Tôn tử cùng tiền tài là mệnh của Khương lão thái, trong vòng một ngày tôn tử có khả năng không phải là tôn tử của bà, tiền riêng cũng không cánh mà bay. Một cái sóng lớn đánh tới, lại đánh tiếp một cái sóng lớn nữa, rốt cuộc đánh đến bể mạch máu của Khương lão thái, Khương lão thái thẳng tắp ngã xuống.

Lúc mời được đại phu đến chuẩn bệnh, liền nói Khương lão thái bị trúng gió tê liệt người rất nghiêm trọng.

Khương gia mây đen che đậy đầy đỉnh, thê thê thảm thảm.

 

Khương Quy không ngờ còn có phản ứng dây chuyền, nàng chỉ muốn cho Khương lão thái phát hiện mất tiền trước khi nàng rời đi, để giá họa cho Uông Thu Nguyệt. Nàng chính là khi dễ Uông Thu Nguyệt đã chết không có biện giải được. Như thế, đến lúc nàng chạy khỏi đây sẽ không ai nghĩ là nàng trộm tiền, cũng sẽ không có hơi sức đâu mà truy đuổi nàng.

 

Tất cả đều là ý trời, hết thảy đều là vận mệnh! Khương Quy hư tình giả ý thở dài một hơi.

 

Lâm Uyển Nương sầu khổ vô cùng tiễn đi đại phu, nàng cố gắng gượng cười an ủi mắt lệch miệng đang bị nghiêng Khương lão thái: “Nương, đại phu nói hảo hảo điều dưỡng một thời gian, người sẽ tốt lên.”

“Hộp….Hộp…” Khương lão thái muốn nói đến hộp gỗ đỏ đựng đầy trang sức cùng với vàng bạc, nhưng bà không thể nói được rõ ràng, lời còn chưa nói hết miệng đã chảy ra một dòng nước miếng trong suốt.

Cảm thấy trên mặt một mảnh ướŧ áŧ Khương lão thái vừa xấu hổ vừa giận dữ muốn chết, bà sống thể diện cả đời, không ngờ khi về già lại lâm vào kết cục thân bất do kỷ như vậy, bà không khỏi cảm thấy buồn tủi, khóe mắt thấm ra từng giọt từng giọt nước mắt to như hạt đậu.

 

Lâm Uyển Nương cầm lấy khăn lau đi nước miếng cùng với nước mắt trên mặt cho Khương lão thái rồi ôn nhu nói: “Nương người đừng có gấp, không quá mấy ngày người sẽ tốt lên, người càng sốt ruột, bệnh sẽ lại càng chậm.”

“Nãi nãi, người ở gốc cây táo tìm đồ vật có phải không?” Khương Minh Châu nắm chặt lòng bàn tay, mắt chứa đầy lo sợ. Ngực nàng bịch bịch nhảy lên, giống như đang ẩn chứa một con thỏ đang nhảy nhót ở trong đó, nó nhảy lung tung muốn phá ngực nàng mà ra.

 

Khương lão thái nghe vậy mở to hai mắt, vội vàng muốn nói chuyện, nhưng lại không nói nên lời, bà gấp đến độ thở dốc.

Lâm Uyển Nương vội vàng nói: “Nương người đừng có gấp, đại phu nói người không thể sốt ruột.”

 

Đó là toàn bộ của cải, nếu là mất đi, như thế nào duy trì kế sinh nhai của cái nhà này, Khương lão thái há có thể không vội, ngay cả Khương Minh Châu cũng gấp theo: “Nãi nãi có phải người giấu tiền bạc ở dưới gốc cây, nhưng bây giờ lại không thấy?”

Khương lão thái dùng sức gật đầu, lại ê ê a a một hồi, nàng rốt cuộc chôn ở dưới gốc cây táo, như thế nào bây giờ lại không thấy, không thấy được!

Suy đoán trở thành sự thật, Khương Minh Châu cả người như lọt vào hầm băng, vội vàng truy vấn: “Bao nhiêu tiền? Tại sao lại tìm không thấy, nãi nãi ngươi có phải hay không đặt ở nơi khác rồi quên?”

“Không….Chỗ đó…Thật…Nhiều.” Khương lão thái gấp đến nước mắt chảy ròng, bộ dáng cực kỳ đáng thương.

 

Khương Minh Châu tâm niệm chuyển nhanh như điện, khẽ cắn môi nói: “Nãi nãi, ta có chút lời không biết có nên nói hay không, người trước hết nghe một chút, chớ có động khí, người nếu không đồng ý liền thôi.”

Khương lão thái nhìn Khương Minh Châu. Lâm Uyển Nương là một người ngu, Thiên Tứ thì lại có tâm tính như trẻ con, chỉ có Minh Châu là ổn trọng đáng tin cậy nhất.

