Y La vừa chạy theo hướng Tiểu Tám chỉ, vừa âm thầm cầu nguyện suy đoán của cô không nhầm. Nếu như cô đoán lầm thì chỉ có thể báo cảnh sát thôi.

Theo như Tiểu Tám nói, có khả năng Mạc Tôn đã đoán ra cô là người tháo gỡ bom ở trung tâm thương mại Hoàn Long, nhưng chưa đến giây phút cuối cùng, Y La vẫn không muốn có một chút liên hệ gì với cảnh sát. Dường như cô có thể cảm nhận, nếu cô thực sự lộ ra với cảnh sát, sẽ bị chụp lên danh hiệu chuyên gia tháo gỡ bom, như vậy sau này có thể cô sẽ còn dính đến nhiều phiền toái lớn hơn.

Cũng may là người đàn ông đi không nhanh, năm phút sau, Y La phát hiện ra hắn ta ở gần cửa ra khỏi sân bay, giống như dự đoán của cô, hắn ta đang định ra khỏi sân bay.

Y La đi sau người đàn ông một khoảng không gần không xa, giả bộ làm một hành khách bình thường, theo dòng người cùng đi ra ngoài.

đang trong thời điểm căng thẳng, lúc này chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên. Y La hoảng sợ, cô cuống quít che điện thoại lại, rồi cảm thấy động tác của mình quá mức quái dị, lại vội vàng giả bộ không có việc gì lấy điện thoại di động ra, trượt nghe.

Cũng may tiếng chuông điện thoại không khiến người đàn ông chú ý, hắn ta vẫn vững vàng ổn định bước từng bước ra khỏi sân bay.

“Alo?”

“Y La, bọn tớ lấy hành lý xong rồi, cậu đang ở đâu?” Giọng nói của Hà Băng Băng truyền tới.

“Tớ …” Y La nhìn cổng chính ra khỏi sân bay, hai mươi phút trước, cô vừa từ nơi này đi vào “Băng Băng, tớ có việc bận đột xuất, chắc đến tối mới đến gặp cậu được.”

“Vậy sao? Vậy khoảng bao lâu nữa cậu mới đến được?” Hà Băng Băng hỏi.

“Chắc là còn lâu lâu nữa đó.” Y La ngượng ngùng nói.

“không sao, vậy chúng tớ ra trước chờ cậu, cậu cứ đi bận công việc đi, đừng lo.” Hà Băng Băng hiểu ý nói (nguyên tác là thiện giải nhân ý)

Y La cúp điện thoại, bước chân không ngừng, vẫn luôn đi theo sau người đàn ông một khoảng cách an toàn, đi theo người đàn ông ra khỏi cổng chính, đứng ở ven đường an tĩnh xếp hàng chờ taxi.

Đứng cách hai ba người, Y La cẩn thận xếp hàng sau người đàn ông.

Taxi ở sân bay rất nhiều, một chiếc rồi một chiếc, chỉ chốc lát là đến phiên người đàn ông, nhìn thấy người đàn ông duỗi tay mở cửa xe taxi, thẻ đăng ký gửi hành lý vẫn nằm trong tay trái của hắn ta.

Hắn ta mang theo rời đi sao?

“Xong rồi, xem ra chỉ có thể báo cảnh sát thôi.” Y La tuyệt vọng nghĩ.

“Cuối cùng là cô muốn làm cái gì?” Tiểu Tám thấy Y La vẫn cứ đi theo người đàn ông thì đã sớm có thắc mắc này.

“Tôi muốn lấy thẻ kí gửi hành lý và số gửi hành lý của hắn ta.” Y La muốn lấy thẻ gửi hành lý này đến quầy gửi hành lý lấy lại vali.

Suy đoán lúc trước, Y La đoán người đàn ông sẽ rời khỏi sân bay, vì muốn sau khi bom phát nổ không bị lộ tung tích, rất có thể hắn ta sẽ ném thẻ đăng ký gửi hành lý lại sân bay. Đương nhiên, suy đoán này có phần dựa trên sự may rủi, Y La cũng ôm tâm lý may mắn như vậy mà đuổi theo đến đây.

