A Lục ý đồ muốn đánh lén mèo trắng trong lòng ngực Khương Quy, nhưng không có kết quả, hắn ủy khuất ba ba nhìn Khương Quy.

Ý chí sắt đá Khương Quy: "Nói sự tình nghiêm túc."

A Lục ủy khuất bĩu môi: "Xem mệnh cách của cô ta, vốn là nên chết non, liền tính may mắn không chết, cũng là khắc với lục thân cả đời cô độc. Nhưng giờ khí vận của cô ta cực tốt, điều này không khoa học chút nào, cô ta hẳn phải có khí vận cực xấu. Ta cẩn thận quan sát, phát hiện bản thân cô ta đích xác là gặp đầy vận rủi, nhưng là cô ta mượn vận, không ngừng mượn đi khí vận của người khác để hóa giải vận rủi của chính mình, ngăn chặn mệnh cách chính mình sinh sôi. Nhưng những người bị cô ta mượn đi khí vận không có khí vận để hộ thân, cũng chỉ có thể gặp xúi quẩy, một thân đầy nghiệt máu của cô ta cũng như vậy mà ra."

Khương Quy như suy tư gì nhéo nhéo lỗ tai của mèo trắng, cùng với suy đoán phía trước của cô không mưu mà hợp, quả nhiên là mượn vận. Khương Tuyết Vi đều không phải trời sinh đã có mệnh cách tốt, nếu là trời sinh có mệnh cách tốt thì sẽ không có đầu thai đến trong bụng của Đỗ Quyên còn kém chút nữa bị phá thai mà chết.

Cũng không phải muốn điều gì thì sẽ thành sự thật, nếu là muốn điều gì sẽ có điều đó thì Khương Tuyết Vi đã sớm trở thành thần. Khương Tuyết Vi chỉ là có thể đoạt đi khí vận của người khác, để cho người khác gặp xui xẻo, thành toàn mệnh tốt của cô ta.

Lúc sinh ra đoạt lấy khí vận của mẹ ruột, dùng nửa cái mạng của Đỗ Quyên để bảo vệ mạng sống của chính mình. Ngay sau đó liền đoạt lấy khí vận của Khương Nhất Nặc, dùng Khương Nhất Nặc bất hạnh để thành toàn cho cô có được xuất thân phú quý. Hiện tại lại đoạt lấy khí vận của Hàn Lệ, dùng tính mạng của Hàn Lệ để thành toàn cho người trong lòng của chính mình.

Ban đầu loại đoạt lấy khí vận hẳn chỉ là vô ý thức, nhưng hiện tại? Từ nhỏ đến lớn thường xuyên đạt 'được nguyện vọng', ngay cả đứa ngốc cũng sẽ phát hiện ra chính mình nguyện vọng đều sẽ thành sự thật, Khương Tuyết Vi cũng không phải là đứa ngốc, sao cô ta không hề có cảm giác được.

Khương Quy trầm ngâm:

"Mượn vận là tà thuật, cô ta làm sao có được loại năng lực này, muội nhìn cô ta cũng không thấy có dấu vết tu luyện nào."

"Không biết!" A Lục nhún nhún vai, "Hẳn là trời sinh thể chất đặc thù, ta có nghe sư phụ nói qua, thời xưa lúc linh khí dồi dào, thể chất đặc thù gì cũng đều có, giống như cái gì vừa sinh ra đã có thể tự động hút linh khí của trời đất, còn có bẩm sinh là lô đỉnh, thể chất thuần dương, thể chất phượng hoàng ngọc tủy, còn nhiều người kỳ kỳ quái quái lắm. Loại người đoạt đi khí vận của người khác đều không được tính là cái gì."

Khương Quy: "Có thể phong ấn năng lực của cô ta sao?"

A Lục sờ sờ cái mũi: "Ta đã phong ấn, bất quá chỉ là tạm thời, cô ta có chút tà môn, ta phải nghiên cứu nghiên cứu."

Hắn giải thích tại sao lại đem người ta phong ấn, "Loại năng lực này đối với người bình thường rất là nguy hiểm, người thường căn bản là không có sức chống cự. Trên người của cô ta huyết quang tận trời, có thể thấy được cô ta đã lợi dụng năng lực của chính mình làm nhiều việc ác, nếu gặp gỡ rồi sao có thể bỏ mặc, đúng không? Trước khi xuống núi sư phụ luôn mãi dặn dò, không thể lợi dụng pháp thuật làm điều xằng bậy nhưng có thể tích đức làm việc thiện."

"Được!" Khương Quy đưa qua một tấm thẻ ngân hàng, Hàn gia vừa mới đưa quà cảm ơn: "Ở đây có một ngàn vạn, mật mã là sáu số sáu, 500 vạn lấy đi quyên góp, dư lại sư huynh tùy tiện dùng."

