Editor: Phiêu Phiêu Trong Gió

Mặc dù cô nương kia bị ngã có chút chật vật, nhưng không tổn hại tới vẻ đẹp thanh lệ của nàng ta, Dương Thiệu lập tức nhận ra Chu Lương âm, Sở vương phi của kiếp trước, Hoàng hậu tương lai của Đại Yến.

Tới bây giờ nàng ta mới xuất hiện, ắt hẳn vì Tống Vân thích Kỷ Dao, đem thê tử tiền định của hắn ta vứt sang một bên.

Cũng không biết kiếp này hai người họ đã gặp nhau chưa, Tống Vân có thay đổi không? Nếu như Tống Vân thay đổi, cũng coi như giải quyết được một vấn đề nan giải, hắn thực sự không muốn Tống Vân bám lấy Kỷ Dao.

Thái phu nhân nói: "Đây là chất nữ của Chu đại nhân Hộ bộ tả thị lang, vừa rồi bị ngã trước xe ngựa...."

"Chu cô nương bị thương, nên đi khám đại phu ngay mới phải, mẫu thân lôi kéo người ta làm gì?" Dương Thiệu liếc mắt nhìn nha hoàn đỡ Chu Lương âm, "đưa cô nương nhà các ngươi tới Hồi Xuân Đường, chính là ở chỗ rẽ phía trước."

Giọng nói nam nhân nhàn nhạt, nhưng lại mang một loại uy nghiêm.

Hai nha hoàn vội vàng đáp vâng.

Chu Lương âm nói: "Đa tạ Hầu gia chỉ đường."

Nếu muốn thực sự cảm tạ hắn thì nhanh nhanh gặp mặt Tống Vân đi, Dương Thiệu cười nhàn nhạt: " Đừng khách sáo, mong cô nương sớm ngày bình phục."

Chu Lương âm lại cáo từ Thái phu nhân, đi tới Hồi Xuân Đường.

Nhìn bóng lưng lung linh tinh tế của Chu cô nương, Thái phu nhân nói: "Nhị phòng Chu gia lại có một cô nương như thế này, không những xinh đẹp, tính cách cũng khiến người khác thích...." ánh mắt dừng ở mặt nhi tử liền trêu ghẹo, "gặp nhau khéo như vậy, coi như là người có duyên."

Mẫu thân thực sự là nghĩ nhiều, Dương Thiệu nói: "Theo như con biết Nhị phòng Chu gia chỉ còn độc nhất một nữ nhi này."

Ý trong lời nói là phụ mẫu của Chu Lương âm đều mất rồi.

Nghe thấy lời này, Thái phu nhân thu lại thần sắc trêu ghẹo, không nhắc tới nữa.

Kỷ Dao ở phía xa nhìn thấy, không biết bọn họ nói những gì, trong lòng như có mèo cào, tính cách của Kỷ Đình Nguyên cũng phải kẻ thích trốn tránh, nên hắn ta đột nhiên đi ra từ sau xe hàng.

Thân hình của Kỷ Đình Nguyên cao lớn, Dương Thiệu lập tức phát hiện ra, nói với Thái phu nhân: "Mẫu thân vào trước đi."

Nam nhân trẻ tuổi trước mặt mặc một bộ áo dài mùa hè màu xanh nhạt, ngũ quan tuấn tú, giữa lông mày tràn đầy hăng hái, Thái phu nhân thấy kì quái: "Đây là bằng hữu của con? Ai vậy, ta lần đầu gặp mặt."

"Kỷ công tử."

"À." Bộ não của Thái phu nhân xoay chuyển rất nhanh, bà nghĩ tới ngay Kỷ nhị cô nương, đây chắc là ca ca của nàng ta rồi, "Con nói xong liền vào, hôm nay ta muốn chọn một đôi ngọc bội, hai chiếc trâm vàng, hai đôi vòng tay, lại mua thêm một ít chân châu."

"Mua nhiều như vậy?"

"Đúng, ai bảo ta không có con dâu, nên chỉ có thể mua cho mình thôi!" Thái phu nhân còn không quên nói móc một câu xong mới đi vào trong tiệm.

Dương Thiệu câm nín, hắn còn không phải đang đợi Kỷ Dao đến tuổi cập kê hay sao? Tiến lên nói chuyện với Kỷ Đình Nguyên: "Ngươi cũng tới Ngọc Mãn Đường?"

"Ta vừa mới đi ra, Đại muội muội có hỉ, ta cùng Nhị muội đặt một đôi khóa vàng."

