Chương 106:

Tiểu nha đầu này đi vào một mình, lúc ra lại mang theo cả tiểu thư của mình, còn không chỉ là một vị tiểu thư, hai tỷ muội nhà họ Phó đều đến đây.

Phó nhị tiểu thư nhìn thoáng qua đám Đại Đầu bên cạnh Mãn Bảo, ánh mắt dừng trên người Bạch Thiện Bảo, nhưng cũng không nhìn quá lâu, tuổi của nàng còn lớn hơn bọn họ.

"Mãn Bảo, nhà các ngươi có chuyện gì bận vậy?" Phó nhị tiểu thư cảm thấy Mãn Bảo rất thông minh, tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng nàng rất thích nói chuyện cùng bé.

Nàng không ra ngoài cửa, chỉ đứng ở ngưỡng cửa nói chuyện với Mãn Bảo.

Mãn Bảo đếm ngón tay nói cho nàng nghe, trong khoảng thời gian này bé có bao nhiêu việc bận.

Phó đại tiểu thư nghe thấy Mãn Bảo đang đọc sách liền cũng nghiêm túc nhìn bé.

"Vậy trước khi ăn tết muội còn tới nữa không?" Phó nhị tiểu thư nói: "Lúc ăn tết có rất nhiều khách đến nhà bọn ta, ta cũng có rất nhiều bạn sẽ đến, ta đang muốn mua nhiều chút kẹo để dành đầu năm đây."


"Tới, ta muốn tới để mua đồ tết." Mãn Bảo nói: "Vậy trước khi ăn tết các tỷ không muốn mua vài bọc ăn sao?"

"Ăn chứ, muội để cho chúng ta mười bọc đi." Nàng nói: "Bà nội của ta đều đi về quê, mấy chị em họ của ta cũng đều đi rồi, bọn ta không ăn nhiều lắm."

Mãn Bảo đồng ý, từng này cũng không ít, tận 450 văn liền.

Tiểu nha đầu liếc nhìn Mãn Bảo một cái, đếm bốn chuỗi tiền rưỡi cho bé, Mãn Bảo lấy đủ kẹo đưa cho nàng, tiếp tục tán gẫu với Phó nhị tiểu thư. "Nhà các tỷ hay ăn tết thế nào?"

Hai người nói chuyện phiếm hồi lâu, cuối cùng hai vị tiểu thư đều đứng mỏi, mà Mãn Bảo cũng cảm thấy không còn sớm nữa, vì thế cáo từ rời đi.

Kẹo còn thừa, Đại Đầu và Đại Nha quyết định cầm lên chợ bán, lúc trước Đại Nha và Nhị Nha không ít lần lên huyện thành bán giỏ hoa, cho nên rất quen thuộc với mấy bạn nhỏ này.


Chẳng qua một văn tiền một viên kẹo chưa chắc đã có người nỡ mua, nhưng bọn họ vẫn muốn thử một lần.

Đến nỗi giảm giá, bọn họ chưa từng nghĩ tới, bởi vì giảm giá bên này, vậy không phải Phó nhị tiểu thư sẽ thành mua đắt sao.

Cọc buôn bán với nhà họ Phó mới là lâu dài, chính bản thân Mãn Bảo cũng biết điểm này, bởi vậy yêu cầu bọn Đại Đầu nhất định không được giảm giá, tình nguyện bán không được thì để lần sau.

Bạch Thiện Bảo vẫn là có chút hứng thú với loại chuyện buôn bán này, cầm một bọc kẹo thể nghiệm một chút, sau đó sắp đến giữa trưa mới cùng Mãn Bảo đi dạo hiệu sách. Hai người loanh quanh một vòng, lúc ra Bạch Thiện Bảo đã mua được không ít thứ, trong đó còn có hai quyển sách.

Tiền của Mãn Bảo không đủ để mua sách, cho nên bé chưa tiêu một văn tiền nào.


Quay người dẫn Bạch Thiện Bảo đến tiệm vải, "Ta phải mua vải dệt và bông cho mẹ ta."

Bạch Thiện Bảo sờ túi tiền trong ngực, hỏi: "Ta cũng phải mua cái này cho bà nội và mẫu thân ta ư?"

"Bà nội và mẫu thân ngươi thiếu quần áo mặc sao?"

"Không thiếu."

"Vậy đừng mua, thiếu cái gì mới mua cái đó, như vậy bọn họ mới vui vẻ."

Bạch Thiện Bảo nghĩ cẩn thận, nói: "Hình như các nàng chẳng thiếu cái gì."

"Thật tốt," Mãn Bảo hâm mộ một chút rồi nói: "Vậy đổi thành các nàng thích mua cái gì thì mua cái đó đi."

Bạch Thiện Bảo nghiêm túc nói: "Bọn họ thích ta."

Mãn Bảo cười ha ha, "Vậy ngươi tặng ngươi cho bà nội và mẫu thân là được rồi."

Bạch Thiện Bảo cảm thấy như vậy không tốt, thế chẳng khác gì cậu chẳng mua cái gì.

Cậu lon ton theo sau mông Mãn Bảo, xem bé cẩn thận lựa chọn vải dệt, nói mẹ bé không thích màu này, mẹ bé không thích quá chật, liền nói: "Ngươi cảm thấy bà nội và mẫu thân ta sẽ thích thứ gì?"
"Nếu là ta, ta thích ăn!"

Bà chủ tiệm vải tiếp đón hai người nghe mấy câu ngây thơ của bọn họ, không nhịn được cười nói: "Nếu tiểu công tử đủ tiền, vậy có thể mua trang sức cho trưởng bối, phụ nữ chúng ta á, không có ai không thích trang sức."

Mãn Bảo liền ngẩng đầu nhỏ lên hỏi, "Trang sức là gì ạ?"

"Chính là mấy cái châu hoa, trâm vàng, thoa bạc đeo trên đầu gì đó."

Mãn Bảo liền giơ tay sờ soạng đầu của mình một chút, tóc bè xù xù, bởi vì cha bé kiên quyết cho rằng tóc do máu nuôi dưỡng, cho nên cách một đoạn thời gian sẽ cắt tóc cho bé, còn nói trước khi bé bảy tuổi không cần cố ý để tóc dài.

Chẳng qua bây giờ là mùa đông, đã vài tháng Mãn Bảo chưa cắt tóc, lúc này tóc mới dài vừa che được cổ. Trên dưới nhà họ Chu đều không có trâm vàng thoa bạc, trên đầu chỉ dùng thoa gỗ búi tóc, cho nên bé không biết hóa ra còn có trang sức ư?
Mãn Bảo khoa chân múa tay miêu tả vóc người mẹ bé với bà chủ, nhanh chóng cắt ra một mảnh, lại mua hai cân bông, lúc này mới phấn khích muốn cùng Bạch Thiện Bảo đi xem trang sức.

Đám Đại Nha theo phía sau cất vải dệt và bông vào trong sọt, sau đó đi theo bọn họ đến cửa hàng bạc ở sát vách.

Nhưng lúc đám Đại Nha nhìn thấy đồ vật ở bên trong, nhất thời không dám đi vào.

Mãn Bảo lại hồn nhiên không biết gì, còn kéo Đại Nha một cái, mọi người cũng nhau chen vào xem trang sức bày biện bên trong.

Tuổi Mãn Bảo còn nhỏ, không thể cảm nhận được vẻ đẹp của trang sức, cho nên cùng Bạch Thiện Bảo luống cuống mở to mắt nhìn, cuối cùng vẫn là Đại Nha đề ra mấy ý kiến tham khảo, Đại Cát cũng chỉ điểm một chút, Bạch Thiện Bảo liền mua cho bà nội và mẫu thân mỗi người một thứ, thành công tiêu hết tiền tiêu vặt tích trữ của mình.
Cậu còn thở dài với Mãn Bảo, "Đây là tiền ta tích trong mấy tháng, kết quả hôm nay tiêu hết sạch."

Mãn Bảo an ủi hắn, "Không có gì, ta cũng tiêu hết tiền của ta rồi, chúng ta kiếm tiếp là được."

"Nhưng ngươi có thể bán kẹo, còn ta làm gì có cái gì bán đâu?"

"Vậy ngươi trồng gừng với ta đi, cả củ mài nữa," Mãn Bảo đặt hết hy vọng vào hai loại thu hoạch này, bé cũng cảm thấy bán kẹo kiếm được quá ít, còn không đủ tiền cho bé mua thịt kìa, cho nên bé vẫn cảm thấy kiến nghị của Khoa Khoa đáng tin cậy hơn, "Nhà ngươi lợi hại như vậy, ngươi có thể bảo bọn họ ra ngoài tìm một ít hạt giống củ mài, nếu có thể tìm được, thì ngươi trồng trong sân nhà ngươi một ít, chờ đến mùa đông năm sau là có thể thu hoạch được rất nhiều. Không thì có thể trồng gừng, ta có hạt giống gừng, ta có thể đưa cho ngươi một ít."
"Cũng trồng trong sân nhà ta sao?"

"Đúng vậy, nhà người chỉ có ba người lại ở chỗ rộng như vậy, cái sân còn to như thế, không để nhiều thì lãng phí lắm. Chẳng qua nuôi gà vịt thì quá thối, ta không thích chút nào, vẫn là trồng gừng đi."

Bạch Thiện Bảo thấy đề nghị của bé không tệ, gật đầu nói: "Vậy ngươi đến trồng giúp ta, ta không biết trồng."

Mãn Bảo đã từng trồng một lần tràn đầy tự tin nói: "Không thành vấn đề, hơn nữa gừng cũng đắt, quan trọng nhất là, mùa hè là có thể thu hoạch rồi, nó lớn nhanh lắm."

Hai người giao lưu về chuyện trồng gừng cả buổi, cuối cùng đi mãi đi mãi, phát hiện có hơi đói bụng, bởi vì là tới huyện thành, cho nên nhà họ Bạch không chuẩn bị đồ ăn cho Bạch Thiện Bảo.

Nhà họ Chu biết trong tay Mãn Bảo có tiền, cũng không muốn để bé trời lạnh phải gặm bánh bao nguội, nên cũng không chuẩn bị cho bé.
Cuối cùng vẫn là Mãn Bảo trưng cầu ý kiến của bọn Đại Đầu Đại Nha, muốn bọn họ cầm tiền của mình đi mua bánh bao ăn.

Mãn Bảo mua vải dệt và bông mất gần 300 văn tiền, tiền dư lại phải chia đều cho bốn đứa Đại Đầu.

Bọn Đại Đầu đành phải đồng ý, cũng không thể để cô nhỏ đói bụng đúng không?

Chẳng qua để cô nhỏ không tiêu tiền lung tung nữa, sau khi mua bánh bao xong Đại Đầu vẫn bảo Mãn Bảo chia tiền tại chỗ cho bọn họ, sau đó lại giao cho bé bảo quản.

Đại Đầu và Đại Nha biết, tuy rằng tiền vẫn ở trong tay cô nhỏ, nhưng chỉ cần số tiền bé bảo quản này là tiền đã chia, thì ở trong lòng cô nhỏ, đó đã không phải là tiền của bé.

Giờ khắc này, Mãn Bảo chính thức không còn một văn tiền nào.

Chương 107:


Mãn Bảo vỗ vỗ cái túi của mình, ưu thương thở dài một hơi, lúc về nhà liền đưa vải dệt và bông cho mẹ bé, sau đó trịnh trọng tuyên bố với người trong nhà, "Con đã tiêu hết tiền rồi, sau này mua thịt thì mọi người chi tiền!"


Chu lão đầu nhìn thoáng quá vải dệt và bông trong tay thê tử, sờ tẩu thuốc thầm nghĩ, cuối cùng cũng tiêu hết.


Ông khẽ gật đầu, lúc quay đầu lại nói với mấy đứa con trai: "Về sau các ngươi đi ra ngoài bán canh, nhớ để ra một bình trước, buổi tối lấy về hâm nóng lại cho muội muội ngươi ăn."


Mọi người tỏ vẻ không thành vấn đề, Chu nhị lang còn tỏ ý, "Chúng con còn có thể mang xương có thịt về cho Mãn Bảo gặm."


Vì thế vấn đề thịt coi như giải quyết.


Tin tức trong thời đại này truyền rất chậm, nhà họ Chu đi theo lao đinh làm ăn, ngoại trừ người nhà của đám lao đinh mười ngày về một lần biết được, thì có rất ít người biết.


Sự tình không truyền ra được đâu, cho nên hơn bốn mươi ngày đầu, vẫn luôn không có đối thủ cạnh tranh, đầu thu của bọn họ cũng dần ổn định.




Lúc mấy lao đinh đó lần đầu về nhà nghỉ ngơi lấy lương khô, hơn phân nửa người không hề mang lương khô nữa, mà đi khiêng thóc và lúa mạch tới, trực tiếp đổi lương khô mới mẻ nóng hổi với huynh đệ nhà họ Chu, lại thêm một bát canh thịt, cho dù không mua thức ăn, thì cũng đủ lấp bụng.


Không phải không có người cũng muốn làm thử một lần, đặc biệt là mấy lao đinh trong nhà có không ít huynh đệ, cũng đã từng động tâm, nhưng muốn làm và có thể làm lại là chân trời cách biệt.


Bao nhiêu người đi đến quán thịt, vừa hỏi giá cả liền lui bước.


Tận đến khi tin tức truyền từ thôn này đến thôn kia, cuối cùng cũng có người vừa to gan vừa lanh trí biết đi theo sau lao đinh nấu cơm có thể kiếm được tiền.


Vì thế bắt đầu có người đẩy xe ba gác xuất hiện ở các nơi có đám lao đinh, tự nhiên cũng bao gồm cả hai chỗ lao đinh huynh đệ nhà họ Chu thường bán này.


Bọn họ không làm to như huynh đệ nhà họ Chu, đa số chỉ cho màn thầu vào rổ giữ ẩm, vội vàng mang đến đây, có lẽ biết bọn họ tới trễ, cho nên cố ý hạ thấp giá xuống một chút, hoặc là làm màn thầu to hơn nhà họ Chu một ít.


Vì thế việc làm ăn nhà họ Chu bị chia mỏng ra.


Tuy rằng rất tiếc nuối, nhưng Chu nhị lang vẫn nói: "Có thể kiếm được nhiều tiền như vậy đã là gặp được vận may lớn rồi."


Lòng dạ của Chu ngũ lang bị vỗ béo, nói: "Vậy chúng ta còn đi không, hôm nay chỉ kiếm được hai trăm văn, đồ ăn hoàn toàn không bán được, người mua màn thầu và bánh nướng cũng ít, được mỗi canh là có thể bán tiếp."


"Đi, sao lại không đi, cho dù chỉ có thể bán canh, thì một ngày cũng có thể kiếm được hơn trăm văn đấy." Chu đại lang và Chu nhị lang không mang ánh mắt cao hơn đỉnh đầu như các tiểu đệ, còn dặn dò bọn họ: "Giữa mùa đông rồi, về nhà cũng ngồi không, còn không bằng ra ngoài kiếm chút tiền, lão tứ, ngươi còn nợ tiền trong nhà đấy, lão ngũ, lão lục, không phải các ngươi vẫn luôn ầm ĩ đòi mua quần áo mới sao, đi một ngày một người có thể được chia ít nhất 30 văn, tích mấy ngày là có thể đủ làm một bộ y phục mới."




