Trời bắt đầu mưa.Tiếng mưa tí tách làm mông lung toàn bộ thành phố, cũng làm mông lung đôi mắt của Hạ Thanh Tây.Màn đêm tĩnh lặng dần dần trở nên rõ ràng, một góc vỏ não được vén lên, hai khối thịt trắng nhỏ gầy đồng dạng dần dần chồng lên nhau.Trác Tri Vi nhẹ nghểnh cổ thiên nga, hơi đẩy eo lên trên, mí mắt nhướng lên càng tôn thêm quyến rũ cho khuôn mặt thanh cao.

Đôi mắt của Hạ Thanh Tây mạc danh đỏ lên, tiến công càng mãnh liệt.Trác Tri Vi đột nhiên căng thẳng cả người, nửa bước khó đi, cổ tay Hạ Thanh Tây mỏi mệt càng ngày càng đau, nhưng nàng vẫn không muốn giảm tốc độ.

Hạ Thanh Tây nhíu mày nhìn người kia liều mạng lắc đầu, nước mắt sinh lý chảy xuống khóe mắt: "Nhanh quá, Tây Tây..." Xương nhỏ trong cổ họng đứng thẳng, rên rỉ như mèo con “Chậm lại.”Cảm giác gần đủ rồi, Hạ Thanh Tây rút ngón tay ra, nhấc chân dán vào người cô, ôm chặt lấy cô, không khỏi đau lòng vuốt ve lưng cô, nhưng động tác lại không thương tiếc.Trước mắt giống như có một tràng pháo hoa nổ tí tách, mưa cũng đã tạnh, hai bóng người trùng điệp cũng tách ra, sóng lớn cũng ngừng vỗ, thế giới cũng yên tĩnh.Hạ Thanh Tây nằm nghiêng trên giường, nhẹ thở hổn hển, gác hai chân dài trên giường thả lỏng không còn chút sức lực.


Nàng nhìn tấm lưng trần như ngọc bên cạnh, bất giác dùng ngón tay gãi nhẹ lên bả vai kia, người kia nhún nhún vai, mơ hồ lẩm bẩm: "Đừng nháo, ngứa..."Hiển nhiên đã kiệt sức rồi.Trong khi cảm thấy đau lòng, Hạ Thanh Tây liền dùng nụ hôn thay thế ngón tay, nhưng trong lòng lại dáy lên một cơn ngứa ngáy không tên.Nuốt một ngụm nước bọt, sắc mặt lúc sáng lúc tối, rốt cuộc không ngăn lại được cám dỗ.

Nàng không mặc quần áo bước ra khỏi giường.Trác Tri Vi cảm nhận được động tĩnh phía sau, mở to đôi mắt mơ man như nai tơ, quay đầu lại: “Em đi đâu vậy?” Ngữ khí có chút kinh sợ."Đi lấy SLR!"Tình triều đi qua, đầu óc Trác Tri Vi mông lung như hồ dán, ngốc nghếch đến mức choáng váng không nói, máu ghen còn tăng lên hàng vạn lần, cau mày nói: “Em mặc quần áo vào đi!”"Ai nha, không sao đâu." Người kia mang ngữ khí dinh dính nói với cô: "Trong nhà chỉ có hai chúng ta."Nhưng sau đó, ánh mắt của Trác Tri Vi dừng lại, Tây Tây nói muốn lấy cái gì? SLR?Trác Tri Vi: “!!!” Đôi mắt cô dần trở nên thanh minh, bỗng nhiên nhớ tới cảnh tượng ban ngày hôm nay, hai má liền ửng đỏ, xấu hổ cắn chặt môi.Có phải Tây Tây định...Có chút do dự nắm ngón tay, nhưng thỉnh thoảng liếc nhìn Hạ Thanh Tây với ánh mắt viết rõ ràng mong đợi.Mình có nên đồng ý không?Là người của công chúng, phản ứng đầu tiên của cô là từ chối.


Nhưng mà...!Hạ Thanh Tây sẽ không làm hại cô, chỉ cần sau đó cô yêu cầu cất đi, để không bị người khác nhìn thấy, cho dù là chụp mấy bức ảnh cũng chỉ là tình thú của tình nhân mà thôi.

