Lúc Chu Thanh về đến nhà, đã là hoàng hôn.

Tạm biệt Thành Vũ xong, Chu Thanh ôm giấy đỏ đi vào viện, vừa tiến vào nàng liền cảm giác được bầu không khí trong nhà hình như không đúng lắm.

Bình thường lúc này, tam phòng vẫn còn ở ruộng làm kia.

Sao hôm nay..
Chu Hoài Lâm ngồi xổm trong viện, Triệu thị đứng ở bên cạnh Chu Hoài Lâm, Chu Dao nhìn thấy Chu Thanh trở về vội vàng nghênh đón: "Tỷ, tỷ trở lại rồi."
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Đại bá nói.."
Không đợi Chu Dao nói hết lời, Tôn thị từ trong nhà đi ra, trong tay xách theo cây chổi nhào thẳng về phía Chu Thanh.
Chu Thanh cuống quít nhét chồng giấy đỏ trong lòng cho Chu Dao, kín đáo nói: "Đưa cho cha ta đi."
Dứt lời, Chu Thanh lập tức lắc người né tránh cây chổi Tôn thị phang tới.
"Nương, rốt cuộc chuyện này là thế nào, người cũng nên hỏi cho rõ đã." Chu Hoài Lâm đứng dậy kéo Tôn thị.
"Thanh nha đầu không phải loại người như vậy."
Tôn thị lập tức quát vào mặt hắn: "Nó là hạng không biết xấu hổ, sao, ngươi cũng muốn đi theo nó làm chuyện đồi bại?"
Trên mặt Chu Hoài Lâm lập tức lộ vẻ khó xử.
Vì sao bị đánh, Chu Thanh không biết, nhưng ba chữ "chuyện đồi bại" này, nàng lại rất hiểu, nàng nhìn Tôn thị thần sắc lập tức lạnh xuống.
"Ta như thế nào mà không biết xấu hổ?"
"Phi! Ngươi làm ra chuyện bẩn thỉu kia, còn có mặt mũi mà hỏi? Ngươi có biết liêm sỉ không, bản thân không biết xấu hổ, còn muốn liên lụy Viễn ca nhi của ta? Cho ngươi ra ngoài làm chuyện mất mặt xấu hổ, cho ngươi ra ngoài bán da bán thịt này!"

Tôn thị xách theo cây chổi đuổi đánh Chu Thanh.

Chu Thanh vội vã né tránh, từ trong những lời khó nghe hiểu được một hai.
"Nương!" Chu Hoài Lâm thanh nghiêm mặt, rống lên với Tôn thị.
Hắn không kéo Tôn thị nữa, quay đầu thâm trầm nhìn về phía Vương thị: "Đại tẩu dù sao cũng là trưởng bối của Thanh nha đầu."
Vương thị hừ một tiếng: "Cũng bởi vì ta là trưởng bối của nó, mới không thể trơ mắt nhìn nó ra ngoài bán thịt đấy."
Nói đến mức này, nếu Chu Thanh còn không hiểu, thì chính là đồ đần.
Không thèm trốn tránh Tôn thị nữa, Chu Thanh thuận tay nhặt lên một cây gậy trúc, đánh về phía Vương thị.
"..."
Vương thị không ngờ Chu Thanh thế mà dám ra tay với mình, không kịp tránh, lập tức bị Chu Thanh hung hăng quật cho một gậy, đau đến nỗi phải gân giọng gào khóc.
"Giết người rồi!"
Vương thị vừa hô, Chu Thanh đã ném cây gậy trúc trong tay đi, vươn tay túm tóc Vương thị, Vương thị không kịp chuẩn bị, bị Chu Thanh túm lấy liền lảo đảo ngã nhào trên đất, Chu Thanh trực tiếp cưỡi lên người mụ ta đấm đá túi bụi.
Làm sao Vương thị có thể đỡ được trận đánh này, nhất thời tê tâm liệt phế gào thét.