Chu ngũ lang không cam lòng cúi đầu nhìn chằm chằm vào ngón chân, không vui lắm.


Chu lão đầu liền tức giận, gõ ghế nói: "Lười đôi co với các ngươi, không muốn đi, vậy thì về nhà, đi xới đất."


Ngày mùa đông, ai muốn đi xới đất chứ.


Mãn Bảo đang gặm xương với đám cháu trai cháu gái như thường lệ, nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên, vỗ tay nói nhỏ: "Tốt quá, trở về khai hoang giúp ta đi, các ca ca, ta cảm thấy mảnh đất hoang của tứ ca kia không đủ lớn, không đủ trồng mấy loại ta muốn, cho nên dọc theo miếng đất kia khai hoang thêm một chút đi."


Nàng nói: "Chắc chắn ngũ ca lại ghét người đi nhiều, tiền lại ít, cho nên các huynh thay nhau đi đi, hôm nay tam tẩu với tứ ca đi, ngũ ca và lục ca ở nhà giúp ta khai hoang, ngày mai ngũ ca và lục ca đi, tứ ca ở lại trong nhà làm việc, như vậy không phải rất tốt sao?"


Mấy người huynh đệ thấy cha bọn họ nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi gật đầu, "Mãn Bảo nói không sai, nếu chỉ bán canh, thì các ngươi đi nhiều người cũng phí, chỉ đi hai người là được rồi, hai người còn lại ở trong nhà làm việc."


Hắn lại nhìn về phía Chu đại lang và Chu nhị lang, nói: "Hai anh em các ngươi cũng thay phiên đi, không cần một chuyến đi bốn người, trong nhà cũng có không ít việc đâu. Phòng bếp cần làm thêm một cái giá, chuồng gà cũng cần sửa lại......"


Tuy rằng Chu đại lang và Chu nhị lang đã thành thân, nhưng cũng không quá muốn ở lại trong nhà làm việc, nghe vậy thì rũ vai xuống. Nhưng bọn hắn không dám thể hiện nỗi thất vọng này ra ngoài, sợ con của bọn họ học theo.


Chu lão đầu càng sắp xếp càng cảm thấy cách này rất tốt, thay phiên đi, tiền thu vào trừ phần nộp cho nhà, còn lại thì chia cho hai người.




Quỹ chung không thiếu tiền, mỗi ngày còn nhiều ra bốn lao động làm việc trong nhà, không chút khuyết điểm.


Chu ngũ lang không nhịn được oán giận Mãn Bảo, "Muội muốn trồng cái gì, mảnh đất của tứ ca cũng không nhỏ, trồng củ mài mà cần dùng đến nhiều đất như vậy sao?"


"Cả gừng nữa."


Chu ngũ lang nói: "Nó đắt như vậy, có thể trồng sống được hay không còn không chắc đâu, dã tâm của muội cũng quá lớn."


Mãn Bảo liền hừ hừ nói: "Chắc chắn ta có thể trồng được."


Vì thế, Mãn Bảo còn cầm củ gừng đi tìm Bạch Thiện Bảo, hai người lật rất nhiều sách, cũng không tìm thấy được phương pháp gieo trồng ở bên trong, trong khoảng thời gian này Mãn Bảo nhìn quá nhiều chữ, tức giận đến mức hai mắt như sắp ngất đi, nói: "Gừng quan trọng như thế mà không viết nên trồng như thế nào, hừ, bọn họ không viết, ta tự viết."


Nói xong rút từ hệ thống ra một đống giấy trắng, trực tiếp gấp lại rồi cắt, sau đó bảo đại tẩu khâu lại cho bé, xong xuôi bé lấy bút lông viết xuống đầu trang giấy hai chữ "Gừng tươi" xiêu xiêu vẹo vẹo.


Bé quyết định sẽ tự viết, Khoa Khoa nói rồi, chỉ cần quan sát kỹ càng, ghi chép đầy đủ nhật ký gieo trồng, là có thể viết được phương pháp gieo trồng gừng, huống chi, trên đề mục ở chỗ của Khoa Khoa có viết phương pháp gieo trồng cơ bản.


Người bán trên trung tâm mua sắm cũng sẽ trả lời tất cả vấn đề về gieo trồng của bé, chỉ là, cái gì là dung dịch dinh dưỡng, cái gì là phân bón, tất cả bé đều không hiểu, Khoa Khoa cũng nói mấy thứ này chỗ bé không có, cho nên phương pháp gieo trồng ở nơi này vẫn phải do tự mình tìm tòi.


Hiện giờ Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo đều là hai đứa trẻ nghèo, rất nhiệt tình với kiếm tiền, vì thế Bạch Thiện Bảo rất hào phóng dọn hết hoa trong vườn hoa của cậu, sau đó chôn bên trong đất từng miếng gừng nhỏ đã được cắt ra.


Trịnh thị ngẫu nhiên đến tìm con trai nhìn thấy hai đứa bé đang dẩu mông chơi ở vườn hoa vô cùng nghiêm túc, liền thấy hơi rối rắm, tuy rằng hoa trồng trong vườn không phải rất trân quý, nhưng cũng không dễ trồng lắm đi, sao có thể nói đào là đào chứ?


Hai đứa bé lao động đến nỗi cả người toàn bùn, cuối cùng Mãn Bảo còn rung hết bùn đất trên người hoa xuống, nhẹ nhàng vun vào đất, nghiêm túc nói với Bạch Thiện Bảo: "Trời quá lạnh, phải giữ ấm cho bọn nó, tốt nhất là dùng rơm rạ hoặc cỏ khô, ngày mai ta ôm một bó đến cho ngươi."




Bạch Thiện Bảo cũng nghiêm túc gật đầu, sau đó ân cần tưới nước cho nó, buổi tối trước khi đi ngủ, nghĩ đến mấy miếng gừng trong vườn, lại bò dậy tưới một lần nước cho nó.


Tết âm lịch đến gần, nhiệt độ không khí bắt đầu dần tăng trở lại, gừng ở trong vườn rau của Mãn Bảo thế mà đã nảy mầm rồi, Mãn Bảo vui vẻ không chịu được, cùng ngày chạy tới nhà họ Bạch, hỏi Bạch Thiện Bảo gừng của cậu đã nảy mầm chưa.


Hai đứa trẻ ngồi xổm trước vườn hoa nửa ngày cũng không thấy nảy mầm, cuối cùng hai người không nhịn được đào đất ra, sau đó liền nhìn thấy miếng gừng vốn béo tốt mập mạp nay đã biến thành một cục đen sì, vừa chọc, nó liền mềm xuống, hiển nhiên là hỏng rồi.


Chương 108: Xào thức ăn


Hai đứa bé mở to mắt nhìn, vội vàng đào mấy miếng gừng khác ra, lúc ấy vì để sau khi trồng có thể tìm chuẩn chỗ để tưới nước cho chúng, bọn họ còn làm ký hiệu ở bên trên.


Cho nên vô cùng dễ đào, chờ đến khi tất cả gừng đã trồng đều phơi mặt ra, phát hiện ngoại trừ một miếng muốn chết mà không chết được, cũng không nảy mầm, còn lại đều bị biến thành màu đen, vừa bẻ nhẹ ra đã rụng ra, bên trong giống như có những sợi bông đen sì, hiển nhiên đã bị thối đến không thối hơn.


Mãn Bảo còn tạm, Bạch Thiện Bảo lại không nhịn được rơi lách tách từng giọt nước mắt, gừng trồng ngay trong vườn của cậu, buổi sáng mỗi ngày xuống giường cậu đều đi nhìn một chút, trước khi ngủ cũng phải xem một chút, cậu đã có tình cảm với chỗ gừng này.


Bạch Thiện Bảo khóc đến là thảm thiết, cậu ôm gừng khóc sưng cả mắt, cả mặt toàn nước mắt, Mãn Bảo lấy đôi tay đầy bùn lau nước mắt cho cậu, làm cậu thoạt trông càng thê thảm hơn.


Khoa Khoa nói: "Đây là do tưới nhiều nước, ngươi hỏi hắn thử xem, rốt cuộc hắn đã tưới bao nhiêu nước."


Bạch Thiện Bảo khóc lóc nói: "Ta muốn chúng nó nhanh nảy mầm, cho nên buổi sáng ta tưới một lần, buổi chiều tan học về tưới một lần, buổi tối trước khi đi ngủ cũng tưới một lần, không phải hoa cỏ đều thích uống nước sao?"




Mãn Bảo cảm thấy cậu thật ngốc, "Nó sẽ úng chết, mảnh đất ở gần sông của nhà ta kia, năm nào cũng phải phát sầu vì không biết trồng gì, chính là do mùa xuân gieo xuống, đến tháng năm tháng sau mà mưa nhiều thì chỗ đó sẽ bị úng, trồng cây đậu, cây đậu sẽ thối, trồng lúa nước, lúa nước sẽ rũ xuống dưới, sao ngươi lại có thể tưới nhiều nước như thế chứ, ta trồng gừng, phải vài ngày mới tưới một ít nước đó."


Kia vẫn là do bé nhớ ra mới tưới nước, lúc bé không nhớ thì căn bản không tưới, kết quả nó vẫn nảy mầm ra hết.


Mãn Bảo không có khả năng thừa nhận mình là người lười có phúc của người lười, bé cảm thấy đây là vì mình hiểu biết rộng, biết cách trồng gừng như thế nào.


Vì thế bé lại móc từ hệ thống ra hai củ gừng, nói với Bạch Thiện Bảo: "Chúng ta trồng một lần nữa đi, lần này đừng có luôn tưới nước cho nó nữa."


Bạch Thiện Bảo hít mũi, cùng với Mãn Bảo cùng nhau lấy hai củ gừng này phanh thây, a, không, là chia miếng, sau đó đi chôn.


Cậu hỏi, "Nếu ta lại không kìm được muốn tưới nước thì làm sao bây giờ?"


Mãn Bảo liền đảo con ngươi, ra ý đồ xấu nói: "Nếu ngươi không kìm được, thì bảo người chuẩn bị cho ngươi ít phân bón hoa, lúc nào ngươi không kìm được muốn tới nước thì rải cho nó phì nhiêu, gừng thích chỗ phì nhiêu."


Bạch Thiện Bảo cũng không biết phân bón hoa là cái gì, chỉ cảm thấy tên này dễ nghe, vì thế gật đầu.


Chờ đến ngày hôm sau cậu mới đen mặt đến tìm Mãn Bảo, "Phân bón hoa hơi thối."


Mãn Bảo liền che mũi lại cách xa cậu, hỏi: "Hôm nay ngươi tắm rửa chưa, có phải trên người cũng thối hay không?"


Bạch Thiện Bảo tức điên, định tiến lên ôm lấy bé, "Ta không thối, ngươi ngửi thử chẳng phải sẽ biết?"


Mãn Bảo sợ hãi, xoay người chạy đi, hai đứa nhỏ ngươi đuổi ta chạy, chỉ chốc lát sau liền ôm nhau cười hi hi ha ha.


Sau đó Mãn Bảo dẫn cậu đi nhìn gừng trong vườn rau nhà bọn họ, vô cùng có triển vọng nói: "Bây giờ nó đang nảy mầm, chờ sau này nó sẽ ngày càng lớn, chờ đến mùa hè là có thể đào lên để cầm đi bán, đến lúc đó kiếm được tiền thì ta mời ngươi ăn thịt ngỗng."


Bạch Thiện Bảo không có chấp niệm với ăn, nghĩ nghĩ rồi nói: "Vậy chờ ta kiếm được tiền, ta sẽ mua cho ngươi một cái bút xịn."


Hai người một lời đã định.


Bởi vì Bạch Thiện Bảo hứa sẽ tặng quà cho bé, Mãn Bảo liền tự cảm thấy hai người càng thân nhau hơn, vì thế lấy hai hạt giống củ mài trong nhà đã chuẩn bị tốt đưa cho cậu, nói: "Củ mài cũng có thể kiếm được tiền, hơn nữa ăn vô cùng ngon, bạn của ta nói, xào càng ngon hơn, nhưng ta không biết xào là như thế nào, ta chỉ biết hầm."


"Ta biết, món ăn xào đúng không, nếu ngươi muốn ăn, thì tới nhà của ta là được."


Mãn Bảo ch4y nước miếng lắc đầu, "Mẹ ta không cho ta ăn cơm ở ngoài."


Bạch Thiện Bảo liền đảo con ngươi nói, "Vậy ngàu mai ta bảo Đại Cát đưa một hộp đồ ăn đến cho ta, đến lúc đó ta mời ngươi ăn cùng."


Lúc này Mãn Bảo mới hung hăng gật đầu.


Sau khi Bạch Thiện Bảo nhập học đều cùng ăn cùng uống với học sinh trong trường, Lưu thị không muốn cháu trai đặc biệt, sợ cậu bị người cô lập.


Cũng may trẻ con thôn núi tâm tư đơn thuần, cũng không có loại chuyện cô lập này, nhiều nhất chỉ là nghịch ngợm leo cây mà thôi, cho nên Lưu thị cũng sẽ ngẫu nhiên bảo Đại Cát mang hộp đồ ăn đến cho Bạch Thiện Bảo, để cậu bổ sung thêm chút dinh dưỡng.


Bạch Thiện Bảo cũng không kẹt ăn, cậu thấy cái gì ăn ngon thì sẽ chia sẻ với bạn, là bạn ngồi cùng bạn của cậu, Mãn Bảo được ăn nhiều nhất.


Lần này cũng giống như thế, Mãn Bảo lần đầu tiên biết đồ ăn còn có thể xào, bé ăn đến ngon lành, liền nói: "Về nhà ta cũng bảo đại tẩu làm như này."


Bạch Thiện Bảo gật đầu.


Khoa Khoa lại nói: "Nhà ngươi không làm được."


"Vì sao?"


"Bởi vì nhà ngươi không có nồi sắt," Khoa Khoa nói: "Xào thức ăn cần phải dùng nồi sắt, mà nồi sắt không rẻ, mẹ ngươi chắc chắn không nỡ mua."


Được rồi, mẹ bé không nỡ mua nhiều thứ lắm, Mãn Bảo ủ rụ hạ vai, vì thế đồ vật cần mua sau khi kiếm được tiền lại nhiều thêm một thứ, đó chính là nồi sắt.


Vì thế, Mãn Bảo còn cố ý đến nhà Bạch Thiện Bảo nhìn thử xem nồi sắt trông như thế nào, nhân tiện quan sát một chút xem đầu bếp nữ xào thức ăn như thế nào.


Toàn bộ hành trình quan sát Mãn Bảo đều nuốt nước miếng, thật sự quá là thơm. Bạch Thiện Bảo bị bé ảnh hưởng đến nỗi cũng thấy hơi đói bụng, cũng liên tục nuốt nước miếng.


Đầu bếp nữ trông vậy thì mừng rỡ không thôi, mỗi loại đồ ăn làm xong đều lấy ra một ít cho bọn họ ăn, vì thế chạng vạng cùng ngày Mãn Bảo phải vác bụng nhỏ trở về, ăn nhiều quá.


Không khí trong nhà có hơi đông cứng, Mãn Bảo nhạy bén cảm giác được, liền xoa bụng nhỏ chạy vào nhà chính, Tiền thị đang nói chuyện liền dừng lại, vẫy tay nói với bé: "Ngày mai các con nghỉ rồi đúng không?"