A Lục vui vẻ ra mặt: "Sư muội thật tốt, ta yêu ngươi muốn chết."

Khương Quy thương nghiệp cùng hắn thổi: "Ta cũng thực yêu ngươi."

Lời có chưa dứt, ngực bị vỗ vỗ, Khương Quy cúi đầu, nhìn thấy mèo trắng đang dùng ánh mắt phẫn nộ bất mãn nhìn mình.

Khương Quy hôn hôn lên chóp mũi của mèo trắng, rót mê hồn canh: "Ta yêu ngươi nhất, toàn thế giới chỉ yêu mình ngươi, vừa rồi câu nói kia là ta nói cho qua."

Mèo trắng vừa lòng, đắc ý liếc nhìn A Lục.

A Lục: A, nữ nhân.

Dưới sự trợ giúp của Hàn gia, Khương Quy thuận lợi khôi phục hộ tịch Lương Tiểu Vũ. Không có ai nộp đơn xin hủy bỏ, cho nên dù Lương Tiểu Vũ đã mất tích mười hai năm, hộ khẩu vẫn còn, bỏ qua được không ít phiền toái.

Thuận tiện, Khương Quy còn cấp cho sư huynh A Lục một cái hộ khẩu, sư huynh sư muội hai người rốt cuộc cũng thoát khỏi tình trạng không hộ khẩu, thật là đáng mừng.

Khương Quy đến gặp Lương Binh, hắn bởi vì buôn bán thuốc phiện mà bị phán mười lăm năm tù.

Còn Đỗ Quyên bởi vì cố ý gây thương tích nghiêm trọng cho người khác cho nên bị phán tám năm rưỡi tù giam, cô ta đã ra tù từ sớm, trước mắt đang ở trong trại cai nghiện. Nghiện thuốc phiện thì có thể bỏ, nhưng tâm nghiện thuốc phiện thì khó có thể bỏ được, ngồi tù tám năm, thuốc phiện đã sớm bỏ được. Nhưng năng lực khống chế của Đỗ Quyên kém, qua tám năm cũng là không bỏ được tâm nghiện. Vừa mới ra tù thực nhanh lại bắt đầu hút lại, cai rồi lại hút, hút rồi lại cai một vòng tuần hoàn lại tiếp tục đi xuống, nếu không mấy năm sau sao lại có thể chết vì thuốc phiện. Bất quá, Khương Quy cũng sẽ không dễ dàng để cô ta tự đi tìm chết, muốn chết cũng để cho cô ta phải trả hết nợ mới được chết.

Ở trong nguyên cốt truyện, Lương Binh ở tù khi Khương Nhất Nặc mười một tuổi, bị bắt lúc đó bên người hắn không có tàng trữ nhiều thuốc phiện, cho nên được phán nhẹ hơn hiện tại hai năm tù. Sau khi bản án giảm nhẹ Lương Binh ra tù lúc Khương Nhất Nặc 22 tuổi.

Sau khi ra tù, Lương Binh không kiếm được kế sinh nhai cho nên hắn đi tìm con gái ruột Khương Tuyết Vi, tự nhiên sẽ không chiếm được chỗ tốt. Hắn không dám chọc Khương Tuyết Vi, vì thế hắn tìm tới Khương Nhất Nặc, vọng tưởng muốn dùng quá khứ khi cô còn nhỏ để uy hiếp cô.

Lúc ấy Khương Nhất Nặc đã ở dưới bóng ma của Khương Tuyết Vi ba năm, tinh thần đã gần như hỏng mất, đối mặt với Lương Binh xảo trá muốn làm tiền còn muốn động thủ động cước, sát ý tự nhiên sẽ bộc phát.

Khương Nhất Nặc đem Lương Binh lừa đến biệt thự dưới danh nghĩa của chính mình, làm hắn hôn mê xong đem trói lại, bắt đầu hành hạ hắn cho đến chết. Trong quá trình bị hành hạ, hắn đau đớn chỉ muốn nhanh chóng được chết...liền nói ra chân tướng Đỗ Quyên ác ý đánh tráo.

Cho đến nay, tất cả mọi người đều nghĩ rằng nhân viên y tế thất trách mới làm thay đổi vận mệnh của hai đứa nhỏ, Khương Nhất Nặc cũng cho là như vậy.

Nhưng Lương Binh lại nói cho cô, không phải là ý trời trêu người mà là có người ác ý đánh tráo, là Đỗ Quyên vì muốn cho con gái ruột của mình được lên thiên đường mà đem cô túm xuống địa ngục chịu khổ.

Lương Binh cùng Đỗ Quyên biết rõ điểm này, họ không cho rằng đó là thua thiệt cô, ngược lại còn tùy ý lăng nhục cô tra tấn cô hủy hoại cô.

