Mùa đông này, Kì Húc bị thương đầu gối và cổ tay, xin nghỉ phép rồi thì một mực chôn thân trong nhà trọ của Hải Thiên Du, chính xác là chôn thây trong chăn nhà anh.

Hải Thiên Du nấu cơm xong quay lại đã thấy Kì Húc ngồi trên giường đọc sách nghiêm túc. Anh đến lại gần, hóa ra là một quyển manga.

Hải Thiên Du, “…” Ai đã nói là sẽ học hành chăm chỉ ấy nhỉ?

Hải Thiên Du vươn tay cầm lấy quyển truyện. Kì Húc đờ mặt ra ngơ một lúc, sau mới nhổm lên giơ móng đòi lại, “Anh Thiên Du, chút xíu nữa là đọc xong rồi, trả lại em đi!”

“Có người nói là muốn học thật giỏi cơ mà, anh xem xem là học cái gì.” Hải Thiên Du lập tức mở cuốn truyện ra, “Em thích anh?”

Trên đó là hình một cô nữ sinh đang mân mê tà áo, mặt ngượng ngùng vừa mong đợi mà thổ lộ với một cậu nam sinh. Ba chữ “Em thích anh” to đùng đã chiếm lấy một phần tư trang giấy.

—— Nếu anh cũng tỏ tình như thế này, chắc bọn anh cũng sẽ không được như vậy đâu nhỉ.

Tay chợt nặng xuống, Kì Húc giật lại cuốn manga, “bộp” một phát nhét lại vào chăn. Hải Thiên Du bất lực nhìn cậu, than thở, “Nhét vào chăn làm gì, không sợ hỏng truyện hả?”

Kì Húc không đáp, lại mò trong ổ ra một quyển sách giáo khoa đặt lên bàn, mở ra. Cậu chàng lúng túng, “Có cơm ăn chưa ạ?”

Hải Thiên Du, “…” Những sách này ở đâu ra đây?

Dưới sự chăm sóc hết lòng của anh, Kì Húc rất chóng khỏe, sau khi trở thành một con sâu lười chỉ biết ăn, cậu bắt đầu có ý định đi. Hải Thiên Du có thể nuôi cậu, nhưng ăn chùa mãi thì cũng không hay, hơn nữa cậu đã hai mươi ba rồi đấy, đàn ông con trai thì phải biết tự lo cho mình chứ. Vì vậy Kì Húc nhịn đau mà kết thúc chuỗi ngày hưởng thụ này.

Hải Thiên Du đưa mắt lạnh nhạt nhìn cậu ta, khiến da đầu Kì Húc cứ run lên.

“Chỉ là em về kí túc xá thôi mà, cũng có phải tàn phế đâu, có chuyện gì xảy ra được cơ chứ?” Kì Húc nhỏ giọng nói. Nhưng không hiểu sao Hải Thiên Du như bị cái gì đó kích thích, không hề nói lời nào. Kì Húc tiếp tục, “Cảm ơn mấy ngày này anh đã chăm sóc em. Em chóng khỏi thế này hoàn toàn là do anh Thiên Du… cùng đồ ăn của anh nữa.”

“Không phải em thích ăn cơm anh nấu lắm sao?” Hải Thiên Du hỏi, giọng rất chắc chắn.

Kì Húc gật đầu. Đương nhiên là thích rồi, ăn mấy năm liền, muốn bỏ cũng chẳng được.

“Vậy thì cứ ở lại mà ăn.” Giọng Hải Thiên Du đã mềm đi rất nhiều.

Kì Húc khó khăn lắc đầu, “Cứ ăn của anh mãi thì không ổn lắm, đưa tiền thì anh không nhận. Hơn nữa đi học mà lại ở bên ngoài mãi vậy, cuộc sống đại học khó khăn, cũng phải làm thân với bạn bè trong trường chứ ạ.”

Thói quen rất khó để sửa đổi, mà đã quen đi rồi thì rất dễ bị coi thường. Hải Thiên Du lại trầm xuống, anh chăm sóc Kì Húc đã thành quen, quen với việc chiều chuộng cậu. Nhưng Kì Húc không muốn quen với việc anh chăm nom, rồi luôn cố gắng hợp lý hóa những thói quen trước giờ, đơn giản anh chỉ là một người anh em tốt trăm năm hiếm gặp mà thôi!