Nhưng cô cũng dự định đến khả năng xấu nhất, nếu không may mắn như dự đoán, cô sẽ báo cảnh sát. Cho dù như thế nào cô cũng không thể để quả bom kia lên máy bay được.

Có lẽ trời cao cũng muốn giúp Y La, trước khi người đàn ông ngồi vào xe taxi, hắn ta quay đầu lại nhìn về hướng sân bay, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh, sau đó thực sự tùy tiện ném thẻ đăng ký gửi hành lý trong tay vào thùng rác bên cạnh.

Y La vui mừng thiếu chút nữa nhảy dựng lên, chờ xe taxi đi mất, cô liền vọt qua, không màng đến ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh, nhặt thẻ đăng ký mà người đàn ông vừa ném vào thùng rác.

“Ha ha, đúng là ông trời cũng muốn giúp tôi mà.” Y La nhìn thẻ đăng ký trong tay, hận không thể ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng.

“Chuyến bay SN039, còn có một tiếng đồng hồ là máy bay cất cánh đó.” Tiểu Tám nhìn thời gian trên thẻ đăng ký, nhịn không được mà lên tiếng nhắc.

“Một tiếng? Hi vọng là hành lý vẫn chưa được đưa lên khoang máy bay.” Y La không dám chậm trễ, cầm thẻ đăng ký bay trở về, chỉ dùng ba phút là chạy đến quầy đăng ký vận chuyển hành lý.

“Thật xin lỗi, xin lỗi, tôi có việc gấp.” Y La vừa nói vừa chen lên dòng người đang xếp hàng.

“Nữ sĩ, đăng ký gửi hành lý phiền cô xếp hàng theo thứ tự.” Nhân viên sân bay vội vàng ngăn người nào đó đang trắng trợn chen ngang.

“Chào anh, tôi … tôi không phải đăng ký gửi hành lý.” Vẻ mặt Y La nôn nóng, nói lời kịch đã được soạn sẵn “Tôi có một người bạn, anh ấy bị bệnh tim, anh ấy bay chuyển SN039, hơn mười phút trước anh ấy đã đến đây kí gửi hành lý. Nhưng anh ấy lại bỏ quên thuốc bệnh tim trong vali mất rồi. Vừa nãy, anh ấy cảm thấy tim không được thoải mái, tôi sợ bệnh tim của anh ấy phát tác, xin anh có thể giúp tôi lấy lại vali không ạ?”

“cô có thẻ đăng ký gửi hành lý không?” Nhân viên công vụ vừa nghe thì biết đây là chuyện quan trọng liên quan đến tính mạng con người, vì thế nghiêm túc hẳn lên.

“Có, có, đây ạ, anh ấy gửi hành lý cách đây mười phút thôi, chắc là hành lý chưa đưa lên máy bay đâu ạ.” Y La vội vàng đưa thẻ đăng ký ra.

“Chứng minh nhân dân của cô đâu?” Nhân viên an ninh sân bay muốn có chứng minh nhân dân để kiểm tra đối chiếu.

“Chứng minh nhân dân … Chứng minh tôi quên mang theo rồi, có thẻ đăng ký rồi không được sao ạ? anh có thể thông cảm lấy vali ra giùm tôi không, bạn tôi thực sự không thoải mái.” Y La nôn nóng đến sắp khóc.

“Vậy … thôi được rồi, tôi giúp cô lấy, cô chờ một chút.” Nhân viên an ninh sân bay thấy Y La sốt ruột, sợ người bệnh thực sự xảy ra chuyện gì nên cũng không muốn làm khó, định lướt qua trình tự.

“Cám ơn, cám ơn anh.” Y La liên tục nói cám ơn.

Có lẽ là biểu hiện của Y La vừa rồi quá mức giống thật làm Tiểu Tám nhịn không được mà mở miệng tán thưởng “Quả nhiên dối trá là tính cách trời sinh của nhân loại. Cho dù là người với bán cầu não chưa được khai phá hoàn toàn như cô cũng có thể há mồm nói dối dễ như chơi.”