Nỗi hận ngập trời, bao phủ Khương Nhất Nặc, cô muốn gϊếŧ chết Đỗ Quyên, nhưng Đỗ Quyên đã chết, chết lúc cô mười hai tuổi, chết ở trong tay cô, cô còn ngây ngốc tự tra tấn bản thân trong mười năm vì thống khổ trong nỗi đau tự tay gϊếŧ mẹ mình.

Cô hận, cô giận, tất cả đều hướng về phía Lương Binh cùng Đỗ Quyên kể cả con gái của hai người họ. Khương Nhất Nặc chạy đến trước mặt Khương Quốc Thanh cùng Hà Nguyệt Dung nói ra chân tướng, nhưng không ai tin tưởng người đã làm nhiều việc xấu như cô, chỉ cảm thấy cô lại đang ác ý hãm hại Khương Tuyết Vi.

Khương Nhất Nặc hoàn toàn hỏng mất, các ngươi làm cha mẹ của ta nhưng không thay ta chủ trì công đạo, nếu vậy ta sẽ tự giành lấy công đạo cho chính mình. Cô bắt cóc Khương Tuyết Vi lên sân thượng nghĩ sẽ đồng quy vu tận, muốn khiến cho Khương Quốc Thanh cùng Hà Nguyệt Dung đau triệt nội tâm, nhưng cuối cùng chỉ có chính mình chết.

Trong nguyên tác Lương Binh là hung thần át sát, mười mấy năm ở trong tù khiến hắn đã ác lại còn ác hơn. Hiện giờ Lương Binh lại biến thành một trung niên nhát gan.

Trong nguyên bản:

Đã từng là một người hung ác. Cho dù là ở trong tù, hắn cũng thuộc về loại ác nhân, tù nhân ở cùng cũng không dám tới trêu chọc. Lương Binh tuổi trẻ lại vóc người cao lớn, tuy rằng không hỗn đến vị trí đại ca, lại có chút địa vị, sinh hoạt trong tù cũng thật tốt.

Nhưng hiện tại hắn bị thiến, những người đàn ông khác đều xem hắn là loại người quái dị, khinh bỉ cười nhạo hắn. Lương Binh sống ở tầng chót nhất, người người đều có thể khinh bỉ hắn, khinh hắn hèn nhát, khinh hắn, úc, không có trứng.

"Ngươi là Tiểu Vũ?" Lương Binh trong giọng nói tràn đầy không thể tưởng tượng được. Hắn biết Lương Tiểu Vũ lớn lên sẽ rất xinh đẹp, nhưng người trước mắt này, đã vượt khỏi phạm vi siêu việt xinh đẹp, có loại khí chất không nói được nên lời, ngũ quan cũng không chút nào quen thuộc.

Khương Quy bình tĩnh nhìn hắn, nhàn nhạt nói: "Đúng vậy."

Lương Binh tò mò: "Mấy năm nay ngươi đi đâu?" Nhìn bộ dáng của cô, mười hai năm mất tích rõ ràng là sống được đến quá tốt, phi thường tốt. Cho dù hắn ở tù, nhưng hắn cũng biết Lương Tiểu Vũ mười hai năm trước mất tích, rốt cuộc hắn cũng là cha, cảnh sát sẽ báo cho hắn.

Thần sắc Lương Binh bỗng nhiên ngưng trọng, hắn nhớ tới mấy ngày trước Khương Quốc Thanh tìm tới, đối phương dò hỏi tình huống bảy năm sinh hoạt của Lương Tiểu Vũ, cùng với xem hắn có thể cung cấp được manh mối gì hay không. Khương gia đã biết sai hài tử, may mắn là không biết bị cố ý đánh tráo.

Lương Tiểu Vũ đột nhiên xuất hiện, là bị Khương Quốc Thanh tìm được rồi? Kia bọn họ sẽ đối đãi với con gái của hắn như thế nào? Lương Binh tức khắc khẩn trương lên, hắn đã sống không bằng chết, con gái ở bên ngoài là hy vọng cùng kỳ vọng trong tương lai của hắn.

Khương Quy hơi hơi mỉm cười: "Ta còn sống trở về, ngươi rất thất vọng đi, có phải là rất sợ ta uy hiếp địa vị của con gái ngươi."

Lương Binh kinh sợ tột đột: "Ngươi, ngươi đều đã biết? Ngươi đã gặp qua người Khương gia?"

Khương Quy nhìn thẳng hắn, tay đặt dưới bàn bấm quyết, tâm thần đại loạn là thời cơ để thi triển hồn mộng thuật: "Ta không chỉ biết ta không phải con gái của ngươi cùng Đỗ Quyên, ta còn biết Đỗ Quyên là ác ý đánh tráo. Còn ngươi, vì để con gái tiếp tục sống tốt, cùng với Đỗ Quyên giấu giếm chân tướng."