Hơn nữa, như nữ sinh kia đã nói, việc ghi lại tuổi thanh xuân của một người chẳng có gì là không tốt.Cũng không phải là ảnh giường chiếu.Trác Tri Vi bắt đầu tự đấu tranh, tâm tình cũng dần lắng xuống, nhưng không khỏi nghĩ, nếu là ảnh giường chiếu, cô có nguyện ý không?Nếu nhân vật chính kia là Hạ Thanh Tây, vậy thì cô...!sẽ nguyện ý.Trác Tri Vi đột nhiên choáng váng, mặt đỏ bừng.

Cô đang nghĩ cái gì vậy? Tại sao lại nguyện ý? Có chút không tin nội tâm của mình phóng đãng như vậy.Hạ Thanh Tây mặt mày cong cong lấy SLR bảo bối của nàng ra, lông mày tràn đầy nóng lòng muốn thử, nhiều năm như vậy nàng chưa bao giờ chụp ảnh cho ai, hơn nữa...!khi nghĩ tới đối phương mang vóc người hoàn mỹ kia là Trác Tri Vi, càng mơ hồ có chút kích động.Nàng bước nhanh qua cửa sổ sát đất, trở về phòng ngủ, Hạ Thanh Tây lộ ra một chút ý tứ: "Cái kia, Vi Vi..." Cái lưỡi hồng nhuận đưa ra một đoạn.Thích nàng lâu như vậy, Trác Tri Vi đã sớm quen với động tác nhỏ của nàng, nhìn lên chính là dáng vẻ xấu hổ hữu tâm cầu người.Cho nên, thực sự...!muốn chụp sao?Trác Tri Vi không dám nhìn nàng, cả người ửng hồng.Quay mặt sang một bên, ánh đèn màu cam cùng bóng tối chồng lên nhau, có một loại vẻ đẹp mơ hồ.


Hai chân thon đang khuỵu xuống ngồi trên giường, tựa như cô có ý thức để chăn bông từ bả vai trượt xuống, hai tiểu bảo bối đáng yêu như ẩn như hiện.Hạ Thanh Tây nhìn đến trợn cả mắt, xuất phát từ yêu thích đối với thứ đẹp đẽ, nàng gần như vô thức cầm SLR lên, chụp một bức ảnh.Nàng nuốt một ngụm nước bọt, chụp cũng đã chụp mà vẫn giả bộ làm chính nhân quân tử hỏi ý kiến ​​của người trong cuộc: “Vi Vi, em có thể không?”Trác Tri Vi dừng lại, cuối cùng ngượng ngùng khẽ gật đầu.Hạ Thanh Tây còn kém nhảy dựng lên, trên mặt ẩn ẩn vui mừng, chân dài cất bước, quỳ xuống trước mặt Trác Tri Vi, hai màu đen trắng đan xen hiện ra, Trác Tri Vi vội vàng dời tầm mắt, mặt hơi đỏ.Hạ Thanh Tây: “Vi Vi, chị thật tốt, em thực sự rất thích chị!”Trác Tri Vi không dám ngẩng đầu lên, ngoắc ngoắc ngón tay: “Em, em mặc quần áo vào đi.”Hạ Thanh Tây nhìn xuống, khóe môi nhiễm lấy ý cười ám muội, tựa như thời khắc này nói cái gì cũng đều không thể dừng lại, nàng dán vào tai Trác Tri Vi, thở ra một hơi, chậm rãi đốt lửa: “Sao vậy, không dễ nhìn sao?”Ẩm ướt lại nóng, tai Trác Tri Vi vốn mẫn cảm, lông tơ như chấn kinh dựng đứng lên, còn chưa kịp nói chuyện đã nghe người kia nói tiếp: "Rõ ràng là chị vừa mới yêu yêu xong."Từ "Yêu yêu" còn cố ý nhấn trọng âm, có vẻ như là ám chỉ.

Trác Tri Vi không có tiền đồ liền đến cổ đều đỏ, vô thức ngẩng đầu trừng mắt nhìn Hạ Thanh Tây, đôi mắt ươn ướt, thật đẹp.Sau khi Hạ Thanh Tây thưởng thức xong, cũng không nháo nữa, mặc quần áo vào theo ý của Trác Tri Vi, giơ SLR: "Vậy bắt đầu ha?"Người kia xấu hổ không nói gì, Hạ Thanh Tây như nói với cô, lại giống như nói với chính mình, có chút nghiêm túc: “Vậy liền bắt đầu.”Còn chưa chuẩn bị đầy đủ đồ vật, cho nên chỉ chụp mấy tấm ảnh, người kia giống như uống chút rượu, tư thái cũng trở nên lười nhác hơn một chút.

