"Kỳ thực học cũng đã không sai biệt lắm, mấy ngày nữa là thi rồi, ta tính, từ hôm nay trở đi, mỗi ngày sư phó liền làm hai bộ đề thi a."
Chu Hoài Sơn hừ một tiếng, không nói chuyện.
Chu Thanh nhìn xấp bài thi, Thẩm Lệ hiểu ý đưa vào tay nàng.
"Trong này có đề của năm khoa thi đồng sinh gần nhất của huyện Thanh Hà, sau đó, ta căn cứ vào hướng ra đề mô phỏng đề thi để cho sư phó luyện tay thêm một chút."
Mặc dù nền tảng của Chu Hoài Sơn kém lại không chịu cố gắng, nhưng thắng ở chỗ đầu óc nhạy bén lại có trí nhớ tốt, có thể suy một ra ba.

Nghiên cứu luyện tập làm đề thi, đối với hắn có trợ giúp rất lớn.
Chu Thanh..
Mô phỏng lại đề thi?
Ôi chao!
Chu Thanh giương mắt, sùng bái lại khiếp sợ nhìn Thẩm Lệ.

Học bá chính là học bá a, từ cổ chí kim đều làm cho người ta phải lau mắt mà nhìn.
Nghênh tiếp ánh mắt này của Chu Thanh, Thẩm Lệ..
"Sao vậy, Thanh cô nương, có chỗ nào không thích hợp sao?"
Chu Thanh vỗ vỗ đống bài thi vỗ nói: "Cứ theo lời huynh nói mà làm!"
Khóe miệng của Thẩm Lệ không khỏi nhếch lên.
Chu Hoài Sơn ngồi dưới đất, âm dương quái khí mà nói: "Người nào thích làm thì làm, hôm nay ta nhất định nghỉ rồi!"
Chu Thanh cúi đầu nhìn hắn, nói: "Cha muốn nghỉ cũng được, đợi một chút nữa ta vào thành đi mua nồi đồng cùng thịt dê, buổi tối chúng ta ăn thịt dê nướng, cha ngồi nhìn đi!"
Chu Hoài Sơn lập tức trở mình một cái đứng lên, hô: "Buổi tối ăn thịt dê nướng?"

Vừa nói, vừa nuốt nước miếng.
Chu Thanh nâng cằm, đáp: "Ừm, thịt dê nướng, nếu có lòng dê ta cũng mua thêm."
Chu Hoài Sơn dùng tốc độ ánh sáng đoạt lấy bài thi, trung khí mười phần hô: "Học tập khiến cho ta khoái hoạt."
Lập tức quay mông sải bước trở về phòng.
Triệu thị..
Chu Hoài Lâm..
Hai vợ chồng đồng loạt trừng mắt nhìn Chu Hoài Sơn vào phòng, sau đó lại quay sang nhìn nhau.

Đây thật sự là nhị ca khúc gỗ của họ sao? Thế nào lại có cảm giác kể từ lúc nhị ca bắt đầu học tập, giống như biến thành người khác vậy?
Khóe miệng hai vợ chồng đồng thời giật mấy cái, Chu Hoài Lâm nhìn sang Thẩm Lệ, nói: "Cái kia, đại sư huynh Chu Bình này.."
Thẩm Lệ..
"Tam thúc, sao vậy?"
Chu Hoài Lâm xoa xoa tay, có chút thẹn thùng cười cười, nói: "Ta muốn thương lượng với ngươi chút chuyện, nhà này của ngươi, có cho thuê không?"
Thẩm Lệ lập tức sững sờ, vừa hiểu được ý của Chu Hoài Lâm, lập tức trong lòng vui đến nở hoa.