Lương Binh hoảng sợ, cơ bắp trên mặt thật mạnh nhảy lên, theo bản năng nói: "Ngươi nói bậy!"

Khương Quy lấy ra một cái máy quay kỹ thuật số cũ, dưới ánh mắt hoảng loạn cùng khó có thể tin của Lương Binh bỏ vào một đoạn băng ghi hình.

Chiếc máy quay này là năm đó Lương Binh mua, bị cô lấy đi âm thầm quay lại cảnh Lương Binh cùng Đỗ Quyên ngọt ngọt ngào ngào thảo luận hình ảnh của Khương Tuyết Vi.

"Ta đã điều tra, Khương gia này siêu cấp có tiền, tài sản đều có hơn 100 triệu, ngươi nói tương lai con gái của chúng ta sẽ được kế thừa nhiều ít? Mấy ngàn vạn cũng có đi." Lương Binh cười ha hả.

"Kẻ có tiền đều trọng nam khinh nữ, đại bộ phận tài sản chắc sẽ cấp cho con trai." Đỗ Quyên ngữ khí tràn đầy chua chát.

Lương Binh: "Con gái dù sao cũng sẽ gả ra bên ngoài, ai kêu ngươi không sinh đứa con trai, nếu là đứa con trai sẽ không phải càng được nhiều, có thể được phân nửa đâu."

Đỗ Quyên tức giận nói: "Nếu là con trai, ta như thế nào đem đổi."

Lương Binh liền cười: "Cho nên ngươi cũng nên thấy đủ đi, con gái mới tốt a. Khương gia kia cho dù có trọng nam khinh nữ, cũng phải cho con gái của ta mấy ngàn vạn làm của hồi môn, hai ta sau này liền có thể trông cậy vào nha đầu kia cấp chúng ta cơm ngon rượu say."

Đỗ Quyên lo lắng sốt ruột nói: "Ngươi nói xem Vi Vi có nhận chúng ta không?"

Lương Binh: "Nó dám không nhận, không có chúng ta, nào có nó như hiện tại...."

Lương Binh ở đối diện đột nhiên nhào lên muốn đoạt lấy chiếc máy quay, Khương Quy một chưởng đánh văng bàn tay của Lương Binh, nhân cơ hội hắn đang thất hồn lạc phách hạ lên ấn pháp.

Cảnh ngục kịp thời xuất hiện, chế phục Lương Binh đang phát cuồng: "An tĩnh, an tĩnh!"

Bị ấn ở trên bàn Lương Binh hai mắt đỏ tươi trừng Khương Quy, hắn rống giận nói: "Ngươi muốn làm sao, ngươi rốt cuộc muốn làm sao, chuyện này Tuyết Vi không có quan hệ, nó là người vô tội!"

"Cô ta vô tội, chẳng lẽ ta không vô tội." Khương Quy lạnh lùng nhìn thẳng Lương Binh, "Ta vốn nên lớn lên trong một gia đình giàu có hạnh phúc mỹ mãn, nhưng bởi vì tư lợi của các ngươi, mà ta phải lưu lạc đến bên cạnh cái loại rác rưởi như các ngươi, các ngươi còn không đối xử tốt với ta. Ngày 1 tháng 6 đó, ngươi muốn làm cái gì, ngươi cho rằng ta không biết hay sao?"

Gương mặt đỏ bừng vì phẫn nộ của Lương Binh trở nên trắng bệch, hắn chỉ cảm thấy cả người đều như ngâm vào nước đá, cô biết, cô thế nhưng biết! Chợt một ý niệm xông ra trong đầu hắn: "Là ngươi, có phải là ngươi hay không? Không! Không có khả năng, khi đó ngươi mới có bảy tuổi, sao có thể, không có khả năng."

Khương Quy nhìn hắn, chậm rãi nhếch lên khóe miệng, đó là nụ cười vô cùng suиɠ sướиɠ, biểu tình của cô rõ ràng là đang nói: Chính là ta!

Trong đầu ầm vang một tiếng, Lương Binh như bị sét đánh, khóe mắt như muốn nứt ra: "Là ngươi, thế nhưng lại là ngươi, ngươi cái tiện nhân này!" Hắn điên cuồng giãy giụa, cái bàn kêu lên kẽo kẹt, rung động mạnh, bức cho hai cảnh ngục phải sử dụng cảnh côn, điện làm cả thân thể của hắn trở nên tê rần.

Tay chân của Lương Binh nhũn ra khiến cho hắn không thể nhúc nhích cùng không thể nói chuyện được nữa, chỉ có thể thẳng lăng lăng mà trừng mắt nhìn Khương Quy, trong mắt có hận cũng có sợ hãi. Là cô! Mới bảy tuổi cô đã có thể thiến hắn lại có thể giá họa cho Đỗ Quyên, hiện tại cô trưởng thành, cô khẳng định sẽ càng trở nên đáng sợ, con gái của hắn sẽ gặp nguy hiểm!