Hải Thiên Du hết cách, chỉ có thể đưa Kì Húc về kí túc xá.

Mùa đông chỗ nào cũng lạnh như băng, Kì Húc cố nhịn không than lạnh, nhưng cổ cứ rụt lại sau áo, hai tay đút túi, thở ra từng đợt khói trắng, gương mặt còn hơi ưng ửng.

“Không muốn ăn cơm canteen thì cứ gọi cho anh, anh bảo người mang đến cho. Quần áo có thể để hai ngày nữa hẵng giặt, kí túc xá chỗ em có máy giặt đấy, thả mấy xu vào là được.” Hải Thiên Du khuân hết đồ vào phòng Kì Húc, rồi lại không biết lấy đâu ra một cái chai nhựa, bên trong đầy những xu.

Kì Húc mặt vừa vui mừng vừa sùng bái. Giữa mùa đông này mà đi xin mấy xu để giặt quần áo đúng là nhiệm vụ bất khả thi! Mấy tiệm bán đồ lặt vặt, siêu thị, quán cơm,… ngay từ đầu đông đã vơ vét sạch. Giữa giời đông rét lạnh thế này, vậy mà anh Thiên Du vẫn kiếm được ngần ấy tiền xu, thật đúng chẳng phải người phàm mà!

“Nhất định tối nay em sẽ đếm lại, sẽ trả đủ cho anh mà.” Kì Húc ôm cái chai nặng trịch đắc ý nói.

Anh em cả phòng trông thấy mà thèm.

Hải Thiên Du không thèm để ý, chẳng qua là mất hứng nhìn Kì Húc, cảm giác như cậu mà trả tiền thật thì anh sẽ tuyệt giao luôn! Kì Húc vội đổi đề tài, “Anh Thiên Du sao biết giờ tụi em đang hiếm xu?”

“Sao lại không biết? Chẳng biết là cả đông rồi có ai cứ lải nhải bên tai anh mãi, than thở cả trăm lần này là đông này không có tiền xu để giặt quần áo.” Hải Thiên Du khó có dịp mà bật lại được cậu ta.

Kì Húc nghe vậy thì gãi đầu, cười lúng túng. Cũng không hiểu tại sao, nhưng cậu không tài nào nhịn được mà cứ muốn kể hết mọi chuyện với anh Thiên Du, như thể không nói với anh thì sẽ không thoải mái vậy. Nhưng mà, anh ấy chẳng bao giờ chủ động kể chuyện của mình cả.

Kì Húc hơi mất tự nhiên, anh Thiên Du sao lại gạt mình về chuyện của anh ấy được? Cảm giác lạ lùng này vừa lóe lên, Kì Húc cũng chưa kịp truy cứu.

“Anh về đây, tự chăm sóc mình đấy.” Hải Thiên Du nói xong lại kề vào tai Kì Húc thì thầm, “Tiền xu giữ lấy mà dùng, đừng cho ai đấy.”

Kì Húc đưa mắt nhìn anh đi xa dần, anh em trong phòng nhặng lên, “Tiểu Húc, có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu, chú có nhiều tiền xu vậy, anh em mình cùng dùng nhé? Wow, tốt quá, hai tháng tới không lo việc giặt tay nữa rồi!”

Kì Húc đóng cửa tủ cái “sầm”, sau đó khóa cửa lại, “Có thể cho giặt cùng, nhưng sẽ không đưa tiền xu!”

Đám anh em bị bỏ lại, “…” Tiểu Húc Tử của bọn họ trở nên hẹp hòi thế này từ bao giờ?

Như ngày thường, Hải Thiên Du vẫn thỉnh thoảng đưa đồ ăn đêm đến phòng Kì Húc, sau đó nghe cậu kể chuyện trường lớp. Hai người vẫn là anh em tốt, tốt đến mức người ngoài nhìn vào ghen đến đỏ mắt.

Chiều hôm đó không có tiết, cả phòng cùng vác quần áo đi giặt. Sử Vệ Hoành vẻ rất vui, quả nhiên có anh em thế này thật tốt. Mùa đông mà không phải giặt quần áo đúng là hạnh phúc cực lớn, cái hạnh phúc này cũng có thể sánh ngay với việc được nướng trong chăn giữa trời đông lạnh.