Đừng nhìn Chu Thanh gầy gò, nhưng khí lực lại rất lớn, hơn nữa từ nhỏ nàng đã giỏi đánh đấm, Vương thị bị nàng đánh lăn bò càng không dậy nổi.
Tôn thị thấy Vương thị bị đánh, tức đến gần thổ huyết: "Con trứng thối kia, dừng tay cho tao, dừng tay."
Cây chổi trong tay liên tục quất tới Chu Thanh.
Chu Thanh lập tức dùng nắm lấy cổ Vương: "Bà dám quất ta, ta liền bóp chết mụ ấy! Bà thử xem!"
Đáy mắt hiện ra hung quang, giống hệt như một con mãnh thú.
Trong một chớp mắt kia, lòng Tôn thị chợt sinh sợ hãi, vội rụt tay lại, không tiếp tục đánh tới nữa.


Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân vang lên.

Chu lão gia tử cùng Chu Hoài Hải mang theo tộc trưởng tới.

Còn có một số thôn dân khác nữa.
Vừa vào viện tử, Chu Hoài Hải chấn kinh nhìn tình cảnh trong viện: "Thanh nha đầu, ngươi ở bên ngoài làm ra chuyện không biết liêm sỉ mất mặt xấu hổ kia, sao còn dám về nhà đánh trưởng bối, đây chính là đại bá mẫu của ngươi."
Mắt Chu Thanh đỏ ngầu, cưỡi trên người Vương thị nói: "Ta chỉ muốn biết, ta đã làm cái gì, vừa vào cửa bà nội liền đuổi đánh ta, Đại bá mẫu liền mắng ta là bán thịt."
Sắc mặt Chu lão gia tử xanh xám, quát: "Đứng lên."
Chu Thanh không để ý tới ông ta, tay bấm lấy cổ Vương thị, gằn từng tiếng: "Đến cùng là ta đã làm cái gì?"
Vương thị bị Chu Thanh bóp cổ, cảm thấy mình sắp tắt thở rồi, không ngừng giãy giụa.
Chu lão gia tử tức giận cắn răng, lại vì vướng tộc trưởng ở đây, đành phải quay đầu nhìn về tộc trưởng thở dài một hơi, nói: "Đẻ ngài chê cười rồi."
Tộc trưởng không vui nhìn Chu Thanh, lạnh lùng nói: "Bất kể như thế nào, ngươi cũng không thể đánh trưởng bối, đứng lên đi."
Chu Thanh biết tộc trưởng là một nhân vật lợi hại, do dự một chút, từ trên người Vương thị đứng lên.

Nàng không thể không nể mặt mũi tộc trưởng.
Quả nhiên, Chu Thanh vừa ngoan ngoãn đứng lên, sắc mặt lạnh lùng của tộc trưởng dễ nhìn hơn mấy phần.
Vương thị lập tức thở mạnh một hơi, cảm giác bản thân vừa chết đi sống lại, xoay người ngồi dậy, vỗ đùi liền muốn mắng lên.
Chu lão gia tử đã lên tiếng, cắt ngang: "Ngậm miệng."
Vương thị..

Chu lão gia tử mời tộc trưởng tiến vào chính phòng, sau khi tộc trưởng yên vị liền cho người bưng trà rót nước.

Một nhà tam phòng đứng ở bên trái, Chu Dao nắm chặt tay Chu Thanh, không ngừng run rẩy.

Chu Hoài Hải kéoVương thị mặt mũi sưng húp dậy, đứng ở phía bên phải.

Tôn thị đứng tại bên cạnh Chu lão gia tử, hung dữ trừng mắt nhìn Chu Thanh.
Chu lão gia tử thở ra một hơi, lên tiếng: "Hôm nay mời tộc trưởng tới, chính là vì chuyện của ngươi, chính ngươi giải thích đi."
Bàn tay Chu Dao nắm lấy tay Chu Thanh, bỗng nhiên càng thêm dùng sức.
Chu Thanh vỗ vỗ tay Chu Dao, tiến lên phía trước một bước, nói: "Ta không biết mình đã làm chuyện gì khiến người người oán trách như vậy."
Tôn thị hừ một tiếng: "Ngươi vì tìm cho cha ngươi một cơ hội chép sách, có phải là đã dùng thân thể ngươi để đổi không! Cái loại lăng loàn đốn mạt kia."
Nghe thấy những lời này, Chu Thanh lập tức cười lạnh.