“Như tôi gọi là lanh trí nhanh nhạy, nếu không thì làm sao lấy bom ra được.” Thấy tình hình tiến triển có vẻ thuận lợi, Y La có tâm tình đấu khẩu với Tiểu Tám “Còn có … Cậu có thể đừng mãi nói tôi là nhân loại có bán cầu não chưa được khai phá hoàn toàn được không, loài người trên toàn thế giới này đều có não bộ chưa được khai phá hoàn toàn, đâu phải chỉ có mình tôi. Nếu não bộ của chúng tôi được khai phá hoàn toàn thì còn phải sợ người ngoài hành tinh như các cậu à.”

Tiểu Tám rất muốn nhắc nhở kí chủ nhà mình là cậu ta không phải là người ngoài hành tinh, nhưng nghĩ nghĩ rồi cảm thấy việc tranh luận điều này chẳng có ý nghĩa gì.

Thời gian trôi qua khoảng năm sáu phút, nhân viên an ninh sân bay kéo một vali hành lý màu đen từ phía sau ra, đúng là chiếc vali mà người đàn ông kia đã gửi. Đúng như dự đoán của Y La, chiếc vali vẫn chưa đưa vào khoang hành lý của máy bay.

Cho dù Y La đã chắc được tám phần, nhưng cô vẫn hỏi lại Tiểu Tám “Có phải là chiếc vali này không?”

“Đúng nó đó, bên trong nó có bom.” Tiểu Tám khẳng định.

Mà nhân viên an ninh đẩy vali ra cũng hỏi Y La một câu tương tự “Có phải là chiếc vali này không?”

“Đúng rồi ạ, đúng nó rồi, cám ơn anh, cám ơn anh quá.” Y La nói rồi duỗi tay nhận chiếc vali.

“cô kiểm tra lại đi, đừng có lấy nhầm đấy.” Nhân viên an ninh không yên tâm, nói thêm.

“Tôi kiểm tra rồi, đúng là cái này rồi, cám ơn anh nhiều, tôi phải lấy thuốc cho bạn tôi cái đã.” Y La nói xong, kéo vali không quay đầu lại, vô cùng lo lắng chạy đi mất.

Mà nhân viên an ninh sân bay thì nghĩ rằng Y La sốt ruột muốn đi cứu người nên cũng không nghĩ nhiều, thấy Y La đi rồi thì tiếp tục làm nhiệm vụ của mình.

Y La kéo vali, dự định tìm một nơi vắng vẻ trong sân bay, lặng lẽ tháo gỡ quả bom. Nhưng sân bay là nơi có nhiều nhất chính là người, đi máy bay, đón người đến, đi làm, đi công tác, đi du lịch, khắp nơi đều là người. Cuối cùng thực sự không có biện pháp nào khác, Y La dứt khoát kéo chiếc vali đi vào toilet.

Đóng cửa buồng vệ sinh lại, đóng nắp bồn cầu, Y La đặt chiếc vali lên nắp bồn cầu, nhìn chằm chằm khóa mật mã của vali rồi lại phát sầu.

“Làm sao để mở vali đây?” Y La ảo não gãi đầu, lúc nãy chỉ tập trung suy nghĩ làm sao để lấy vali ra, căn bản chẳng có hơi sức đâu mà nghĩ đến chuyện vali còn có mật mã.

“Dùng cái gì đó cạy nó ra.” Tiểu Tám đề nghị.

“Lấy cái gì bây giờ, sao vali này lại có mật mã cơ chứ!” Y La nôn nóng đến mức bắt đầu nói năng lộn xộn.

“Mật mã có ba số thôi mà, phá nó rất dễ đó.” Tiểu Tám nói thêm.

“Ba số, ba số sắp được bao nhiêu con số cậu biết không? Cho dù tôi thử hết thì tôi cũng vui lòng nhưng mà quả bom này nó có chờ tôi hay không.” Chỉ có hai tiếng đồng hồ thôi, có thử hết được không.

“Xem ra vẫn chỉ có thể báo cảnh sát.” Tiểu Tám tính toán một lát rồi đưa ra lựa chọn tối ưu nhất, tuy là nó biết đây là điều Y La không muốn nhất.