Sử Vệ Hoành nói, “Kì Húc, cậu có biết chuyện cái chai tiền xu của cậu đã bị tiết lộ ra ngoài rồi không? Anh em đây giúp cậu tranh thủ cơ hội đấy!”

Kì Húc mặt ngơ ngác nhìn mấy người, không hiểu cậu ta đang nói đến chuyện tốt kiểu gì. Nếu muốn cậu bỏ tiền ra cho bọn họ giặt quần áo thì gọi gì là chuyện tốt?

Sử Vệ Hoành nhíu mày, ” Cậu có biết Dương Hiểu Hiểu lớp mình không? Con gái còn độc thân đấy, cậu để ý người ta lâu rồi mà người ta không để tâm há. Giờ cơ hội đến rồi, cô ấy biết cậu có xu để giặt máy, muốn đổi tiền để giặt. Cơ hội tốt thế này cậu phải nắm chặt đấy, tranh thủ trước lúc tốt nghiệp vơ lấy một em, cũng phải tận hưởng hơi thở của tình yêu đại học chứ!”

Kì Húc vừa nghe đã thấy đau lòng, quả nhiên là có ý đồ lên tiền xu của cậu mà! Nhưng mà nhớ lại Dương Hiểu Hiểu, là một bạn học rất tốt, nhưng mà cái phần thầm mến đã lâu kia sau mình lại không biết! Nói yêu thì xong, nhưng không có cảm giác thì đúng là không có cảm giác gì. Nhưng mà người ta đã hỏi tới thì giúp đỡ một bạn nữ cũng chẳng sao đâu. Thiếu mấy xu chắc anh Thiên Du chẳng nói gì đâu nhỉ?

“Thế nào rồi? Động lòng há?” Sử Vệ Hoành cười gian, vỗ vai Kì Húc, “Anh đây giúp chú. Anh sẽ bảo cô nàng chiều tối đứng đợi dưới khu phòng mình, cậu đi xuống gặp, nhớ mang theo tiền xu đó. Sau đó nước chảy thành sông, hẹn hò luôn với người ta.”

“Hả?” Kì Húc giật mình, “Nhanh thế á?” Cậu còn chưa kịp đếm xem mình còn bao nhiêu tiền cơ mà, thế thì phải cho bao nhiêu chứ? Đau lòng lắm, rồi lại chóng phải giặt tay thôi. Kì Húc nhìn cổ tay đã khỏi của mình, bi thán 一一 Quả nhiên chỉ có lúc tàn phế là mới được ăn no lười làm.

“Không vui hả, vậy xưa rồi Diễm. Nếu có người để ý anh đây, anh nhất định sẽ lăn ngay đến.” Sử Vệ Hoành bày ra vẻ mặt hận không thể rèn sắt thành thép, cùng với đó là ánh mắt ưu thương ngập tràn.

Giờ cơm tối, Kì Húc khoác áo, bên trong bỏ năm sáu đồng xu đi xuống tầng. Xá trưởng thật đúng biết cách đùa người khác, biết hôm nay cậu sẽ ăn đồ gọi từ Thiên Húc sang, còn bắt cậu xuống tầng giữa trời lạnh thế này, chỉ để đưa mấy đồng xu. Thế nhưng oán trách cũng chẳng được gì, xá trường quá cường thế, nói tối nay nếu không đi gặp Dương Hiểu Hiểu thì sẽ không cho cậu ngủ. Có anh em thế này thật đúng là duyên phận.

Nghiệt duyên.

Dưới kí túc xá, Dương Hiểu Hiểu đi bốt, mặc áo khoác kaki, đang lướt weibo, đội mũ trùm, võ trang đầy đủ thế này thật ấm. Thấy Kì Húc xuống, cô nàng liền nghênh đón, “Kì Húc, lạnh thế này bảo cậu ra ngoài thì thật đúng là có lỗi. Nhưng mà trời này, cũng vì bọn chị đây không muốn dính nước lạnh, mới phải liều mạng thế này. Cảm ơn chú em!”

Còn chưa cho đã cảm ơn, Kì Húc cũng không nói gì, tiền xu nắm trong tay cũng đã ấm, cứ thế mà đưa cho cô, cười nói, “Giúp đỡ lẫn nhau thôi mà, không cần khách sáo.”

Dương Hiểu Hiểu vui vẻ dùng cả hai tay để nhận, mặt mũi xán lạn, “Mai tôi đem tiền đi trả nhé, nếu không mời cậu bữa cơm cũng được.”