"Vậy sao?" Dương Thiệu cười rộ lên, cảm thấy vui mừng thay cho Tạ Minh Kha, "vậy ta cũng phải chuẩn bị trước một phần lễ vật lớn," hắn nhìn trái phải một cái, "Nhị cô nương đâu, vẫn trong cửa tiệm sao?"

"không phải." Hôm nay hành vi của muội muội thực sự cổ quái, Kỷ Đình Nguyên nhìn ra sau một cái.

Ánh mắt này liền bán đứng Kỷ Dao rồi, Dương Thiệu phát hiện ra một góc váy màu xanh nhạt lộ ra ngoài, hắn đi tới chỗ đó, đối diện với ánh mắt lấm la lấm lét của Kỷ Dao.

"Nhị cô nương không nguyện ý gặp bản Hầu?" Dương Thiệu nhìn nàng thật kỹ.

Ánh mắt đó cực kỳ bức người, Kỷ Dao hơi hơi cúi đầu: "Hầu gia nhiều lần giúp đỡ, ta sao có thể trốn ngài, do hôm nay thời tiết nóng bức...."

"Ở chỗ này tránh nắng?" Dương Thiệu hơi nhướng mày, cái cớ này coi như rất độc đáo mới mẻ.

Nghe ra sự châm biếm trong lời nói của hắn, Kỷ Dao cắn môi.

Nàng thực sự không biết nên giải thích như thế nào.

Kiếp trước quan hệ của nàng với Thái phu nhân quá kém, đúng lúc lại gặp Chu Lương âm, Thái phu nhân nói chuyện với Chu Lương âm vô cùng hợp nhau, lúc đó nàng hoàn toàn không muốn hiện thân.

Dương Thiệu không biết nguyên do trong đó, chỉ cho rằng Kỷ Dao đơn thuần là muốn trốn hắn.

Nhưng vì sao? rõ ràng tết Đoan ngọ lần trước, bọn họ trở nên thân mật hơn rồi mà.

Bầu không khí có chút cứng ngắc, Kỷ Dao bị ánh mắt thâm trầm của hắn đè ép, cảm thấy cái cổ của mình không thẳng lên được, nàng ho nhẹ một cái: "Vừa rồi ta, nhìn thấy một cô nương bị ngã...."

"Đúng rồi, thương thế của vị Chu cô nương đó sao rồi?" Kỷ Đình Nguyên chen lời, "lúc chúng ta mua trang sức, vị Chu cô nương đó trượng nghĩa trợ giúp, không nghĩ tới lại bị kẻ khác vung roi ngựa khiến cho bị ngã." Mặc dù hắn ta không tận mắt chứng kiến, nhưng nhất định là do vị cô nương hống hách kia động thủ.

thì ra bọn họ quen nhau trong Ngọc Mãn Đường.

Dương Thiệu nói: "Hình như không nặng lắm, hiện nay đã đi tới Hồi Xuân Đường rồi."

Kỷ Dao quan sát vẻ mặt của hắn, không phát hiện ra có gì bất thường, hơi hơi yên tâm một chút, xem ra hắn không bị mê hoặc bởi nhan sắc của Chu Lương âm.

Nghĩ như vậy, ngược lại cảm thấy may mắn vì hắn quen biết nàng trước, nếu như hắn quen biết Chu Lương âm trước thì rất khó nói, dù sao Chu Lương âm cũng là nhân vật chính, kiếp trước ngoại trừ Tống Vân, rất nhiều công tử thế gia cũng ái mộ nàng ta, ví dụ như anh Quốc công trẻ tuổi, nhi tử của Hộ bộ thượng thư....

Khóe miệng nàng nhếch lên, trong mắt có chút vui mừng.

không biết vì sao vẻ mặt nàng lại thay đổi như vậy, Dương Thiệu cụp mắt nhìn nàng chăm chú.

Kỷ Dao đột nhiên nói: "không lâu trước đây lão rùa có đẻ hai quả trứng đó."

"Là đôi rùa đó sao?" Dương Thiệu kinh ngạc.

"Đúng vậy, sợ rằng sắp ấp ra rùa con rồi."

"Hay đấy, lần sau bản Hầu nhất định tới xem."

Kỷ Đình Nguyên vô cùng hoan nghênh: "Đến lúc đó ta sẽ chuẩn bị sẵn rượu ngon... nghe nói tửu lượng của Hầu gia cực tốt, chuẩn bị mười vò cũng không quá chứ?"

"Phụng bồi đến cùng." Dương Thiệu cười cười, lại nhìn Kỷ Dao một cái, rồi quay người tiến vào Ngọc Mãn Đường.

