Bạch Yên thấy không khí có chút xấu hổ, vội vàng đổi đề tài, "Mộc Lan, bà vẫn chưa ăn cơm phải không? Không bằng cùng chúng tôi đi ra ngoài ăn đi!"

Lương Mộc Lan cũng là người tinh ý, vừa thấy trên mặt hai mẹ con tỏ ra lúng túng, cũng biết lời của mình nói hơi quá, vội vàng hùa theo Bạch Yên nói, "Tốt lắm, hay chúng ta kêu luôn lão Tần và lão Mạc cùng ra ngoài ăn tối, cũng coi như ăn mừng Yên nhi có tin vui!"

Bạch Yên cũng cười phụ họa, "Đây là tin tốt nhất, chúng ta nên ăn mừng một trận!"

Đối mặt với sự nhiệt tình của hai trưởng bối, Mạc Yên chỉ có thể nhún vai, tỏ ra bất đắc dĩ, nhưng cũng rất hạnh phúc tiếp nhận sự mừng rỡ của họ. Bởi vì cô cũng như bọn họ, lòng tràn đầy mong đợi sự chào đời của đứa bé này.

Đây là kết tinh tình yêu của cô và Tần Thiên Nham, là sự kéo dài huyết mạch của nhà họ Tần.

Có đứa bé, giữa bọn họ có bị cắt cũng không chia lìa.

Cô tin rằng nếu Tần Thiên Nham biết cô có em bé, nhất định sẽ rất vui mừng giống cô. Khi đứa bé sinh ra, anh nhất định sẽ chăm sóc giống châu bảo.

Vừa nghĩ tới sẽ có một ngày đó, một người đàn ông như Tần Thiên Nham lại trở thành một vú em, ân cần chăm sóc đứa nhỏ, thì Mạc Yên nở nụ cười dịu dàng.

Trong nụ cười hạnh phúc đó, có giấu thế nào cũng không được.

***

Tam Giác Vàng nằm ở Đông Nam Á, mảnh đất tiếp giáp Miến Điện, Lào, và Thái Lan, là địa phương do bọn quân phản động và trùm buôn thuốc phiện khống chế. Bởi vì sản xuất nhiều cây anh túc và chế tạo ma tuý, nên nó nổi tiếng là nền tiêu thụ thuốc phiện mạnh nhất trên toàn thế giới.

Hiện nay Tam Giác Vàng tồn tại ba thế lực cầm đầu, một nhánh là do thế lực bên Thái khống chế gọi là Ngoã liên quân, với một nhánh là thế lực của người thừa kế ngu dốt của Miến Điện.

Một nhánh khác, chính là thế lực còn sót lại của Quốc Dân Đảng ở vùng sát biên giới, hiện do Nam Bá Đông cầm đầu bộ đội vũ trang.

Trong ba nhánh bộ đội riêng này, tất nhiên trang bị của quân đội Ngoã liên quân là hoàn mỹ nhất, Ngoã liên quân cũng là quân đội đứng đầu Đông Nam Á, chứ không phải là quân đội của chính phủ.

Tại nơi người thừa kế ngu dốt của Miến Điện đang cai quản, được kết hợp với những thành viên cường hãn đang chiếm ở vị trí thứ hai.

Thế lực của Nam Bá Đông được tạo từ tàn dư của Quốc Dân Đảng và người Lào từ bên ngoài đến tổ chức, nhìn từ ngoài vào thì nó đang chiếm vị trí thứ ba của Tam Giác Vàng.

Ngoã liên quân và người thừa kế ngu dốt từng có mấy lần muốn hợp tác, họ có ý định muốn nuốt thế lực lãnh đạo ngoại lai của Nam Bá Đông. Tuy cổ thế lực này của Nam Bá Đông không bằng bọn chúng, nhưng lại nhờ vào địa thế của thiên nhiên, sự chuyên nghiệp và cường hãn của thành viên mình, lấy ít thắng nhiều, Ngoã liên quân và người thừa kế ngu dốt mấy lần cố ý xâm lấn, đều bị Nam Bá Đông hung hăng phản kích lại, đánh một lại tới một trận đẹp mắt, họ chính là hung tàn ổn định cắm sâu góc rễ vào địa bàn của mình, còn nhân tiện càn quét một vài thế lực nhỏ ở chung quanh.