Khương Quy cười như không cười nhìn hắn, ánh mắt lạnh băng: "Chúc ngươi hàng đêm đều có mộng đẹp."

Lương Binh đánh một cái rùng mình, sau lưng là từng trận phát lạnh, có cái gì bóp lấy trái tim hắn, còn dần dần bóp chặt.

Lương Binh khôi phục lại ý thức, hắn cuồng loạn mà kêu lên: "Ta muốn tố cáo cô ta, ta muốn chống án, Lương Tiểu Vũ, Lương Tiểu Vũ thiến ta, cô ta là cái quái vật, cô ta rất nguy hiểm, các ngươi mau bắt cô ta lại."

Không có ai quan tâm, ai sẽ quan tâm tới loại hồ ngôn loạn ngữ này của hắn, ngược lại Lương Binh vì tấn công khách tới thăm cho nên bị nhốt lại.

Bị nhốt vào trong phòng giam chật hẹp, Lương Binh bình tĩnh lại, sợ hãi càng thấm sâu vào trong xương cốt của hắn, khiến cả người hắn không tự chủ được mà run rẩy.

Lương Tiểu Vũ mới bảy tuổi, lại không có bằng chứng, không có ai sẽ tin lời hắn nói. Giống như hắn, mấy năm qua hắn chưa từng hoài nghi qua, vẫn luôn cho rằng Đỗ Quyên hút thuốc phiện, thần trí không rõ cho nên trả thù hắn.

Bảy tuổi mà có thể bày ra bố cục khủng bố như vậy, mười hai năm sau, cô sẽ biến thành cái dạng gì? Cô có phải hay không còn muốn trả thù hắn, cùng với con gái của hắn. Lương Binh như ngâm mình vào trong hầm băng, cả người bao phủ bởi khí lạnh. Mười hai năm qua, rốt cuộc cô đã đi đâu, vì cái gì không chết ở bên ngoài, vì cái gì? Lương Binh ngũ quan vặn vẹo dữ tợn giống hệt như lệ quỷ.

Hoảng loạn rồi lại bất lực Lương Binh bất tri bất giác ở trong sức cùng lực kiệt đi vào giấc ngủ.

.

.

.

