*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lam Nguyệt cảnh giác lùi lại, lúc này nàng mới để ý, trong không khí nhàn nhạt mùi máu tươi, đôi mắt nàng dừng lại trong một góc hang động, nơi đó ánh sáng không chiếu đến, nàng chỉ mơ hồ nhìn thấy bóng người, nhưng nàng có thể rõ ràng, là một nam nhân.


Hắn đứng ở đó, cả người tựa vào vách đá, tựa hồ cũng đang nhìn chằm chằm nàng.


Lam Nguyệt da đầu tê dại, có một loại cảm giác là con mồi bị nhìn trúng, bất kỳ lúc nào cũng có thể mất mạng.


Lam Nguyệt cũng không dám vọng động, cũng không dám dùng lam đồng nhìn hắn, người này quá cường, nàng không dám đại ý.


"Các hạ, ta chỉ lầm sấn, tuyệt không có địch ý."


Thấy hắn vẫn cứ nhìn chằm chằm, Lam Nguyệt không nhịn được mở miệng giải thích, nàng mặt dù không sợ hắn nhìn chằm chằm, nhưng bị ánh mắt lạnh lẽo như vậy theo dõi, cũng tuyệt đối không dễ chịu.


Nam tử tựa hồ phát hiện nàng cũng không có uy hiếp, hắn thu hồi ánh mắt, chậm rãi ngồi xuống tản đá.


Quanh thân hắn có kim sắc linh quang vờn quanh, tựa hồ tại chữa thương.


Nam tử này đúng là Huyền Tịch.


Hắn bị Tuyết Phong Trần đeo bám mãi không thoát được, cũng chỉ có thể cùng hắn đánh. Hắn vừa mở ra cánh cửa thời không đến đại lục này, lúc vượt qua không gian hỗn độn, hắn tật cũ đột nhiên tái phát, ở trong đó bị thương nặng, hắn tật cũ là tuyệt đối bí mật, trừ hắn cùng thân tính tuyệt đối không có ngoại nhân biết được, vì vậy hắn lấy lí do bế quan phải ở Thần điện dưỡng thương gần ba tháng, hai tháng trước, Tịnh hồn liên lại có dị động, hắn thương thế mặc dù vẫn chưa khỏi, phải mạnh mẽ bẻ gãy chữa thương, đến Đông Nhạc điều tra. Không ngờ lại gặp phải Tuyết Phong Trần. Tên này là người của đại lục này, chỉ là hắn sớm đã rời đi, không biết trừu cái gì điên, lần này đột nhiên lại theo hắn trở lại.


Đến nơi này, tu vi của hắn vốn đã bị áp chế, không đủ hai thành lúc bình thường, mà Tuyết Phong Trần mặc dù cũng bị áp chế tu vi, nhưng hắn xuất từ đại lục này ra, ra tay hoàn toàn không cần bị Thiên đạo quản chế, cũng không bị thương, mới cùng hắn đánh ngang tay.


Không thể nói tên kia thiên phú thực không tồi, hắn cũng chỉ dùng một trăm năm đã có thực lực đó, càng xây dựng một thế lực không nhỏ, ở đại lục kia cũng xem như có thành tựu. Cho hắn thêm một ngàn năm, hẳn là có thể xếp vào Cửu Thiên Sử Lục đứng đầu cường giả.


Lần này mạnh mẽ vận khởi linh lực lại làm tật cũ trong người hắn phát tác, bất đắc dĩ xé rách không gian, trốn đến chỗ này.


Tên kia cũng bị hắn đánh trọng thương, hẳn là thời gian ngắn sẽ không lại đến.