Đến nỗi Khương Lai Đệ, lại một lần nữa bị xem nhẹ, ở trong lòng Khương lão thái, nàng căn bản không được tính là người nhà.

Khương Minh Châu lựa lời mà nói: “Nãi nãi, ta nghĩ nên đem tiền trong nhà tính lại một lần, sắp tới người chữa bệnh còn cần tiền, còn một cái khác là để xem thử thiếu đi bao nhiêu đồ vật. Chỉ sợ Nguyệt di không ít lần lấy đồ từ nhà chúng ta tuôn ra ngoài, vài thứ nãi nãi người chôn ở dưới gốc cây táo, không chừng cũng là bị Nguyệt di lấy đi.”

 

Khương Quy trong lòng cấp cho Khương Minh Châu không ít tán thưởng, làm đẹp lắm. Chính là như vậy, là Uông Thu Nguyệt trộm đi, chỉ có thể là Uông Thu Nguyệt trộm đi.

Khương Thiên Tứ theo bản năng phản bác: “Nương của ta sẽ không!”

Khương Minh Châu nghiêng đi mặt, tức giận nói: “Không có xảy ra việc gì trước đó, ta cũng sẽ không nghĩ rằng Nguyệt di sẽ cùng người khác tɦôиɠ ɖâʍ.”

 

Nếu ở trước kia, Khương Thiên Tứ sẽ bùng nổ mà giơ nắm tay đấm vào Khương Minh Châu. Khương Minh Châu tuy rằng được sủng ái, nhưng ở trước mặt Khương Thiên Tứ cũng chỉ có thể bị đánh.

Nhưng nay đã khác xưa, Khương Thiên Tứ cũng ý thức được bên trong có biến hóa, cho nên hắn chỉ xấu hổ cùng giận dữ đến mặt đều đỏ lên cũng không dám làm gì.

 

Bộ dáng ủy khuất nhưng không cam lòng này của hắn làm cho Lâm Uyển Nương đau lòng muốn hỏng rồi, nàng vội vàng hòa giải nói: “Đại tỷ của ngươi không có ý gì khác.”

Đến nỗi là ý gì, Lâm Uyển Nương nhất thời còn chưa nghĩ ra được, bởi vì nàng biết Khương Minh Châu nói chính là ý tứ kia. Nói thật nàng cũng là hoài nghi, nhưng nói ra trước mặt đứa nhỏ làm hắn xấu hổ thì không nên. Nói không chừng đứng đây một lúc lại có những lời nói làm cho hắn xấu hổ hơn, cho nên Lâm Uyển Nương liền kêu Khương Thiên Tứ đi vào phòng bếp sắc thuốc.

Này đương nhiên là lấy cớ cho hắn, Khương Thiên Tứ khi nào sẽ đi sắc thuốc, vì thế nàng kêu Khương Quy cùng đi.

 

Lúc này Khương Quy nhưng thật ra lại nghe lời, trộm của lão thái thái một cái hộp bên trong lại có nhiều tiền như thế còn đem bà dọa thành trúng gió, này nàng liền đi sắc cho bà ấm thuốc đi.

Rốt cuộc nàng là một người thiện lương a…

Khương Thiến Tứ dậm chân thật mạnh đi ra ngoài, đại khái hắn muốn đem mặt đất nghĩ là mặt của Khương Minh Châu.

Ra khỏi phòng, hắn thế nhưng thật sự đi vào phòng bếp, Khương Quy cười một cái, đây là phát hiện địa vị bất ổn nên muốn làm một đứa cháu hiếu thảo đây.

 

Khương Quy cùng Khương Thiên Tứ đi rồi, lại được đến Khương lão thái gật đầu đồng ý, Khương Minh Châu bắt đầu lục tung nhà kiểm kê tài sản.

Tài sản của Khương lão thái đều để ở hộp gỗ đỏ kia, bên người chỉ có một ít trang sức vụn vặt cùng với 32 khối đại dương.

Đối với một gia đình bình thường thật ra cũng không ít, chỉ cần 3 khối đại dương là đủ chi phí cho một hộ gia đình bình thường sinh hoạt, Lâm Uyển Nương ở xưởng dệt một tháng tiền công cũng chỉ được 3 4 khối đại dương.

Nhưng đối với Khương gia 32 khối đại dương này khó khăn lắm cũng chỉ đủ chi phí sinh hoạt trong hai tháng, tiền cơm cùng với học phí cho Khương Thiên Tứ, tiền cho Khương Minh Châu mua xiêm y cùng giày da, Khương lão thái cũng cần mua thêm đồ bổ để uống…..