Đang đả tọa tu luyện Khương Quy bỗng nhiên mở mắt ra, mèo trắng đang gối đầu trên đầu gối của cô cũng mở bừng hai mắt, trong bóng đêm, đôi mắt đen nhánh của nó phát sáng rực rỡ, nhìn chăm chú vào Khương Quy đang thi triển hồn mộng thuật.

~~~~~~~~~~

Lương Binh mờ mịt nhìn trên đỉnh đầu của chính mình là một gương mặt phóng đại, đó là Đỗ Quyên, Đỗ Quyên thời tuổi trẻ, tiều tụy suy yếu lại còn lén lén lút lút. Trong nháy mắt hắn bị Đỗ Quyên ôm lên, ôm lên?

Lương Binh vẻ mặt mộng bức, thẳng đến khi hắn bị đặt trên một chiếc giường em bé khác, lại trơ mắt nhìn Đỗ Quyên lại đem đứa trẻ bên cạnh hắn ôm lên đặt lại chiếc giường phía trước hắn nằm, hắn rốt cuộc mới ý thức được rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì.

Hắn có phải là đang nằm mơ hay không? Ở trong mơ, hắn chính là Lương Tiểu Vũ đang bị Đỗ Quyên đánh tráo. Lương Binh buồn bực chính mình như thế nào có thể nằm mơ một giấc mơ hoang đường như vậy, hắn nỗ lực muốn tỉnh lại, lại không tỉnh lại được.

Đừng nói muốn tỉnh lại, hắn muốn khống chế bản thân cũng đều khó, thân thể này, thính giác vị giác xúc giác đều là của hắn, nhưng duy độc quyền khống chế không nằm ở hắn. Cái loại cảm giác này giống như là hắn bị người mạnh mẽ nhét linh hồn vào bên trong con rối, hắn bị dây tuyến vô hình khống chế nhất cử nhất động.

Đỗ Quyên bỏ lại Đỗ gia cha mẹ muốn tiễn đứa nhỏ đi, lặng lẽ đem đứa nhỏ ném trước cửa nhà hắn.

Lúc ấy Đỗ Quyên nhẹ nhàng bâng quơ sơ lược kể lại, hắng cũng không để ý, nhưng hiện tại hắn biến thành đứa nhỏ kia, tận mắt nhìn thấy thần sắc Đỗ Quyên vặn vẹo nói: "Lương Binh ngươi là cái đồ vương bát đản, ngươi thay người khác dưỡng con gái đi thôi."

Lương Binh giận sôi máu, muốn tát chết cái tiện nhân này, đặc biệt là khi phải đi theo mẹ hắn chịu khổ, Lương Binh tâm muốn gϊếŧ Đỗ Quyên đều có.

Mẹ của hắn trong xương cốt đã đều mang tư tưởng trọng nam khinh nữ, tuy rằng đem đứa nhỏ về nhà nuôi, lại không có dụng tâm, không đói chết là được, vội lên tã đều lười đến thay, trên mông trên đùi của hắn đều nổi nấm đỏ thậm chí thối rữa, vừa ngứa lại vừa đau, nhưng mẹ hắn căn bản không quan tâm.

Lương Binh muốn mắng người, đánh người, nhưng cái gì cũng đều làm không được, chỉ có thể không tự chủ được mà khóc, khóc đến tê tâm liệt phế.

Lương Tiểu Vũ khi còn nhỏ chính là phải trải qua như vậy sao?

Mơ thấy đến đây, Lương Binh bắt đầu hoảng, bắt đầu hoài nghi, này thật sự chỉ là một giấc mộng thôi sao, một giấc mộng như thế nào có thể lâu dài có thể chân thật đến như vậy. Tại sao hắn lại là Lương Tiểu Vũ, hắn không muốn làm kẻ đáng thương Lương Tiểu Vũ.

Hắn liều mạng muốn tỉnh lại, nhưng hắn làm cách nào cũng không thể tỉnh lại. Hắn không thể tiếp tục được nữa, hắn muốn đi tìm Khương gia, hắn biết Khương gia ở đâu, Khương gia có tiền, hắn hiện tại là con gái ruột của Khương gia, tới Khương gia rồi, hắn có thể sống một cuộc sống tốt đẹp.

Đến nỗi con gái hắn Khương Tuyết Vi, hắn ốc còn không mang nổi mình ốc nơi nào lại thừa sức đi quản, cùng lắm là đều lưu lại Khương gia, dù sao Khương gia rất có tiền dư sức nuôi nổi hai đứa con gái.

Nhưng hắn chỉ có thể suy nghĩ, hắn không thể khống chế được thân thể này, rõ ràng có thể sống được những ngày lành lại chỉ có thể đi theo bên người mẹ hắn sống một cuộc sống cực khổ, Lương Binh chỉ cảm thấy sống một ngày như là một năm.

5 năm trôi qua, mẹ hắn đã chết, hắn tới bên người chính mình. Lương Binh không có cảm thấy được giải thoát, bởi vì hắn đã quá hiểu biết chính mình. Đi theo chính mình còn không bằng đi theo mẹ hắn, tốt xấu cũng có thể ăn no, không đến mức bị đánh, càng sẽ không bị.....

Hắn từ 'Lương Binh' dưới nách chạy đi, kinh hoảng cùng thất thố chạy đến phòng ngủ chính.