Nghe có vẻ như hai người muốn đấu rượu, Kỷ Dao cau mày: "Ca ca, huynh không biết tửu lượng của Hầu gia, huynh còn dám uống rượu với ngài ấy!"

"Lẽ nào muội biết sao?"

Kỷ Dao thầm nghĩ nàng đương nhiên là biết rất rõ, tửu lượng của Dương Thiệu đứng số một số hai trong triều, có lần ca ca uống thua không phục, đến nhà uống rượu với Dương Thiệu, kết quả hai người uống suốt buổi chiều, sau đó ca ca bị đưa tới y quán khám đại phu!

Đương nhiên Dương Thiệu cũng là ngủ li bì suốt một ngày, chuyện này truyền tới tai Hoàng thượng, người liền muốn tổ chức một cuộc thi đua rượu, nhưng đáng tiếc vì sức khỏe của Hoàng thượng không tốt nên mới thôi, nếu không Dương Thiệu nhất định đoạt giải nhất.

Nhưng nàng đương nhiên sẽ không nói, chỉ bảo: "Nhìn cái là biết huynh không thắng nổi, Hầu gia là người luyện võ, thân thể vốn đã cường tráng hơn huynh."

Thấy muội muội coi thường mình, Kỷ Đình Nguyên cười lạnh: "Đến lúc đó muội chống mắt lên mà xem."

Ca ca quá mức hiếu thắng, càng nói càng phản tác dụng, Kỷ Dao liền câm miệng, thầm nghĩ nếu ngày đó Dương Thiệu tới, nàng phải bảo hắn nhường ca ca, đừng uống tới mức bị thương là được.

Dương Thiệu đi vào Ngọc Mãn Đường gặp Thái phu nhân, liền nhìn thấy hai người khác, một người là Du Tố Hoa, một người khác là mẫu thân Du thị của ả ta.

Vẻ mặt của hắn lập tức trầm xuống.

Thái phu nhân biết tính khí của nhi tử, cười nói: "Tố Hoa đã biết sai rồi, con thân là biểu ca, đừng có không độ lượng như thế!" Du Tố Hoa gần đây có thêu bức hoa mai "Diệu pháp liên hoa kinh" tặng bà, dụng tâm lương khổ như vậy, bà có thể không tha thứ cho biểu chất nữ này hay sao? Làm người sao có thể toàn diện, có tâm hướng về phía trước là tốt rồi, "Tố Hoa, tới, xin lỗi biểu ca của con đi."

"Biểu ca, trước đây là lỗi của muội, sau này muội nhất định sẽ không phạm phải nữa." Du Tố Hoa cung cung kính kính hành lễ.

"Thiệu Nhi, đều do ta không dạy dỗ tốt đứa trẻ này, thời gian vừa qua ta cũng đã giạy bảo nó rồi...."

không đợi bà ta nói hết lời, Dương Thiệu nhàn nhạt nói: "Mẫu thân muốn tha thứ nàng ta là chuyện của mẫu thân, qua lại ngày lễ ngày tết ta sẽ không quản, nhưng nếu muốn ở lại trong Hầu phủ, liền bỏ ngay cái ý định đó đi!" Nhìn Thái phu nhân một cái, "nếu mẫu thân đã tìm được người đi cùng, vậy nhi tử không làm phiền người nữa."

Du thị cả người cứng nhắc, nhìn bóng lưng rời đi của nam nhân, cảm thấy trên mặt bỏng rát.

một trưởng bối như bà ta đích thân mang nữ nhi tới nhận lỗi, hắn cư nhiên dám ngó lơ, thực sự là tức chết đi được!

Thái phu nhân hòa giải: "Nó cả ngày thao luyện binh mã, tính khí như pháo nổ, ngươi đừng để ý, ta là mẫu thân của nó, còn không phải cũng bị đối xử như vậy hay sao? Nếu nó đồng ý qua lại, vậy là được rồi."

Nhưng không được ở trong Hầu phủ, làm sao tới gần Dương Thiệu? Du Tố Hoa đau đầu.

Năm nay Du Tố Hoa đã cập kê, Thái phu nhân thấy tiểu nhị cầm tới một khay châu ngọc, liền chọn hai chiếc châm thoa bằng vàng, cài lên tóc Du Tố Hoa.

Ánh sáng óng ánh làm cho khuôn mặt của cô nương càng thêm kiều diễm.

Du Tố Hoa trong lòng vui vẻ, cảm thấy Thái phu nhân vẫn thích mình, có lẽ là tặng mình bộ trang sức này, ai ngờ lại nghe thấy Thái phu nhân nói: "nói tới thì Tố Hoa cũng nên nghị thân rồi? Các người đã chọn được người thích hợp hay chưa? Nếu chưa có, ta sẽ lưu ý giúp, không thể khiến Tố Hoa ủy khuất được."

