lục phủ ngũ tạng bị người hung hắn bóp chặt.

Khương lão thái lửa giận tận trời trừng mắt Lâm Uyển Nương, bà ngắn ngủi vui sướng, bây giờ trong tâm của bà chỉ còn lại căm giận ngút trời. Nếu không phải tại Lâm Uyển Nương không có ở đây, bà như thế nào sẽ bị hành hạ như thế, nếu không phải hiện tại bà không nói được, Khương lão thái đã sớm chửi ầm lên.

Bà không mắng được Khương Thiên Tứ thay bà mắng: “Ngươi còn nhớ trở về, ngươi chết ở đâu! Ngươi còn có mặt mũi mà trở về! Ngươi sao không đợi đến chúng ta bị tra tấn đến chết rồi trở về! Trong lòng ngươi còn có nhi tử là ta sao, ngươi không sợ làm thất vọng phụ thân ta, nương ta sao?”

Lâm Uyển Nương trở về, người luôn như chim cút, sống dở chết dở Khương Thiên Tứ lập tức trở lại thành tiểu thiếu gia bộc phát thịnh khí. Không cần người chỉ dạy, hắn biết ai có thể phát tiểu tính tình ai không thể phát tiểu tính tình.

Lâm Uyển Nương khóc rống nói: “Ta....”

 

Khương Thiên Tứ lại không rảnh mà nghe nàng giải thích, hắn hung tợn trừng mắt hướng về cái đầu đang lú ra ở sau cửa, Tiết cữu mẫu co đầu rụt cổ chột dạ đang theo dõi tình hình: “Cút đi, làm người họ Uông toàn bộ cút hết đi! Ta không muốn lại nhìn thấy bọn họ!”

Ngoài cửa người nhà họ Uông vừa hậm hực vừa phẫn nộ, lại không cam lòng cùng bất lực.

Bọn họ có thể dọn vào hưởng phúc, là bởi vì Khương lão thái cùng Khương Thiên Tứ không người chiếu cố, hiện tại Lâm Uyển Nương đã trở lại, bọn họ còn có lý do nào để ăn vạ không đi.

Liền tính bọn họ ăn vạ không đi, Lâm Uyển Nương cũng sẽ đuổi bọn họ đi. Từ trong miệng Khương Thiên Tứ biết được những chuyện tổ tôn hai người phải trải qua, Lâm Uyển Nương hiếm thấy có lúc lại nổi giận, người Khương gia là nghịch lân của nàng, Khương Thiên Tứ càng là nghịch lân bên trong của nghịch lân.

Nổi giận không thể kìm chế Lâm Uyển Nương cầm lên cây chổi đuổi theo Tiết cữu mẫu đánh, hung hã như thú mẹ đang bảo vệ thú con của mình. Tiết cữu mẫu túm lấy tay tiểu nhi tử của mình chạy như điên, chạy tìm trượng phu cùng nhi nữ đang làm đồng.

Tình hình này tức khắc thu hút sự chú ý của thôn dân, chỉ chốt lát sau người của cả thôn đều biết Lâm Uyển Nương đã trở lại, còn đuổi theo đánh Tiếu cữu mẫu.

Không ít người thầm hô đáng đánh. Người nhà họ Uông diễn họ đều xem ở trong mắt, thiếu đạo đức, vô cùng thiếu đạo đức. Nhưng là nhân duyên của tổ tôn nhà họ Khương không tốt, cho nên không ai muốn ra mặt nói giúp hai người bọn họ, càng nói đến nếu một nhà Uông đại cữu mẫu của Khương Thiên Tứ bị đuổi đi, ai sẽ tới thay họ chăm sóc tổ tôn hai người? Cái củ khoai lang phỏng tay này ai cũng không muốn đi tiếp nhận, không được gì tốt lành ngược lại còn có thể chọc ra phiền phức.

Tiết cữu mẫu chạy mất dạng, Lâm Uyển Nương thân thể suy nhược làm sao đuổi kịp, nàng loạng choạng ngã quỵ xuống đất thở hổn hển, mệt đến mắt toàn sao xoay vòng vòng.

“Uyển Nương, ngươi không sao chứ.”

“Uống miếng nước đi.”

