Sau trận tuyết rơi hôm trước, Hải Tử lúc này phủ đầy một màu trắng xóa.Người canh cửa xoa mắt mở cửa kho, đám hoạn quan quan bên trong sớm đã không chờ được, nhao nhao ùa ra ngoài.Cánh cửa còn chưa kịp mở hết mà đám người này đã chạy ra ngoài tuyết, mũi đập xuống chảy cả máu.

Hắn chật vật ngồi dậy: “Con mẹ nó, vội đi đầu thai đấy à.” Nói xong đang muốn bò dậy, tay lại mò được cái gì trong tuyết, lật lên xem, không ngờ là một chiếc ngọc trụy phù dung.“Ồ.

Mấy đứa nghèo này còn giấu đồ riêng cơ à…”Nói xong lại vội bịt miệng mình lại, theo bản năng nhìn quanh bốn phía.

Thừa dịp chung quanh nhốn nháo không ai trông thấy, giấu miếng ngọc vào trong ngực.Nào ngờ còn chưa giấu kỹ, lại nghe thấy có tiếng người sau lưng hỏi: “Ngồi xổm đấy làm gì?”“Hà? Không làm gì cả…”Người hỏi là thiếu giam, một thuộc hạ khác của Lý Thiện.

Thấy hắn lén lút như vậy rất không khách khí mà đạp hắn hai cái, bĩu môi hất cằm: “Mau dậy dẫn người ra đi, mới sáng sớm người bên Ti lễ giám sát sắp đến rồi.”Canh cửa đứng lên, phủi phủi tuyết trên người, xích lại gần hỏi thiếu giám kia: “Phải dẫn đi ngay giờ à, thằng Trương Râu nó về Hải Tử rồi sao?”Thiếu giám che mũi lại, lùi về sau vài bước: “Đúng là hấp tấp, cách ta xa một chút.”Chờ hắn lau vạt áo đứng vững, thiếu giám kia mới bỏ tay xuống, chậm rãi trả lời câu hỏi vừa rồi: “Nghe nói tối qua Lý gia xách nó từ miếu hoang về rồi, bắt tỉnh rượu ngay trong đêm.”Canh cửa nghe vậy, vui sướng “Dạ” một tiếng.


“Hay quá, tôi dẫn người ra ngay đây.

Giao xuôi xong xuôi là tối nay chúng ta có thể thoải mái ăn uống rồi.”Nói đoạn muốn đi vào bên trong, lại bị vị đằng sau gọi lại.“Quay lại đây.

Trong tay áo khoác giấu cái gì đấy.”“À, chuyện này…”“Lấy ra.”Canh cửa không còn cách nào khác, chỉ đành đem miếng ngọc phù dung kia lên, cười giả lả: “Cái này là tiểu nhân nhặt được.”Thiếu giám giơ ngọc truỵ lên săm soi, mắt thấy tên kia còn đang đứng trước mặt, hạ giọng nói: “Còn đứng đấy làm gì, đi dẫn người đi.”Canh cửa thấy hắn đuổi người, biết ngay là mất không miếng ngọc.

Tuy trong lòng không vui nhưng ngoài mặt cũng chỉ có thể hậm hực đáp lời, quay đầu làu bàu đi dẫn người.---------------Tâm trạng hắn ta không tốt, đối xử với Đặng Anh cũng thô lỗ hơn hẳn.Vì chịu hủ hình mà Đặng Anh bị cấm cơm nước ba ngày, tuy đi không nhanh nhưng vẫn cố gắng hết sức duy trì tư thế lúc đi.Canh cửa nhìn mà sốt ruột, đi sau lưng chàng một quát một cái: “Đi nhanh lên, còn sợ mình không đủ xúi quẩy à?”Vừa nói vừa ôm tay áo, hùng hổ: “Thế mà ai cũng bảo mày vào Hải Tử không sống bao lâu sẽ tự đòi sát cho xem, sao mày không chết luôn đi, còn tàn ra đấy sống hơn nửa tháng, ngày nào Hình bộ với Ti lễ giám cũng lôi tao ra hỏi, không biết là muốn mày sống hay muốn mày chết nữa, hôm nay mày có kết quả thì mau đi đi, rề rà thôi lại phải khổ à? Có phải bây giờ mày mới sợ hãi muốn chạy không? Bớt bớt lại đi.”Hắn ta bị người khác cướp mất miếng ngọc, lời nói lúc này khó nghe biết mấy.Đặng Anh cúi đầu, im lặng chịu đựng mỗi một câu chữ hắn nói, lúc ngẩng đầu lên lần nữa đã đi tới cửa phòng hành hình.Hình thất là một gian nhà như mái hiên có treo miên trướng, bên trong đốt lửa than, thắp đèn, hướng nam có hai người bên hình bộ đang ngồi.