Hai bên thế lực của Ngoã liên quân và người thừa kế ngu dốt chẳng những không chiếm được lợi thế nào. Ngược lại hao binh tổn tướng, lại còn bị Nam Bá Đông phái người phá huỷ đi vài vườn cây anh túc, thường mất đi việc làm ăn, còn làm cho Nam Bá Đông bỗng chóc đoạt được không ít mối làm ăn trên thị trường quốc tế, thế lực tăng không ngừng.

Cùng Ngoã liên quân và người thừa kế ngu dốt tạo thành ba chân, ba phần thiên hạ trong Tam Giác Vàng.

Cũng vì vậy, tướng lĩnh Thản Sa của Ngoã liên quân và người thừa kế ngu dốt hận anh thấu xương, không có lúc nào không nghĩ đến tiêu diệt Nam Bá Đông, không ba thì năm bữa phái người xâm nhập, ý đồ ám sát anh.

Mà nội bộ bên trong thế lực của Nam Bá Đông cũng cất giấu một cỗ nguy hiểm.

Đó chính là đến từ người hợp tác cùng với anh -- Mông Lệ, một người đàn bà lòng dạ độc ác.

Theo lý thuyết mà nói, bị thế lực khắp nơi nhìn chằm chằm vào, cùng với sự mơ ước có anh từ Mông lệ trong nội bộ, Nam Bá Đông nên cảm thấy nhức đầu không dứt mới đúng, nhưng ngược lại anh giống một người đang chơi mèo vờn chuột tỏ ra không có việc gì, chơi rất dễ sợ.

Lúc này, có một ngôi biệt thự sang trọng nằm trong Tam Giác Vàng, bốn phía đề phòng nghiêm ngặt, có thể thấy là có rất nhiều phần tử vũ trang vác súng khắp nơi.

Bên trong phòng khách của biệt thự, trang hoàng bằng hệ thống màu trắng đen, đối lập rõ nét, có đủ các loại vật kiện kim loại tinh sảo xen kẽ trong đó, có những tác phẩm trắng đen kinh điển và tao nhã,nhưng nó cũng lộ ra một loại đặc biệt lạnh lùng .

Bên trong thư phòng rộng lớn ở lầu hai, chính giữa phòng để một bộ ghế sô pha vòng tròn màu đen bằng da thật, lúc này mặt mày Nam Bá Đông rất âm trầm, ngồi ổn định ở trên cao, khớp xương tay phải rõ ràng một lần lại một lần gõ lên thành ghế sô pha, một tiếng "đắc đắc" tối tăm, bên trong thư phòng toàn bộ yên lặng như tờ, tiếng gõ giống như tiếng chuông cổ, làm lòng người cuồng loạn.

Không khí vô cùng áp lực và ngột ngạt.

Ở hai bên trái phải ghế sô pha của Nam Bá Đông đều ngồi hai người, cộng lại là ba nam một nữ.

Quân sư Văn Bác, Ô Linh từ tổ tình báo, Đường Thạch và Bạch Lãng từ nhóm chấp hành, bốn người này chính là trợ thủ và phụ tá đắc lực nhất của Nam Bá Đông.

Phụ trách tổ tình báo, Ô linh chính là phái nữ quan trọng duy nhất trong đoàn thể của Nam Bá Đông.

Ô Linh tính tình bình tĩnh và trầm ổn, so với Nam Bá Đông lớn hơn vài tuổi. Mặc dù hơn ba mươi tuổi, nhưng lại có khuôn mặt trẻ con của tuổi đôi mươi. Khuôn mặt dễ thương nhưng tính tình bên trong lại vô cùng lạnh lùng. Khi cô làm nhiệm vụ, thì người ta sẽ thấy cô tuỳ thời đều có thể hoá thân thành yêu tinh, đi dụ dỗ và mê hoặc những người đàn ông mà cô được yêu cầu quyến rũ, bình thường thì những người đàn ông đó cuối cùng cũng không thoát được lòng bàn tay cô.