Lời nãy biểu đạt rõ ràng không có ý muốn ả ta trở thành con dâu của Thái phu nhân.

Bất kể là Du Tố Hoa hay Du thị đều biến đổi sắc mặt.

Những năm này, hi sinh nữ nhi này đưa tới bên người Thái phu nhân, đâu phải vì câu nói này của bà, Du thị cười cười: "không vội, ngược lại là Hầu gia, người đã chọn được người thích hợp cho Hầu gia hay chưa?"

Thái phu nhân thở dài: "Nó mà nghe lời ta thì tốt rồi, người này không muốn người kia không muốn, ta cũng đau đầu, đừng nói tới Đại đô đốc làm cho vinh quang cửa nhà, ta thà rằng nó chỉ là một tham tướng sớm cưới thê tử sinh nhi tử còn hơn."

Chưa chọn được người, vậy nữ nhi vẫn còn cơ hội, Du thị ra hiệu bằng ánh mắt cho Du Tố Hoa, Du Tố Hoa càng trở nên ân cần.

Chu Lương âm bị thương ở chân, sau khi khám ở Hồi Xuân Đường liền trở về nhà.

Chu phu nhân nghe được tin tức, vội vàng tới thăm.

"Ôi chao, đang yên đang lành lại bị ngã một cái?" Chu phu nhân thương hại đỡ nàng ta ngồi xuống, "đừng vội hành lễ làm gì, nói cho ta biết chuyện gì xảy ra."

Trong lòng Chu Lương âm biết rõ ắt hẳn do vị cô nương kia ra tay độc ác, nhưng nàng ta không tận mắt nhìn thấy nên không dám nói bừa, nhỏ giọng nói: "Là do con không nhìn đường đi, khiến cho bá mẫu phải lo lắng rồi."

Mẹ đẻ nàng ta mất sớm, Phụ thân là Tri phủ Thanh Châu, mấy năm trước Thanh Châu xảy ra lũ lụt, phụ thân vì cứu lê dân bách tính không tiếc thân mình đích thân xuống nước, ai ngờ lại bị nước lũ cuốn đi không thấy tăm tích, nhưng cũng nhờ việc này mà thanh danh vang xa, Hoàng thượng còn đích thân mở miệng khen ngợi, ban thưởng vàng bạc châu báu an ủi thân nhân.

Chu đại nhân nhớ tới chất nữ này, đợi đến khi nàng ta hết hạn để tang liền đón tới Kinh thành.

Chu phu nhân cũng tận tâm chiếu cố, sau khi dặn dò Chu Lương âm nghỉ ngơi cho tốt liền rời đi, đợi cửa vừa đóng lại, liền hỏi nha hoàn:" Cũng không phải đi đường núi gập ghềnh khúc khuỷu, đang yên lành sao lại ngã được?"

Nha hoàn không dám giấu diếm, đem đầu đuôi sự việc kể rõ ràng.

"Những người khác không nói gì, chỉ có nó là quản nhiều chuyện, đứa trẻ này...." Chu phu nhân lắc đầu, trầm ngâm, "Thái phu nhân thực sự hòa ái dễ gần với nó hay sao?"

"Vâng, một chút cũng không trách cứ."

Thái phu nhân của Hoài Viễn Hầu phủ, Chu phu nhân đương nhiên có gặp qua, khóe miệng lộ ra chút tươi cười: "Đứa trẻ này cũng là may mắn, nếu như gặp phải người khác, không biết sẽ bị khiển trách như thế nào nữa, đúng rồi, Hoài Viễn Hầu cũng có mặt ở đó, hắn đã nói những gì?"

"Chỉ bảo cô nương đi khám xem thương thế ra sao, có chỉ đường giúp."

Chu phu nhân trầm ngâm: "Được rồi, ngươi lui ra đi." (Thực sự thấy đáng thương cho những nha hoàn vô danh, bình thường thì chẳng bao giờ được xuất hiện, cứ xuất hiện cái là chỉ có cái tên chung "nha hoàn")

Tướng công đón Chu Lương âm tới Kinh thành, chính vì chuyện chung thân đại sự, nói là thanh niên ở Thanh Châu không bằng thanh niên Kinh thành, nhất định phải chọn cho nàng ta một chàng rể tốt.

Mặc dù không phải con ruột, nhưng nếu có một mối hôn sự tốt, đối với Chu gia bọn họ chỉ có lợi chứ không có hại.

Chu phu nhân nghỉ chân chốc lát, liền đi tới chính phòng.