 

Nước vào trong bụng, Lâm Uyển Nương thoáng nhẹ nhõm, liền nghe được người hỏi thăm hai tháng này nàng đi đâu? Còn có người nói Minh Châu nhà nàng bị người xấu trói đi rồi.

Lâm Uyển Nương không khỏi buồn bã, thanh âm thê lương nói: “Lai Đệ, là Lai Đệ! Lai Đệ đem ta cùng với Minh Châu bán!”

Sấm sét giữa trời quang, long trời lở đất.

“Lai Đệ đem các ngươi đi bán! Ta xem là các ngươi đem Lai Đệ đi bán còn không sai biệt lắm.” Nhiếp Bắc thần sắc nghiêm túc cùng trịnh trọng, trong lòng lại có chút áy náy. Lai Đệ nói Lâm Uyển Nương muốn đem nàng đi bán, nàng nhân cơ hội chạy thoát. Lâm Uyển Nương nói Lai Đệ đem nàng cùng với Khương Minh Châu bán.

Hắn trong lòng lại có khuynh hướng....Lâm Uyển Nương muốn bán Lai Đệ ngược lại bị Lai Đệ tiên thủ hạ vi cường mà bán lại, thật sự là Khương Lai Đệ cả gan làm loạn để lại ấn tượng khắc sâu trong lòng hắn.

Nhiếp Bắc vừa nói, thôn dân gật đầu phụ họa theo không ít.

Từ khi Lâm Uyển Nương cùng mất tích với Khương Lai Đệ, các loại suy đoán nổi lên bốn phía, ngay từ đầu có người đoán hai người đi bệnh viện trên đường gặp phải người xấu bị bắt đi.

Sau lại càng nhiều người tin tường cách nghĩ là: Lâm Uyển Nương không phải mang Khương Lai Đệ đi bệnh viện mà muốn mang nàng đi bán, lại không may là người mua thu hết hai người.

Sau lại, Khương lão thái tê liệt nằm trên giường, Khương Minh Châu cũng sẽ không làm việc nhà, Lâm Uyển Nương cùng Khương Lai Đệ cùng đi bệnh viện chiếu cố Khương Thiên Tứ, ai sẽ tới hầu hạ hai người ở trong nhà kia. Phía trước Lâm Uyển Nương trách Khương Lai Đệ né tránh cái đạp của Khương Thiên Tứ khiến hắn bị phỏng, bọn họ nhưng đều xem ở trong mắt đâu, Lâm Uyển Nương là nương thân sinh còn vậy, càng miễn bàn đến Khương lão thái từ trước đến nay vẫn luôn khắc nghiệt. Đến nỗi Khương Minh Châu, có thể là người mua kia biết trong nhà còn mỗi một Khương lão thái không thể đi được, cho nên đến nhà trói bắt luôn cả Khương Minh Châu.

Nói có sách mách có chứng, hợp tình hợp lý người tin tình huống đã diễn ra như vậy càng ngày càng nhiều.

Ai kêu người Khương gia ương ngạnh, Lâm Uyển Nương lại đối với người Khương gia không hề có nguyên tắc lại thập phần bất công đối với Khương Lai Đệ nhỏ yếu đáng thương lại vô hại, hình tượng đó đã ăn sâu vào nhân tâm của thôn dân.

Đương nhiên, không thể quên sự đóng góp không nhỏ của Nhiếp Bắc, hắn ở trong thôn là người cực kỳ có uy vọng, hắn nói ra thôn dân sẽ không tự chủ được mà tin tưởng.

Nhị Hổ nương đối với cách nói này tin tưởng không hề nghi ngờ, nàng nhổ một ngụm nước bọt, chán ghét nói: “Liền chưa từng thấy qua một người nương nhẫn tâm như vậy, xứng đáng!”

Phi nhổ xong, Nhị Hổ Nương quay đầu liền đi, nàng không rảnh ở chỗ này nhìn xem Lâm Uyển Nương bán khổ sở cho người khác nhìn, còn không bằng nàng về cắm thêm một chút mạ.

Hiện đang là mùa xuân, người người đều bận rộn cày cấy, tốp năm tốp ba tản ra, chỉ còn lại Lâm Uyển Nương bị oan ngồi trên đường, nàng đau lòng lẩm bẩm: “Các ngươi vì sao lại không tin ta, ta nói đều là sự thật, Lai Đệ bán ta cùng Minh Châu, nàng bán chúng ta!”