Mãn Bảo nói dạ.


"Nghỉ đến bao giờ?"


"Mười bảy ạ, tiên sinh nói, đợi qua nguyên tiêu thì ông ấy sẽ trở về dạy học."


Tiền thị gật đầu, nói: "Ngày kia là tết ông táo, ngày mai các ca ca con muốn lên huyện thành mua đồ tết, con có muốn đi cùng không?"


Mãn Bảo đã bàn bạc xong với tứ ca là ngày mai sẽ lên núi đào mấy chỗ đất màu mỡ về lấp đất hoang cho bọn họ, cho nên do dự một chút rồi vẫn lắc đầu, "Con không đi, đại ca và nhị ca mang ngũ ca đi là được."


Kẹo đưa cho nhà họ Phó cũng để ngũ ca mang đi là được.


Chu lục lang cũng muốn đi, vì thế anh chàng vẫn luôn ghé ở cửa nghe lén cũng vội chạy vào, lén lút chọc vào eo của muội út.


Mãn Bảo suýt chút nữa bổ nhào vào lòng ngực Tiền thị, cũng may bé đứng vững, cũng không quay đầu lại nói: "Lục ca cũng đi nữa."


Tiền thị trừng mắt nhìn Chu lục lang một cái, lại không ngăn cản, "Được rồi, vậy ngày mai lão đại và lão nhị dẫn lão ngũ lão lục đi đi, có nhiều thứ cần mua, thêm hai người đi cũng dễ cầm."


Từ sau khi lão tứ đánh bạc nợ tiền, lão ngũ lão lục cũng trưởng thành hơn rất nhiều, mấy tháng này vẫn luôn kiếm tiền cho nhà, nhưng dẫu sao vẫn là thiếu niên, quản chặt quá cũng không được, đi ra ngoài chơi một chút cũng tốt.


Đáy lòng Chu ngũ lang và Chu lục lang lặng lẽ hoan hô một tiếng, mỗi người một bên nâng Mãn Bảo đi ra ngoài.


Mãn Bảo bị bọn họ nâng cả đường về phòng, bọn Đại Đầu cũng nhìn thấy, cũng lập tức hưng phấn chui vào trong.


Chu ngũ lang nhìn thoáng qua đám cháu trai cháu gái một cái, ừm, có mặt ở đây đều có chung bí mặt, bọn họ lập tức đóng cửa lại, hỏi: "Mãn Bảo, tiền của chúng ta ở chỗ muội đã được bao nhiêu rồi?"


Chương 109: Không sinh được


Mãn Bảo liền lấy quyển vở nhỏ đọc cho bọn họ nghe.


Chu ngũ lang và Chu lục lang tích được nhiều tiền như nhau, dẫu sao thì hai người vẫn luôn cũng vào cùng ra, kiếm tiền đều như nhau.


Cái này không tính thì thôi, tính xong, mọi người đều sợ đến nhảy dựng, tiền Chu ngũ lang tự mình tích được thế mà có tận 3660 văn.


Chu ngũ lang không kìm được nuốt nước miếng, ôm trái tim kích động nói: "Vậy, có phải ta đây chỉ cần tích một năm nữa là có thể đủ tiền lấy vợ."


Mãn Bảo hâm hộ không thôi, nói: "Cưới nàng dâu làm gì, ngũ ca, mua thịt ăn đi."


"Muội ngoại trừ ăn còn nghĩ được cái gì khác sao, ta là đàn ông, đương nhiên phải cưới vợ."


"Nhưng tứ ca còn chưa cưới vợ mà."


"Đợi tứ ca trả hết tiền thì không biết tới khi nào, ta mới không đợi hắn đâu," Chu ngũ lang đã lên kế hoạch xong, "Chờ sang năm ta tích đủ 5000 văn tiền, ta sẽ bảo mẹ làm mai cho ta, lại qua một năm nữa là ta có thể thành thân."


"Huynh muốn cưới ai?" Mãn Bảo rất tò mò.


Chu ngũ lang liền lắc đầu nói: "Không biết, xem mẹ thích ai."


Mãn Bảo: "...... Huynh ham thích cưới vợ như vậy, ta còn tưởng huynh có người mình thích rồi chứ."


Chu ngũ lang tự có ý tưởng của mình, hắn nói: "Con gái trong thôn đều không đẹp, ta không cần, ta muốn cưới người bên ngoài, lão lục, chờ ta đón dâu, ngươi cũng nên chuẩn bị đi, đừng có mà không để trong lòng. Ta nói ngươi nghe, chỉ có cưới vợ, thì ngươi mới được coi là trưởng thành, cuộc sống mới được bảo đảm."


Chu ngũ lang nói: "Ngươi nhìn Chu lục thúc đầu thôn đông đi, hắn chính là người độc thân đấy, ngươi nhìn cuộc sống của hắn xem? Nếu ngươi không cưới vợ, về sau ngươi cũng biến thành như vậy."


Chu lục lang há to miệng, rùng mình một cái: "Ta không muốn!"


Mãn Bảo tò mò hỏi, "Chu lục thúc làm sao ạ?"


"Muội còn nhỏ, muội không hiểu," Chu ngũ lang không để ý tới bé, duỗi tay về phía bé: "Nào, lấy cho ta 600 văn."


Mãn Bảo vừa lấy tiền cho hắn vừa hỏi: "Huynh lấy tiền làm gì?"


"Còn có thể làm gì, đương nhiên là mua vải dệt, mua bông cho mình." Chu ngũ lang đếm ngón tay nói: "Từ nhỏ đến giờ ta vẫn chưa được mặc quần áo mới, ta đã sắp làm mai rồi, năm nay ăn tết nói kiểu gì cũng phải làm một bộ áo mới, cả quần mới, giày mới nữa!"


Hai mắt Chu lục lang lóe sáng, kêu lên: "Ta cũng muốn, ta cũng muốn!"


Đám Đại Đầu Đại Nha cũng thấy động lòng, bọn họ cũng có tiền, tuy rằng không nhiều lắm, nhưng hẳn là cũng có thể mua một thân vải dệt đi?


Trong nhà ngoại trừ Mãn Bảo, những người khác đều là quanh năm không có quần áo mới, mà ngay cả Mãn Bảo, đa số thời điểm cũng là mặc quần áo của Tiền thị sửa bé lại.


Chu ngũ lang và Chu lục lang càng hơn thế, bởi vì hai người bọn họ nhỏ tuổi nhất, nên đều phải mặc quần áo mấy ca ca dư lại, chờ đến khi ba ca ca đầu không cao lên nữa, bọn họ liền mặc lại quần áo của tứ ca, bởi vì Chu tứ lang vẫn còn đang lớn.


Chu lục lang cũng lấy từ chỗ Mãn Bảo 600 văn.


Đại Đầu và Đại Nha cũng muốn, nhưng vừa nghĩ, ngày mai bọn họ cũng không thể lên huyện thành, liền ủ rũ hạ vai, không lấy tiền nữa.


Chu tứ lang xị mặt từ bên ngoài đẩy cửa đi vào, thấy trong phòng nhiều người như vậy, liền nhíu mày hỏi, "Các ngươi làm gì thế?"


Chu ngũ lang và Chu lục lang cất tiền của mình đi, nói: "Tứ ca, bọn ta đã đồng ý với Đại Đầu và Đại Nha là ngày mai sẽ mua bánh ngọt cho bọn họ, huynh muốn ăn gì, bọn đệ đệ mời huynh."


Chu tứ lang liền phất tay nói: "Không cần, các ngươi giữ lại mua cho mình ăn đi."


Chu tứ lang nằm xuống giường, vừa hay Mãn Bảo cũng ngồi trên giường, tò mò thò lại gần nhìn mặt hắn, "Tứ ca, có phải huynh bị bệnh hay không? Vậy ngày mai có còn đi lên núi cuốc đất nữa không?"


"Đi, không chỉ mỗi ta, bọn Đại Đầu cũng phải đi theo, không phải muội nói lớp đất dưới tầng lá cây mục nát rất màu mỡ sao? Chúng ta đào hết xuống." Chu tứ lang nảy sinh ác độc nói: "Ta cũng không tin!"


Chu tứ lang không nói thêm gì nữa, nhưng mấy người Mãn Bảo lại bị dọa sợ, nhất thời không nói chuyện, cả buổi sau mới chụm đầu vào nhau nhỏ giọng thì thầm, "Tứ ca làm sao thế?"


"Thế mà lại không nghĩ trốn việc, hiếm lạ thật!"


"Có phải cha mẹ mắng hắn hay không?" Lời này vừa ra, mọi người lại lắc đầu, tứ ca nhà bọn họ chính là người không nhớ ăn, cũng chẳng nhớ đánh, chỉ mắng một chút cũng không có tác dụng, lúc đầu sửa tốt, qua một thời gian không để ý là hắn lại trở nên lười biếng hư hỏng thôi.


Mãn Bảo lịch bịch chạy về phòng mình, ừm, đương nhiên, cũng là phòng cha mẹ bé, bé chui qua bình phòng, ngẩng đầu nhỏ hỏi cha mẹ, "Cha, mẹ, tứ ca làm sao vậy?"


Tiền thị ngẩn ra, nói: "Không làm sao, ngày mai con đừng đi lên núi nữa, trên núi lạnh lắm......"


"Không được, con phải đi!"


Tiền thị bất đắc dĩ thở dài, "Được rồi, con muốn đi thì đi đi, chẳng qua không được cảm lạnh, sinh bệnh phải uống thuốc đắng đấy."


Mãn Bảo đồng ý.


Ngày hôm sau liền đi lên núi với Chu tứ lang, dọc theo đường đi đều quan sát sắc mặt của hắn, Chu tứ lang thấy ánh mắt của bé là lạ, liền nhịn không được vỗ đầu bé một cái, bảo bé nhìn đường, "Dưới đất có rễ cây không nhìn thấy à, cẩn thận té ngã lăn xuống núi bây giờ."


Mãn Bảo liền yên lặng thu chân lại.


Ngọn núi này đương nhiên không phải là ngọn núi mà Chu tứ lang khai hoang, mà là ngọn bên cạnh, toàn bộ núi này đều là cây, cây tùng chiếm đa số, càng đi lên, lá cây rơi rụng trên mặt đất càng nhiều, Mãn Bảo lật lá ra xem, phía dưới lá cây có lớp bùn đất ngả màu xám nâu đã mục nát.


Khoa Khoa nói, lớp đất này rất màu mỡ.


Nhưng lớp đất này cũng rất mỏng.


Chu tứ lang hiếm có lúc không chê, cùng đám cháu trai cháu trai xúc lớp đất này vào sọt tre, cứ xúc như vậy cả một mảnh lớn mới miễn cưỡng được đầy hai sọt, lúc này hắn mới vác đất xuống núi, đi đến chỗ đất hoang của hắn.


Mọi người chung tay giúp sức rải từng lớp đất xuống, cứ rải như vậy, có không ít lá cây mới cũng bị bọn họ xới ra, Mãn Bảo dùng chân nhỏ dẫm bọn nó xuống, nhìn Chu tứ lang nói: "Chờ chúng nó mục nát, thì đất sẽ màu mỡ."


Chu tứ lang đưa đất cho bọn Đại Đầu rải, còn mình thì ngồi bên bờ ruộng nghỉ ngơi, hỏi: "Mãn Bảo, trong sách có nhiều thứ như vậy, thế có viết không sinh được con thì phải làm gì bây giờ không?"


Mãn Bảo mở to mắt nhìn, "Tứ ca, huynh không sinh được con à?"


Chu tứ lang xấu hổ bực bội nói: "Ta vốn dĩ cũng không sinh được con, con đều do phụ nữ sinh, ta là đàn ông, là đàn ông!" . Truyện Hot


Mãn Bảo gãi gãi đầu, đầu nhỏ vô cùng tỉnh táo, "Nếu phụ nữ có thể tự mình sinh được con, thì cần gì phải gả cho người ta? Không phải nói sau khi thành thân mới có thể sinh trẻ con sao?"


Chu tứ lang nghẹn lời, hắn cũng không biết nói như thế nào, hắn đương nhiên không hiểu về sinh vật học, ngay cả trẻ con có được kiểu gì cũng không biết, cho nên trừng mắt nhìn muội muội hắn, không biết nên nói thế nào.


Khoa Khoa nhìn hai anh em này mắt to trừng mắt nhỏ, liền không nhịn được phổ cập khoa học cho Mãn Bảo biết mấy loại kiến thức như t*ng trùng, trứng, trứng chờ thụ tinh.


Nó biết chuyện xảy ra trong phòng hôm qua, vì thế nói với Mãn Bảo: "Không sinh con được không nhất định là do vấn đề của nữ giới, cũng có thể là do nam giới, ví dụ như nhà trai bị suy tinh hoặc chết tinh, chẳng qua hiện tại vẫn luôn cho rằng không sinh con được là trách nhiệm của nữ giới."


Mãn Bảo nhạy bén hỏi Khoa Khoa, "Ai không sinh con được?"


Chương 110: Trở về nhà


Khoa Khoa không nói gì, Mãn Bảo liền ngẩng đầu hỏi Chu tứ lang, "Tứ ca, ai không sinh con được ạ?"


Chu tứ lang cũng mím chặt môi không nói lời nào.


Mãn Bảo liền nghĩ, chẳng lẽ là ta.


Mãn Bảo xoa xoa bụng của mình, năm ngoái bụng nàng dâu Tam Trụ rất lớn, đại tẩu nói đó là do nàng mang thai.


Chu tứ lang nhìn thấy muội út xoa bụng của chính mình, mặt càng đen, hắn vỗ đầu bé một cái, "Nghĩ tung lung cái gì thế, muội bé như vậy mà đã nghĩ đến chuyện sinh con à? Không có ai không sinh được con cả......"


Chu tứ lang nói đến đây liền dừng một chút, "Chẳng qua muội vẫn đọc thêm ít sách đi, nhìn xem trong sách có cách nào hay không, nếu một phụ nữ không sinh con được, vậy có thuốc nào uống được không."


Mãn Bảo nói: "Không phải chỉ cần đi hỏi đại phu là được sao?"


Có sẵn người biết, phải nhanh hơn nhiều so với bé bây giờ mới bắt đầu chậm rãi học chứ?


Chu tứ lang không nói gì.


Cuối cùng Mãn Bảo vẫn không biết được rốt cuộc là ai không sinh được con, lúc chạng vạng trở về, nhà họ Chu rất náo nhiệt, bọn Chu đại lang mua không ít đồ tết về, Chu ngũ lang và Chu lục lang cũng cầm tiền của mình mua được không ít thứ.


Ngoại trừ vải dệt và bông mua cho bản thân, hai anh em bọn họ còn lấy tiền của mình mua cho cha mẹ một ít vải dệt làm quần áo.


Dẫu sao có Mãn Bảo dẫn trước, bọn họ cũng không thể làm đứa con trai không biết hiếu thuận phải không?


Chẳng qua dù đã như vậy nhưng Chu lão đầu vẫn không cho bọn họ sắc mặt tốt, cảm thấy bọn họ lãng phí tiền, không chỉ lãng phí tiền mua quần áo cho ông, mua cho bọn họ cũng lãng phí.


Theo lý mà nói, bọn họ còn chưa lập gia đình, kiếm được tiển hẳn là nên nộp hết vào quỹ chung.