Qua hai ngày, Tạ phủ đã dọn dẹp xong, đợi hai cha con Kỷ Chương hạ triều, cả nhà liền đi tới thăm Kỷ Nguyệt.

Kỷ Nguyệt đã sớm phân phó nhà bếp chuẩn bị thức ăn.

Đến đúng thời điểm dùng cơm trưa, mọi người quây quần ngồi bên chiếc bàn vuông.

Liêu thị lôi kéo cánh tay nữ nhi dặn này dặn nọ, cả một bữa cơm trôi qua còn chưa nói xong.

"Lúc nàng mang thai Đình Nguyên đâu có cẩn thận như vậy." Kỷ Chương không nhịn nổi, "đừng dọa Nguyệt Nhi, đã có cô gia, còn có nhiều người hầu phục vụ như vậy, nhất định là không chút sơ hở rồi."

"Đúng vậy, nương, tướng công như vậy, người cũng như vậy, con liền ngồi suốt ngày trên giường không đi xuống là được rồi, như vậy an toàn nhất, được không?" Kỷ Nguyệt nói đùa.

Mọi người đều cười.

Liêu thị cũng cảm thấy bản thân quá mức lo lắng: "Thôi được, nếu như con đã có tính toán, vi nương cũng không nhiều lời nữa, nhưng mấy tháng gần đây không nên ra ngoài."

Kỷ Nguyệt gật gật đầu.

Kỷ Dao lại nghĩ khác mọi người, mắt thấy Liêu thị quay sang dặn dò Tạ Minh Kha, liền đi tới gần tỷ tỷ nói nhỏ: "đợi đứa trẻ sinh ra xong mới xuất môn, dù sao Tạ phủ lớn như vậy, đình viện như lâm viên trồng nhiều cây cảnh, tỷ muốn ngắm cảnh liền ngắm trong nhà là được, vạn lần không được xuất phủ."

Lại thêm một người nữa.

Kỷ Nguyệt nói: " Muội là sợ Nhị thúc Nhị thẩm gây bất lợi sao?"

"Còn có Tạ Minh Châu, nàng ta không phải người tốt lành gì." Kiếp trước cả chuyện phóng hỏa đều có thể làm, còn có chuyện gì không dám làm nữa hay sao, "để tỷ phu phái thêm vài hộ vệ nữa, không được để người lạ tiến vào, còn có, bên kia tặng quà tới vạn lần không được nhận."

Tiểu cô nương tuổi còn trẻ đã cẩn thận như vậy, Kỷ Nguyệt cười vuốt tóc nàng:"Được, tỷ không xuất môn, đợi sinh con xong lại nói sau."

Ánh mắt rơi xuống bụng, vô cùng ôn nhu.

Có lẽ là con trai đi? Kỷ Dao thầm cầu phúc, phải thuận lợi sinh ra đấy.

Cả nhà ở tới giờ hợi mới rời đi.

Sau khi gặp nữ nhi tâm trạng Liêu thị dễ chịu hơn nhiều, đoạn thời gian này lại tiếp tục cầm kim thêu, nói là muốn làm tã lót cho cháu chai hoặc cháu gái ngoại, thấy nữ nhi ở trong nhà nhàn rồi, cũng kêu Kỷ Dao cùng làm với mình.

"cô nương gia có thể không tinh thông cầm kỳ thư họa, nhưng nữ hồng nhất định không được quá kém. Trước đây là do ta quá nuông chiều con, đúng lúc nhân cơ hội này phải học tập thật tốt, hay làm sẽ khéo tay." Liêu thị dạy bảo Kỷ Dao, "năm sau con cũng cập kê rồi, đến lúc đó chọn một nhà chồng...." nói tới đây, liếc nhìn nữ nhi một cái.

Kỷ Dao bị bà nhìn tới mức tim đập bình bịch, nói: "nương nhìn con làm gì? phu gia còn không phải do nương chọn, phụ thân làm chủ hay sao?"

Lời thì nói như vậy, nhưng không phải nó được Hoài Viễn Hầu nhìn trúng rồi hay sao? Phu gia này quá hiển hách, Liêu thị sợ Kỷ Dao không ứng phó nổi, không chống đỡ nổi.

"Thêu cho tốt, thêu xiêu xiêu vẹo vẹo còn ra thể thống gì?" Liêu thị đi tới chỉ ra chỗ sai, "tháo ra thêu lại."

Kỷ Dao liếc nhìn mẫu thân, nghe theo.

Dưới sự chỉ dạy nghiêm khắc của Liêu thị, nữ hồng của Kỷ Dao tiến bộ vượt bậc.