"Không cần tìm Đỗ Quyên, Đỗ Quyên sẽ không cứu ngươi, chạy đi, chạy ra ngoài kêu người a, chạy nhanh a, nhanh a! ha ha ha" Lương Binh lòng nóng như lửa đốt, nhưng chân của hắn không nghe theo hắn sai sử, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Lương Tiểu Vũ chạy đến phòng ngủ nhào về hướng Đỗ Quyên, sợ tới mức nước mắt đều chảy ròng ròng: "Mụ mụ, mụ mụ, ba ba hắn...."

Ầm một tiếng Lương Binh đuổi vào phòng, mắt hắn màu đỏ tươi, thở hổn hển, tựa như quái thú muốn ăn đầu người.

'Lương Binh' nhìn Đỗ Quyên, Đỗ Quyên nhìn 'Lương Binh', lại nhìn nhìn hắn, bắt đầu ném ra tay hắn.

Hắn gắt gao ôm lấy cánh tay của Đỗ Quyên, khóc đến thở hổn hển: "Mụ mụ, ta sợ hãi, mụ mụ, mụ mụ! A —— buông ta ra, buông ta ra!"

'Lương Binh' dùng sức bế hắn, hắn một bên điên cuồng đấm đá một bên gắt gao nắm lấy cánh tay Đỗ Quyên không bỏ, ngón tay hắn bị bẻ ra, rất đau rất đau...là Đỗ Quyên mạnh mẽ bẻ tay hắn ra và đẩy hắn về phía 'Lương Binh'.

Kỹ nữ xấu xa này, loại kỹ nữ như cô đáng bị chó thao, hắn muốn gϊếŧ cô! Gϊếŧ cô!

Từ trước đến nay Lương Binh chưa từng nghĩ đến hắn sẽ có một ngày gặp phải loại chuyện này, giống như một miếng thịt cá không có sức lực giãy giụa mặc người khác xâm phạm, vẫn là bị chính hắn xâm phạm, hắn là không biết chính mình lại có bộ mặt xấu xí như thế, xấu xí đến hắn muốn phun.

Bốn năm, cuộc sống như vậy hắn phải trải qua tận bốn năm. Thật ghê tởm, ghê tởm muốn chết, nhưng hắn không chết được, hắn chỉ có thể tồn tại để chịu tội. Ông trời có mắt, 'Lương Binh' bị bắt, ác mộng của hắn rốt cuộc cũng được kết thúc.

'Lương Binh' buôn lậu thuốc phiện bị bắt, phán mười ba năm tù, tên hỗn đản này phải nên bị phán tử hình, thiến hắn, treo cổ hắn!

"Những sự tình trước đó ngươi không thể nói cho cảnh sát biết! Bọn họ sẽ nói ngươi là một đứa nhỏ hư hỏng cư nhiên lại cùng với ba ba ngủ, bọn họ sẽ ném đá nhổ nước miếng lên ngươi, lão sư cùng đồng học cũng đều sẽ không thích ngươi, bọn họ sẽ tránh xa ngươi, cảm thấy ngươi thật dơ, ngươi có biết hay không? Ngươi nếu không muốn bị người giễu cợt không muốn bị cô lập, liền không thể để cho người khác biết. Còn nếu như bọn họ đã biết rồi, đều sẽ thấy ngươi hạ tiện, đều tới đánh đuổi ngươi, ngươi đã hiểu chưa?"

Lương Binh chỉ hận chính mình không thể khống chế thân thể này, bằng không hắn sẽ bóp chết Đỗ Quyên cái đồ kỹ nữ xấu xa, cái kỹ nữ xấu xa này như thế nào lại không đi chết đi.

Thực nhanh, tiện nhân Đỗ Quyên thật sự đã chết, cô ta đi làm kỹ nữ không được tiền, không có tiền mua thuốc phiện, thế nhưng muốn làm tú bà để bán hắn kiếm tiền, muốn cho hắn tiếp tục phải trải qua sinh hoạt bẩn thỉu đó, cô ta đáng chết, cô ta hẳn nên đi tìm chết. Một phát hắn cho cô ta hút thật dày thuốc phiện. Đỗ Quyên sảng tới chết!

Đây là lần đầu tiên hắn ở bên trong thân thể này thống khoái như vậy. Nên như vậy, những người khi dễ ngươi làm nhục ngươi, hết thảy đem bọn họ đều đưa xuống địa ngục hết đi.

Đại khái là đã trải qua kíƈɦ ŧɦíƈɦ khi gϊếŧ người, tính tình của hắn trở nên đại biến, không hề tối tăm lạnh nhạt quái gở, trở nên táo bạo dễ giận hơn, cả người lúc nào cũng tràn ngập tính công kích.

Lương Binh cảm thấy như vậy khá tốt, hung ác một chút, mới sẽ không bị người khác khi dễ, người đều là bắt nạt kẻ yếu, đây là kinh nghiệm của hắn. Mấy năm đó hắn tuy rằng là khó khăn cùng thất vọng, nhưng là hắn không phải chịu uất khí gì, cũng là mấy năm Lương Binh cảm thấy thoải mái nhất, nhưng chỉ có mấy năm ngắn ngủi thế thôi.

Khương gia tìm được hắn, lần đầu tiên gặp mặt rất không tốt. Hắn bởi vì đánh nhau mà bị bắt vào trạm tạm giam, hắn ăn mặc tù phục mặt mũi lại sưng phù bầm dập tựa như chó nhà có tang, đối diện với đôi vợ chồng ăn mặc ngăn nắp đắc tiền vừa nhìn liền biết là người thượng đẳng. Bọn họ ngồi trên cùng một chiếc bàn, rõ ràng là cha mẹ cùng con gái, lại giống như người của hai thế giới, rất không phù hợp.

Ở ngay lúc đó hắn không hiểu, hắn cho rằng chính mình rốt cuộc cũng hết khổ, hắn là Khương Nhất Nặc, từ nay hắn có thể sống tốt. Sau hắn mới biết được, chờ đợi hắn chỉ là một cái gϊếŧ người không thấy máu, địa ngục trần gian.