Khương Minh Châu sắc mặt cực kỳ khó coi, nàng không biết chính xác trong nhà có bao nhiêu tiền tài, nhưng nàng biết trong nhà khẳng định sẽ không chỉ có mỗi mấy cái dưa vẹo táo nứt vụn vặt này.

“Chúng ta vào phòng của Nguyệt di nhìn xem.” Khương Minh Châu lòng nóng như lửa đốt chạy nhanh vào phòng Uông Thu Nguyệt, cuối cùng nàng hoàn toàn thất vọng.

Ở trong phòng của Uông Thu Nguyệt nàng chỉ tìm ra được một ít trang sức cùng với vàng bạc đại dương, nhưng cùng với tưởng tượng của Khương Minh Châu kém quá xa, Uông Thu Nguyệt đem tiền riêng của nãi nãi chạy đi đâu? Nàng không dám nghĩ đến nếu cuộc sống sau này không có tiền sẽ trôi qua như thế nào?

Khương Thiên Tứ! Khương Minh Châu linh quang chợt lóe, chạy thẳng đến phòng của Khương Thiên Tứ.

 

Trong phòng bếp Khương Thiên Tứ thấy một màn này, lao ra hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”

Lâm Uyển Nương vô cùng xấu hổ, nàng kêu Khương Minh Châu bỏ qua đi.

Khương Minh Châu khuôn mặt âm trầm, nhìn Khương Thiên Tứ đang tức giận nói: “Mẹ ngươi có phải đem đồ vật giao cho ngươi rồi?”

Khương Thiên Tứ không hiểu ra sao: “Thứ gì, ngươi đang nói cái gì?”

Khương Minh Châu vẻ mặt nghiêm khắc: “Mẹ ngươi trộm tiền của nãi nãi, có phải đưa ngươi giấu đi rồi!”

Khương Thiên Tứ giận tím mặt, hắn khi nào chịu qua loại uất nghẹn này, cho nên áp chế không được tính tình bá vương, hắn cúi đầu tiến lên đẩy mạnh Khương Minh Châu đi ra ngoài.

Khương Minh Châu đầu tiên cảm thấy trước ngực tê rần, sau đó là lưng bị đập mạnh vào song cửa sổ, đau đến kêu lên thảm thiết, lửa giận hừng hực nhảy lên trong lòng nàng, thiêu đỏ cả mắt, nàng giơ tay đánh Khương Thiên Tứ.

“Minh Châu!” Lâm Uyển Nương đại kinh thất sắc, bắt lấy tay của Khương Minh Châu, “Thiên Tứ nhất thời tức giận, hắn không phải là cố ý. Xảy ra nhiều chuyện như vậy, ngươi hãy thông cảm thông cảm cho hắn, đừng có để trong lòng.”

Khương Thiên Tứ nhớ tới dủ loại chuyện thương tâm, bi phẫn đan xen, lại lần nữa hung ác nhào tới hướng Khương Minh Châu.

Bị Lâm Uyển Nương bắt lấy Khương Minh Châu không thể tránh được, bụng bị đỉnh đầu Khương Thiên Tứ húc mạnh vào, chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều bị húc ra rới, đau đến trước mắt của nàng đều biến thành màu đen.

Lâm Uyển Nương kinh hoảng, nàng thất thố buông Khương Minh Châu ra, đổi thành ôm lấy Khương Thiên Tứ: “Thiên Tứ, ngươi đừng như vậy.”

Tức đến đỏ mắt Khương Thiên Tứ liền đánh luôn Lâm Uyển Nương, tay chân hắn đều dùng, một hơi đem trên người Lâm Uyển Nương đánh đấm đá lung tung, Lâm Uyển Nương cảm thấy toàn thân đều đau nhưng lại không đau bằng trong lòng nàng: “Thiên Tứ, Thiên Tứ, ngươi bình tĩnh một chút.”

Khương Thiên Tứ bình tĩnh không được, trong một đêm, nương hắn trở thành dâm phụ cùng vụиɠ ŧяộʍ với nam nhân, đang còn sống sờ sờ lại bị dìm chết, thân thế của hắn trở thành không minh bạch, nãi nãi cũng không đau lòng hắn, ngay cả con tiểu tiện nhân Khương Minh Châu cũng bò đến trên đầu hắn mà tác oai tác quái, hắn hảo hận! Giờ phút này, tất cả hận ý cùng lửa giận của hắn toàn bộ phun trào ra tới, trên mặt hiện lên cay nghiệt không hợp so với số tuổi của mình.

Hắn hận! Hắn giận! Chẳng lẽ Khương Minh Châu không giận sao? Nhà của mình bị tiếng xấu lan xa, chịu đủ mọi chê cười, nãi nãi trúng gió tê liệt trên giường, càng kinh khủng hơn là trong nhà không có tiền, sau này sinh hoạt còn cần lo bữa nay bữa mai.