Hắn đang còn suy xét xem, nên giữ họ ở lại thêm mấy ngày thế nào.
"Tam thúc, với quan hệ của chúng ta, chẳng lẽ mọi người ở lại, ta còn thu tiền sao, tam thúc coi ta là thành hạng người gì rồi, ta là đại sư huynh của Bình tử a."
"Nhưng vạn nhất phải ở lâu, cũng không thể.."
Thẩm Lệ khoát tay ngắt lời Chu Hoài Lâm, nói: "Tam thúc, một ngày làm thầy cả đời làm cha, nhà của ta chính là nhà của sư phó, không có đạo lý người nhà của sư phó ở nhà của đồ đệ mà còn phải nộp phí, tam thúc nói như thế, chính là khách khí với ta.


Còn nữa, ta ở đây có một mình, lạnh lẽo vô cùng, nếu mọi người chịu vào ở cùng ta, náo nhiệt vui vẻ, ta cầu còn không được đâu."
Lúc Chu Hoài Lâm mở miệng, Chu Bình đã lập tức hiểu ý tứ của cha hắn, một mực mong chờ nhìn Thẩm Lệ, được lời này, liền giậm chân bổ nhào vào người Thẩm Lệ, ôm chặt lấy hắn.
"Đại sư huynh, người thật đúng là đại sư huynh thân yêu của ta!"
Thẩm Lệ cúi đầu xoa xoa tóc Chu Bình nói: "Nhà ta chính là nhà đệ, cứ ở thoải mái."
Chu Bình nâng cái đầu nhỏ, gật gật đầu, dùng ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Chu Thanh, hỏi: "Đại tỷ, năm nay ta không khảo thí, không cần làm bài thi, ta có thể không thể cùng tỷ vào thành không?"
Không đợi Chu Thanh mở miệng, Thẩm Lệ liền nói: "Không được, từ hôm nay trở đi đệ phải luyện chữ."
Chu Bình lập tức tuyệt vọng nhìn về phía Thẩm Lệ, nói: "Hả? Ngày mai không được sao? Hôm nay là Trung thu mà!"
Thái độ của Thẩm Lệ hết sức kiên định: "Học tập chẳng phân biệt sớm muộn, học sinh chẳng phân biệt ngày đêm, việc học không thể để ngày mai."
Kỳ thực chậm một ngày đương nhiên là được a, nhưng mà lát nữa Chu Thanh phải vào thành, hắn chỉ muốn đi riêng một mình với Chu Thanh thôi.
Chu Hoài Lâm vỗ một phát lên đầu Chu Bình quát: "Nhanh đi viết chữ đi."
Nói xong, hắc hắc cười nhìn Thẩm Lệ, nói: "Cứ quyết định như vậy đi, chúng ta tạm thời ở lại nhà ngươi, tiền chúng ta không giao, có điều ăn uống hàng ngày trong nhà chúng ta sẽ lo a."
Thẩm Lệ thống khoái đáp ứng.
Vấn đề chỗ ở đã đươc giải quyết, Triệu thị vui vẻ sung sướng đi làm điểm tâm.
Hôm qua ôm theo gà thuộc về nhị phòng tam phòng đi, trong viện của Thẩm Lệ không có chuồng gà, ăn xong điểm tâm, Chu Hoài Lâm liền vội vàng làm chuồng gà.

Chu Hoài Sơn làm đề thi, Chu Bình viết chữ.

Triệu Thị cùng Chu Dao vội vàng chuẩn bị bữa cơm đoàn viên ngày Trung thu.


Chu Thanh và Thẩm Lệ thì cưỡi xe la xuất phát.
Trên đường đi, Thẩm Lệ chỉ cảm thấy gió thu thổi lên mặt cũng mang theo tiếng cười, hắn không nhịn được khẽ nhếch miệng lên.
Chu Thanh ngồi ở một bên, hồ nghi nhìn Thẩm Lệ, hỏi: "Huynh cười cái gì?"
Thẩm Lệ quay đầu, ánh mắt ôn nhu đến mức chảy cả ra nước, đáp: "Ta vui vẻ."
Chu Thanh lập tức cười theo, nói: "Huynh thật là đặc biệt a, kể từ lúc chúng ta quen biết, hình như là chúng ta một mực chiếm tiện nghi của huynh, sao huynh lại vui sướng thành cái dạng này?"
Chu Thanh không phải loại người bụng đang đói có người mời ăn lại kêu no rồi mà từ chối, bây giờ nàng là thật tâm cảm tạ Thẩm Lệ.