Khương Tuyết Vi là con gái ruột của hắn, nhưng hắn làm mười chín năm Lương Tiểu Vũ, vốn nên được sống trong cẩm y ngọc thực lại phải trải qua mười chín năm không có một ngày lành Lương Tiểu Vũ. Đối mặt với con gái ruột Khương Tuyết Vi của chính mình, hắn không thể yêu nổi, chỉ có ghen ghét cùng tràn ngập hận.

Hắn không thích Khương Tuyết Vi dùng tư thái chủ nhà nghênh đón hắn, không thích cô giả mù sa mưa bảo vệ mình, không thích cô giả vờ xin lỗi, không thích cô được chúng tinh phủng nguyệt sủng ái trong lòng bàn tay....Hắn mỗi lần thấy cô đều ghê tởm muốn phun.

(*Chúng tinh phủng nguyệt = hiểu như nhiều người vây quanh một người ủng hộ người đó, nâng niu...bảo vệ...giữ gìn người đó...)

Khương Tuyết Vi vô lo vô nghĩ tươi cười chói mắt như vậy, hắn thay cô chịu khổ chịu nạn, cô dựa vào cái gì liền được hạnh phúc như vậy, cô hạnh phúc đều là trộm tới.

Hắn muốn cướp trở về, nhưng hắn như thế nào cũng không đoạt lại được.

Cống ngầm lớn lên Lương Tiểu Vũ làm sao có thể đoạt lại Khương Tuyết Vi lớn lên từ lâu đài, cho nên Lương Tiểu Vũ thua thảm hại.

Lương Tiểu Vũ vĩnh viễn đều là Lương Tiểu Vũ, liền tính đã sửa lại tên, hắn cũng không thể trở thành Khương Nhất Nặc, trên người hắn vĩnh viễn đều tồn tại dấu vết của Lương Tiểu Vũ.

Phẫn hận cùng không cam lòng ngày ngày đêm đêm tra tấn Lương Tiểu Vũ cũng như tra tấn hắn, 'Lương Binh' ra tù thế nhưng còn muốn chui đầu vô lưới.

Lương Tiểu Vũ hành hạ 'Lương Binh' đến chết, hắn một chút cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, cho dù người kia là chính hắn, chỉ cần hắn nhớ tới bốn năm khủng khiếp trước kia, hắn liền muốn gϊếŧ chết chính hắn.

Chỉ là hắn không nghĩ tới, hắn lại biến thành 'Lương Binh', đang lúc tra tấn 'Lương Binh'. Hắn lại một lần nữa bị thiến, lúc này đây hắn không có hận chỉ có đầy nỗi bi ai.

Hắn bi ai mà nhìn Lương Tiểu Vũ mặt vô biểu tình, nhìn cô đem vật kia của hắn ép thành thịt băm, mạnh mẽ nhét vào trong cổ họng hắn, trong cổ họng là một trận quay cuồng, hắn muốn phun, giống như năm đó hắn cũng ghê tởm muốn phun.

Trong lúc đó Lương Tiểu Vũ trên mặt đều treo lên nụ cười, rợn người đến cực điểm. Một khắc này, hắn đột nhiên ý thức được, cô đã không được bình thường.

Hắn đang sống sờ sờ bị tra tấn đến chết, sau khi chết, hắn lại thành Lương Tiểu Vũ. Lương Tiểu Vũ cho rằng cô nói ra chuyện Đỗ Quyên là ác ý đánh tráo cho Khương Quốc Thanh cùng Hà Nguyệt Dung, bọn họ liền sẽ không tiếp tục thiên vị Khương Tuyết Vi nữa. Vô tình ôm sai là ý trời trêu người, chỉ là vận khí của Khương Tuyết Vi tốt. Ác ý đánh tráo lại là phạm tội, những thứ Khương Tuyết Vi đạt được đều sẽ trở nên danh không chính ngôn không thuận.

Nhưng căn bản Khương Quốc Thanh cùng Hà Nguyệt Dung không tin tưởng lời nói của cô, bọn họ cảm thấy cô là đang ác ý bôi đen Khương Tuyết Vi.

(*Danh không chính ngôn không thuận = danh nghĩa không chính đáng thì nói gì cũng sẽ không được thông thuận.)

Lương Tiểu Vũ điên rồi, cô ôm Khương Tuyết Vi người cô hận nhất cùng nhau nhảy lầu, nhưng rớt xuống chỉ có chính mình cô, cô tan xương nát thịt óc vỡ toang thống khổ đều so ra kém Khương Tuyết Vi vẫn còn nguyên vẹn.

Lương Tiểu Vũ hai mươi hai tuổi nhảy lầu bỏ mình, kết thúc cuộc đời tuyệt vọng lại bi ai của cô, cả đời này của cô được sống vui sướng nhất là mấy năm cô làm một thiếu nữ bất lương kia.

Lương Binh mang theo vẻ mặt đầy nước mắt tỉnh lại, thật lâu cũng không thể hoàn hồn, kia thật sự chỉ là một giấc mộng sao? Nhưng vì sao hắn lại cảm thấy như chính mình chân thật mà trải qua 22 năm. Bỗng nhiên, bên tai của hắn truyền đến một tiếng cười như không cười nói: "Chúc ngươi hàng đêm đều có mộng đẹp'.

Rõ ràng đang là mùa hè, cả người Lương Binh lại giống như bị đặt trong hầm băng, hàn ý âm trầm bao bọc toàn thân, tiến vào tận sâu trong linh hồn: "Không!"