Là người của bỉnh bút thái giám Ti lễ giám, Trịnh Nguyệt Gia, bên ngoài còn có bốn tên Cẩm y vệ.Canh cửa biết mình đến dẫn người đến trước mặt mấy ông lớn này là hết việc.

Sợ đến đầu còn không ngẩng mà chạy ra ngoài luôn.Đặng Anh một mình đi vào hình thất, người bên trong còn đang trò chuyện, thấy chàng vào cũng chỉ ngẩng đầu thoáng nhìn chứ không có ý định dừng cuộc trò chuyện.“Sáng sớm nay Dương Luân cũng tới Hải Tử rồi.”Trịnh Nguyệt Gia gật đầu “Ừ” một tiếng: “Nhà họ Dương còn đang tìm tam cô nương nhà họ.”“Đã mất tích hơn nửa tháng rồi, tam cô nương nhà đó nổi tiếng xinh đẹp, nếu mà chết thì có khi đã thành đống xương trắng, nếu còn sống haizz… không biết ra cái dạng gì đây.”Trịnh Nguyệt Gia là hoạn quan, hiển nhiên không hiếu kỳ gì với chuyện thế này.Y khoát khoát tay với người vừa nói chuyện rồi ngước nhìn về phía Đặng Anh, ra hiệu cho người hầu đóng cửa sổ lại, thu lại bàn tay đang hơ trên lò sưởi, đặt tay lên đầu gối, cất tiếng nói với chàng: “Ngươi đã biết ân điển của bệ hạ rồi đúng không.”“Phải.”Đây không phải lần đầu tiên Trịnh Nguyệt Gia giao tiếp với Đặng Anh, tuy biết trước kia chàng đối nhân xử thế rất có giáo dưỡng, nhưng không ngờ gặp nhau trong tình cảnh lúc này, chàng vẫn có thể duy trì phong thái như vậy.“Được.”Không thể hiện quá nhiều cảm xúc, nhiều hơn nữa sẽ gợi ra chuyện.


Trịnh Nguyệt Gia chỉ đáp một chữ, đưa tay ra dấu với người bên cạnh: “Tháo hình cụ của hắn ra.”Thừa lúc rảnh rỗi, lại tiếp tục trò chuyện với quan viên Hình bộ.“Thế nên hôm nay lúc đại nhân đến đây đã gặp được Dương đại nhân?”“Ờ, đúng.

Chúng tôi cùng nhau đi đến Hải Tử, hắn dẫn người sang sườn núi phía Tây, nhưng tôi đoán cũng chẳng tìm được gì, năm nay Hải Tử mất mùa, sườn phía Tây bên kia đến cọng cỏ cũng không mọc nổi.”Trịnh Nguyệt Gia cười cười: “Dương đại nhân đúng thật là thương cô em kia thật đấy.”“Chẳng thế thì sao, tôi thấy đến nhà họ Trương cũng từ bỏ rồi mà ông ta vẫn còn tìm.

Không chỉ tìm mà còn bảo vệ em gái kia cực kỳ, hôm nay tôi lỡ miệng một câu, bảo hắn đi hỏi thử mấy Hải hộ có con trai trưởng thành xem có tin tức gì không.