Bây giờ, Chu lão đầu luôn có một loại cảm giác nóng vội, muốn nắm giữ nhiều tiền hơn một chút, tuy rằng cả thể xác lẫn tinh thần của Tiền thị đều mệt mỏi, nhưng vẫn nói: "Ba đứa nhóc này, đều là nắm không đi, đánh thì lùi lại, chỉ có khi đặt một bó cỏ trước mặt bọn họ thì bọn họ mới tiến lên phía trước. Lúc này năm trước, ngoại trừ việc ngoài ruộng, bọn họ có thể kiếm được tiền gì cho nhà?"


Tiền thị dựa vào gối nói: "Kệ bọn họ đi thôi, tốt xấu gì thì năm nay bọn họ cũng kiếm được không ít tiền. Hai thằng nhóc, tính ra thì kiếm cũng không ít hơn bọn lão đại."





Chu lão đầu nói: "Đó là bởi vì Mãn Bảo cho nghĩ cách cho bọn nó, nếu không có Mãn Bảo bày mưu tính kế, bọn nó có thể làm được cái gì?"


Chu lão đầu nói tới đây liền tức giận, "Đều là con gái, đứa thông minh thì thông minh đến tận trời, đứa ngốc thì lại ngốc gần chết."


Mãn Bảo đang nằm trên giường vừa trầm ý thức trong hệ thống xem chuyện xưa vừa nghe cha mẹ thì thầm, nghe đến câu này, bé nhạy bén dứt ý thức ra khỏi hệ thống, bò dậy chạy vào trong buồng, "Cha, mẹ, có phải đại tỷ đã xảy ra chuyện gì rồi hay không?"


Chu lão đầu trầm mặt không nói lời nào.


Tiền thị thấy bé đi chân trần chạy lung tung, vội vàng kéo bé lên trên giường, thở dài nửa ngày mới hỏi, "Mãn Bảo, cho tỷ của con về nhà ở có được không."


Mãn Bảo không có ấn tượng sâu đậm với đại tỷ, từ nhỏ bé vẫn đi theo đại tẩu, nhưng cũng biết mỗi lần đại tỷ về nhà đều sẽ mang đồ ăn ngon cho bé, là người tốt, vì thế gật đầu, "Được ạ."


"Ở đây không đi nữa cũng được?"


Mãn Bảo gãi đầu nói: "Đây cũng là nhà đại tỷ mà, nàng muốn ở thì ở."


Chu lão đầu liền hỏi, "Vậy ở chỗ nào? Dựng cái lều ở phòng chứa củi cho nàng ở?"


Lần đầu tiên Chu lão đầu nổi giận với Tiền thị trước mặt Mãn Bảo, "Không phải là ta không muốn cho nàng về nhà ở, nhưng lão tứ lão ngũ lão lục còn đều chỉ ở chung một phòng kìa, trong nhà nhiều người như vậy làm gì có chỗ nào ở nữa? Cũng không thể để nàng đến từng này tuổi rồi còn ở cùng một chỗ với hai vợ chồng ta đi?"


Sau đó quay đầu nói với Mãn Bảo đang ngơ ngác: "Mẹ con nói đùa với con đó, đại tỷ con đã gả cho người, có lý nào lại quay về nhà ở?"


Tiền thị liền không nói gì nữa.


Chỉ là sáng sớm hôm sau, lúc tiểu Tiền thị vừa mới mở cửa liền không kìm được kêu ra tiếng, ngoài cửa có một người đang ngồi xổm.


Nàng sợ không nhẹ, cúi đầu nhìn thử, càng kinh sợ hơn, "Em họ!"


Ngẫm lại thấy không đúng, lại kêu lên: "Muội cả, muội về từ lúc nào?"


Người nhà họ Chu bởi vì việc ngoài ý muốn này mà ầm ĩ đến nỗi người ngã ngựa đổ, không biết Chu Hỉ ngồi xổm ngoài cửa từ lúc nào, lúc tiểu Tiền thị đỡ nàng đã thấy cả người nàng đều lạnh như băng, Phùng thị và Hà thị cũng không dám chậm trễ, vội vàng đun nước ấm, làm cho nàng một bát nước trứng gà.


Tiền thị tức giận không nhẹ, ở trong nhà chính tức giận, "Con trở về nhà cũng không biết gọi một tiếng à, đứng ở ngoài cửa cho ai xem? Định nghĩ làm mình cóng chết để tức chết chúng ta à? Tim của con lớn lên kiểu gì vậy, lớn bằng này tuổi còn không biết nghĩ sao?"


Chu Hỉ cúi đầu không nói lời nào.


Mãn Bảo bị đánh thức, xỏ giày đi ra ngoài, bé khẽ dụi mắt, phát hiện người ngồi trong nhà mình đúng là đại tỷ hồi trung thu mới đến nhà mình, bé vội vàng chạy tới nắm chặt tay nàng, "Đại tỷ, mẹ nói tỷ sẽ về nhà ở có đúng không ạ?"


Một câu này không biết chạm đến chỗ nào của Chu Hỉ, nàng vẫn luôn cúi đầu im lặng bỗng nhiên rơi nước mắt đầy mặt, ngước đôi mắt nhìn về phía Mãn Bảo, sau đó nhìn về phía cha mẹ nàng, trực tiếp đứng từ trên ghế dậy quỳ xuống mặt đất, khóc ròng nói: "Cha, mẹ, nhà bọn họ bỏ con, bỏ!"


Sắc mặt Chu lão đầu đại biến, tay Tiền thị hơi run, nửa ngày mới vỗ bàn nói, "Buồn cười, đây là coi người nhà họ Chu chúng ta chết cả rồi sao?"


Chu lão đầu trực tiếp đứng dậy, hỏi: "Thư bỏ vợ đâu?"


Tay Chu Hỉ run rẩy lấy giấy từ trong bọc quần áo, Chu lão đầu mở ra, phát hiện mình không biết chữ, liền đưa tờ giấy cho Mãn Bảo, "Đọc."


Mãn Bảo hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, vẻ mặt ngây ngốc cầm lấy tờ giấy đọc.


Mở đầu là ba chữ to ----- Thư bỏ vợ!


Nội dung chính là Chu Hỉ gả vào nhà họ Lưu tám năm không con, không nối dõi tông đường cho nhà họ Lưu, cho nên bỏ vợ.


Chu lão đầu nắm chặt tờ giấy trong tay, trừng mắt nhìn con gái lớn ngã xuống đất khóc, nói với con dâu cả: "Ngây ra làm gì, còn không mau dẫn nàng đi thay quần áo sưởi ấm, thân mình vốn dĩ đã không tốt, nếu lại bị bệnh......"


Chu lão đầu vừa cúi đầu đã đối diện với đôi mắt thuần khiết của con gái nhỏ, lời nói khó nghe liền không ra khỏi miệng được, ông nuốt lại, sau đó quát một tiếng với Chu ngũ lang và Chu lục lang đang dáo dác thò đầu ra nhìn, "Còn đứng ì ra đấy à, đi mời trưởng thôn tới nhà đi, cứ nói nhà chúng ta có việc tìm hắn."


Tiền thị cũng rất đau lòng, nhưng rất nhanh đã phục hồi tinh thần, bà nhìn thoáng qua tay nải con gái lớn mang về, hỏi: "Của hồi môn của con đâu?"


Chu Hỉ cúi đầu nói: "Trời còn chưa sáng, nhà bọn họ đã đuổi con ra ngoài, tay nải đều do bọn họ thu thập, con cái gì cũng chưa lấy được."


Tiền thị gật đầu, "Tốt, tốt, rất tốt!"


Đôi mắt của bọn Chu đại lang cũng bốc lửa, Tiền thị nhìn về phía Chu tứ lang, nói: "Con cũng đi đi, đi đến nhà ngoại con, gọi ba bác cậu và các anh họ con tới hết đây!"


Bỏ vợ, cứ cho là vì con gái bà không sinh con được, vậy cũng không thể dùng cách bỏ như thế này, nhà ai lại không thông qua sự đồng ý của người nhà mẹ đẻ đã bỏ con gái nhà người ta chứ?


Chu tứ lang đáp vâng, cất bước chạy ra bên ngoài.


Mãn Bảo ngây ngốc đứng ở bên người Chu Hỉ, bị nàng nắm lấy tay, căn bản không nhúc nhích được. Bé biết bây giờ không thể mở miệng hỏi chuyện, bằng không nhất định sẽ làm người trong nhà tức giận, cho nên bé chỉ có thể hỏi Khoa Khoa, "Thư bỏ vợ là gì thế, vì sao cha mẹ và mấy ca ca chị dâu đều tức giận như vậy, còn đại tỷ lại đau lòng?"


Khoa Khoa nói: "Thư bỏ vợ chính là một bên vợ chồng đưa giấy từ bỏ cho một bên khác, tuyên bố hai bên không phải vợ chồng."


Mãn Bảo nghe mà không hiểu, "Không phải thì không phải thôi, vì sao cứ như trời sập xuống vậy?"


Khoa Khoa dừng lại một chút mới nói: "Đối với đại tỷ của ngươi mà nói, đây thật đúng là trời sập, đối với nhà của ngươi, đây cũng là một sự kiện có ảnh hưởng rất lớn."


Chương 111: Khóc to


Khoa Khoa nói cho bé, tầm ảnh hưởng của việc này lớn bao nhiêu.


Đầu tiên là trên phương diện sinh hoạt, đại tỷ ngươi về nhà thì được, nhưng nhà ngươi đã không còn phòng thừa, ba người ca ca chưa lập gia đình của ngươi đã ở chung một phòng, ngươi đến bây giờ vẫn là ngủ ở phòng cha mẹ ngươi ngăn ra, đại tỷ ngươi trở về, có nghĩa là nhà ngươi cần phải xây thêm phòng ở.


Tiếp theo, không giống với ngươi chưa xuất giá, đại tỷ của ngươi đã từng xuất giá rồi, nàng về nhà, có ảnh hưởng sâu xa, cái khác không nói, nhà ngươi ngoại trừ đại tẩu ngươi từng sinh hoạt chung với nàng, thì hai người chị dâu khác đều không có, nếu giữa chị dâu em chồng có mâu thuẫn, sẽ bất lợi với một cái nhà đang đoàn kết.


Cuối cùng, một gia tộc, một gia đình có con gái bị người ta bỏ cho về nhà, thì đối với nữ giới trong toàn bộ gia tộc, toàn bộ gia đình đều là đả kích rất lớn, tương lai không chỉ có ngươi, mà nhóm cháu gái của ngươi cũng bị ảnh hưởng tới việc kết hôn.


Mãn Bảo sợ ngây người.


Cuối cùng Khoa Khoa nói cho Mãn Bảo, trong việc này, nhà ngươi không chiếm lý lắm, đang ở trong hoàn cảnh vô cùng xấu.


"Thật à?" Mãn Bảo không tin, bé chỉ vào trong sân ngày càng có nhiều người, nói: "Nhưng ta thấy không giống nha?"


Khoa Khoa cũng rà quét bên ngoài một chút, dần dần trở nên trầm mặc.


Trưởng thôn tới, không chỉ có trưởng thôn tới, một ít trưởng lão trong thôn cũng tới, bọn họ đều là người khá lớn tuổi, còn có thân tộc quan hệ tương đối gần với nhà họ Chu cũng tới.


Lúc này bọn họ đều đang đứng ở trong sân, tức giận không chịu được.


Tiền thị không nói gì, nhưng Chu lão đầu nói, ông mang một khuôn mặt đen sì nói với mọi người, "Hai ngày trước người nhà họ Lưu truyền cho ta cái lời nhắn, nói Hỉ nhà ta vẫn không mang thai, làm ta nếu có rảnh thì mang người về, ta liền nghĩ, Tết nhất rồi, tốt xấu gì cũng phải chờ qua năm lại nói, cứ coi như bọn họ thật sự sống chung không nổi nữa, thì cũng không thể tách ra trước tết đi? Nhưng ai biết, lời nói vừa truyền tới được hai ngày, nhà họ Lưu bọn họ liền bỏ con ta về nhà, còn là vội vàng đuổi con nó ra ngoài, trời lạnh như vậy, đây là muốn nàng bị chết cóng sao?"


Lại nói: "Hỉ gả đi tám năm, không có công lao cũng có khổ lao, đứa trẻ nhà ta các vị cũng biết, không có tật xấu gì, xuống ruộng vào bếp, trong ngoài nhà họ Lưu có chỗ nào không phải do nàng lo liệu? Không nói một lời đã bỏ con gái chúng ta về nhà, này là tính kết thù với Chu thị chúng ta, với thôn Thất Lí chúng ta đây mà!"


Chu nhị lang nói: "Còn có của hồi môn của tỷ chúng con, bọn họ chỉ lấy một bộ quần áo rách cho tỷ con mang về, không có một món của hồi môn của tỷ con. Nhà bọn họ cưới dâu, tỷ con ở nhà hắn chịu thương chịu khó tám năm, còn phải đáp cả của hồi môn trong nhà vào đó?"


Chu nhị lang biết, chuyện đã ầm ĩ đến mức độ này, muốn tỷ hắn và tỷ phu tiếp tục chung sống tiếp là không có khả năng, chỉ có thể tranh thủ chút lợi ích thực tế cho tỷ của hắn.


Các thôn lão thôn Thất Lí, trưởng thôn và nhóm thân tộc nhà họ Chu cũng rất tức giận, trưởng thôn liền hỏi Chu đại lang, "Đi gọi bác cậu của các ngươi chưa?"


Chu đại lang nói: "Tứ lang đi gọi rồi ạ, hẳn là đã sắp trở về."


Trưởng thôn liền gật đầu, nói: "Việc này không thể coi nhẹ, nếu không chẳng phải là rối loạn quy củ."


Năm huynh đệ nhà họ Chu đều nghiêm mặt gật đầu, nhóm tộc lão nhìn thấy liền thầm hiểu trong lòng, nói đến cùng, loại chuyện này vẫn phải dựa vào huynh đệ bọn họ xông pha phía trước, bằng không nếu bọn họ từ đầu đã mềm mỏng, thì cái trong tộc có thể giúp được cũng có hạn.


Cũng may huynh đệ nhà họ Chu đủ nhiều, cũng đủ kiên định.


Cho dù là ở nông thôn, muốn bỏ vợ thì cũng phải theo quy tắc.


Phụ thân của Chu lão đầu là độc đinh, bên trên chỉ có một chú họ, dòng chính của chi của chú họ kia xuống dưới chính là trưởng thôn, chỉ cách vài tầng.


Nhưng Chu lão đầu sinh được, một đời này hắn sinh được sáu đứa con trai, một người con gái, lúc ấy lấy tên là dùng tám chữ "Cung hỉ phát tài, lương dư thương mãn*" này, tất cả đều là nguyện vọng tốt đẹp.


* Lương dư thương mãn nôm na là thóc gạo tràn kho.


Chu Hỉ đứng hàng thứ hai, chỉ nhỏ hơn Chu đại lang một tuổi.


Chu Hỉ gả ra ngoài tám năm, nhưng vẫn không hoài thai, cuộc sống ở nhà chồng của nàng không tốt lắm, nhưng cũng không phải rất kém, bởi vì nàng có nhiều huynh đệ.