Hạ Thanh Tây tìm nhiều góc độ khác nhau, dưới ánh đèn ấm áp, nhìn mỹ nhân trước mặt gần như ngây dại.Nàng chợt nhớ ra hôm nay vốn dĩ muốn nói chuyện nghiêm túc với Trác Tri Vi, liên quan tới chuyện công khai của hai người, kết quả là nàng háo sắc liền làm nhỡ, trong mắt Hạ Thanh Tây mơ hồ có chút hối hận.Hạ Thanh Tây đặt SLR xuống, ủy ủy khuất khuất nháo người trên giường, từ phía sau ôm lấy eo của Trác Tri Vi, dụi trán vào bờ vai trắng mịn của cô: "Vi Vi..."Giống như đại cẩu bị ủy khuất liền về nhà làm nũng, còn treo tay dài chân dài lên trên người cô.


Trác Tri Vi thưởng thức ngón tay thon dài của nàng, tâm tình ngại ngùng cũng dần lắng xuống, thanh âm ôn hòa: "Sao vậy? Không phải đều cho em chụp rồi sao?"Hạ Thanh Tây chu chu môi: "Cảm giác như lượm hạt vừng làm mất dưa hấu vậy a.”“Đều tại chị.” Nàng nhỏ giọng nói, có chút thị sủng mà kiêu, cố ý va vào bả vai cô.“Sao lại tại chị?” Trác Tri Vi nhướng mày, tách ra khỏi vòng tay nàng, xoay người đối mặt với nàng, buồn cười hỏi: “Trách chị vì để em chụp sao?”“Không phải.” Hạ Thanh Tây bất mãn nói, nhéo chóp mũi của cô, vươn người lên phía trước hôn lên môi cô.Đôi mắt màu hổ phách không chớp nhìn Trác Tri Vi: "Không phải chúng ta đã nói hôm nay sẽ thương lương chuyện công khai sao, làm sao đột nhiên ở trong phòng tắm..." Nàng dừng một chút: "Làm cái kia..."Nàng đột nhiên nhận ra: "Không phải ngay từ đầu em tắm trong phòng tắm sao? Tại sao sau đó đột nhiên lại có thêm một người."Nàng trừng trừng mắt thật giống như đang nói: Chị thừa nhận đi, chị chính là thủ phạm.

Trác Tri Vi bị nàng trêu ghẹo làm cho đỏ mặt, hôm nay xác thực là cô...!chủ yếu là vì đã lâu không gặp Hạ Thanh Tây, ban ngày còn tình cờ gặp phải nữ sinh nhờ Hạ Thanh Tây chụp ảnh nude, phẫn nộ liền thiêu đến dục vọng, cho nên mới đi vào phòng tắm.Cô tức giận xoay người quay mặt vào tường: “Vậy sao này chị đi tắm, em không được phép vào!”Hạ Thanh Tây vội vàng ôm cô vào lòng, mặc cho người kia có giãy dụa thế nào, nàng vẫn cứ mặt dày mày dạn ôm lấy, hôn nhẹ lên tai cô, sờ sờ cánh tay cô.“Đừng a bảo bối.” Nàng cười trầm thấp, tiến đến bên tai: “Chị còn sức đi tắm sao?”Trác Tri Vi thẹn quá thành giận: “Hạ Thanh Tây!”Hạ Thanh Tây thấy vậy lập tức thay đổi chủ đề: “Nghiêm túc a, Vi Vi, khi nào chúng ta sẽ công khai?”Dưa hấu mà nàng nói hẳn là chuyện này đi, đáy mắt Trác Tri Vi mang theo ý cười, sốt ruột như vậy sao?Nhưng mà… cô cũng muốn thông báo cho thiên hạ biết càng sớm càng tốt, nếu không thì không biết có bao nhiêu cô gái như hôm nay, ít nhất cô cũng có quyền tức giận.Cô lấy điện thoại trên bàn cạnh giường, đưa cho Hạ Thanh Tây.Đôi mắt đen như mực tràn đầy nghiêm túc: “Chỉ cần em muốn, lúc nào cũng có thể.”.