Cảm tạ Thẩm Lệ xuất tay trợ giúp nàng trong cơn khốn khó, cảm tạ Thẩm Lệ đêm qua bất chấp nguy hiểm đội mưa đi tìm nàng.
"Ta đương nhiên vui vẻ a, mỗi một ngày từ khi quen biết cô nương..

A!"
Thẩm Lệ còn chưa nói hết mấy lời hàm chứa tình ý, bỗng nhiên trong mắt cảm thấy đau xót, hình như bị thứ gì rơi vào mắt rồi.
Thẩm Lệ vô thức bưng mắt, Chu Thanh vội vàng ghé người sang, kéo tay hắn ra, hỏi: "Thế nào rồi? Có gì rơi vào mắt sao? Đừng dụi."
Tay bị Chu Thanh giữ chặt, Thẩm Lệ chỉ cảm thấy trái tim đập bịch bịch như sắp nhảy ra ngoài, trên mặt lại bày ra một bộ đau đớn nói: "Đau quá, thật là khó chịu."
"Đừng động, có thể là bụi bay vào rồi, ta thổi cho huynh một chút."
Thẩm Lệ..

A~Thổi một chút!
"Được."
Chu Thanh quỳ một chân xuống xe la, một tay đỡ lấy đầu Thẩm Lệ, một tay đẩy mí mắt của hắn ra, nhẹ nhàng thổi.
Thẩm Lệ chỉ cảm thấy hắn sắp phun máu mũi rồi.
Nhẹ nhàng thổi mấy lần, Chu Thanh nhìn mắt Thẩm Lệ hỏi: "Khá hơn chút nào không?"
Toàn thân Thẩm Lệ nhiệt huyết sôi trào, bày ra vẻ không thoải mái nói: "Vẫn còn chút đau rát."

"Vậy ta lại thổi một chút nữa."
"Ừm."
Chu Thanh nhẹ nhàng thổi, đúng lúc này, xe la vốn chậm rãi khoan thai tiến lên bỗng nhiên nghiêng sang một bên.

Hôm qua mưa to, một bên bánh xe bị rơi xuống vũng bùn.
Chu Thanh nhất thời trọng tâm không vững, cả người bổ nhào vào người Thẩm Lệ.
"..."
Đây là tiếng Chu Thanh kinh hoảng kêu lên.
A~~~Còn đây là tiếng lòng nhộn nhạo của Thẩm Lệ.
Cơ thể Chu Thanh bị hắn ôm chặt lấy, tiếp đó hai người liền lăn xuống khỏi xe.
Rầm một tiếng! Lưng Thẩm Lệ chạm đất, nặng nề rơi xuống.

Chu Thanh được hắn ôm chặt trước ngực.
"Không sao chứ?"
Chu Thanh vội vã đứng lên khỏi người Thẩm Lệ: "Ta không sao, là huynh bị ngã đau a, mau dậy đi."
Chu Thanh đưa tay kéo Thẩm Lệ đứng dậy, Thẩm Lệ nhăn nhó kêu: "Sau lưng ta đau quá, hình như đụng vào hòn đá rồi."
"Hả?" Chu Thanh vội vàng ngồi xuống "Vậy ta đỡ huynh, huynh bị đau thì cứ nói nhé."
"Ừ."
Chu Thanh dùng một tay đỡ gáy Thẩm Lệ, hơi dùng sức, chậm rãi nâng hắn dậy.
Thẩm Lệ vừa ngồi lên, Chu Thanh đã nhìn thấy dưới lưng hắn là một khối đá, to chừng quả trứng gà.
Khóe miệng giật một cái, Chu Thanh giơ tảng đá lên cho Thẩm Lệ nhìn, nói: "Thật sự có tảng đá."
May là tảng đá này không sắc nhọn, nếu không dưới cú ngã này đoán chừng liền trực tiếp đâm vào trong người hắn rồi..