Hắn vừa nhập định, lại cảm nhận khí tức xa lạ đột nhiên xuất hiện, hắn theo bản năng liền công kích đối phương, nhưng một kích này cũng chỉ có thể dùng một lần, lại không ngờ đối phương thế nhưng tránh được. Hắn nhìn lại, lại là một thiếu niên không đến 13 tuổi, thấy 'hắn' đối với hắn tựa hồ cũng có kiên kỵ, lại nghe đối phương giải thích, hắn hiện tại chỉ có thể tạm thời bỏ qua, bất quá cũng chừa lại một chút tinh thần lực lưu ý 'hắn'. Sau đó nhập định chữa thương, chỉ cần khôi phục một thành công lực, hắn liền có thể rời đi.


Lam Nguyệt lúc này mới nhìn lại Phượng Linh Giới, nơi đó làm gì còn vòng tay nào, chỉ có một cái màu lam phượng hoàng đồ án, quấn quanh cổ tay nàng, thỉnh thoảng loé lên quang mang, sinh động như thật.


Đây là do hoàng thành khế ước sao ?


Lam Nguyệt bỏ qua, lúc này mới tìm chỗ ngồi xuống, tò mò nhìn Huyền Tịch.


Hoàng sắc ? Hẳn là kim linh lực đi ? Nhưng lại có chút không giống linh lực, chẳng lẽ là tu luyện đến tu vi nhất định, linh khí sẽ khắc biệt ?


Đôi mắt chậm rãi sáng lên, Lam Nguyệt âm thầm vận dụng lam đồng.
Nam nhân này khí tức bất ổn, linh lực vận động cũng rối loạn, cơ thể tựa hồ còn một lực lượng nào đó quấy rối hắn chữa trị, là người bình thường sớm đã nổ tung mà chết, nam nhân này vẫn còn sống, đúng là kỳ tích.


Nhưng hắn lúc này tuyệt đối không thể lại dùng linh lực, nếu không chính là chê bản thân sống quá lâu.


Có nam nhân này ở đây, Lam Nguyệt cũng không dám tùy tiện chuyển động. Nàng chỉ có thể ngồi đó tu luyện.


Chi nha !


Tiểu thú từ tay áo nàng chuôi ra, kêu một tiếng, ánh mắt ngấn lệ nhìn nàng.


Nó đói, chủ nhân ta đói a !!


Lam Nguyệt mở mắt, nhìn bộ dạng của nó, Lam Nguyệt tâm không khỏi mềm nhũng, đem nó ôm lại.


"Ngoan ngoãn, ra khỏi đây lại cho ngươi ăn no."


Chi chít !


Tiểu thú bất mãn kêu một tiếng, ủy khuất củng củng tay nàng.


Lam Nguyệt khó được lộ ra chút tươi cười, chợt nhớ đến, nàng giống như cũng chưa cho nó cái tên đi ? Cũng không thể cứ gọi nó vật nhỏ.


"Ngươi muốn tên gì ? Ta cho ngươi lấy như thế nào ?"


Chi chi nha !


Tiểu thú vui vẻ, nó cũng muốn có tên đâu !


"Hhm...tiểu Bạch ? Bắp cải ? Chi Chi ? Củ Cải ? Tiểu Mao ? Bong bóng ? Ngươi thích cái nào ?"


Tiểu thú nghe Lam Nguyệt liệt kê một loạt tên sau, toàn bộ hứng thú đều ném !


Không tốt a ! Một chút cũng không tốt ! Một chút khí phách cũng không có ! Nó mới không lấy cái tên không cốt khí như vậy !


Huyền Tịch bên kia trị thương nghe Lam Nguyệt kể ra một loạt tên, mi mắt hơi run rẩy, nhịn không được mở mắt lại nhìn nàng mấy cái.


"Không tồi, ngươi thích cái nào ? Chọn đi ? Tiểu Chi ? Hay là Tiểu Mao đi, ta thấy cái tên này hay a ! Quyết định vậy đi ! Sau này gọi ngươi tiểu Mao ! Tiểu Mao"


Huyền Tịch cảm thấy có chút buồn cười, trong đầu mơ hồ xẹt qua một thanh âm, ngữ khí của nữ nhân này lại khiến hắn cảm thấy quen thuộc, dường như đã từng nghe qua, nhưng lại không thể nhớ nổi.