“Chậm rồi.” Vẻ mặt Y La đưa đám “Lúc trước báo cảnh sát còn dễ nói, vì cái vali này còn chưa nằm trong tay tôi. Bây giờ nó đã ở trên tay tôi, tôi còn kéo nó đi khắp nơi trong sân bay, giờ còn trốn trong phòng vệ sinh. Nếu báo cảnh sát, cảnh sát hỏi tôi, quả bom này là của ai thì tôi phải giải thích như thế nào? Vốn nó có sẵn bên trong hay là sau đó tôi mới bỏ vào? Tiểu Tám à, sao tôi lại có cảm giác mình đang đào hố lấp chính mình vậy.”

Y La càng nghĩ càng cảm thấy cô có hiềm nghi còn lớn hơn so với hung thủ thật sự nữa.

“Vừa rồi, hàm lượng logic trinh thám của cô vô cùng cao, chẳng qua là thời gian tương đối chậm mà thôi.” Giọng nói máy móc của Tiểu Tám không hiểu là châm chọc Y La hay chỉ đơn giản nói sự thật hiển nhiên mà thôi.

“Bây giờ không phải là lúc cậu nói giỡn.” Y La luống cuống.

“Tôi không được thiết lập trình tự nói giỡn.”

“…” Y La cảm thấy hệ thống nhà mình thật xấu bụng, nhưng mà lúc này cô cũng chẳng có tâm tình để ý, bây giờ cô chỉ nghĩ mau mau xử lý cho xong quả bom trong vali “Kệ đi, thử trước cái đã.”

Cuối cùng Y La quyết định thử phá mật mã, rốt cuộc tốn rất nhiều công sức mới đem được vali ra ngoài, bây giờ lại đi báo cảnh sát, cô vẫn cảm thấy có chút không an lòng.

Đầu tiên, cô thử mật mã thẻ ngân hàng của chính mình, mật mã thẻ VISA, mật mã mạng internet, ba số đầu tiên, rồi ba số cuối cùng nhưng không số nào trùng khớp. Sau đó, cô lại nghĩ đến các tổ hợp số 520, 521, 666, một số dãy số thuận miệng dễ nhớ hoặc có ý nghĩa may mắn nhưng cũng không có số nào trùng khớp.

“Tôi biết là không dễ dàng mà.” Y La quả thực muốn khóc, chẳng lẽ cuối cùng cô chỉ còn cách báo cảnh sát thôi sao.

“Vali của người ta, cô dùng mật mã của chính cô sử dụng thì làm sao mà mở được?” Tiểu Tám nói.

“Tôi biết a, tôi chỉ thử thôi mà, không phải những số này, chẳng lẽ là số 000 sao? Đối phương không có khả năng xài mật mã ban đầu chứ?” Dường như muốn chứng minh quan điểm của mình là đúng, Y La thuận tay đưa ba số trên ở khóa số của vali về số 000.

Ngay sau đó, tiếng “cụp” nhỏ vang lên, Y La nhìn vali đã được mở mã khóa, không thể tin mà hít vào một hơi.

“Mở … mở rồi này?” Đúng là mật mã ban đầu, Y La không thể tin cô lại có vận cứt chó như vậy. (Vận cứt chó: may mắn)

“Mau hủy bom đi.” Tiểu Tám nhắc nhở.

Lúc này Y La mới hồi phục tinh thần, cô vội vàng mở vali ra. Trong vali bỏ vài món quần áo che lại quả bom bên dưới, Y La gạt quần áo ra, lộ ra mấy chiếc ống nghiệm trong suốt có chứa chất lỏng bên trong.

Những đồ vật giống ống nghiệm này thoạt nhìn như làm bằng thủy tinh, Y La đưa tay sờ sờ thì phát hiện nó là một loại plastic nào đó. Bên cạnh là đồng hồ đếm ngược với những con số đỏ tươi, trên mặt biểu thị các con số 01:16:58.

“Đây là … cái gì bom?” Y La lần đầu tiên nhìn thấy loại bom này.

“Đây là bom lỏng.”

“Nitroglycerin?” Y La nhớ giáo viên hóa học thời trung học đã giảng, nitroglycerin là một chất hóa học nguy hiểm, kết cấu của nó rất không ổn định, chỉ cần sự dao động mạnh cũng có thể khiến nó phát nổ.