Trịnh công công đoán xem, nhìn ông ta như sắp đánh tôi tới nơi rồi.”Trịnh Nguyệt Gia không tiếp lời hắn: “Đại nhân cũng không chịu tích chút đức nào cả.”Người kia cười nói: “Tôi cũng chỉ nói với ngài thôi, còn không phải vì biết lão tổ tông ngài xưa nay không hợp Dương Luân à, cái đám đi ra từ lục khoa như vậy, ngày nào cũng mắng bộ đường, mắng ti nha, mắng ti lễ giám với hai tư cục.

Hà tất phải thế cơ chứ, thời đại này, người trong triều có ai dễ dàng, Dương Luân tự hắn tạo nghiệp, tuy không báo lên thân hắn, nhưng chẳng lẽ không báo đến người nhà hắn sao?”Trịnh Nguyệt Gia chỉ cười không đáp, ngẩng đầu nhìn Đặng Anh, hắn đang giơ tay phối hợp với người cởi bỏ hình cụ.Gông cùm và xiềng sắt được gỡ bỏ, chất đống ở ngan bên chân hắn.Quan viên Hình bộ tự biết lời mình mới nói có phần quá đáng, thấy bên kia đã xong việc, đỡ đầu gối đứng dậy: “Được rồi, Trịnh công công, kể từ hôm nay, Hình bộ chúng tôi sẽ không hỏi đến người này nữa, giao hẳn cho bên Ti lễ giám các ông.”Trịnh Nguyệt Gia cũng đứng lên: "Làm phiền rồi."Quan viên Hình bộ nhìn Đặng Anh áo quần mỏng manh, bỗng nhiên cảm khái: “Ôi, năm nay đúng là đen đủi, đầu năm giết người, cuối năm cũng giết người, có khi đám người Đặng gia bên kia cũng chết hết rồi.”Nói xong lắc lắc đầu, đưa người đi ra ngoài.Trịnh Nguyệt Gia chờ người kia đi rồi mới chắp tay sau lưng bước về phía Đặng Anh.Đặng Anh buông thõng tay, trầm mặc nhìn hắn ta.


Ánh mắt không có gì thay đổi, chỉ có thân hình là hốc hác hơn trước rất nhiều.Trịnh Nguyệt Gia không kìm được thở dài, đưa tay vỗ vai Đặng Anh.“Vẫn khỏe chứ?”“Vẫn ổn.”“Ổn thì tốt.”Y nói xong, thu tay về, giọng nói nghiêm túc hơn.“Ý lão tổ tông là cho anh vào Nội thư đường, tuy anh là hoạn quan nhưng vẫn dạy học trong Nội thư đường của chúng ta như mấy người Dương Luân, lúc nào rảnh rỗi thì giảng chút thơ văn cho đám con cháu kia, nếu tốt hơn chút thì có thể ở công học cùng dịch học thượng cho bên kia chút chỉ điểm.

Còn nữa, về chuyện Tam đại điện hoàng thành, công trình xây dựng sau này vẫn cần ngươi làm chủ, Công bộ sẽ phái một ti quan hợp tác cùng ngươi.

