A Thành thấy Y La mặc một cái áo khoác nam to rộng từ buồng vệ sinh ra, vẻ mặt hơi căng thẳng, còn người đàn ông khi nãy ngồi ở bàn số 9 thì đi không xa phía sau Y La.

A Thành cảm thấy hơi kì kì, vì thế lên tiếng gọi Y La “cô chủ, chị đi đâu thế?”

“Chị … Chị có việc ra ngoài một chút.” Y La lắp bắp trả lời, thần sắc hoảng loạn nhìn thoáng qua người đàn ông phía sau.

“Chị không sao chứ?” A Thành cảm thấy cô chủ nhà mình có gì đó sai sai.

Lúc này, người đàn ông mặc áo xám nãy giờ vẫn duy trì khoảng cách một mét với Y La chợt bước lên phía trước hai bước.

Y La khẽ run lên, vội vàng nói “Chị không sao, chỉ là quần áo không gột sạch được, chị về nhà đổi bộ khác cái đã.”

A Thành dạ một tiếng, gật gật đầu không nói gì nữa.

Y La thở nhẹ một hơi, hơi liếc mắt nhìn người đàn ông phía sau, sắc mặt trắng bệch, tiếp tục bước ra ngoài.

“Vị tiên sinh này!”

Y La chỉ nghĩ đi nhanh ra khỏi quán cà phê miễn cho việc liên lụy đến người khác trong quán, nhưng không ngờ vừa đi được hai bước, thì nghe thấy A Thành gọi người đàn ông mặc áo xám lại.

“Có chuyện gì?” Giọng nói bình tĩnh của người đàn ông vang lên.

“Ngài vẫn chưa tính tiền ạ.”

“không cần thối lại.” Người đàn ông đặt trước quầy tờ một trăm đồng, sau đó lập tức lướt qua Y La đi ra ngoài.

Y Lạ bị đụng phải một chút, trái tim run rẩy, cũng không rảnh mà lo nghĩ nhiều, vội vàng đi theo ra ngoài, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt kì quái của A Thành và Quả Quả phía sau.

==

“Biểu hiện của mày lúc nãy được đấy.” Người đàn ông áo xám thấy Y La đi theo thì vừa lòng nói.

Y La lấy hết can đảm hỏi “Ông … Cuối cùng là ông muốn làm gì?”

Mười phút trước, người đàn ông này đã kéo cô vào buồng vệ sinh nam, sau đó dùng dao uy hiếp cô, cột một quả bom lên người cô.

Mẹ ơi, thực sự là có bom đó!!

Y La nghĩ đến trên người mình có một quả bom, nước mắt chực rớt xuống, cô lại có thể trở thành một quả bom sống giống như trên TV vậy.

“Qua bên kia đường!” Người đàn ông áo xám lạnh lùng nói.

Qua bên kia đường? Y La quay đầu nhìn lại, phía bên kia đường, một cái công an hiệu đang rực rỡ lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Y La thật cẩn thận nhắc hắn ta “Tiên sinh, đối diện … chính là cục cảnh sát đó.”

Lời nhắc nhở này không phải là Y La muốn giúp hắn ta, mà cô sợ giữa chừng người đàn ông này ngẩng đầu mà nhìn thấy công an hiệu, nhận ra nơi đó là cục cảnh sát sẽ sợ hãi mà ấn nút điều khiển từ xa của quả bom.

“Nơi mà ông mày muốn đi chính là cục cảnh sát.” Người đàn ông áo xám nói xong thì duỗi tay đẩy Y La “không muốn chết thì đi nhanh lên cho tao.”

Chẳng lẽ cô qua đó rồi thì có thể giữ lại mạng sống hay sao? Y La tuyệt vọng nghĩ. Mang theo bom đi đến cục cảnh sát, người này căn bản là không muốn sống nữa, còn tỷ lệ sinh tồn của bản thân cô chỉ sợ là càng xa vời.

Tuy rằng nghĩ như vậy nhưng Y La cũng chỉ dưới sự uy hiếp của người đàn ông áo xám đi từng bước một đến cục cảnh sát.

Rất nhanh, hai người đi đến trước cục cảnh sát, đồng chí cảnh sát bảo vệ hỏi “anh chị đến đây làm gì?”

Y La nỗ lực khống chế không để mình phát ra tiếng kêu cứu, chỉ có thể dùng đôi mắt vô cùng sợ hãi nhìn vào chốt bảo vệ, định khiến cho đồng chí bảo vệ có thể từ ánh mắt của cô đọc được một ít tin tức.

“Chúng tôi tới báo án.” Người đàn ông áo xám vô cùng tự nhiên nói “Nhà chúng tôi vừa mới bị kẻ trộm đột nhập, chúng tôi tới trình báo sự việc vô cùng nghiêm trọng.”

