Sáng hôm sau, 9 giờ rưỡi Khương Quốc Thanh cùng với Hà Nguyệt Dung đã ngồi chờ bên trong hội sở của chính mình, vợ chồng hai người đều có tâm tư riêng, cho nên trong phòng dị thường trầm mặc.Khương Nhất Phàm cũng không ở đây, ngày hôm qua hắn đã bị Khương Quốc Thanh đuổi ra cửa.

Vừa lúc, Khương Nhất Phàm cũng không muốn nhìn thấy Khương Quốc Thanh.Khương Nhất Phàm giận dữ rời đi, hắn muốn đi tìm Khương Tuyết Vi.Khương Tuyết Vi lại nói cô muốn cùng Đinh Giai Y đi xem mặt trời mọc, đêm nay không trở về nhà.Khương Nhất Phàm vừa tức giận vừa khổ sở, nhưng nghe được thanh âm hồn nhiên ngây thơ của cô, hắn liền nghĩ thầm, như vậy cũng tốt, cô hảo hảo ở bên ngoài chơi, hắn trước thay cô đem sự tình trong nhà xử lý tốt.Không phải rời khỏi nhà là tốt nhất, nếu nhất định phải rời nhà, hắn cũng muốn mang mụ mụ cột chung một khối mang đi cùng, vậy liền không phải là ba đuổi Vi Vi đi, mà là bọn họ khinh thường giao tiếp cùng loại người mê tín như Lương Tiểu Vũ.

Cái gì mà thế ngoại cao nhân, theo hắn thấy cô là thần côn chuyên đi lừa bịp người khác.Khương Nhất Phàm nghiến răng nghiến lợi hung tợn nhìn chằm chằm ghế lô, ba hắn là không cho hắn đến, nhưng hắn còn có mụ mụ của hắn a.

Hắn muốn đích thân nhìn thấy Lương Tiểu Vũ, xem cô có mọc ra ba cái đầu hay sáu bảy cái tay hay không, cư nhiên có thể tẩy não ba hắn thành như vậy.Ba hắn là một sinh viên đại học danh giá, từ khi học đại học đã tự ra ngoài lập nghiệp.

Một sinh viên đại học tài giỏi và thành công như ba thế nhưng ngày hôm nay lại đi tham gia vào phong kiến mê tín, cho rằng Vi Vi là bất lương là độc ác, quả thật là không thể nói lý....10 giờ kém 5 phút, Khương Nhất Phàm đã chờ không nổi nữa, đột nhiên hắn liền thấy nhân viên tạp vụ dẫn theo một nữ sinh khí chất xuất trần ôm mèo trắng trong ngực, xuất hiện trên hành lang.Khương Nhất Phàm nhìn đến sửng sốt, dù cho trong lòng hắn đã có người, nhưng cũng không thể không thừa nhận nữ sinh này cực kỳ mỹ, bề ngoài cùng khí chất đều song tuyệt.Lại thấy cô ngừng trước ghế lô của ba ba cùng mụ mụ, Khương Nhất Phàm nghẹn họng nhìn trân trối, cô chính là Lương Tiểu Vũ? Sao có thể!Khương Quy liếc nhìn Khương Nhất Phàm đang lén lút nhìn trộm, khóe miệng cong cong, cô đẩy cửa vào.Tuy rằng Hà Nguyệt Dung đã xem qua ảnh chụp ở chỗ Khương Quốc Thanh, nhưng vẫn không tránh khỏi kinh diễm một phen.


Đứa nhỏ này lớn lên cũng thật tốt, đứng ở chỗ đó liền có một loại khí chất cao quý cùng khí độ không nói nên lời, không thua gì một danh môn khuê nữ được bồi dưỡng tỉ mỉ."Khương Quy, đây là mụ mụ của con." Khương Quốc Thanh đánh vỡ an tĩnh.Hà Nguyệt Dung nhìn Khương Quy, biểu tình của bà cực kỳ phức tạp.

Nhìn thấy con gái đã mất đi nhưng vừa mới tìm lại được, cô còn trổ mã thực tốt, thân làm một người mẹ đương nhiên là vui sướng.

Nhưng cô lại đem Vi Vi nói thành bất lương độc ác, bởi vậy lão Khương mới muốn đuổi Vi Vi đi, vui sướng lại bị khổ sở cùng bất mãn hòa tan hết.Trong thời gian ngắn, Hà Nguyệt Dung cũng không biết nên dùng biểu tình gì để đối mặt với con gái mới tốt.Nhìn Hà Nguyệt Dung sắc mặt biến ảo liên tục, Khương Quy cong môi cười.Năm đó mẹ con lần đầu gặp mặt ở trại tạm giam, đối mặt với con gái đang mặc tù phục của mình, Hà Nguyệt Dung cảm thấy cực kỳ phức tạp, vui mừng có, kích động có, khổ sở có, không chịu đựng nổi cũng có.Hà Nguyệt Dung xuất thân từ một nhà có truyền thống nghệ thuật, bà được nuông chiều lớn lên.

