*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Làm sao ?"


Lam Nguyệt hỏi lại, phản ứng này, cứ như là biết nàng ?


Nhưng, sao có thể !?


"A, không có, chẳng là ta từng nghe nương tử nhà ta nhắc đến một người có tên giống như vậy. Chẳng qua hẳn không phải là ngươi."


"Vậy sao."


Lam Nguyệt không khỏi suy nghĩ, là trùng hợp sao ?


"Được rồi, chúng ta phải đi đến bí cảnh, Đế Quân, Dạ Ảnh, các ngươi đi không ?"


Tuyết Phong Trần cũng không nói nhiều về chuyện đó, liền quay sang chuyện khác.


"Đi, sao lại không ?"


Lam Nguyệt chỉ chờ có câu này của hắn, sao không thể từ chối được ?


Phượng Lam Uyển: "....."


Chúng đệ tử: "...."


Công tử, người có thể đừng kéo thêm đối thủ không ?


Chúng ta còn phải cướp truyền thừa, được không ?


Tuyết Phong Trần lên tiếng, đám đệ tử nào dám phản bác. Đoàn người cứ vậy xuất phát.


Bí cảnh này không nhỏ, khoảng cách từ đây đến trung tâm không ngắn, đoàn người cũng đi gần hai ngày mới đến.


May mắn đây đều là người tu luyện, tốc độ cùng thể lực đều không phải người thường có thể so sánh.


Thời gian này cũng không thấy ma thú nào công kích, cũng không biết lí do.


Chẳng lẽ do Huyền Tịch ?


Người này mạnh như vậy, bí cảnh này lại áp chế thực lực xuống Động Thiên Cảnh, ma thú cấp cao, linh thú chỉ cần không chọc đến, nó tuyệt đối sẽ không tùy ý xuất hiện.


Bên ngoài chỉ là ma thú cấp bậc không quá cao, cũng không quá khó đối phó.


Từ từ ...


Không phải đã nói bí cảnh áp chế tu vi sao ? Hắn hôm trước diệt một con Hung thú ! Là Hung thú a !


Đừng nói Động Thiên Cảnh, xem chừng lão già Vu Nhạc cùng vị Tôn trưởng lão kia thời kỳ đại thịnh hợp lại đều chưa chắc đã đánh bại được nó.


Hắn, rốt cuộc có thân phận gì ? Lại có thể không bị quy tắc bí cảnh áp chế ?


Lam Nguyệt âm thầm quyết định một khi rời khỏi bí cảnh, nàng tuyệt đối không cùng hắn có bất kỳ liên hệ nào !


Thực lực cùng địa vị, nàng đều không có, so với tất cả bọn họ, nàng không khác gì một con kiến.


Đứng càng cao, thị phi càng nhiều. Với thực lực của nàng, một khi dây vào, tuyệt đối phiền phức.


Nàng mặc dù không sợ phiền phức, nhưng cũng tuyệt đối không háo thắng kiêu ngạo. Nàng tự biết năng lực bản thân đến đâu.


Lần này ra ngoài, nàng phát hiện dị thế này không hề nhỏ bé. Đông Nhạc quốc, chẳng quả chỉ là một tiểu quốc trong một tiểu lục địa mà thôi.


Nàng hiện tại, đến Tướng phủ còn chưa thể đối đầu, huống hồ so với bọn họ.


Xem ra, nàng lần này trở về, cũng nên xây dựng thế lực của bản thân, địa vị hay thực lực, không thể thiếu một cái.


"Đến rồi."


Thanh âm Phượng Lam Uyển vang lên, kéo Lam Nguyệt khỏi dòng suy nghĩ. Nàng ngẩng đầu, thấy phía trước xuất hiện một cánh cổng rất lớn.


Hai bên cổng đúc hai bức tượng, một long, một phượng, sống động như thật.


Trên cửa có một đồ án, là một con linh thú, có chút giống với phượng hoàng. Đây giống như đồ án tượng trưng cho gia tộc hay thế lực nào đó. Lam Nguyệt cảm thấy biểu tượng này có chút quen mắt, dường như nàng đã từng nhìn thấy qua.


Lam Nguyệt lắc lắc đầu, nhưng điều đó sao có thể ?


"Ẩn tộc thế gia."


Giọng nói Huyền Tịch vang lên, Lam Nguyệt đứng cách Huyền Tịch không xa, thính lực của nàng cũng rất tốt, giọng nói của hắn mặc dù không lớn, nhưng nàng vẫn nghe được.


"Ẩn tộc ?"


Nàng cũng có chút tò mò, bèn hỏi lại.


Hắn không nhìn nàng, chỉ trầm tư một chút, sau đó nhàn nhạt nói:


"Ẩn tộc thế gia là một gia tộc rất thần bí, cũng ít xuất hiện trước mặt thế nhân. Đừng nói toàn bộ người ở đây, dù là chỗ ta cũng ít người biết về Ẩn tộc."