Tất nhiên, việc này cần cơ thể ngươi khỏe mạnh lại rồi tính sau.”“Ừ.”Đặng Anh đáp rất bình tĩnh.Trịnh Nguyệt Gia thấy chàng không có ý định nhiều lời, cũng trầm mặc theo, một hồi lâu sau, chợt hỏi: “Không có lời gì muốn nói à? Chuyện Lý Thiện không làm chủ được, ta có thể làm được.”Đặng Anh ngẩng đầu lên, mở miệng ra lại nói một câu khiến Trịnh Nguyệt Gia bất ngờ.“Xin hãy thay Đặng Anh báo với Dương Luân đại nhân một tiếng, trong Hải Tử có một cô gái, có lẽ là tiểu muội nhà huynh ấy.”Trịnh Nguyệt Gia Mệnh người: “Sao anh biết?”Đặng Anh lắc đầu: “Đặng Anh thân mang trọng tội, không tiện nói cụ thể.”Trịnh Nguyệt Gia gật đầu, cũng không hỏi thêm.“Nàng ta đang ở đâu?”“Tạm thời tôi không biết, trên người cô ấy có thương tích, có lẽ trước đó từng đi qua sườn núi, mười mấy ngày nay vân luôn ở bên ngoài nhà kho mà ta bị giam giữ.”Trịnh Nguyệt Gia nhếch mép: “Vậy e là không phải rồi, bên ngoài Hải Tử vẫn luôn có người tìm nàng ta, huyên náo ầm ĩ cả kinh thành, không lí do nào nàng ta lại không biết, vì sao không tìm Lý Thiện nhờ giúp đỡ?”Đây cũng là nghi vấn trong lòng Đặng Anh, nếu không phải nghe được Trịnh Nguyệt Gia và quan viên Hình bộ trò chuyện với nhau, chính chàng rất khó mà tin được, em gái của Dương Luân, cô gái đã được hứa hôn cho con trưởng của Các thần, lại ngay trước đêm chàng thụ hình, nói ra câu đời này của nàng chỉ vì chàng mà sống.Trịnh Nguyệt Gia thấy chàng không nói gì, lại hỏi tiếp: “Sao ngươi biết nàng ta là em gái Dương Luân?”Đặng Anh nheo mắt: “Trên người cô ấy có hai chiếc ngọc trụy phù dung.”Tộc Dương thị phụng ngọc, người trong tộc bất kể nam nữ đều đeo ngọc bội.Đặng Anh chỉ ra điểm này, Trịnh Nguyệt Gia không khỏi thở dài một hơi: “Thế thì có khả năng ngươi nói đúng rồi.”Dứt lời, lại bảo với bên ngoài: “Gọi Lý Thiện tới tìm ta.”Đoạn, khoanh tay hỏi Đặng Anh: “Trừ chuyện này ra, còn lời nào khác không?”“Không có.”Giọng chàng rất nhạt, có ý cố xa cách y, Trịnh Nguyệt Gia nhận ra ý này của chàng, gật đầu nói: “Được, ta đi đây.”Lời dứt, ý cũng nhạt dần.Sau khi Trịnh Nguyệt Gia ra ngoài, cửa nhà lao liền bị khóa kín, bên trong để lại lò sưởi không ấm lắm.

Tia lửa rải rác nhảy đến bên chân Đặng Anh, Đặng Anh ngồi xổm xuống, dựa gần lò lửa, cởi giày mình ra, ngồi trầm ngâm rất lâu.Trương Râu vẫn chưa đến, cũng chẳng biết có phải do Trịnh Nguyệt Gia sắp xếp, muốn cho chàng thêm chút thời gian hay không.Nếu là thật thì cũng chỉ uổng công vô ích.Tàn lửa cũng dần cháy hết.Cuối cùng Đặng Anh cũng đứng lên, xoay người quỳ một chân lên bàn gỗ bên cạnh, dùng ngón tay hơi hé cửa sổ bằng giấy ra.Chàng không có mục đích gì khác, chỉ muốn nhìn người vật bên ngoài một chút.Trước kia chàng chưa từng muốn ỷ lại vào bất kỳ ai, kể cả phụ thân, huynh đệ và bằng hữu, nhưng tự dưng lúc này lại muốn ôm lấy họ, cách một lớp áo tù cũng được, nếu có thể, mong rằng người họ sẽ ấm hơn chàng lúc này.Lúc này bên ngoài có ai không?Vậy mà có thật.Dương Uyển cầm sổ ngồi trên hòn đá ở đằng sau phòng tra tấn.Tuyết từ trên mái hiên trượt xuống, thỉnh thoảng lại có một hai nắm rơi xuống cạnh chân nàng.Nếu nói là kinh ngạc thì cũng không hẳn, nhưng nhìn quả thật thấy lạnh.

Cô vô thức ôm chặt hai chân, đặt cằm lên đầu gối, trầm mặc ngồi gấp góc mép cuốn sổ, mí mắt rất nặng, song không buồn ngủ.Đêm qua cô ngủ trước mặt Đặng Anh, ngủ không ngon lắm.Hơn nửa đêm tỉnh dậy, mở mắt phát hiện Đặng Anh đang ngẩng đầu ngắm cảnh tuyết rơi, hình như từ tối đến giờ vẫn chưa ngủ.Đêm hôm không một vệt sáng, nhưng trong mắt chàng có một thứ ánh sáng gì đó.