Nitrolycerin là một chất lỏng không màu, nhớt, tạo thành từ phản ứngnitrat hóaglyxerin, rất dễ nổ. Được sử dụng trong công nghiệp xây dựng và phá hủy, hoặc dùng làm chất tạo dẻo cho một số chất rắn. Nó cũng được dùng trong ngành dược, làm thuốc dãn mạch, hạ huyết áp. (Nguồn: internet)

“Đây không phải là nitroglycerin đơn thuần, đây là nitroglycerin nâng cấp có tính chất ổn định hơn nitroglycerin, sẽ không phát nổ khi gặp chấn động mạnh, có thể chứa trong một vật chứa bình thường, chỉ gặp được chất xúc tác tương ứng mới có thể phát nổ.” Tiểu Tám nói.

“Chất xúc tác? Có phải là cái này không?” Có lẽ bom chất lỏng này thiết kế giống như ống nghiệm thí nghiệm hóa học bình thường nên rất nhanh Y La tìm được một vật mà cô nghi là chất xúc tác. Ở trên ống nghiệm thứ nhất, trong phần hình cầu giống như pha lê trong suốt có chứa một loại chất lỏng màu đen.

Giữa chất lỏng màu đen và ống nghiệm được ngăn cách bởi miếng chắn màu đen giống như làm bằng sắt, hai loại chất lỏng được nó phân ra làm hai, nếu miếng chắn này biến mất hoặc bị nghiêng, chất xúc tác sẽ chảy vào ống nghiệm, dẫn đến phản ứng hóa học phát nổ.

“Đúng vậy.” Tiểu Tám cảm thấy trí thông minh của kí chủ nhà mình hôm nay tăng mạnh một cách đáng ngạc nhiên.

“Vậy bây giờ phải phá hủy nó như thế nào? Tôi phải cắt dây nào?” Y La hỏi.

“cô cắt sợ dây màu đỏ bên cạnh đồng hồ thì sẽ làm đồng hồ ngừng chạy.” Có lẽ các đối tượng bởi vì biết loại bom chất lỏng này có thể qua được máy kiểm tra an ninh cho nên phần bên ngoài của quả bom được thiết kế vô cùng đơn giản.

Y La móc trong túi xách cái bấm móng tay cho mèo, đúng thế, từ sau sự kiện ở trung tâm thương mại Hoàn Long đến nay, cũng không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không nhưng lúc nào Y La cũng mang theo bấm móng tay cho mèo bên người. (Tiểu Tám: Điều này cho thấy, thực ra sâu trong nội tâm của cô sớm đã biết thế nào rồi cô cũng gặp phải bom mà thôi.)

Khi Y La cắt đứt sợi dây điện màu đỏ, đồng hồ đếm ngược dừng lại ở con số 01:13:16.

Đã không còn sự uy hiếp bom phát nổ, Y La không còn nôn nóng nữa, chỉ là không đợi cô thở phào nhẹ nhõm, một vấn đề mới lại nảy sinh.

Bây giờ cô phải xử lý quả bom này như thế nào?

Tuy rằng đồng hồ hẹn giờ đã ngừng lại, bom sẽ không phát nổ đúng giờ hẹn, nhưng cứ để như vậy đến khi người khác phát hiện cũng không an toàn. Huống chi lúc nãy, Y La đã kéo cái vali này đi hết một vòng sân bay, nếu lúc này cái vali có bom bị cảnh sát phát hiện, cảnh sát nhất định sẽ điều tra, cuối cùng sẽ điều tra đến Y La, như vậy những chuyện mà cô làm từ nãy đến giờ đều sẽ uổng phí mà thôi.

Nếu không thì đưa về nhà? không được, trong nhà có bom, nghĩ thế nào cũng lạnh gáy.

Y La lo trước lo sau, suy nghĩ một đống, cuối cùng vẫn không tìm được giải pháp nào mà không đào hố cho chính cô “Tiểu Tám, có biện pháp làm xử lý quả bom này không?”

“cô đổ hết vào bồn cầu đi.” Tiểu Tám nhẹ nhàng nói.

“!?”

==

(còn tiếp)