Khương Thiên Tứ cái đồ nghiệt chủng không lo kẹp chặt cái đuôi làm người cư nhiên còn dám đánh nàng, hắn còn tưởng hắn vẫn như trước đây là một tiểu thiếu gia quý giá sao, muốn chính nàng phải mọi cách chịu đựng hắn?

Khương Minh Châu cầm lên cái chổi gần đó, vung lên liền đánh tới, nàng là muốn giáo huấn Khương Thiên Tứ đã thật lâu thật lâu rồi.

Khương Quy đứng một bên thích thú nhìn bọn họ đang chó cắn chó, nàng cảm thấy tiếc là trong nhà không có một ít hạt đậu cùng hạt dưa. Nhóm người này cũng thật dễ chơi đùa, nàng đều có điểm luyến tiếc khi phải rời đi.

 

Bị Khương Thiên Tứ đánh cho một bên mắt bầm tím Lâm Uyển Nương cảm thấy vô cùng cay đắng, đau khổ khuyên can đến rã cả họng: “Đừng đánh, các ngươi là tỷ đệ ruột thịt a. Minh Châu, đó là đệ đệ của ngươi a, ngươi là tỷ tỷ như thế nào có thể đánh hắn. Thiên Tứ mới vừa mất đi mụ mụ, trong lòng hắn khó chịu, ngươi phải thông cảm cho hắn.”

Thấy khuyên bảo vô dụng Lâm Uyển Nương ôm chặt lấy Khương Minh Châu đang gần như là điên cuồng: “Minh Châu, đừng đánh, đừng đánh. Ngươi là tỷ tỷ, đừng cùng đệ đệ của ngươi chấp nhặt, hắn còn nhỏ không hiểu chuyện, ngươi đừng so đo cùng hắn.”

Có Lâm Uyển Nương giúp đỡ, Khương Minh Châu liền xúi quẩy, bị Khương Thiên Tứ nắm tóc, đấm cho hai quả đấm trên mặt, trực tiếp đấm ra huyết.

Khương Thiên Tứ mặt mày dữ tợn, ánh mắt hung ác, hoàn toàn không phân biệt Khương Minh Châu hay là Lâm Uyển Nương, ai hắn cũng đều cuồng loạn mà đấm đá

Tuy như thế nhưng Lâm Uyển Nương vẫn gắt gao ôm Khương Minh Châu không bỏ: “Thiên Tứ, ngươi không thể đánh tỷ tỷ của ngươi như vậy.”

“Ngươi buông ta ra!” Trốn không được lại đánh trả cũng không xong Khương Minh Châu tức giận đến toàn thân run run, nàng ra sức giãy giụa: “Hắn mới không phải đệ đệ của ta, hắn là Uông Thu Nguyệt tɦôиɠ ɖâʍ cùng với Nhiếp lão tam sinh ra. Hắn chính là sỉ nhục của Khương gia chúng ta, ngươi che chở hắn như vậy, không thấy hổ thẹn với cha ta, không cảm thấy hổ thẹn với Khương gia chúng ta sao?”

Nghe vậy, Khương Thiên Tứ khóe mắt muốn nứt ra, càng thêm điên cuồng: “Ta là nhi tử của cha ta, ta họ Khương, ngươi nói hươu nói vượn, ta muốn đánh chết ngươi, ta đánh chết ngươi!”

Đều đã như vậy, Lâm Uyển Nương vẫn như cũ ôm Khương Minh Châu không buông, còn ôm chặt hơn nữa, nàng chỉ sợ Khương Minh Châu mất đi lý trí làm tổn thương đến Khương Thiên Tứ: “Thiên Tứ, đủ rồi, Thiên Tứ. Minh Châu ngươi không cần nói nữa, Minh Châu ngươi không thể nói những loại lời này….”

Mắt lạnh xem kịch Khương Quy châm chọc bĩu môi, Khương Minh Châu tốt xấu còn làm bộ ở mặt ngoài đối với Lâm Uyển Nương khách khách khí khí.

Khương Thiên Tứ nhưng cho tới bây giờ chưa hề cho Lâm Uyển Nương một cái sắc mặt tốt. Nhưng thời khắc mấu chốt, Lâm Uyển Nương vẫn không một chút do dự đứng ở bên người Khương Thiên Tứ, ai kêu Khương Thiên Tứ dưới háng có nhiều thêm hai lạng thịt.

Bằng vào phân lượng của hai lạng thịt kia, ở trong mắt Lâm Uyển Nương cùng với Khương lão thái, hắn có là một cái phế vật cũng quý giá hơn nữ hài nhi gấp trăm ngàn lần.