Đâu sợ chàng mặc đồ mỏng mạnh lạnh cóng, chỉ thấy Đặng Anh trước đêm hành hình mà vẫn có thể ngồi an tĩnh ở góc tường như vậy, ngược lại khiến nàng cảm thấy có chút ấm áp.Lạc vào thời đại khác, tuy trọng thương nhưng không bị tật.Với tính tình của Đặng Anh, ở thế kỉ 21 có thể trở thành động lực cho hơn nửa đời của rất nhiều người.Hồi trước, để tìm hiểu sự tình trước và sau khi Đặng Anh thụ hình, Dương Uyển Như lục tung mấy cái thư viện trong nước, song vẫn không tìm được tài liệu liên quan nào đáng tin cậy.Nhưng lại có rất nhiều tư liệu linh tinh nằm rải rác trong các văn tập cá nhân của văn sĩ triều Thanh và cuối thời Minh.Ví dụ nhưng có một văn nhân không được nghiêm chỉnh lắm thời nhà Thanh, trong tuyển tập của người này lại có một đoạn bịa đặt như này.Y nói sau khi thụ hình, Đặng Anh đem “của quý” của mình giấu trong một cái hũ nhỏ, luôn mang theo người, về sau chàng làm Đông Hán đề đốc, mua một phủ đệ trong thành, chôn cái hũ kia dưới gốc một cây du trước nhà, sai người mỗi ngày lấy một vò rượu ra tưới.


Nghe nói, đây gọi là “Trồng rễ”.

Khi trồng rễ mà tâm thành kính, nói không chừng về sau thứ đó còn có thể mọc lại.

Đáng tiếc sau nữa, Đặng Anh phạm tội chịu chết, thanh niên Đông Lâm phụng mệnh đào rượu vò kia lên, móc hụi vật trong đó ra đốt thành tro.Dương Uyển đọc đến đây, liền dứt khoát bỏ tất cả tư liệu của văn sĩ triều Thanh đi.Làm nghiên cứu lịch sử, đừng nói đến lập trường, tốt nhất là tính cách cũng đừng có cần.Người kia phải bi3n thái thế nào mới bịa ra chuyện không có não như kiểu Đặng Anh “trồng rễ” cơ chứ.Dương Uyển tìm hiểu về Đặng Anh tìm đến từng chân tơ kẽ tóc, hoàn toàn không thể chấp nhận được bất kỳ nhà nghiên cứu Minh sử nào xúc phạm Đặng Anh dù cho xuất phát điểm là gì.

Mà cô có khả năng chống lại mấy thứ vớ vẩn này, vì cô được tiếp xúc với người bằng xương bằng thịt.Làm gì có tư liệu nào trực quan hơn thân ở đương thời, tận mắt chứng kiến tất cả những thứ ghi chép trong tư liệu cơ chứ?Trong lòng Dương Uyển hiểu cả, nhưng phải nói thế nào nhỉ?Người trong lịch sử là người chết, không có ranh giới gì với người sống.

Họ không có sự riêng tư, cuộc đời vốn đã bị dập tắt này lại đem cho con cháu đời sau nghiên cứu.

Nhưng Đặng Anh sống sờ sờ ngay trước mắt Dương Uyển thì không giống như vậy.Chàng không phải hơi lửa tàn, không nổi lửa, không cần đốt lại.Dương Uyển cảm thấy, chí ít thì ở thời không này, chàng ngoài việc là đối tượng nghiên cứu của mình, chàng còn là một người sống.Họ bình đẳng.Thôi.Sau cùng, cô quyết định không cần bản tư liệu tự tay viết này nữa.Cô đứng dậy phủi hết tuyết trên đầu, nhưng vẫn hơi không cam lòng, quay đầu nhìn bức tường tăm tối kia một cái.Thôi.Cô lại lặp lại từ này thêm lần nữa.Chờ hắn khá lên một chút rồi tính sau, dù sao thì lần nằm úp này….cũng không quan trọng lắm..