Trong cung truyền ra tin tốt, Thái tử phi Kiều An có hỉ rồi.

không chỉ Hoàng thượng ban thưởng, ngay cả Hoàng Thái hậu cũng phá lệ tặng hai thanh ngọc như ý, cùng một ít linh chi nhân sâm, nói là cho Kiều An bồi bổ thân thể.

Tống Diệm mừng rỡ, hắn ta nghe lời Dương Thiệu sớm lấy Kiều An, lại cày cấy không ngừng nghỉ quả nhiên được quý tử như ý muốn, mặc dù Thái y còn không nói rõ, nhưng cũng có thể nghe ra, mười phần thì có tám chín phần là nhi tử. hắn ta coi Kiều An như bảo bối giấu trong Đông cung, e sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Hoàng Thái Hậu nghe tin, cười khẽ một tiếng: "Đứa ngốc này coi như làm đúng chuyện này, nếu thực sự là nhi tử, Hoàng thượng yêu thích cháu trai, đối với Thái tử cũng sẽ khoan dung hơn. Truyền lời xuống, kêu bọ chúng hầu hạ cho tốt, nếu làm không tốt, ta sẽ lấy đầu của chúng xuống!"

Đứa cháu dâu Kiều An này bà không thèm để ý tới, nhưng đứa trẻ thực sự là quý giá, hơn nữa, bà làm như vậy, thì Hoàng thượng cũng không nói gì được.

Tin mừng truyền ra, Phúc Gia công chúa cũng tới chúc mừng.

"Mẫu phi dặn dò muội không được mời tỷ ra ngoài chơi nữa...." nàng ta lấy ra một quyển thoại bản, "vậy, cho tỷ cái này giải sầu, rất hay đấy."

Kiều An cười: "Đa tạ công chúa."

"Đừng khách sáo, đợi tỷ sinh con xong, trong cung chúng ta càng thêm náo nhiệt!" Phúc Gia công chúa nhìn Kiều An, đột nhiên thở dài, "Đại hoàng huynh đã có con rồi, nhưng Nhị ca vẫn chưa cưới thê tử, thật là đau đầu."

Tống Thụy đang đi vào đúng lúc nghe thấy lời này, mâu quang chuyển động:"Chuyện này còn không phải quá dễ hay sao, Yên Yên, để phụ hoàng ban hôn, Nhị ca lập tức sẽ thành thân."

"Ban hôn?" Phúc Gia công chúa chớp chớp mắt, "ban cho ai? Muội cũng không biết Nhị ca thích ai."

Xa tận chân trời gần ngay trước mắt.

Đợi thăm Hoàng tẩu xong, hai người liền rời khỏi Đông cung, Tống Thụy nói với Phúc Gia công chúa: "Yên Yên, muội thực sự không biết Nhị ca thích ai sao?"

Phúc Gia công chúa nghi hoặc: "Lời này của tam ca có ý gì?"

Tống Thụy bước gần hai bước, khom lưng nói nhỏ vào tai nàng ta: "Nhị ca thích Kỷ nhị cô nương."

"Cái gì?" Phúc Gia công chúa trợn tròn mắt, "huynh nói thật?"

"Đương nhiên, không tin muội thử xem là biết." Tống Thụy lại nhắc nhở một chuyện, "còn nhớ chuyện bên hồ Chân Châu không, lúc đó là ai bênh vực Nhị cô nương, không nể mặt Tạ gia."

Phúc Gia công chúa nhớ lại.

Thực đúng là Nhị ca giáo huấn Tạ Minh Châu, đến nay nghĩ cẩn thận, hình như đó là lần đầu tiên Nhị ca nói chuyện giúp đỡ một cô nương, lẽ nào thực sự là....

Phúc Gia công chúa trong lòng vui vẻ: "Đa tạ Tam ca."

Tống Thụy mỉm cười.

Tiểu cô nương ngốc này chính là dễ bị lừa, không, cũng không tính là lừa gạt, Tống Vân xác thực thích Kỷ Dao, có Phúc Gia công chúa chặn ngang một cái, e rằng mâu thuẫn giữa Dương Thiệu và Tống Vân ngày càng sâu, nhất định sẽ có một màn kịch hay. Tốt nhất là kéo thêm cả Thái tử vào, vậy thì càng đặc sắc hơn nữa.

Vẻ mặt Tống Thụy dần dần trở nên lạnh lùng.

Bệnh của phụ thân cũng không biết lúc nào mới khỏi, vạn nhất ngày nào đó khuất núi, cục diện như bây giờ ngược lại là Tống Diệm chiếm hết chỗ tốt, thuận lợi đăng cơ. Nếu như Tống Diệm đăng cơ, cho dù là Tống Vân cũng khó mà lay động, dù sao có Dương Thiệu tay nắm binh quyền cố thủ Kinh thành, muốn tạo phản không dễ.