Còn nhớ có một năm Đoan Ngọ Chu Hỉ không về nhà mẹ đẻ, Chu tứ lang liền dẫn hai đệ đệ đi tìm, kết quả phát hiện khóe mắt tỷ tỷ hắn bị xanh một mảng, cũng không cần về nhà gọi bọn đại ca, lúc ấy ba thằng nhóc liền đè Lưu đại lang xuống đánh cho một trận, làm nhà họ Lưu mắng cả một đường.


Kết quả ngày hôm sau Chu đại lang lại dẫn Chu nhị lang và Chu tam lang đến thôn nhà họ Lưu đánh cho Lưu đại lang một trận nữa, lần này nhà họ Lưu đến cái rắm cũng không dám thả, sau đó nhà họ Chu liền đón Chu Hỉ về nhà ở hai tháng, chỉ là đến thu hoạch vụ thu, Lưu đại lang lại đến quỳ xuống đất xin đón người trở về.


Đến mức đó, mà giờ nhà họ Lưu lại dám khinh thường bỏ Chu Hỉ như vậy, đây thật đúng là ăn gan hùm mật gấu, cũng đâu phải huynh đệ nhà mẹ đẻ tuyệt hậu.


Cho dù là nhà vợ tuyệt hậu, thì cũng phải đến thông báo với thân tộc nhà vợ trước, để thân tộc cùng ngồi thương lượng với nhà chồng, rốt cuộc là bỏ vợ hay hòa ly, bỏ vợ thì bỏ như thế nào, hòa ly thì ly ra sao, mấy cái này đều phải thương lượng rõ ràng. Chỉ lấy một tờ giấy bỏ vợ mà dám đuổi người ra ngoài, đây không phải là đuổi Chu Hỉ, mà là đặt tôn nghiêm của nhà họ Chu, dòng họ Chu và thôn Thất Lí ở trên mặt đất giày xéo mới đúng.


Chu lão đầu có thể đáp ứng sao?


Trưởng thôn có thể đáp ứng sao? Nhóm thân tộc có thể đáp ứng sao?


Chắc chắn là không thể.


Đừng nói Mãn Bảo, ngay cả Khoa Khoa cũng sợ đến ngây người, hóa ra người cổ đại ly hôn còn có nhiều điều cần chú ý như vậy à, nó cho rằng......


Thôi, được rồi, bây giờ còn không phải thời đại nam giới có quyền lực tối thượng, nữ giới bị dẫm xuống mười tám tầng.


Mãn Bảo nghe thấy liền vỗ tay, còn ôm lấy Chu Hỉ đang ngồi ngẩn ngơ nói: "Đại tỷ, tỷ đừng sợ, cha sẽ làm chủ cho tỷ."


Chu Hỉ miễn cưỡng cười với bé, trong lòng vô cùng mờ mịt.


Chuyện nàng bị bỏ đương nhiên cha sẽ làm chủ cho nàng, nhưng sau đó thì sao?


Nàng nên làm gì bây giờ?


Ở nhà mẹ đẻ.


Cứ coi như các huynh đệ của nàng không ý kiến, thì nhóm chị dâu và em dâu chưa chắc đã chịu, thời gian ngắn còn được, nếu để lâu dài, ngay đến đầu lưỡi và hàm răng cũng sẽ đánh nhau, càng đừng nói là nàng đã gả cho người một lần.


Tái giá?


Ngẫm lại cuộc sống hôn nhân tám năm này, Chu Hỉ đánh một cái rùng mình, nhìn muội út ngây thơ đơn thuần, nàng không nhịn được thấy bi thương, ôm chặt bé, r3n rỉ nói: "Sao lại khó như vậy, sao cuộc sống này lại khó khăn như vậy?"


Mãn Bảo không cảm thấy cuộc sống khó khăn, nhưng nàng cảm nhận được sự đau lòng của đại tỷ, thấy nàng khóc, bé cũng không kìm được khóc lên.


Chẳng qua nàng không giống Chu Hỉ, khóc đều phải nghẹn, từ trước đến nay bé khóc đều là cất tiếng khóc to, khóc hết tủi thân trong lòng ra ngoài.


Tiếng khóc dọa người bên ngoài nhảy dựng, lúc Chu lão đầu chạy vào phòng còn suýt thì bị ngã, vào trong phòng, thấy hai đứa con gái đang ôm nhau khóc rống, người lại chẳng sao, ông liền thả tim xuống, lại tức giận không nhịn được, quát, "Khóc cái gì, có gì hay mà khóc, xem ngươi làm ảnh hưởng đến muội ngươi kìa, nếu mà làm nàng khóc hỏng mắt, ngươi xem ta, ngươi xem ta......"


"Được rồi," Tiền thị liếc xéo ông một cái, trước mặt mọi người không tiện cãi nhau với ông, bà đi đến bên cạnh con gái lớn, khẽ xoa đầu nàng, thở dài: "Muốn khóc thì cứ khóc đi, hôm nay khóc rồi, thì sau này không được khóc nữa."


Chu Hỉ đang cắn môi kìm nỗi tủi thân trong lòng cuối cùng không nhịn được nữa, nàng ôm chặt lấy Mãn Bảo, dứt khoát cất cao tiếng khóc như bé.


Trong ngoài nhà họ Chu nhất thời chỉ nghe được tiếng khóc, nhóm tộc lão thầm thở dài một hơi, cúi đầu không nói gì, chỉ là trong lòng khó tránh vài phần thương tiếc.


Mấy huynh đệ nhà họ Chu đều đỏ mắt, tức giận đến nỗi nắm chặt nắm tay, hận nhà họ Lưu vô cùng.


Chương 112: Bất hòa


Rất nhanh, Chu tứ lang đã dẫn ba bác cậu nhà họ Tiền tới.


Bác cả Tiền và bác hai Tiền trầm mặt, vừa vào cửa liền nhìn về phía Chu lão đầu, dò hỏi tình huống, mà cậu ba Tiền thì hét lên: "Còn hỏi cái gì, con gái nhà chúng ta cứ bị bỏ về như vậy, đây là coi chúng ta là người chết à, mấy huynh đệ bọn đại lang đều ở đây rồi, trực tiếp tới cửa hỏi đi, hỏi xem nhà họ Lưu bọn họ rốt cuộc là có ý gì."


Bác cả Tiền trừng mắt nhìn hắn một cái rồi nói: "Ngươi bớt tranh cãi đi, cho dù là đi, vậy cũng phải bàn bạc xong rồi mới đi."


"Còn bàn bạc gì nữa, việc này phải làm sớm không nên để muộn, cứ gác lại đến mai càng nói không rõ, đến lúc đó Hỉ lấy đồ từ nhà bọn họ cũng phải cãi cọ. Nên thừa dịp bây giờ người vừa trở về, tay nải còn chưa mở ra, trực tiếp cầm tới ném vào mặt người nhà họ Lưu bọn họ."


Một tộc lão hút một hơi thuốc lá sợi, nói: "Lời cậu ba tuy thô nhưng cũng không phải không có lý, ta cảm thấy hắn nói đúng, Kim ca huynh nói xem?"


Chu lão đầu trầm ngâm một lát, gật đầu nói: "Hôm nay đúng là phải đi, nhưng muốn đi thì cũng phải liệt ra cái chương trình trước đã."


Mọi người không có ý kiến, lập tức góp câu góp lời thảo luận, đầu tiên phải hỏi rõ mục đích của nhà họ Chu đã.


Là muốn nhận thư bỏ vợ, vẫn là muốn gắng đi tiếp với nhà họ Chu, hoặc là hòa ly?


Chu lão đầu không nói gì, nhìn về phía tiểu Tiền thị.


Tiểu Tiền thị liền rón ra rón rén vào nhà, nói với Chu Hỉ vừa lau khô nước mắt: "Muội cả, cha bảo ta hỏi muội, muội còn muốn sống tiếp với nhà họ Lưu không?"


Chu Hỉ cắn môi không nói.


Mãn Bảo đang ngồi bên cạnh, không chút nghĩ ngợi nói: "Đương nhiên là không, tỷ phu là người xấu, đại tỷ, bỏ hắn đi!"


Chu Hỉ muốn cười mà không cười được, hỏi: "Sau khi bỏ, ta ở chỗ nào, sinh hoạt kiểu gì đây?"


Mãn Bảo: "Đương nhiên là ở nhà thôi, trước kia sinh hoạt như thế nào, về sau liền cứ làm như thế."


Tiểu Tiền thị liếc Mãn Bảo một cái, nói với Chu Hỉ: "Những việc này sau này lại nói, cha sẽ có biện pháp, bây giờ muội chỉ cần nói, rốt cuộc muội còn muốn sống tiếp với nhà họ Lưu không?"


Chu Hỉ cắn môi nửa ngày không nói lời nào, cuối cùng mới nắm chặt nắm tay nói: "Ngô quả phụ ở thôn bọn ta mang thai con của hắn."


Tiểu Tiền thị vừa nghe liền hiểu, xoay người đi ra ngoài.


Chu Hỉ thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, rất nhanh tiểu Tiền thị lại tiến vào, hạ giọng hỏi nàng, "Mẹ bảo ta hỏi muội, chuyện của hắn và Ngô quả phụ có minh chứng thực tế không?"


Chu Hỉ lắc đầu, sở dĩ nàng biết được, vẫn là do nghe lén mẹ chồng nói với hắn, nếu người nhà họ Chu đi hỏi, đương nhiên bọn họ sẽ không thừa nhận.


Tiểu Tiền thị có chút tiếc nuối, sau đó hận sắt không thành thép nhìn nàng một cái, lại xoay người đi ra ngoài lần nữa.


Mãn Bảo nghe thấy bên ngoài nghị luận đến náo nhiệt như vậy, vô cùng muốn đi ra ngoài xem, nhưng bị Chu Hỉ giữ lại, không thể đi ra ngoài.


Chu Hỉ cười khổ với muội út, nói: "Đại tỷ thấy hơi sợ, muội ở đây cùng đại tỷ được không?"


Trong tim Mãn Bảo lập tức dâng lên một cổ hào hùng, bé vỗ ngực bảo đảm với Chu Hỉ, "Đại tỷ, tỷ đừng sợ, ta sẽ bảo vệ tỷ, ta đánh nhau lợi hại lắm, Bạch Thiện Bảo lớn hơn ta còn không đánh lại ta."


Kỳ thật Chu Hỉ cũng không thể nào nghe lọt Mãn Bảo nói chuyện, tất nhiên sẽ không đi hỏi Bạch Thiện Bảo là ai, nàng chỉ không muốn để muội muội đi nghe mấy chuyện rác rưởi này, để tránh bẩn lỗ tai bé.


Ngoài phòng, một đám người lớn đã biết ý của Chu Hỉ, Chu lão đầu đang nói: "Thư bỏ vợ, nhà họ Chu chúng ta là không có khả năng nhận, cho dù Hỉ nhà ta không con, nhưng nàng đã mặc áo tang cho lão gia và lão thái thái nhà họ Lưu, đã làm một cháu dâu tận hiếu. Muốn bỏ? Nghĩ cũng đừng nghĩ, nhà hắn đã dẫm đạp thể diện nhà họ Chu ta như vậy, nhà họ Chu ta cũng không có khả năng để lại con gái cho nhà họ Lưu bọn họ."


Ông nói: "Hòa ly, là biện pháp duy nhất!"


"Không sai," Cậu ba Tiền càng hỗn, tuy vừa rồi cháu gái lớn của hắn không lớn tiếng nói ra, nhưng hắn đứng ngay ở bên cạnh, nghe được, trực tiếp kêu lên: "Còn phải đòi bồi thường, bằng không sẽ tuyên dương chuyện hắn vụng trộm với quả phụ cho toàn quê làng đều biết, để người ta biết con của hắn là con ngoài giá thú, xem thể diện nhà họ Lưu bọn họ để ở chỗ nào."


Lời nói bậy này, không nói hai ông bác nhà họ Tiền, ngay đến Chu lão đầu cũng cảm thấy khó chịu, không nhịn được trừng mắt nhìn hắn một cái.


Hắn rất lo lắng tránh mọi người bàn bạc với thê tử, "Thật để cho tam đệ đi cùng à?"


Tiền thị đang nhắm mắt niệm kinh, nghe vậy thì nói: "Người đều mời tới rồi, ông lại gạt người ta ra, xem hắn có thể lật tung trời nhà ông lên không."


Chu lão đầu không nhịn được sờ mũi.


Tiền thị mặt không biểu tình nói: "Cứ mang hắn đi, tới chỗ đó cũng đừng ngăn cản hắn, cái thứ gọi là thể diện này, người ta đều vứt ở trên đất dẫm ba lần rồi, chính mình lại dẫm thêm một chân nữa cũng chẳng bẩn thêm được đến đâu, có thể đạt được lợi ích thực tế là được."


Chu lão đầu liền nhớ tới sự tích lúc thê tử ông còn trẻ, sao ông lại quên mất chứ, bà vợ già của ông hồi còn trẻ cũng là người đanh đá không chịu thiệt.


Chu lão đầu biết điều đi ra ngoài, ra quyết định chắc chắn với mọi người, rồi cùng đi với mọi người đến thôn của nhà họ Lưu.


Đến nỗi Chu Hỉ, thì bị giữ lại trong nhà, Tiền thị để bọn họ mang cái tay nải kia đi, bà cảm thấy không cần thiết để con gái lớn của bà đi đối đầu trực diện cho khó chịu làm gì, còn mấy người già yếu các bà vẫn là nên ở nhà chờ xem thôi.


Chẳng qua tiểu Tiền thị vẫn dẫn hai chị em dâu đi cùng, đương nhiên, còn có không ít bà vợ nàng dâu của người trong tộc, tất cả đều là người mồm mép nhanh nhẹn.


Tiền thị nhìn bọn họ mênh mông cuồn cuộn rời đi, lúc này mới trầm mặt gọi đám cháu trai cháu gái tới, nói: "Chuẩn bị cơm tối đi, buổi tối mấy người lớn trở về sẽ ăn."


Chu Hỉ cũng lau khô nước mắt đi ra, nói: "Mẹ, sức khỏe người không tốt, về phòng nghỉ ngơi đi ạ, chuyện phòng bếp để con."


Tiền thị không về phòng, mà đi lấy một lượng lúa mạch tới, bảo nàng đi nghiền, lại đưa tiền cho Đại Đầu, bảo hắn dẫn người đến chợ lớn mua ít thịt về.


Mãn Bảo đi theo góp sức, chỉ là sức bé nhỏ, chân chưa cứng, chỉ có thể đứng một bên nhìn, không giúp được.


Tiền thị cũng không tránh bé, trực tiếp hỏi Chu Hỉ, "Để cha con đi đến chỗ bọn lão tứ nằm, con cùng mẹ ở một chỗ nhé?"


Chu Hỉ cúi đầu nói: "Cũng không phải là biện pháp lâu dài ạ?"


"Ta sẽ bảo người đi tìm cho con mối nào tốt, chờ thêm năm nữa gả đi là được."


Sắc mặt Chu Hỉ trắng bệch.


Tiền thị liền chậm rãi nói: "Con đừng sợ, lần này mẹ sẽ kiểm định cho con, chọn cho con người thật thà, tốt nhất trong nhà có hai con nhỏ, con dụng tâm chút, cứ nuôi là sẽ quen thân thôi."


Chu Hỉ cúi đầu không nói gì.


Mãn Bảo nhìn đại tỷ, lại nhìn sang mẫu thân, không nhịn được chẹp miệng nói: "Mẹ, đại tỷ không vui."


