Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân Đại Hải theo Trần Khát Chân cùng chúng tướng vào cung diện thánh, theo sau là chục xe ngựa thồ chở đầy vàng bạc nặng chịch, ngựa thở phì phò, bánh xe kẽo kẹt theo từng bước đi. Càng vào sâu trong nội thành, nhà cửa càng khang trang rộng rãi, phủ đệ tráng lệ của vương hầu quý tộc.

Tường thành dài cao chót vót ngăn cách hoàng cung với kinh thành. Hàng trăm năm chiến hỏa, hàng chục hàng trăm đời vua đi qua, thời gian như in dấu lên từng viên gạch của hoàng thành.

Vượt qua hộ hà, xuyên qua đại môn, là sân rồng rộng hàng trăm mét lát đá trắng, xa xa điện Tuyên Hòa lẳng lặng đứng đó….. uy nghi tráng lệ. Trung tâm chính trị của Đại Việt, hôm nay, nơi đây sẽ quyết định vận mệnh của Đại Hải và có thể là của cả Đại Việt sau này.


Dọc theo bậc cầu thang hai bên là tượng đá ngũ trảo kim long giương nanh múa vuốt, điêu khắc tinh xảo uy nghiêm đầy mạnh mẽ, như cái khí thế của dòng giống Đông A ngày lập nước đánh đuổi Mông Nguyên. Ngự lâm quân đao thương sáng loáng đứng gác. Mỗi bước một trầm trọng, hơi thở thô nặng, mặt mày đỏ au, tay chân run rẩy. Không phải do mệt mà là do kích động. Ở đây, tất cả quân tướng kể cả Khát Chân cũng chỉ là những võ quan nhỏ, không danh không tiếng, nay được tiến vào trung tâm quyền lực của Đại Việt, ai có thể không kích động. Khát Chân có vẻ bình tĩnh hơn vì hắn dù gì cũng là hoàng tộc, đã trầu vua nhiều lần nhưng bàn tay run rẩy đầy mồ hôi kia đã bán đứng nội âm gã…..hôm nay cũng không phải võ quan nhỏ Khát Chân, mà là đại soái Trần Khát Chân, vừa đánh bại Chiêm quân, giết vua Chiêm, cứu nguy cho Đại Việt…..

“Run hả? Có sợ không?”

Khát Chân quay sang hỏi Đại Hải, hơi thở thô nặng, lấm tấm mồ hôi.

“Thưa không sợ nhưng….quá phấn khích. Đây là lần đầu thuộc hạ được diện thánh.”

“Ha hả, bình tĩnh lại, đừng để mất mặt, trường hợp lớn còn ở phía sau kia”

“Cảm tạ tướng quân, thuộc hạ đã rõ”


Đại Hải tự véo vào đùi, hít sâu cố làm cho mình bình tĩnh lại. Quá mất mặt, dù sao cũng là người hiện đại, trường hợp hoành tráng nào mà chưa thấy, lãnh đạo cấp cao thấy trên TV như cơm bữa, còn run cái gì chứ, để cổ nhân chê cười…...Bình tĩnh, gặp mặt chủ tịch nước kiêm bí thư Đảng thôi mà, không được kích động... Thật bình tĩnh!!!! Nhưng ai lại bình tĩnh như không được khi giáp mặt với lãnh đạo tối cao của đất nước được cơ chứ!!!! Dù đã cố hít sâu thở đều nhưng tay hắn vẫn đổ mồ hôi, chân cũng có chút run rẩy….còn căng thẳng hơn cả khi bị thám báo Chiêm quân vây lại.

TRUYỀN CHINH NAM ĐẠI TƯỚNG QUÂN TRẦN KHÁT CHÂN CÙNG BỘ HẠ VÀO”

Một giọng nam mạnh mẽ vang lên,không phải thứ giọng the thé của thái giám.

Cửa điện nặng nề từ từ được mở ra…….hai bên là hàng trụ chống cao cả chục mét, chạm khắc tinh mỹ….hai ban văn võ mũ áo chỉnh tề dàn đều hai bên, chính giữa đại điện, trên thềm cao là ngai vàng của hoàng đế….Tất cả những con người quyền lực nhất Đại Việt tề tụ nơi đại sảnh này, hướng ánh mắt tới đoàn võ tướng trẻ tuổi đang tiến vào.

Đoàn võ quan sải bước tiến đến chính giữa điện, đồng loạt quỳ xuống.