“À, anh chị đi vào trong, đến phòng trực ban trên lầu một nhé.” Hiển nhiên là đồng chí bảo vệ chẳng thể nào đọc được bất luận tin tức gì từ ánh mắt tràn đầy ‘tin tức’ của Y La.

anh nhìn tôi lại lần nữa đi, nhìn lại lần nữa đi mà, không phải người ta hay nói các anh cảnh sát đều được huấn luyện đặc biệt hay sao, sao lại không thấy ám chỉ của tôi cơ chứ? Nội tâm Y La điên cuồng kêu to, thực sự là không thể hiểu được, sao năng lực nghiệp vụ của đồng chí bảo vệ cổng của cục cảnh sát lại không chuyên nghiệp như vậy được.

“đi vào trong, cẩn thận một chút.” Người đàn ông áo xám đứng sát Y La, nhỏ giọng uy hiếp, cầm điều khiển từ xa quơ quơ trước mặt Y La “trên người mày có bom, điều khiển này có thể kích hoạt kíp nổ trong bán kính năm trăm mét, mày không chạy được đâu.”

Những lời này người đàn ông đã nói một lần khi còn ở trong quán cà phê, nhưng dù lúc này nghe lại lần nữa Y La vẫn không kìm được mà run rẩy như cũ.

“không được run!” Người đàn ông áo xám quát.

“Tôi … tôi … tôi không kìm được.” Y La rất là vô tội, cô lớn đến chừng này rồi mà còn chưa gặp được một tên ăn trộm nào nữa là, làm sao mà trải qua những việc khủng khiếp như thế này, cô chưa khóc òa tại chỗ đã là một nỗ lực khiến chính cô cũng phải ngạc nhiên nữa là.

“…” Người đàn ông áo xám nghẹn họng, đành vươn một cánh tay đỡ Y La bước nhanh vào phía trong “Nhanh lên.”

Cho dù Y La có không tình nguyện đến thế nào thì cuối cùng cô cũng đến phòng trực ban trên lầu một.

Trong phòng trực ban của cục cảnh sát có rất nhiều người, có người dân bình thường đến báo án, có những tên ăn trộm lưu manh bị cảnh sát bắt về và đông nhất chính là các đồng chí cảnh sát nhân dân đang mặc cảnh phục.

Y La không biết người đàn ông áo xám muốn làm gì, chỉ có thể bị động đi theo hắn ta đi đến cây cột đá trong phòng trực ban, cô vừa hi vọng có đồng chí cảnh sát nào nhạy bén phát hiện sự khác thường của cô vừa quan sát động tác của người đàn ông áo xám.

Người đàn ông áo xám nhìn trái nhìn phải, dường như đang quan sát tình hình, sau đó dựa lưng lên cây cột đá rồi đẩy Y La đứng phía trước hắn ta, sau đó thấp giọng nói “Cởi áo khoác ra!”

Y La biết người đàn ông muốn làm gì, cởi áo khoác ra, quả bom trên người cô sẽ lộ ra trước mặt mọi người, và sự sống còn của chính cô cũng bắt đầu đếm ngược từ đây.

Nhưng lúc này, cô không còn lựa chọn nào khác.

Y La nhắm hai mắt, run rẩy lấy tay kéo khóa kéo của áo khoác xuống, lộ ra quả bom bên trong được quấn băng băng keo và dây điện.

“A a a a …”

“Có bom!”

không biết ai là người đầu tiên nhìn thấy, cũng có lẽ là rất nhiều người cùng nhìn thấy, người đến người đi trong phòng trực ban lầu một lập tức lâm vào tình trạng hỗn loạn. Người dân bình thường cuống cuồng chạy về hướng cửa ra vào, ăn trộm lưu manh bị còng tay không thể chạy đi thì chỉ có thể ngồi xổm dưới cái bàn gần mình nhất, cảnh sát mang súng thì ngay lập tức rút súng ra ngắm về phía Y La.

Người đàn ông áo xám chứng kiến cảnh tượng hoảng loạn trước mắt, dường như rất vui vẻ, ngón tay ấn lên vị trí nào đó trên quả bom, chỉ nghe một âm thanh ‘tích’ nhỏ vang lên, đồng hồ đếm giờ trước ngực Y La lập tức được khởi động.

29:59:59

Ba mươi phút, thời gian tử vong đếm ngược.

Y La tuyệt vọng mở to hai mắt nhìn.

“Gọi Trương Kỳ Hoài đến đây, nếu không tao cho nổ tan xác nơi này bây giờ.” Người đàn ông áo xám thét to.