Quả nhiên giống với những gì nàng suy đoán.
"Ta đây vừa lấy được cơ hội chép sách, còn chưa nói cho cha ta nghe, sao các ngươi lại biết trước?"
"Ngươi chỉ cần trả lời phải hay là không thôi!" Tôn thị hung tợn quát.
Chu Thanh không để ý tới bà ta, chỉ nhìn tộc trưởng, nói: "Tam gia, cả ngày hôm ta đều ở bên ngoài, mới vừa vào nhà liền bị chụp lên đầu cái mũ không biết xấu hổ, xin tam gia làm chủ cho ta."
Những đứa bé tầm tuổi như Chu Thanh cơ bản đều gọi tộc trưởng là tam gia.
Chu Thanh tỏ ra vô cùng ủy khuất, tộc trưởng liền hỏi Chu lão gia tử: "Bỉnh Đức, việc này liên quan đến danh dự của nữ tử, ngươi thật sự đã điều tra xong rồi sao?"
Không đợi Chu lão gia tử nói chuyện, Chu Thanh liền hỏi: "Rốt cuộc là ông nội có tận mắt thấy ta làm chuyện không biết xấu hổ hay không, người có chứng cớ gì?"
Chu lão gia tử liền nhìn về phía Chu Hoài Hải.
Chu Hoài Hải cười lạnh: "Nếu không phải ngươi làm chuyện mất thể diện như vậy, thì sao nhà in lớn nhất huyện Thanh Hà lại đồng ý cho cha ngươi chép sách?"
Chu Thanh liền cười lạnh hỏi lại: "Sao đại bá lại biết được?"
"Hôm nay ta vào thành, vừa vặn bắt gặp."

"Đại bá là bắt gặp ta làm chuyện không cần thể diện hay bắt gặp ta làm cái gì? Hay là, ông chủ nhà in chính miệng nói với đại bá rằng, cha ta có được cơ hội chép sách?"
Chu Hoài Hải..

Chẳng lẽ không có? Không có khả năng a! Lúc Thanh nha đầu đi ra từ nhà in, nhìn rất cao hứng mà.
Chất vấn xong Chu Hoài Hải, Chu Thanh quay đầu nhìn về tộc trưởng nói: "Cầu xin tam gia làm chủ cho ta."
Tộc trưởng liền quay sang hỏi Chu Hoài Hải: "Đến cùng là ngươi thấy cái gì?"
Chu Hoài Hải..
Đúng lúc này, Chu Hoài Sơn một mực nằm trên kháng dưỡng chân như một trận gió từ bên ngoài phi vào.

Trực tiếp nhào về phía Chu Hoài Hải.
"Là bởi vì ta được đi học, trong lòng ngươi oán hận đúng không, có oán hận thì ngươi hướng về phía ta, ngươi thế mà lại chụp bô phân lên đầu Thanh nhi, ta giết ngươi!"
Chu Hoài Sơn đột nhiên xuất hiện, Chu Hoài Hải không hề phòng thủ, trên mặt chát một phát, bị Chu Hoài Sơn tát cho một bạt tai.
"Cho ngươi khi dễ khuê nữ của ta này, cho ngươi khi dễ khuê nữ ta này."
Hai kẻ là lượt đánh nhau, không có chương pháp.

Chu Hoài Sơn cứ nhè đầu và mặt mũi Chu Hoài Hải mà đập tới.

Chu Hoài Hải quanh năm không làm việc nặng, luận về khí lực làm sao có thể qua được một nông phu như Chu Hoài Sơn.
"Nhị ca, nhị ca huynh bình tĩnh một chút." Chu Hoài Lâm lập tức xông lên, từ phía sau ôm cứng lấy Chu Hoài Hải, mở miệng khuyên can Chu Hoài Sơn.
Chu Bình..

cha hắn là đang ngăn cản đánh nhau đấy à?.