Chỉ có thể tận sức quấy rồi thành một vũng nước đục thôi!

..............

Dương Thiệu đúng hẹn tới, Kỷ Đình Nguyên chuẩn bị rất nhiều rượu ngon, cũng sai nhà bếp nấu mấy món nhắm rượu.

Nghe tin hai người uống rượu ở viện của Kỷ Đình Nguyên, Liêu thị híp mắt nhìn nữ nhi: "Hầu gia cùng Đình Nguyên đúng là mới gặp đã quen."

"Vâng, đều thích uống rượu."

Sợ rằng không phải vì vậy, mà là vì nữ nhi.

Bà từng nghe nói Dương Thiệu rất bận, ngoại trừ thao binh luyện mã, còn phải chưởng quản Đô đốc phủ, lại thêm bao nhiêu gia tộc muốn mời, Kỷ gia bọn họ thì tính là gì? Dương Thiệu sẽ bớt thời gian tới uống rượu cùng Kỷ Đình Nguyên sao?

Mẫu thân lại nhìn chằm chằm nàng, Kỷ Dao giả vờ không biết, cúi đầu thêu hoa.

Đóa hoa mẫu đơn nở rộ dưới tay nàng, diễm lệ bức người, nhưng Liêu thị cảm thấy nữ nhi càng xinh đẹp hơn, ngày một trưởng thành, giống như đóa phù dung ngậm nước, nhan sắc không những thanh tú xinh đẹp, liếc nhìn đầu ngón tay mà xem, thon dài như bạch ngọc, chẳng trách Hoài Viễn Hầu nhìn trúng.

Hai người thêu một lúc, một canh giờ trôi qua, chỗ Kỷ Đình Nguyên vẫn chưa kết thúc.

"Đứa trẻ này đúng là không có chừng mực," Liêu thị có chút bất mãn, "vạn nhất chuốc say Hầu gia thì biết làm sao! Lẽ nào lại cho người khiêng Hầu gia về phủ hay sao?"

Trong mắt bà, đương nhiên là nhi tử uống được rượu, ngày ngày ra ngoài kêu gọi bạn bè không phải chỉ vì rủ đi uống rượu hay sao, ai có thể so được với tửu lượng của nó? Liêu thị cũng chưa gặp được ai lợi hại hơn.

Ngược lại Kỷ Dao lại lo lắng cho ca ca, nói: "Nương, con đi xem xem sao."

"Được, khuyên nó đừng uống nữa."

Kỷ Dao đặt kim chỉ trong tay xuống, đi ra ngoài.

Bởi vì đổi trạch viện, mỗi người bọn họ đều có chỗ ở riêng của mình, Kỷ Đình Nguyên thân là nhi tử độc nhất chiếm Đông viện, hắn ta trồng trúc quanh viện rất là thanh u đẹp đẽ. đi tới trước thư phòng, có một đầm nước nhỏ, bên hồ là gần mười cây hoa mai, đợi đến mùa đông, ngược lại có chút ý cảnh"Sơ ảnh hoành tà thủy thanh thiển, hoa mai di động nguyệt hoàng hôn"(tha thứ cho mình lười tìm hiểu dịch ra thuần việt).

Kỷ Dao bước qua, đi tới gian phòng phụ phía Đông.

Hai nam nhân đang uống rượu.

Nhưng ngoài cửa đã nhìn thấy mấy vò rượu rỗng rồi, Kỷ Đình Nguyên ngồi không ra ngồi, một chân gác cao, đáp trên ghế dựa, bộ dáng giống tay ăn chơi đàn đúm. Dương Thiệu ngược lại, vẫn là bộ dáng đường hoàng, trong tay hắn cầm ly rượu, giọng nói vang vọng: "Nếu nói về trận chiến nguy hiểm nhất, thì chính là trận tại sườn núi Lạc Mã, địa thế ở đó hiểm trở, hôm đó còn có gió to, cung tên bắn ra, còn chưa bay được một trượng đã rớt xuống...."

Cư nhiên nói tới chuyện đánh trận với Tần vương, Kỷ Dao không đi vào, dựa vào cửa nghe trộm.

Giọng nói nam nhân dễ nghe, giống như tiếng đàn trầm thấp, quanh quẩn bên tai, mãi không tan đi.