Sự tồn tại của cô đối với Nam Bá Đông mà nói thì giống như chị gái, bạn bè, và thuộc hạ, trợ giúp cho Nam Bá Đông rất nhiều, cô cũng là thuộc hạ đi theo Nam Bá Đông chinh chiến sớm nhất.

Ô Linh ngồi bên cạnh một người đàn ông mang mắt kiếng, đó chính là quân sư Văn Bác.

Ở bên trong đoàn thể của Nam Bá Đông, Văn Bác được xưng là "Người đa mưu túc trí". Anh có khuôn mặt trắng nõn và nho nhã, vừa nhìn chính là người còn trẻ con và thiếu kinh nghiệm. Chỉ có cặp mắt kia giống như có khả năng nhìn thấu hết thảy thế gian, thường tản mát ra sự sắc bén, cơ trí, và rét lạnh.

Nói chung, chuyện hợp kế trước giờ của Nam Bá Đông và anh, tám chín phần mười đều là những kế hoạch được thực hiện rất hoàn mỹ, chưa bao giờ xảy ra một lỗi nào.

Nhìn lại bên này của ghế sô pha, ngồi đối diện Ô Linh là một người trẻ tuổi có khuôn mặt vô cùng phúc hậu, anh tên là Đường Thạch.

Nếu như bạn cảm thấy anh lớn lên có khuôn mặt phúc hậu, cười lên giống người rất thiện lương và vô hại, vậy là bạn đã sai hoàn toàn rồi!

Bình thường trong lúc mục tiêu của Đường Thạch không đề phòng anh thì đã chết trong tay anh, đến cuối cùng trong mắt người chết cũng chỉ lưu lại nụ cười thật thà này của Đường Thạch.

Chỉ vì anh ra tay cực nhanh! Nhanh đến mức...khiến người chết không kịp đổi sắc mặt.

Một người đàn ông lạnh như băng có khuôn mặt co quắp đang ngồi bên cạnh Đường Thạch, tên gọi là Bạch Lãng!

Bạch Lãng, tên này mới nghe giống như sát thủ kiếm khách trong tiểu thuyết võ hiệp, mà anh ở trong đoàn thể của Nam Bá Đông chính là sát thủ giỏi nhất, ở trên bảng sát thủ quốc tế cũng được xếp hạng năm.

Bốn người bọn họ luôn luôn hợp tác chặt chẽ, Ô Linh phụ trách thu thập tin tức, quân sư Văn Bác phụ trách chuẩn bị kế hoạch, Đường Thạch và Bạch Lãng phụ trách chấp hành và huấn luyện.

Nếu như Nam Bá Đông thật sự có dã tâm muốn nuốt trọn hết toàn bộ thế lực ở Tam Giác Vàng, dựa vào đoàn thể này của anh, cũng không phải là chuyện không thể.

Nhưng bọn họ cũng biết, Nam Bá Đông...Anh còn có một mục tiêu to và xa hơn.

Mà hôm nay, có thể làm cho Nam Bá Đông có vẻ mặt âm trầm và tâm tình không tốt cực điểm như vầy chính là---kho hàng ma tuý có giá trị mười tỷ Đô-la của bọn họ bị người phá hủy và cho nổ tung.

Điều này đại biểu, bọn họ không có cách nào giao hàng đúng thời hạn cho ông chủ lớn ở Hoa Hạ.

Cũng đại biểu, lĩnh vực tuyệt đối này của bọn họ bị người ngoài xâm nhập vào được.

Thấy Nam Bá Đông có bộ dáng hung ác muốn giết người, bốn người còn lại rất thức thời mà không phát ra một chút tiếng động, lặng lẽ chờ đợi quyết định của Nam Bá Đông.