Sau lại gả cho Khương Quốc Thanh sự nghiệp lại thành công, vợ chồng ân ái, có con trai con gái.


Con gái thông tuệ ưu tú là kiêu ngạo của bà.

Cả đời bà xuôi gió xuôi nước, sinh hoạt lại giàu có, vẫn luôn sống trong sự hâm mộ của người khác.Khương Nhất Nặc trên trời rơi xuống đánh vỡ cuộc sống bình yên hạnh phúc của bà, Khương Nhất Nặc việc xấu loang lổ lại không có gì nổi bật là khuyết điểm duy nhất trong nhân sinh hoàn mỹ của bà.Mọi người đều cười nhạo bà thay người khác nuôi con gái, cười nhạo con gái của bà là một nữ sinh hư hỏng mất mặt đáng xấu hổ, cười nhạo sinh hoạt của bà trở nên gà bay chó sủa.Trìu mến cùng áy náy ít ỏi của bà bị hiện thực tiêu tan hầu như không còn, chỉ còn lại ghét bỏ cùng không thể chịu nổi.Hà Nguyệt Dung tuy rằng đã cố gắng hết sức biểu hiện bà là một người mẹ tốt, nhưng kỹ thuật diễn của bà có hạn.

Huống chi là lớn lên trong sự ghét bỏ Khương Nhất Nặc đối với loại này cực kỳ mẫn cảm, Khương Nhất Nặc vô cùng rõ ràng, cho dù cô có chung huyết mạch  cùng Hà Nguyệt Dung, nhưng vĩnh viễn đều kém Khương Tuyết Vi sớm chiều bồi bên người bà.Hiện giờ, Khương Nhất Nặc không hề là một nữ sinh bất lương cùng phảng nghịch, nhưng sự vui sướng của Hà Nguyệt Dung vẫn là có hạn, bởi vì Khương Tuyết Vi bà tự tay nuôi lớn mới là đứa con gái bà yêu nhất.Kỳ thật, Hà Nguyệt Dung có thích Khương Nhất Nặc hay không cũng không có liên quan gì đến sự ưu tú của Khương Nhất Nặc.Khương Nhất Nặc không ưu tú sẽ làm bà chịu không nổi, Khương Nhất Nặc ưu tú sẽ làm Khương Tuyết Vi chịu không nổi.Đại khái Khương Nhất Nặc không xuất hiện đối với Hà Nguyệt Dung là hoàn mỹ nhất.Không phải tất cả cha mẹ đều sẽ yêu thương con của mình, đồng dạng cũng là không phải đứa con nào cũng sẽ yêu thương cha mẹ của mình.Có chung huyết mạch đều sẽ gắn bó thâm tình, như thế nào Hà Nguyệt Dung cùng Khương Nhất Nặc, có duyên làm mẹ con, nhưng lại không có cách nào đi đến tình thâm.Lúc này đây, Khương Nhất Nặc đối với Hà Nguyệt Dung không hề có một chút chờ mong, không có chờ mong liền sẽ không có thất vọng.Khương Quy kéo ra ghế dựa ngồi xuống, cũng không có gọi mụ mụ, Hà Nguyệt Dung không xứng.

Bà là người mẹ tốt của Khương Tuyết Vi, không phải là của Khương Nhất Nặc.Khương Quốc Thanh nhìn xem sắc mặt phức tạp của Hà Nguyệt Dung lại nhìn xem sắc mặt không biểu tình của Khương Quy, đầy miệng đều là chua xót, ông biết lần gặp mặt này sẽ không mấy vui vẻ, ông muốn tránh đi, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ phải đối mặt, kéo dài cũng không thể giải quyết được bất luận vấn đề gì, nên đến rồi cũng sẽ đến.Khương Quy trầm ổn có chút ngoài dự đoán của Hà Nguyệt Dung, không có gặp lại người thân mà kích động chỉ có bình tĩnh thong dong, có thể thấy được tâm tính ổn trọng cứng cỏi của cô.Hà Nguyệt Dung trong lòng chậm rãi trầm xuống, bà muốn gặp Khương Quy thứ nhất là xuất phát từ người mẹ muốn gặp lại con mình, một cái khác là muốn thuyết phục cô tiếp nhận Vi Vi.

Không cầu các cô thân như tỷ muội, bà biết yêu cầu này rất làm khó người khác, bà chỉ cầu Khương Quy đem Vi Vi trở thành một người xa lạ không cần phải căm thù xa lánh Vi Vi.Chỉ cần Khương Quy nguyện ý tiếp nhận, lão Khương sẽ không tiếp tục kiên trì đuổi đi Vi Vi.Thật sự có thể thuyết phục Khương Quy sao? Hà Nguyệt Dung trong lòng nổi lên một trận gió lạnh, lạnh đến thấu xương.