Hắn nhíu mày, có chút buồn bực. Hắn có một đoạn kí ức bị mất, mà những người khác tựa hồ cũng không biết đoạn kí ức kia là cái gì.


Tiểu Mao tâm đều nhảy dựng lên, nó không thích a ! Cái gì tiểu Mao a ! Một chút cũng không hợp uy phong của nó !


Thấy nó nhảy tới nhảy lui, mệt Lam Nguyệt còn tưởng nó yêu thích, cười nói:


"Không cần hưng phấn như vậy, ta biết ngươi rất thích !"


Tiểu Mao khổ bức, nàng một chút cũng không hiểu nó nói gì a !! Nó chỗ nào thích ! Không có ! Nó một chút cũng không thích !


Tiểu Mao đột nhiên cơ trí, nó há mồm, một ngụm cắn vào tay Lam Nguyệt.


Lam Nguyệt không có phòng bị, bị cắn một cái giật mình, kêu lên một tiếng, chưa kịp lên tiếng, vòng tròn khế ước liền đem hai người bao phủ.


Huyền Tịch mở mắt nhìn lại, đáy mắt chợt loé qua kinh ngạc.


Thú tộc lại cùng nhân loại chủ động khế ước ?


Mãi đến khi ánh sáng tiêu tán, Lam Nguyệt vẫn còn một mặt mộng bức.


"Ngươi..."


Chi chít ! Chi Nha nhà !


Tiểu Mao hưng phấn kêu lên, Lam Nguyệt lại mạt danh hiểu ý nó nói.


Nó nói, tên nàng đặt quá xấu, nó muốn tên khác.


Lam Nguyệt đen mặt, chê nàng đặt tên xấu ? Tốt a !
Lam Nguyệt đem nó xách lên trước mặt, cười lạnh:


"Tiểu Mao, ta vẫn thấy rất hợp với ngươi a, nếu còn phản kháng, không cho ngươi ăn cơm !"


Lam Nguyệt trừng trừng nó, đem nó ném trở lại.


Tiểu Mao uể oải nằm trên đá, Tiểu Mao liền Tiểu Mao, một cái tên mà thôi, ăn no so cốt khí nhiều tốt !


Mà lúc này, Lam Nguyệt chỉ cảm thấy linh lực trong cơ thể tăng trưởng nhanh chóng, nàng cả kinh vội xếp bằng nhập định, đem linh lực trong cơ thể vận chuyển một lần lại một lần.


Vài canh giờ sau.


Thất thải quang mang lấy Lam Nguyệt làm trung tâm bao phủ, nàng linh lực vận chuyển càng nhanh, thất thải quang mang hợp lại, quy về vô sắc, ẩn vào cơ thể nàng.


Nàng không phát hiện, Huyền Tịch bên kia đang nhìn nàng chằm chằm, trên tay hắn nhiều một đoá thất thải liên hoa, liên hoa toả ra thất thải quang mang, diễm lệ tươi đẹp, linh khí bức người.


Ầm !


Quang hoàng hiện lên, Lam Nguyệt thành công tấn cấp Thực Hoá Cảnh.


Nàng hai lần tấn cấp liên tục, hiện tại đã là Thực Hoá Cảnh trung kì.


Từ lúc tu luyện Cửu Thiên Quyết, Lam Nguyệt phát hiện nàng có thể đem toàn bộ bảy loại linh khí đồng thời hấp thu, sau đó cùng chuyển hoá thành lực lượng của cơ thể. Phát hiện này khiến nàng rất vui mừng, có thể đem cảnh giới đều cao toàn bộ, tốc độ tu luyện nâng cao !


Lam Nguyệt không nghĩ, tiểu Mao đem nàng khế ước, lại khiến nàng tấn cấp.


Nàng mở mắt nháy mắt, Huyền Tịch cũng đem Tịnh hồn liên thu hồi, hắn rũ mắt, không rõ tâm tình.




______