Kiếp trước, dường như nàng chưa từng nhẫn nại lắng nghe, đặc biệt là những chuyện liên quan tới đánh giặc, thỉnh thoảng nhìn thấy vết sẹo trước ngực hắn, cũng chỉ là chạm vào một chút rồi thôi. Trong lòng nàng, Dương Thiệu chỉ là một người có thể cho mình vinh hoa phú quý mà thôi.

Nàng dần dần quay lưng, dựa người vào tường.

Qua một lúc sau, mới hồi thần, Kỷ Dao ngó đầu vào nhìn, thấy bọn họ lại uống hết một vò rượu nữa.

"Ca ca, đừng uống nữa." Nàng đi vào trong, bàn tay đặt lên ly rượu của Kỷ Đình Nguyên, "nương lo lắng cho huynh, vẫn là nên biết điểm dừng thì tốt hơn." Liếc nhìn Dương Thiệu một cái, "xin Hầu gia cũng không nên uống thêm nữa."

Là sợ hắn không được, hay sợ Kỷ Đình Nguyên không được?

Dương Thiệu nâng ly rượu, uống cạn.

"Ngài...." Kỷ Dao cắn răng, những nam nhân này, sao đều hiếu thắng như vậy? Uống rượu thôi mà cũng phải phân rõ thắng thua!

Kỷ Đình Nguyên thấy Dương Thiệu uống cạn, vội vàng rót vào miệng theo.

Kỷ Dao nóng nảy, kéo kéo vạt áo Dương Thiệu ở dưới bàn, nhỏ giọng nói: "Hầu gia, ta biết ngài lợi hại, ca ca uống không bằng ngài, ngài bỏ qua cho huynh ấy, có được hay không?"

Dương Thiệu liếc mắt, thầm nghĩ sao nàng biết được tửu lượng của hắn tốt hơn Kỷ Đình Nguyên?

"Võ công của ngài cao, lại biết đánh giặc, trong quân doanh đều là nam nhân hào sảng, có ai mà không mạnh hơn ca ca cơ chứ, Hầu gia lại là Đại tướng quân, càng là đỉnh cấp!"

Ngược lại biết vỗ mông ngựa (nịnh hót), Dương Thiệu cong khóe miệng: "Uống thêm một ly nữa liền thôi."

hắn rót rượu ra.

Kỷ Đình Nguyên cũng rót, sau khi hai người uống xong, Kỷ Dao liền đợi Dương Thiệu nói chuyện, kết quả lại nhìn thấy ca ca cả người lung lay, ngã quỵ trên bàn, ngủ mê man.

Mới hơn một canh giờ, ca ca cư nhiên đã say rồi!

Xem ra tửu lượng của ca ca còn chưa luyện tới mức đỉnh cao, bởi vì vài năm sau rõ ràng huynh ấy có thể uống với Dương Thiệu cả buổi chiều.

Dương Thiệu có chút ngoài ý muốn, đứng lên nói: "đi thôi."

"đi đâu?"

"không phải là đi xem trứng rùa hay sao?"

"À" Kỷ Dao mang hắn đi xem.

đi tới gần vại gốm sứ nam nhân liền ngồi xổm xuống, nhìn thấy có hai quả trứng dấu trong cát, nhỏ nhỏ dài dài, hắn giơ ngón tay ra đụng vào, cười khẽ nói: "thật là khó có được."

"Đúng vậy, ta cũng là lần đầu tiên nghe nói đấy."

"Vậy ngươi phải chăm sóc cho tốt, khiến bọn chúng thuận lợi ấp trứng ra thành rùa con đấy."

"Ừm, đương nhiên." Kỷ Dao gật gật đầu, "mỗi ngày ta đều xem một chút, nếu như ấp thành công thì tốt... ta liền tặng ngài một con."

"Tặng? Lẽ nào đến lúc đó không phải là ngươi bê cả vại gốm sứ qua hay sao?"

"Cái gì?" Kỷ Dao ngẩn ngơ, sao phải chuyển vại gốm sứ đi.

Nhìn thấy ánh mắt chứa ý cười của nam nhân, nàng đột nhiên tỉnh ngộ, ý của hắn là đợi khi nàng gả qua, sẽ đem đôi rùa này chuyển qua Hầu phủ.

Mặt Kỷ Dao đỏ bừng.

Dương Thiệu đứng lên: "Qua một thời gian nữa, ta sẽ mời ngươi tới Hầu phủ." hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tiểu cô nương, "Ngươi nói xem tháng tám hay tháng chín thì tốt hơn?"

Muốn nàng gặp mặt Thái phu nhân.

Kỷ Dao cảm thấy căng thẳng: "Sang năm đi !"

Sang năm.... sang năm nên nghị thân rồi, Dương Thiệu nói: "không được."