"Bản quân cũng không quá rõ, chỉ biết gia tộc này tinh thông linh trận, cơ quan trận pháp tinh diệu vô cùng."


"Linh trận, cơ quan trận pháp sao ?"


Mắt Lam Nguyệt sáng lên, quả thực tràn ngập dụ hoặc.


"Ừ, truyền thừa này, ít nhiều liên quan đến linh trận hoặc cơ quan trận, ngươi có chút thiên phú về mảnh này, có thể thử sức."


"Được."


Lam Nguyệt gật đầu, quả thực nàng có ý định đánh chủ ý lên nó. Lúc này, Lam Nguyệt đột nhiên phản ứng lại, nàng kinh ngạc nhìn Huyền Tịch.


Có lẽ ánh mắt nàng quá mức trần trụi, Huyền Tịch quay lại nhìn nàng, nhàn nhạt hỏi:


"Sao vậy ?"


Lam Nguyệt vội lắc đầu, nàng nói:


"Không có, chỉ là không nghĩ ngươi sẽ nói nhiều như vậy."


Huyền Tịch dời ánh mắt, lạnh nhạt nói:


"Bản quân chỉ là nói lời cần thiết, không nói lời thừa thải. Bản quân cũng không phải tích tự như kim."


Lam Nguyệt: "......" tốt lắm, ta thấy ngươi vốn là tích tự như kim ! Từ lúc gặp ngươi, đây là lần đầu ngươi nói nhiều hơn hai câu !


Phượng Lam Uyển đứng bên cạnh Tuyết Phong Trần, nhẹ nhàng ôn nhu hỏi:


"Công tử, truyền thừa chúng ta nhất định phải lấy, không thể để bọn họ giành được."


Tuyết Phong Trần liếc nhìn nàng một cái, nụ cười phản phất tựa gió xuân:


"Truyền thừa có đạt được hay không, chỉ có thể xem năng lực của các ngươi. Người tranh truyền thừa nhiều hay ít, có liên quan sao ?"


Phượng Lam Uyển nhìn gương mặt tuấn mỹ của hắn liền đỏ mặt, nàng cúi đầu, ôn nhu nói:


"Công tử dạy phải."


"Một đám ngu xuẩn, đừng nói là truyền thừa, đến đi vào bên trong cũng khó."


Hắn nói xong, sau đó xoay người bước đến chỗ Lam Nguyệt cùng Huyền Tịch.


Phượng Lam Uyển còn định nói gì đó, cuối cùng cũng vẫn lựa chọn ở lại cùng các đệ tử.


Nàng là dẫn đội, không thể rời khỏi đội hình.


"Mở rồi, bí cảnh mở rồi !"


"Mau, mau lên ! Truyền thừa thuộc về chúng ta."


"Mau lên ! Hahaha, truyền thừa là của chúng ta."


"..."


Cánh cửa vừa mở ra, vô số tu sĩ dẫm đạp lên nhau chạy vào.


Tuyết Phong Trần nhìn đám người trước mắt, chỉ cười lắc đầu. Lại nhìn sang bên cạnh, thấy Lam Nguyệt vẫn đứng yên bất động, không khỏi tò mò:


"Ngươi sao vẫn còn ở đây ? Không sợ người khác dành mất sao ?"


Lam Nguyệt nhìn hắn, nhàn nhạt nói:


"Đám đồ tôn của ngươi cũng chưa đi, âo ngươi không hỏi bọn họ ?"


Tuyết Phong Trần: "...."


Lại chê hắn già !!!


Ngươi nhìn nam nhân bên cạnh ngươi, ta so với hắn chính là gặp tổ tông ! Còn chê hắn già !? Hừ.


Tuyết Phong Trần ngậm miệng không nói nữa, chỉ có thể bên cạnh quan sát. Không riêng đám người Lam Nguyệt, hai đại tông môn khác đều không tham gia.


Đại đa số tán tu đều xông vào, cũng chỉ một ít là bên ngoài chờ đợi.


Đám người xông vào không quá một khắc, đều ầm ầm từ bên trong muốn tràn ra.


"Cứu ta ! Cứu ta với !"


"Aaaaa... ta chưa muón chết, cứu..."


"..."


Vô số tiếng thét thảm thương truyền ra.


Lam Nguyệt cau mày, Ải thứ nhất đã lợi hại như vậy ? Cũng không biết là cái gì.
Xem ra nàng cũng nên hành động rồi.


Lam Nguyệt vừa muốn đi đã bị Huyền Tịch ngăn cản.


"Đại Thần ?"


Huyền Tịch thu hồi bàn tay chắn trước mặt Lam Nguyệt, lạnh nhạt nói:


"Là Dơi Hấp Huyết."


Sắc mặt Lam Nguyệt đại biến, cửa thứ nhất lại là Dơi hút máu ! Loài dơi này mặc dù chỉ là ma thú cấp năm, nhưng lại sống theo bầy đàn, đối phó một con thì dễ, nhưng cả đàn...


Truyền thừa này, xem ra muốn lấy cũng không dễ dàng !