Bé nghe không hiểu lắm lời Tiền thị nói, lại cảm thấy ý của lời này không đúng, hỏi: "Chọn người thật thà là sao ạ? Vì sao còn phải có con nhỏ, là nhỏ bao nhiêu ạ, còn nhỏ hơn cả con sao?"


Tiền thị nhìn mắt con gái nhỏ, nói: "Người lớn nói chuyện, trẻ con không hiểu thì đừng xen mồm."


"Mẫu thân nói chuyện không giữ lời, rõ ràng trước kia người đã bảo, trẻ con không hiểu thì phải hỏi, bây giờ con không hiểu thì phải được hỏi nha."


Có Mãn Bảo làm gián đoạn, Chu Hỉ cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn nhiều, cũng không nhịn được nói mấy lời trong lòng, "Mẹ, con không muốn gả chồng."


Chương 113: Vấn đề


Tiền thị nhíu mày, "Con mới 26 tuổi, vẫn trẻ lắm, không gả chồng thì ở nhà thủ tiết cả đời à?"


Trong phòng chỉ có ba mẹ con, Tiền thị cũng không có gì khó nói, nhỏ giọng nói: "Bây giờ ta và cha con còn sống, con ở trong nhà còn được, chờ đến khi chúng ta không còn, mấy huynh đệ con phân gia, con ở với ai?


Mãn Bảo nôn nóng nói: "Với con, với con."


"Con im đi," Tiền thị dí cái trán của bé, nói: "Con cũng phải gả chồng, chẳng lẽ con muốn mang theo tỷ tỷ cùng đi xuất giá hả, làm gì có chuyện như vậy."


Mãn Bảo bĩu môi.


Nhưng Chu Hỉ cũng không phải là vạ miệng nói bừa, nàng đã sớm nghĩ đến rồi, lúc rạng sáng bị nhà chồng đuổi ra, nàng đi về nhà mẹ đẻ, cả một đường đã suy nghĩ việc này.


Nếu nhà mẹ đẻ chê nàng mất mặt, không muốn nhận nàng thì làm sao bây giờ?


Về nhà, sau này phải làm sao đây?


Chu Hỉ ch4y nước mắt nói: "Mẹ, trước kia con cũng không cảm thấy không thể sinh con là con sai, nói không chừng là do Lưu đại lang có vấn đề, nhưng bây giờ hắn có con với Ngô quả phụ, chứng tỏ hắn không có vấn đề, con tái giá thì cũng chỉ có thể tìm người góa vợ có con, nhưng mẹ, nếu như vậy thì con sống để làm gì?"


"Làm trâu làm ngựa cả đời, thay người ta nuôi con, còn phải cong lưng uốn gối, già rồi, con nuôi chưa chắc đã hiếu thuận. Nếu nó là con ruột của con, bất kể con đánh hay chửi đều là con chiếm lý, nhưng nó không phải ạ, đến lúc đó mà làm ầm lên trong tộc, cũng không có ai làm chủ cho con." Chu Hỉ nảy sinh ác độc nói: "Nếu cũng phải làm trâu làm ngựa, vậy còn không bằng ở nhà hầu hạ cha mẹ, nếu mọi người...... Các huynh đệ không muốn con ở trong nhà, thì con đây dựng một cái lều sống ở chân núi là được."


Tiền thị nghe vậy, không nhịn được đau lòng khóc thành tiếng.


Mãn Bảo ở bên cạnh trợn mắt há mồm, thấy rất không hiểu được.


Nhưng thấy mẹ già khóc đến nỗi mặt mày trắng bệch, che ngực như thể không thở nổi, bé vội vàng xuôi ngực cho mẹ, "Mẹ, mẹ......"


Bé không biết nói thế nào, bởi vì lời nói của mẹ và đại tỷ đã vượt quá nhận thức của bé, đầu nhỏ của bé không thể theo kịp suy nghĩ của các nàng, bé có rất nhiều rất nhiều câu hỏi. Nhưng thấy mẫu thân và đại tỷ ôm đầu khóc rống, bé cũng không tiện hỏi, chỉ có thể nhăn mặt ở bên cạnh vừa an ủi người này rồi lại an ủi người kia.


Tiền thị nhìn thấy khuôn mặt của con gái nhỏ nhíu hết vào nhau, miễn cưỡng nén lại bi thương, bà dựa vào gối ổn định lại, thân thể của bà khá hơn trước kia nhiều, bằng không nếu là trước kia, sau một phen vừa giận vừa bi này, sớm đã ngất rồi.


Nhưng lúc này sắc mặt của bà cũng không thể coi là tốt, bà biết, dạng đề tài này không nên để con gái nhỏ nghe nhiều, dẫu sao con nó đang trong thời điểm nhận biết đúng sai, nếu lúc này bà cứ tức giận như vậy, chỉ sợ sau này tính tình bé sẽ khác thường.


Nghĩ như vậy, cuối cùng bà cũng tìm lại lý trí, nói với Mãn Bảo, "Chuyện trong nhà không cần con lo, con đến trường học xem tiên sinh có ở nhà không, hỏi thử một tiếng, xem ngày mai ông ấy đi, hay là ngày kia đi, nhà mình phải tặng cho ông ấy hai miếng thịt khô mang đi."


Năm nào Trang tiên sinh cũng trở về ăn tết với con của ông, nhưng bởi vì thời gian về không ngắn, nên trước khi rời đi đều phải thu dọn lại thư phòng, đặc biệt là sách bên trong, nhân lúc có nắng thì phơi một chút, cái gì nên mang đi thì mang đi, cái gì nên giữ lại thì giữ lại.


Mãn Bảo không nghi ngờ gì, lưu luyến đi ba bước lại ngoảnh đầu lại nhìn một lần, đợi đến khi ra khỏi cửa liền chạy như điên đến trường học, định đi sớm về sớm.


Khoa Khoa sợ bé ngã, nói: "Đừng chạy, nếu ngươi trở về sớm, có khi mẹ ngươi lại phải tìm cớ bảo ngươi ra ngoài đấy."


Mãn Bảo còn chưa học được cách vừa chạy vừa nói chuyện với Khoa Khoa, chân bước chậm lại, vừa đi vừa hỏi nó, "Vì sao chứ?"


"Rất rõ ràng mà, ngươi có bao giờ thấy mẹ ngươi để ngươi đi một mình tới trường không? Toàn bảo ngươi đi theo đám cháu trai cháu gái, hiển nhiên, bà ấy không muốn ngươi ở nhà nghe bà nói chuyện với đại tỷ ngươi, cho nên mới bảo ngươi đi."





Mãn Bảo liền rũ đầu xuống, uể oải đi về chỗ của Trang tiên sinh.


Hôm nay Trang tiên sinh không ra ngoài, lúc này đang vừa dựa vào ghế đọc sách, vừa phơi sách.


Không sai, chính là phơi sách, bốn phía xung quanh ông trải đầy sách, vừa ngẩng đầu nhìn thấy đồ đệ nhỏ cúi đầu ủ rũ đi vào, dáng vẻ đáng thương kia làm ông không nhịn được cười.


Trang tiên sinh vẫy tay gọi bé lại gần, cười hỏi, "Làm sao thế, lại cãi nhau với Bạch Thiện à?"


Mãn Bảo bĩu môi, lẩm bẩm nói: "Ai cãi nhau với hắn chứ, con đã là người lớn rồi......"


Trong lòng Mãn Bảo có rất nhiều vấn đề không hiểu, vì thế liền kể lại chuyện hôm nay đại tỷ về nhà, mồm mép bé lanh lợi, tuy rằng trình tự có hơi điên đảo, nhưng vẫn nói rất rõ ràng, đặc biệt là trí nhớ của bé rất tốt, mới vừa nghe qua tự nhiên sẽ không quên được, cho nên bé thuật lại lời nói của mấy người lớn lại một lần, bao gồm lời nói ban nãy của mẹ và đại tỷ bé.


Sau đó bé vô cùng khó hiểu hỏi Trang tiên sinh, "Tiên sinh, vì sao đại tỷ cứ phải sống cùng ai đó mới được ạ, nàng không thể tự sống sao? Vì sao nàng lại muốn đến chân núi dựng lều để ở? Phòng trong nhà không thể ở sao?"


Trang tiên sinh nhìn đồ đệ nhỏ, trầm ngâm nửa ngày, châm chước nói: "Con gái sống trên đời này không dễ, nàng không có ruộng, lại không có tay nghề gì, tất nhiên khó có thể tự nuôi sống mình."


Trang tiên sinh thấy không nên giảng chuyện thế tục cho bé, giảng mấy đồn đãi với vẩn, như vậy thì quá trầm trọng đối với một đứa trẻ, cho nên ông chỉ có thể nói từ chuyện sinh tồn, ông nói: "Ăn, mặc, ở, đi lại đều phải có thứ để dựa vào mới được, nàng gả chồng, nhà chồng có đồng ruộng, cũng có người lao động, tuy rằng cuộc sống có chỗ khó khăn, nhưng tốt xấu gì vẫn có thể sống sót, cho nên mẫu thân con mới đề nghị nàng tái giá."


Mãn Bảo bừng tỉnh đại ngộ, "Hóa ra là như thế này ạ."


Bé phấn khích nói: "Cái này có gì khó đâu, đại tỷ không có ruộng, thì bảo cha con chia cho nàng một ít là được, còn có thể bảo bọn đại ca đi khai hoang cho nàng, khai hoang nhiều một ít, muốn trồng trọt bao nhiêu thì trồng bấy nhiêu."


Trang tiên sinh nghẹn lời, nhìn đồ đệ nhỏ đang phấn khích, nửa ngày sau mới nói: "Ruộng đất nào cũng là do con trai kế thừa, đương nhiên, cũng có nhà gái, nhưng kia là của hồi môn......"


Nói đến đây Trang tiên sinh cũng cảm thấy mình câu sau mâu thuẫn với câu trước, ông cũng không thể nói rõ cho đồ đệ nhỏ rằng, có khả năng cha con sẽ bất công, không muốn chia tài sản cho đại tỷ con đi?


Trang tiên sinh ho nhẹ một tiếng, nói ngược lại: "Nếu đại tỷ con muốn có ruộng đất trên danh nghĩa, thì phải lập nữ hộ."


Vừa nói như vậy, ông liền thuận thế không nói nữa, trả lời một câu hỏi khác của đồ đệ nhỏ, "Nếu là nữ hộ, phòng ốc trong nhà đương nhiên sẽ không có khả năng chia cho nàng, hơn nữa bây giờ nhà con cũng ít phòng, chỉ sợ còn không đủ để chia cho mấy ca ca con đúng không?"


Mãn Bảo không bắt lấy trọng điểm, bé tò mò hỏi, "Vì sao nữ hộ không được chia phòng, mà nam hộ thì có thể ạ? Tiên sinh, đây là quy định trong luật pháp sao?"


Này thì đúng là không phải, Trang tiên sinh yên lặng nhìn đồ đệ nhỏ, đồ đệ nhỏ cũng yên lặng nhìn ông.


Nửa ngày sau, Trang tiên sinh mới không nhịn được thở dài, "Con lớn hơn một chút thì tốt rồi."


Lớn hơn một chút, ông cũng không đến nỗi khó mở miệng như vậy, tuy rằng vẫn sẽ làm đồ đệ nhỏ bị đả kích lớn, nhưng chắc chắn lúc đó bé đã hiểu được nhiều hơn, càng hiểu thế tục, thì có thể tiếp thu càng nhiều mấy thứ này.


Cho dù ông nói cha mẹ bé bất công, cũng có thể nói ra một cách đúng lý hợp tình, bởi vì cha mẹ trên đời này, nào có ai không bất công đâu?


Đặc biệt là trong tình huống đối mặt với một bên là con trai, một bên là con gái.


Chương 114: Cãi nhau


Không thể ly gián quan hệ cha mẹ con nhà người ta, vậy chỉ có thể nói từ phía khách quan.


Trang tiên sinh vào thư phòng tìm một quyển sách rất dày nói với bé: "Bây giờ con còn nhỏ, chờ con lớn hơn chút nữa thì có thể xem sách luật."


Trang tiên sinh lật đến một tờ, kéo Mãn Bảo đến bên người mình, để bé xem.


Biết bây giờ bé chưa biết ngắt câu, cũng rất khó xem hiểu mấy điều khoản tối nghĩa này, Trang tiên sinh liền chỉ lên sách rồi giải thích cho bé bằng từ ngữ thông tục, "Nữ giới cũng có thể thể kế thừa tài sản của cha mẹ, việc cha mẹ chuẩn bị của hồi môn cho con gái chính là biểu hiện trực tiếp nhất."


Trang tiên sinh nói: "Nói theo luật pháp, chỉ cần để lại di ngôn, muốn để lại phòng ốc cho con gái kế thừa, như vậy theo lý luận, con gái có thể kế thừa phòng ốc."


Mãn Bảo bị Khoa Khoa bẫy quá nhiều, cho nên bé hỏi lại: "Vậy trên thực tế thì sao ạ?"


Trang tiên sinh tán thưởng nhìn bé một cái, nói: "Tuy có quốc pháp, nhưng loại chuyện này dân không cáo, quan không truy xét, dưới quốc pháp còn có tộc pháp, có gia pháp, trừ phi con gái ở lại trong nhà kén rể, bằng không thì sản nghiệp tổ tiên sẽ không truyền cho con gái."


Hai mắt Mãn Bảo sáng lấp lánh, hỏi: "Kén rể là gì ạ?"


"Chính là để đại tỷ con cưới một phu quân về nhà, nam gả nữ cưới." Trang tiên sinh nói: "Đây là điều kiện đơn giản tiện lợi nhất để có thể kế thừa tài sản của cha mẹ, chẳng qua cha mẹ con chưa chắc đã muốn cho đại tỷ con kén rể."


Dẫu sao thì nhà họ Chu cũng không phải là không có con trai.


Mãn Bảo nói: "Đại tỷ của con có thể tự mình kiếm tiền, tự mình làm phòng ở mà, mấy ca ca của con sẽ giúp nàng khai hoang, cũng sẽ giúp nàng trồng trọt."


Trang tiên sinh nở nụ cười gượng, nói: "Vậy cần phải lập nữ hộ, bằng không mấy tài sản này cũng không thuộc danh nghĩa của nàng, thậm chí nếu nàng tự kiếm tiền, cũng không thuộc về danh nghĩa của chính mình."


Trang tiên sinh giở một trang khác, nói với Mãn Bảo: "Người không chồng không con mới có thể lập nữ hộ, chết thì mất hộ, đại tỷ con tuy không phải quả phụ, mà là người hòa ly, lại không có con, nhưng vẫn còn quá trẻ, lí trưởng chưa chắc đã nguyện ý báo lên trên để giành lấy nữ hộ cho nàng."


Mãn Bảo liền đảo con ngươi không nói gì.


Bé quyết định chờ cha bé về, nhất định phải nói với ông chuyện nữ hộ này.


Mà lúc này, Chu lão đầu đang đen mặt ngồi trong sân nhà họ Lưu, Lưu lão nhân đang mang vẻ mặt áy nặng ấn đầu Lưu đại lang bắt hắn xin lỗi, "Ông thông gia, hôm qua ta vào thành mua đồ tết, ông cũng biết, thôn cách xa huyện thành, ta đành ở tạm nhà con gái một đêm. Hôm nay mới vừa về đã nghe nói bà vợ già đã tự chủ trương đưa thư bỏ vợ cho nhà lão đại, ta tức giận vô cùng."