“HOÀNG THƯỢNG, VẠN TUẾ,VẠN VẠN TUẾ”


“Các ái khanh bình thân”

Một giọng nói hơi khàn của thiếu niên đang tuổi vỡ giọng từ trên ngai cao vọng xuống. Lúc này đây, Đại Hải mới có cơ hội để diện kiến long nhan của thiên tử Đại Việt, một câu bé choai choai, nếu đặt ở thời hiện đại chắc mới vừa tốt nghiệp cấp 2, thế mà ở nơi đây đã là vua một nước, chưởng khống sinh mệnh của hàng triệu thần dân….bên cạnh cậu bé là một người đàn ông trung niên, không, phải nói là đã hơi lớn tuổi, khoảng 60, dáng người bệ vệ, ngũ quan uy nghiêm, hồi trẻ chắc là một anh tài xông xáo các nơi…..nhưng….dù cho được bảo dưỡng khá tốt nhưng đã không còn cái khí thế hăng hái,cái chí đánh đông dẹp bắc như hồi còn trẻ….. đôi mắt già nua đã đầy vẻ mỏi mệt, chán chường. Nếu hắn đoán không sai thì đây chính là thượng hoàng Nghệ Tông, người có công lớn trong việc cứu lại triều Trần khỏi tay họ Dương...nhưng cũng là người đã “trao” vương quyền vào tay họ Hồ.

Quả là Đại Hải đoán không sai, đó chính là vua Thuận Tông và Thái thượng hoàng Nghệ Tông...vua Thuận Tông tuổi còn nhỏ, không nắm thực quyền, mọi sự vụ trong nước vẫn là do thái thượng hoàng Nghệ Tông xử lý. Về Nghệ Tông, hồi trẻ, khi tiên hoàng hoang dâm vô độ, lập Nhật Lễ (Dương Nhật Lễ) lên làm vua, vương triều sắp đổi chủ sang họ Dương, Nghệ Tông đã tập hợp tông thất, sửa sang quân đội tiến đánh mới lật được Nhật Lễ, bảo vệ cơ ngơi nhà Trần rồi được suy tôn lên làm vua…..Tưởng chừng như một vị minh quân mới của nhà Trần ra đời, cứu vớt triều đại đã mục ruỗng này nhưng không….khi lên nắm đại quyền, đến lượt Nghệ Tông hoang dâm vô độ, lăng tẩm cung điện xây dựng khắp nơi, thuế má lao dịch nặng nề, quân đội thì bỏ bê, không lo luyện tập, trang bị….để rồi, Chiêm quốc phương nam hàng trăm năm xưng thần nay dấy quân sang xâm chiếm, 4 lần thành Thăng Long thất thủ, trăm họ ly tán, quốc lực suy yếu đến cùng cực...nếu không phải Trần Khát Chân đẩy lùi được quân Chiêm thì Đại Việt không biết còn tồn tại nữa hay không….đến đây, nhà vua tỉnh ngộ, Đại Việt lại trở lên hùng cường? Dĩ nhiên là không, họa diệt quốc cũng không khiến vua tỉnh ngộ, ông càng nghe lời, tin dùng gian thần, Đỗ Tử Bình, tên bại tướng, tham tài hại chết vua Duệ Tông, anh tài cuối cùng của hoàng tộc, thế nhưng Nghệ Tông vẫn tha cho y, vẫn tin dùng, theo lời y mà tăng thuế phú….Rồi đến Hồ Quý Ly ngăm nghe hoàng vị, thế nhưng Nghệ Tông cũng không diệt trừ,vẫn trao cho y quyền cao chức trọng, rồi theo lời y mà diệt hoàng thân quốc thích, đến cả cháu trai ruột thịt cũng không buông tha...để rồi khi sắp qua đời, thượng hoàng chỉ nhắc nhở nhẹ Quý Ly hãy phò tá nhà Trần, chớ phản trắc...y theo lời vua, mấy năm sau khi vua mất, Quý Ly diệt sạch tông thất, lên ngôi cửu ngũ, lập ra nhà Hồ. Than ôi Nghệ Tông, tuổi trẻ hùng tài đại lược mà khi có tuổi lại hoá hồ đồ, nuôi ong tay áo...phá tan cơ ngơi trăm năm Trần triều, đẩy nhân dân vào cảnh nồi da nấu thịt, binh đao loạn lạc mấy chục năm…..