“À, không cần đâu, tối nay tôi ăn cơm ngoài rồi.” Kì Húc tươi cười, “Chỉ mấy xu thôi mà, cậu cứ cầm đi.”

Vốn là một màn rất bình thường, nhưng lại không đúng lúc rơi vào tầm mắt Hải Thiên Du đang đưa cơm đến. Anh muốn gặp Kì Húc, nhưng cậu ngại lạnh không muốn ra ngoài, anh đành phải tự mình đến cửa. Không ngờ còn chưa lên kí túc xá đã thấy xa xa có một cô gái đang đứng đợi, thầm nghĩ trời lạnh thế này mà còn đến trước cửa kí túc xá nam, cô này yêu cũng cuồng nhiệt thật. Nhưng mà người đang yêu thì không kiểm soát được hành động của mình, không phải ngày nào anh cũng cứ vây lấy Kì Húc sao?

Hải Thiên Du yên lặng lắc đầu, cũng không để ý. Có điều, khi lại gần thì nhìn thấy Kì Húc chạy xuống. Chớp mắt, đầu “ong” lên một tiếng, đơn giản là không dám tin!

Anh ngừng bước, định thần nhìn lại. Sau khi chắc chắn đó là Kì Húc, anh lại đi chầm chậm lại đó. Anh thấy khi cậu nhìn thấy cô gái này gương mặt trở nên vui vẻ lên, hai người vừa nói vừa cười, Kì Húc còn đưa thứ gì đó cho cô. Bởi vì tiến lên thêm mấy bước, Hải Thiên Du có thể thấy rõ đó là tiền xu.

Kì Húc lấy đâu ra tiền xu? Còn chẳng phải là do anh tích nhặt từng chút hay sao!  Thế mà, thế mà dám đưa cho con gái! Trời lạnh thế này anh lấy đồ ăn ngon dụ mãi cũng không mời cậu được, giờ lại chỉ vì đưa mấy xu cho người ta mà xuống hẳn nhà! Chẳng trách, chẳng trách lại không muốn ở nhà anh, chẳng trách lại đòi về kí túc xá ở cùng bạn học, đây chính là bạn muốn ở chung chứ gì?

Hải Thiên Du lòng ngập dấm chua chằm chằm nhìn Kì Húc mà đi tới gần.

“Tiểu Húc, lạnh thế này đi xuống đây làm gì?” Hải Thiên Du nói hơi bị to, còn mang cả nét giận, khiến hai kẻ đang chuyện trò sợ hết hồn.

Kì Húc giật mình, ngẩng đầu thì thấy Hải Thiên Du đang đi lại gần, khắp người tỏa ra khí thế lạnh như băng, ánh mắt kinh người. Cậu hỏi, “Anh Thiên Du, có chuyện gì thế ạ?”

Hải Thiên Du nhìn chằm chằm Kì Húc mấy giây, như thể sắp nhìn cậu thành mấy cái lỗ. Cuối cùng liếc qua Dương Hiểu Hiểu, không nói gì hết, đưa đồ ăn cho Kì Húc, chỉ nói một câu, “Về sớm ăn cơm, trời lạnh lắm.” Nói xong là đi luôn, không thèm quay đầu lại.

Dương Hiểu Hiểu sợ hết hồn, lấy lại tinh thần nói chuyện với Kì Húc, “Nếu cậu có đồ ăn rồi thì thôi, tôi đi ăn đã. Cám ơn tiền xu của cậu nha, bye bye~”

“Ừ, bye bye.” Kì Húc đáp lời, lúc này chỉ nghĩ đến vẻ mặt Hải Thiên Du vừa nãy. Anh ấy rất tức giận, chắc chắn là vậy. Anh ấy giận là vì mình, điều này cũng khẳng định luôn. Bởi vì anh Thiên Du trước giờ sẽ không vì giận chuyện khác mà trút lên đầu mình, nhưng dù mình chọc đến anh ấy thì ảnh cũng chưa từng kinh khủng thế này. Anh ấy rất đau đớn, mình có thể cảm nhận được. Lúc đi anh ấy cũng không thèm nhìn mình, tay còn cuộn lại như nắm đấm.

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Tâm trạng của Kì Húc thoắt rơi xuống âm. Cậu đứng một hồi, xiết chặt bàn tay, xách mấy hộp cơm quay về phòng.