Ông ta nói: "Nhà lão đại vào cửa cũng đã được tám năm, tuy rằng không thể sinh một đứa con cho nhà họ Lưu ta, nhưng quan hệ hai nhà chúng ta vẫn tốt, nếu ta đã bảo người đưa tin cho nhà các ông, vậy thì chính là muốn để hai nhà có rảnh thì ngồi lại cùng nhau nói chuyện hai đứa trẻ, sao có thể để trước tết đã đưa thư bỏ vợ cho nàng?"


Lưu lão nhân nói: "Thông gia, việc này là do bà vợ ta không đúng, lát nữa ta sẽ bảo đại lang đi đón vợ hắn về, những việc này tạm gác lại để sau ăn tết lại nói, ông thấy có được không?"


Chu lão đầu cười lạnh nhìn ông ta, hỏi: "Ông nói xong rồi? Nói xong thì đến lượt ta nói. Con gái nhà họ Chu chúng ta không phải là người mà nhà họ Lưu các người nói muốn bỏ là có thể bỏ, Lưu đại lang, ngươi đừng quên, nàng đã từng hầu hạ ông bà ngươi, từng đưa tang, thủ hiếu cho bọn họ!"


Nói xong Lưu đại lang, lại nhìn về phía Lưu lão nhân, "Ông nói muốn bàn bạc với nhà họ Chu ta, nhưng chắc thư bỏ vợ cũng không phải là do nhà ông viết đúng không? Nhà ông có người có thể cầm bút sao? Hiển nhiên giấy bỏ vợ này đã sớm chuẩn bị rồi, muốn bàn bạc với ta lại chuẩn bị giấy bỏ vợ, ông muốn cùng ta bàn bạc cái rắm!"


Nói đến chỗ này, Chu lão đầu tức giận vỗ lên đùi một cái, trợn mắt giận dữ nhìn Lưu lão nhân, "Đừng có đẩy bà vợ ông ra, Hỉ nhà ta đã nói, ông không ở nhà, nhưng Lưu đại lang thì sao? Thế nào, con trai ông đã hai mươi mấy, còn nghe mẹ hắn sắp đặt, đến cái lễ tiết cơ bản nhất cũng không hiểu? Nhà họ Lưu các người nếu đã có thể không nói tiếng nào đã làm, rạng sáng bỏ con gái nhà chúng ta ra ngoài, vậy chính là đã làm tốt chuẩn bị việc kết thù với nhà họ Chu ta, nếu đã vậy, hôm nay chúng ta nói thẳng luôn đi, có một nói một, không cần thiết rào mấy điều tào lao này."


Chu nhị lang tiến lên, một cước đá vào đầu gối Lưu đại lang, gạt ngã hắn xuống đất, trực tiếp đạp chân lên trên lưng hắn, nói với người nhà họ Chu: "Hôm nay không tính cái thư bỏ vợ kia cũng được, Lưu đại lang vẫn là em rể của bọn ta, đuổi tỷ muội của bọn ta ra khỏi nhà, huynh đệ nhà mẹ đẻ vẫn có thể đáp lại chút gì đó phải không?"


Mẹ Lưu vẫn luôn giả chết trong phòng không kìm được chạy ra đẩy Chu nhị lang, bảo vệ Lưu đại lang nói: "Các ngươi muốn làm gì, ức hiếp con trai là ức hiếp thôn nhà họ Lưu chúng ta, tưởng chúng ta là người chết sao?"


Chu nhị lang cười lạnh một tiếng, nhìn bà ta nói: "Không phải đã bị tỷ của ta làm tức đến phát bệnh sao, ta trông bà tung tăng nhảy nhót, chẳng giống bị bệnh tí nào nhỉ."


Mặt Lưu lão nhân đã đen hết cả lại, tức giận vô cùng, lại thấy tất cả người nhà họ Chu đều nhìn bọn họ như hổ rình mồi, liền biết chuyện hôm nay quả nhiên không được.


Cậu ba Tiền tránh thoát khỏi tay của hai ca ca, theo sát Chu nhị lang xông lên, chống nạnh mắng Lưu lão nhân, "Tưởng chúng ta bị mù à, anh rể, ta thấy không cần nói mấy lời vô nghĩa với bọn họ làm gì, cứ phá nhà bọn họ xả giận cho Hỉ trước đi. Nói Hỉ nhà chúng ta bất hiếu làm nàng tức? Trông nàng như vậy, còn cường tráng hơn Hỉ nhà chúng ta, đã già rồi còn có bực này tinh thần, ta thấy phải là Hỉ nhà chúng ta quá mức hiếu thuận mới đúng."


Lời này rất láo, nhưng lúc này Chu lão đầu lại không quát hắn.


Thật đúng là nhà họ Lưu khinh người quá đáng, bọn họ vừa đến, Lưu lão đầu đã trước tiên mở miệng nhận sai, sau đó tỏ ý sở dĩ mẹ Lưu ném giấy bỏ vợ cho Chu Hỉ hoàn toàn là do bị k1ch thích, nguyên do là sáng sớm Chu Hỉ chống đối mẹ Lưu, mẹ Lưu bị tức không nhẹ, mới làm việc mất lý trí như vậy.


Mà lúc ấy ông ta không ở nhà, đang ở huyện thành mua đồ tết, lúc này mới không thể ngăn trở.


Chu lão đầu thấy phút cuối rồi mà ông ta vẫn muốn ụp chậu phân lên đầu con gái mình, có thể vui được mới là lạ.


Cho nên lúc này mới không ngăn cản cậu ba Tiền quấy rối, chờ đến khi hắn mắng người nhà họ Lưu hết một lượt, làm họ tức giận không chịu nổi xong, ông mới nói: "Lời nói ra như bát nước đổ ra ngoài, thư bỏ vợ cũng ném ra rồi, nhà họ Chu chúng ta cũng không tiện như vậy, còn muốn vội vàng quay lại bái nhà họ Lưu các người, nhà họ Lưu các người cũng không xứng. Chẳng qua thư bỏ vợ này nhà họ Chu chúng ta không nhận!"


Chu lão đầu lấy phong thư bỏ vợ kia ra, trực tiếp ném vào mặt Lưu đại lang, nói: "Nàng phụng dưỡng ông bà nhà các ngươi đến tận lúc lâm chung, nhà họ Lưu các ngươi còn không có tư cách bỏ nàng."


"Nàng là gà mái không đẻ trứng!" Mẹ Lưu thét to.


Nếu người nói là mẹ Lưu, tiểu Tiền thị liền tiếp lời, "Đánh rắm, sinh con là chuyện mà cô cả tự làm được sao, ai biết có phải là do con trai của bà có vấn đề hay không?"


"Con trai ta mới không có vấn đề......"


"Vậy cô cả nhà ta càng không có, nàng đã đi xem đại phu, đại phu đều nói nàng có thể sinh được, còn con trai bà lại sống chết không muốn đi xem, ai biết có phải là do vấn đề của hắn hay không?"


"Đánh rắm, con trai của ta đã có con rồi!"


"Con ở đâu?"


"Ở......"


"Câm miệng!" Lưu lão nhân quát một tiếng, gân xanh lồi ra, trừng mắt nhìn mẹ Lưu.


Tiểu Tiền thị lại không chịu buông tha mẹ Lưu, cùng ba chị em dâu thay nhau chèn ép bà, "Nói đi, sao lại không nói nữa, con ở trong bụng của ai?"


"Bảo sao mà, cô cả ta làm trâu làm ngựa, chịu thương chịu khó nhiều năm như vậy cũng chưa nghe thấy các ngươi nói muốn bỏ nàng, lúc này lại chẳng rào đón tiếng nào đã bỏ, hóa ra là có con ngoài giá thú."


Chương 115: Bồi thường


Lưu lão nhân tức giận không nhẹ, nhìn về phía Chu lão đầu, "Thông gia, cái này không thể nói lung tung, đại lang luôn luôn thành thật."


Chu lão đầu còn chưa nói gì, Tiền tam cữu đã rú lên: "Thành thật? Rạng sáng đã đưa giấy bỏ vợ cho vợ mình, nhặt mấy bộ quần áo rách rồi đuổi vợ ra ngoài mà gọi là thành thật? Có phải con ngoài giá thú hay không, mười tháng sau sẽ biết, ta cũng không tin, nhà họ Lưu các ngươi có thể bỏ đứa bé kia đi, mười tháng sau, cứ để xem nhà họ Lưu các ngươi có thêm người hay không!"


Mặt Lưu lão nhân đen như đít nồi, tức giận đến nỗi run cả tay.


Người trong nhà biết chuyện nhà mình, vì sao ông lại gấp gáp muốn bỏ Chu Hỉ về như vậy, còn không phải là bụng của Ngô quả phụ đã không thể chờ sao?


Trên dưới nhà họ Lưu đều tức giận vô cùng, chỉ là cậu ba Tiền có tiếng là hỗn láo, mồm mép lanh lợi, hơn nữa còn có Chu nhị lang và Chu tứ lang đứng bên cạnh ầm ĩ, nhà họ Lưu căn bản là không thể cãi được bọn họ.


Lưu lão nhân không nhịn được nhìn về phía người trong tộc của ông, nhưng bọn họ thế mà đều đứng ở phía sau không nói gì, mà mấy người phụ nữ ngoài sân đang bừng bừng hứng thú vây xem kia, cũng không hát đệm cho nhà họ Lưu bọn họ.


Lại nhìn phụ nữ nhà họ Chu mang đến, tất cả đều đang vây quanh mẹ Lưu, từng người lấy lời nói chèn ép bà đến mức xanh cả mặt.


Giờ khắc này, Lưu lão nhân thật sự cảm thấy, nhiều con trai đúng là rất có lợi, cái khác không nói, chỉ mỗi cãi nhau không thôi là có thể nghiền áp đối phương rồi.


Nhà họ Chu và nhà họ Lưu cãi nhau một hồi, Chu lão đầu phân rõ phải trái, cậu ba Tiền và Chu tứ lang phụ trách quấy rối và mắng chửi người, làm cho trên phương diện có lý và không lý đều nghiền áp đối phương, trực tiếp dẫm khí thế của nhà họ Lưu xuống dưới bàn chân, lúc này mới đưa ra yêu cầu của bọn họ.


Thư bỏ vợ chắc chắn bọn họ sẽ không nhận, nhưng để Chu Hỉ lại về nhà họ Lưu thì càng không có khả năng, Chu lão đầu nói, nếu hai đứa trẻ muốn tách ra, vậy chỉ có thể hòa ly!


Hồi môn của Chu Hỉ phải trả về toàn bộ, ngoài ta còn phải đưa cho nhà họ Chu một khoản bồi thường ngang với của hồi môn.


Nhà họ Lưu, nhà họ Lưu đương nhiên là không đồng ý.


Năm đó thời điểm Chu Hỉ gả đến nhà họ Lưu, là lúc hạn hán mới vừa qua đi chưa được hai năm, cuộc sống của mọi người đều không quá tốt, nhưng nhà họ Chu chuẩn bị của hồi môn cho nàng cũng không ít.


Đương nhiên, cái không ít này là so với trong thôn thôi, lúc ấy nhà họ Chu chuẩn bị cho nàng hai hòm gỗ, hai bộ quần áo mới, hai bộ chăn mới, còn có một đôi hoa tai bạc, một cái vòng tay bạc tinh xảo, và một xâu tiền áp đáy hòm.


Bây giờ, ngoại trừ hòm gỗ trông vẫn còn tốt, thì mấy đồ vật hoặc là cũ, hoặc là không còn nữa, dù sao Chu Hỉ cũng không mang được gì về.


Hơn nữa nhà họ Chu muốn bồi thường, bọn họ yêu cầu trả họ bốn bộ quần áo mới, bốn bộ chăn mới và hai đôi hoa tai bạc, hai cái vòng tay bạc và hai xâu tiền, còn phải làm mới hai cái hòm gỗ, mấy thứ này cũng đủ làm sính lễ cho một đứa con trai rồi.


Này là bỏ vợ hay là cưới vợ đây?


Nhà họ Lưu không đồng ý.


Chu lão đầu cũng không nói nhiều lời vô ích, đứng dậy cười lạnh nói: "Không đồng ý? Ông không đồng ý, tông tộc nhà họ Lưu các người cũng không đồng ý?"


Lúc này trưởng thôn theo tới mới ngăn Chu lão đầu lại, nhìn về phía Lưu lão nhân, hỏi: "Ông không đồng ý điểm nào, hay là tất cả các điều đều không đồng ý, cứ nói ra, chúng ta lại thương lượng một chút. Bằng không cứ cãi nhau như vậy, đến năm sau vẫn chưa giải quyết được, xuân đến mọi người còn phải xuống ruộng, mọi người không có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy để tới xử lý việc này cho ông đâu."


Tộc trưởng kiêm trưởng thôn bên nhà họ Lưu lúc này mới đứng ra lên tiếng, "Chu trưởng thôn nói không sai, trong lòng ông nghĩ thế nào thì nói ra, nói ra để mọi người thương nghị."


Trong lòng Lưu lão nhân như lửa đốt, ông biết, chuyện hôm nay nhà họ Lưu không chiếm lợi thế, bởi vậy mới muốn kéo dài qua hôm nay lại nói.


Chu nhị lang rất hiểu bản tính con người, sao có thể không biết ông ta đang nghĩ gì?


Thấy ông ta trầm ngâm định thoái thác, liền đạp cho Lưu đại lang một cái trước mặt mọi người, vén tay áo nói: "Sao hả, do dự à, hôm nay không muốn nói? Vậy hôm nay chúng ta đây vẫn là anh em vợ của hắn, lão tam, lão tứ, ngây ra làm gì, thằng chó này đã đuổi đại tỷ của ta ra ngoài, mọi người cứ đánh hắn một trận xả giận cho đại tỷ trước đi!"


Nói xong, hắn còn nhìn chằm chằm trưởng thôn thôn nhà họ Lưu, hỏi: "Lưu trưởng thôn, mấy anh em vợ xả giận cho đại tỷ, cái này không phạm pháp đúng không?"


Lưu trưởng thôn rất muốn nói là phạm pháp, nhưng chuyện này ở nông thôn thật đúng là không phải chuyện gì đáng bàn.


Nhà ai không có con gái, nhà ai không có tỷ muội?


Ông hàm hồ nói: "Đừng đánh người ra chuyện gì là được."


Chu nhị lang và Chu tứ lang liền xắn tay áo đi về hướng Lưu đại lang, Lưu đại lang có bóng ma tâm lý với bọn họ, sợ tới mức vội vàng đến trốn sau lưng mẹ hắn, kêu lên: "Mẹ, cứu con, cứu con với!"


Mẹ Lưu hét chói tai, "Đây nhà họ Lưu chúng ta, sao các ngươi lại dám, sao lại dám, ông nó, ông nó, ông xem nhà họ Chu bọn họ có quá đáng không, con dâu như vậy sớm nên bỏ......"