Bà nâng lên chén trà nóng uống một ngụm, sau khi đặt xuống mới mở miệng."Ba ba của ngươi đã báo án, mời luật sư tốt nhất theo vào, nhất định sẽ làm Đỗ Quyên bị trừng phạt thích đáng."Hà Nguyệt Dung đang cố thể hiện những lời tốt đẹp nhất có thể dành cho cô, bà cảm thấy Khương Quy hẳn là sẽ vui khi nghe được tin này.

Ở chuyện của Đỗ Quyên, bà là đồng ý với lão Khương, cho dù bà biết một khi Đỗ Quyên chịu phạt, Vi Vi khó tránh khỏi sẽ gặp ảnh hưởng.Đỗ Quyên phạm pháp, cần thiết đền tội, bà tin tưởng Vi Vi có thể hiểu được.

Bà sẽ không vì Vi Vi mà bao che Đỗ Quyên, cũng sẽ không vì Đỗ Quyên mà giận chó đánh mèo lên Vi Vi.

Đỗ Quyên là Đỗ Quyên, Vi Vi là Vi Vi, bà tuyệt đối sẽ không đem hai người nhập thành một.Khương Quy ừ một tiếng, thần sắc vẫn lạnh lẽo như cũ.Hà Nguyệt Dung có một loại nắm tay đấm vào bông, bực bội không rõ nảy lên trong lòng, làm bà bỏ đi lòng vòng cùng khéo léo, nói thẳng: "Đỗ Quyên là trừng phạt đúng tội, nhưng những hành vi lúc trước của cô ta là do cô ta tự làm, cùng Vi Vi không có quan hệ.

Lúc xảy ra chuyện Vi Vi vẫn còn là một đứa nhỏ, nó không thể gây ảnh hưởng gì tới hành vi phạm tội của Đỗ Quyên."Khương Quy nhìn Hà Nguyệt Dung vội vàng, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng.


Mèo trắng trong lòng ngực của cô cũng không chớp mắt nhìn chằm chằm Hà Nguyệt Dung, đôi mắt đen nhánh tựa như lốc xoáy, ẩn chứa mũi nhọn nguy hiểm.Trong lòng Hà Nguyệt Dung liền cảm thấy khẩn trương, theo bản năng muốn nhìn sang chỗ khác, lại không biết vì sao không thể dời ra, đồng thời trong lòng bà bực bội càng ngày càng đậm, có loại muốn bộc phát ra lời nói trong lòng."Ngươi không nên bởi vì Đỗ Quyên làm ra hành vi độc ác, mà giận chó đánh mèo lên Vi Vi, nó là vô tội.

Ngươi như thế nào có thể nói với ba ba của ngươi là nó đi đoạt lấy khí vận của người khác để hại người, chuyện này quá vớ vẩn.""A Dung!" Khương Quốc Thanh đại kinh thất sắc trừng mắt nhìn Hà Nguyệt Dung đang không giống như bình thường.Hà Nguyệt Dung lại không dao động, mà còn căm giận hơn nói: "Ngươi có biết hay không đó là bôi nhọ cực kỳ nghiêm trọng, ngươi đem Vi Vi nói thành một cái quái vật có thể dùng ý niệm đi hại người, quái vật tùy ý hại người, ngươi thật là quá đáng!"Khương Quốc Thanh cả mặt đều trắng, nghĩ muốn ngăn lại nhưng phát hiện chính mình không thể động cũng không thể nói chuyện, ông hoảng sợ nhìn Khương Quy.Khương Quy: ".......???"Nói thật, Khương Quy cũng có chút ngốc, kịch bản của cô là như này: Hà Nguyệt Dung tận tình khuyên bảo cô cùng Khương Tuyết Vi làm tỷ muội tốt của nhau, cô sao, đương nhiên sẽ không đồng ý, sau đó Hà Nguyệt Dung thẹn quá thành giận thổ lộ lời nói trong lòng của bà.

Như vậy cô liền có thể không hề thấy gánh nặng khi đưa Hà Nguyệt Dung tiến vào trong mộng cảnh.

Nào nghĩ đến Hà Nguyệt Dung lại trực tiếp tiến vào phân đoạn nói ra lời nói thật lòng? Còn không phải là bình thường tiến vào!Không phải cô làm, cô còn không có bản lĩnh này.Cô cũng không có cảm giác được hơi thở của A Lục, hình như A Lục cũng không có đạo hạnh cao như thế này.Khương Quy cúi đầu nhìn mèo trắng đang ghé vào cánh tay cô.

Sherlock Holmes có câu nói rất là nổi tiếng: Loại bỏ tất cả những điều không thể, mặc kệ dư lại điều không thể cỡ nào, đó cũng chính là chân tướng!Mèo trắng lười biếng liếc nhìn cô một cái, cái đuôi trắng xù xù đảo qua cằm Khương Quy.Khương Quy: "!!!".