"Bà im đi!" Lưu lão nhân oán giận nhìn Chu nhị lang và Chu tứ lang một cái, biết hôm nay không thể không nói, nghĩ nghĩ, ông nhịn đau nói: "Hòa ly thì có thể, nhưng của hồi môn, lúc trước của hồi môn nhà lão đại vẫn do chính chính nàng cầm, nhà của chúng ta không quản lý, chẳng qua mấy năm nay nàng ở nhà chúng ta không có công lao cũng có khổ lao, chúng ta nguyện ý ra tiền làm lại một phần giống vậy cho nàng."


Ý tứ là muốn bồi thường thì không có khả năng.


Chu lão đầu cười lạnh không nói gì, tiểu Tiền thị tiến lên trước một bước nói: "Ông thông gia, ông có biết của hồi môn của cô cả nhà ta không thì ta không biết, nhưng bà thông gia nhất định là biết, hồi ấy nàng mang hai bộ chăn đến, ngoại trừ dùng cho giường của mình, còn có một bộ là bà thông gia ôm đi tự dùng. Ngày nào ông thông gia cũng nằm, chẳng lẽ không biết đấy là của hồi môn của cô cả nhà ta sao?"


Lưu lão nhân thấy hơi xấu hổ.


Tiểu Tiền thị tiếp tục nêu ra từng cái, thứ gì dùng như nào, không có ai rõ ràng hơn Chu Hỉ, dù sao kia cũng là của hồi môn của nàng. Nàng nhớ rành mạch từng thứ một, hai cái hòm gỗ, nàng để trong phòng tân hôn một cái, một cái còn lại cũng bị mẹ Lưu lấy đi, bây giờ đang ở trong phòng của bà ta.


Lúc ấy Chu Hỉ đã nghĩ, dù sao hai cái hòm nàng cũng không dùng được, nàng gả vào nhà người ta thì chính là người một nhà, mẹ chồng đã mở miệng, nàng cũng không thể không cho, chẳng qua tiền và mấy thứ hoa tai, vòng bạc linh tinh đều do chính nàng tự cầm, bất kể mẹ Lưu ám chỉ thế nào, nàng cũng không đưa.


Nhưng mấy thứ này, cuối cùng vẫn dùng hết cả.


Phần lớn là Chu Hỉ dùng để khám bệnh cho mình, còn có một phần là trong lúc nhà họ Lưu khó khăn, Lưu đại lang và Chu Hỉ thương lượng, Chu Hỉ lấy ra đưa cho nhà dùng khẩn cấp.


Chẳng qua lúc này, tiểu Tiền cũng chẳng quan tâm tiền có phải là dùng trên người cô cả hay không, dù sao lúc ấy cô cả cũng là con dâu nhà họ Lưu, có dùng thì cũng nên dùng tiền nhà họ Lưu, kể cả có là cho cô cả xem bệnh, thì cũng nên là nhà họ Lưu ra tiền.


Cho nên nàng cho rằng, số tiền này cũng là nhà họ Lưu mượn, đến cuối cùng đều thành nhà họ Lưu mượn của hồi môn của con dâu.


Trên dưới nhà họ Lưu tức giận không nhẹ, cảm thấy nhà họ Chu quá được một tấc lại tiến một thước, không phân phải trái chút nào.


Hai bên cãi nhau từ buổi sáng đến buổi chiều, nhà họ Chu ép sát từng bước, Lưu lão nhân miễn cưỡng bảo vệ điểm mấu chốt, không dám lui quá nhiều về phía sau.


Thật sự là, nhà bọn họ ngoại trừ lão đại, còn có lão nhị cũng chưa thành thân kia, cũng không thể vì để bỏ vợ cho lão đại, mà lấy ra tiền cưới vợ, sau này hắn cũng phải cưới tiếp nữa.


Cậu ba Tiền không kiên nhẫn kêu lên: "Nhà họ Lưu các ngươi không đồng ý cũng được, thư bỏ vợ chúng ta không nhận, thư hòa ly các ngươi tạm thời cũng đừng có nghĩ, kéo dài thêm ba năm năm năm, nha đầu nhà chúng ta cũng không vội gả, ta trái lại muốn xem đứa con hoang của nhà họ Lưu các ngươi có phải cũng có thể nằm trong bụng mẹ ba năm năm năm mới ra không!"


Chương 116: Nghị định


Ngụm khí trong ngực Lưu lão nhân liền xẹp xuống, ông ta nhìn về phía Chu lão đầu ngồi đối diện không nói câu nào, liền biết ông cũng có ý tứ này.


Dẫu sao hai nhà cũng làm thông gia tám năm, ông ta cũng hiểu đại khái về tính nết của Chu lão đầu, biết chỉ trả của hồi môn mà không bồi thường một văn tiền nào là điều không thể.


Nhưng trả thêm một phần bằng với của hồi môn là không có khả năng, quá nhiều, nếu bọn họ bồi thường ngần này, thì chẳng khác nào phải ra ba phần sính lễ trên người lão đại.


Chu lão đầu cũng không phải người không biết việc đời, chính ông cũng không cho rằng nhà họ Lưu có thể bồi thường một phần giống hệt của hồi môn cho bọn họ. Cuối cùng, sau khi thương lượng, nhà họ Lưu trả lại toàn bộ của hồi môn trước kia Chu Hỉ mang đến đây lại cho nàng, chăn và quần áo đều phải làm mới, ngoài ra, bọn họ còn phải đưa cho Chu Hỉ một cái vòng bạc và một xâu tiền, coi như bồi thường cho nàng.


Đương nhiên, mấy thứ này nhà họ Lưu trong nhất thời cũng không lấy ra được, cho nên tạm thời không làm thư hòa ly, Chu lão đầu nói: "Những việc này phải làm xong trước năm mới, nhà họ Chu chúng ta không có nhiều thời gian rảnh rỗi chờ các người đâu, cho các người ba ngày chuẩn bị xong mọi thứ, đường may của quần áo và chăn phải chặt, ba ngày sau chúng ta mời lí trưởng đến làm thư hòa ly."


Thư bỏ vợ không phải cứ cho là có hiệu lực, thư hòa ly cũng không phải cứ ký là được pháp luật công nhận, mà cần phải đến nha môn ghi tên vào sổ.


Chẳng qua loại chuyện này không liên quan đến bọn họ, bởi vì mấy chuyện như này đều là trực tiếp thông báo với lí trưởng, rồi lí trưởng sẽ tự báo lên trên.


Nha môn nghỉ ăn tết, nhưng lí trưởng lại không có ngày nghỉ.


Một dặm trăm hộ, lí trưởng của thôn Thất Lí và thôn nhà họ Lưu cũng không phải cùng một người, đến lúc đó phải mời hai lí trưởng cùng đến làm chứng.


Ở dưới sự chứng kiến của hai tộc, Chu lão đầu và Lưu lão nhân đã định xong việc bồi thường, hai người trưởng thôn cũng coi như nhân chứng, chỉ cần hai nhà còn muốn sống tiếp trong thôn, thì chuyện đã định ra sẽ không thể đổi ý.


Lúc này người nhà họ Chu mới hừ lạnh rời đi, lúc rời đi, tiểu Tiền thị mang theo hai chị em dâu xông vào phòng Lưu đại lang, lấy hết toàn bộ những thứ thuộc về Chu Hỉ mang về, lại vào trong phòng mẹ Lưu bê cái hòm gỗ kia ra, trực tiếp mang đi.


Sắc mặt người nhà họ Lưu rất khó nhìn.


Chuyện này xem như đã định, đối với nhà họ Lưu mà nói, đến đây coi như giải quyết xong, nhưng đối với nhà họ Chu, đây lại mới chỉ là bắt đầu.


Lúc về đến nhà, Chu lão đầu liền nói với Tiền thị: "Buổi tối tôi đi phòng bọn lão tứ nằm, bà hỏi Hỉ thử xem, tái giá, nàng muốn tìm dạng người gì? Đồ nhà họ Lưu bồi thường, chúng ta cho nàng mang đi hết."


Tiền thị thở dài, "Nàng không muốn gả chồng."


"Không gả thì nàng ở chỗ nào?" Chu lão đầu nói: "Rồi đến lúc già thì phải làm sao, chẳng lẽ cứ dựa mãi vào các huynh đệ?"


Tiền thị không nói gì, hôm nay bà khuyên cả một buổi trưa, tuy rằng Chu Hỉ không nói chuyện, nhưng bà có thể cảm nhận được thái độ của nàng, quan trọng nhất là, bà sợ cứ ép gấp quá thì làm con nó luẩn quẩn trong lòng, cho nên Tiền thị cũng không dám nói quá nhiều.


Mãn Bảo đang ngồi trên giường đếm tiền, tiền này là tiền ngày hôm qua bọn Chu ngũ lang vào huyện thành bán kẹo mang về, Mãn Bảo được chia không ít.


Tuy rằng ngày hôm qua đã đếm qua, nhưng hôm nay bé lại đếm một lần, nghe thấy âm thanh nói chuyện của cha mẹ ngày càng cao, như thể sắp cãi nhau, bé liền để hết tiền đồng vào túi trên bụng áo, tụt xuống giường chạy sang, "Cha, mẹ, hai người đừng cãi nhau nữa, nhìn xem, con có tiền."


Hai vợ chồng nhìn về phía Mãn Bảo.


Mãn Bảo kéo túi áo ra, để cho bọn họ xem tiền ở bên trong, nói: "Cha, người đi tìm trưởng thôn phê duyệt cho đại tỷ một mảnh đất để làm phòng ở đi, ở ngay bên cạnh nhà ta là được, tiên sinh nói, đại tỷ không có chồng, cũng không có con, có thể lập nữ hộ."


Chu lão đầu liền ưu thương thở dài nói: "Con nhóc nhà con nghĩ đơn giản quá, nếu tỷ con không gả chồng, thì sau này sống kiểu gì đây?"


"Con cũng không gả chồng nha."


Lão Chu và Tiền thị:......


Mãn Bảo đã hỏi Khoa Khoa rồi, Khoa Khoa nói, con người trong tương lai, có rất nhiều cô gái đều không gả chồng, nhưng các nàng vẫn sống rất ổn.


Vì sao lại thế?


Bởi vì các nàng có tiền!


Mãn Bảo cẩn thận nghĩ ngợi, còn liệt kê thử lên giấy, phát hiện Khoa Khoa nói vô cùng đúng, hết thảy nguyên nhân đều do tiền.


Nếu đại tỷ có tiền, cha mẹ còn gấp gáp bắt nàng phải gả chồng như vậy sao?


Bé nói: "Mẹ, con đã nghĩ xong cho đại tỷ rồi, xây cái phòng ở cho đại tỷ, lại bảo các ca ca khai hoang cho đại tỷ trồng trọt, đại tỷ lợi hại như vậy, nhất định có thể sống tốt."


Chu lão đầu nói: "Bây giờ nàng còn trẻ, đúng là tay chân còn linh hoạt, vậy đến lúc già rồi thì làm sao đây?"


Chu lão đầu nói: "Đến lúc ấy nàng còn đi không nổi, không làm được việc, thì ăn cái gì, uống cái gì?"


"Nếu đại tỷ có tiền, thì có thể thuê người mà, ví dụ như Đại Đầu ấy, chỉ cần cho hắn tiền, hắn sẽ chăm sóc đại tỷ thật tốt."


"Theo lời con nói, cứ như thể kiếm tiền dễ dàng như nhặt cục đá vậy, tiền mà dễ kiếm như vậy sao?"


Mãn Bảo nói: "Nhưng cũng chẳng phải vô cùng khó mà."


"Được rồi, được rồi," Tiền thị nói: "Ông tranh với Mãn Bảo làm gì, nàng mới vừa về nhà, cho dù có gả thì cũng phải đợi đến sang năm lại nói, cũng không thể tùy tiện tìm một người rồi gả nàng đi, phải tìm kiếm thật cẩn thận, chờ một hai năm rồi lại nói."


Chu lão đầu liền thở phì phò hỏi, "Vậy ở trong nhà kiểu gì?"


Đây thật đúng là một vấn đề lớn, cũng là vấn đề quan trong nhất, trong nhà không còn chỗ ở.


Lúc xây mấy phòng này, Chu Hỉ đã xuất giá được mấy năm, cho nên căn bản không suy xét đến nàng.


Hơn nữa lúc ấy nhà họ Chu cũng không phải rất có tiền, không thấy đến cả tứ lang ngũ lang lục lang còn đều phải ở chung một phòng đấy sao?


Tiền thị sầu lo nhìn sân bên ngoài một cái, nói: "Dựng một cái lều tranh bên cạnh phòng chứa củi đi, để bọn lão tứ dọn đến chỗ đó ở, chuẩn bị thêm cho bọn hắn hai bộ chăn, chờ đến khi vào xuân sẽ không còn lạnh như này nữa."


Lúc này Chu lão đầu mới không nói nữa.


Nhà họ Chu mời các thôn dân đến hỗ trợ ăn một bữa cơm, sau đó tiễn bọn họ đi, chỉ còn ba bác cậu nhà họ Tiền không đi.


Bác cả Tiền nói: "Ba ngày sau chúng ta lại cùng các ngươi đến thôn nhà họ Lưu một chuyến, nếu người đã về rồi, thì các ngươi cũng đừng mắng nàng, nàng còn trẻ, dáng vẻ cũng chẳng kém, không lo không gả được."


Chỉ là có thể không được mối tốt, dù sao ở nông thôn có rất nhiều lưu manh, hai đùi cóc không dễ tìm, chứ hai đùi lưu manh thì có thấy ở khắp nơi.


Cậu ba Tiền nói: "Còn gả cái gì, Hỉ cũng đâu thể sinh con, gả ra ngoài cũng là làm trâu làm ngựa, còn không bằng ở nhà giúp đỡ ấy. Không được thì đi ra ngoài tìm việc, ta biết, bên ngoài còn một ít nhà giàu có đối đãi người hầu không tệ lắm, làm tốt còn cho tiền dưỡng lão đấy."


Tiền thị tức không nhẹ, trừng mắt nhìn hắn nói: "Ngươi câm miệng cho ta."


Xưa nay cậu ba Tiền sợ vị tỷ tỷ này nhất, cúi đầu không dám nói nữa.


Bác hai Tiền cũng liếc ngang hắn một cái, nói: "Chờ cầm được tiền của nhà họ Lưu, thì vẫn nên mang nàng vào huyện thành xem thử đi, ta thấy ngoại trừ sắc mặt nàng có chút không tốt, thì cũng không có tật xấu gì lớn, cứ thử trị dần biết đâu có thể trị khỏi."


Có thể chữa khỏi bệnh, sinh con được là tốt nhất.


Bác cả Tiền cũng gật đầu, "Đến Tế Thế Đường, nếu tiền không đủ, thì trong nhà góp một ít cho các ngươi."


Nhắc đến góp tiền, bác cả Tiền liền nhớ ra, nhìn về phía Chu tứ lang, nghiêm mặt hỏi, "Tứ lang, bây giờ ngươi còn đánh bạc không?"


Chu tứ lang đánh cái giật mình, không biết vì sao đề tài lại rẽ sang người hắn, hắn cúi đầu, có chút nơm nớp lo sợ lắc đầu, "Không, không đánh bạc ạ."


Đời này bác cả Tiền hận nhất là dân cờ bạc, nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng, nói: "Nếu ngươi còn đánh bạc, thì ta mặc kệ cha mẹ huynh đệ ngươi làm thế nào, riêng ta là ta sẽ bảo anh họ ngươi đánh gãy chân của ngươi trước."