Cho đến khi đi ra khỏi thần miếu, Hứa Thanh vẫn thỉnh thoảng quay lại nhìn từ xa, như muốn một mực ghi nhớ nơi đây vào đáy lòng, đồng thời trong đầu không ngừng hiện ra cảnh tượng một đao kia hạ xuống.
Hình tượng này ở trong đầu óc của hắn vô cùng rõ ràng, thế cho nên khi rời khỏi phạm vi của khu thần miếu, Hứa Thanh đi trong rừng, cũng giơ tay phải lên, theo bản năng muốn bắt chước một đao kia.
Mà mỗi một lần thử, đều cho hắn cảm thụ rất sâu.
Nếu như nói tu luyện Hải Sơn Quyết, là tưởng tượng bắt chước hình của Tiêu ở bên trên, như vậy Hứa Thanh giờ phút này, chính là đã thay hình ảnh của Tiêu trong đầu thành cảnh tượng của một đao kia.
Trong khi hắn bắt chước, tu vi của hắn bất tri bất giác đột phá, Hải Sơn Quyết tấn thăng đến tầng thứ tư.
Có lẽ là bởi vì một đao kia, cho nên lần tăng lên này, chẳng những sức mạnh và tốc độ đều được tăng gấp đôi, phương diện tinh thần giống như cũng có chút đột phá.
Loại đột phá này, để cho suy nghĩ của Hứa Thanh càng thêm nhạy cảm, đồng thời trong lúc tay phải giơ lên hạ xuống, lại mơ hồ có chút ý vị của pho tượng Thần hạ đao.
Cái này khiến cho Hứa Thanh rất là vui mừng.

Dần dần hai ngày trôi qua, có lẽ là bởi vì ở bên ngoài, cũng có lẽ bởi vì cái đêm kia của thần miếu chấn nhiếp, khiến cho hắn ở trên đường trở về, không hề gặp lại tiếng bước chân quỷ dị.
Mà những thú vật khác ở nơi đây, Hứa Thanh đã gặp phải một chút.

Nhưng tu vi tăng lên, khiến cho năng lực bảo vệ tánh mạng của hắn đề cao, dưới sự cẩn thận coi như cũng thuận lợi.
Mặc dù không tìm được Thiên Mệnh Hoa và đá làm lành sẹo, nhưng hắn thu hoạch được không ít Thất Diệp Thảo, trở về bán đi, cũng có thể đổi lấy không ít linh tệ.
Giờ phút này, lúc hoàng hôn buông xuống, Hứa Thanh cũng nhìn thấy thế giới bên ngoài rừng rậm, đang muốn đi ra, nhưng bước chân đột nhiên đình trệ, hắn cúi đầu nhìn một cây cỏ bên người.
Bộ dạng của cọng cỏ này có chỗ tương tự cùng Thiên Mệnh Hoa, nhưng lấy tri thức ít ỏi về thảo dược của hắn, cẩn thận xem xét, liền có thể phân biệt ra đây chẳng phải là Thiên Mệnh Hoa.
Nhưng mà Hứa Thanh suy nghĩ một chút, có chút chột dạ nhìn chung quanh, do dự một phen, cuối cùng vẫn thu thập lại, để vào trong túi da.
Một đường chạy nhanh, ra khỏi rừng rậm, lúc trở lại doanh địa đã là ban đêm.
Giờ phút này không phải là đêm khuya, doanh địa còn rất náo nhiệt, nhất là khu vực trên lều có lông vũ, càng là ‘ha ha nhốn nháo’, bên trong còn xen lẫn từng tiếng càn rỡ và âm thanh thở d0'c… 
Hứa Thanh không lưu ý những thứ này, lúc vừa về tới chỗ ở, vừa mới đẩy cửa sân ra, liền thấy được thân ảnh Lôi đội từ bên trong phòng đi ra.
Sau khi chú ý thấy Hứa Thanh mặc dù hơi chật vật, nhưng không có gì không ổn, Lôi đội mới có thả lỏng.
- Tại sao đi lâu như vậy?
- Đi thần miếu một chuyến.
Ánh trăng cùng ngọn đèn trong phòng chiếu rọi, Hứa Thanh thấy được trong mắt Lôi đội có tia máu đỏ cùng với thần sắc mỏi mệt trên mặt.

Hiển nhiên là trong khoảng thời gian này cũng không nghỉ ngơi tốt, mà nguyên nhân gì... 
Hắn đã ý thức được, vì vậy trái tim có chút ấm áp.
- Thần miếu?
Lôi đội có chút kinh ngạc, lão không ngờ Hứa Thanh chạy xa như vậy, giờ phút này gọi hắn vào phòng bếp, sắn tay áo lên, trong sự chờ đợi của Hứa Thanh, lấy đồ ăn đã làm sẵn bưng lên.

Đồ ăn còn nóng, cũng không có dấu vết bị động vào, Hứa Thanh sững sờ.
Hắn biết rõ, Lôi đội không hề biết mình lúc nào thì trở về, vậy mà mâm cơm lại có thể làm giống như mình vừa mới trở về, liền có cơm nóng canh nóng để ăn, trong đây chỉ có thể nói rõ một điều.


Đối phương... 
Mỗi ngày đều làm đồ ăn, xong lại đợi mình.
Hứa Thanh lặng lẽ đứng lên đi lấy bát đũa, như cũ là ba bộ bát đũa, vẫn là đặt hai bộ song song, sau đó mới ngồi xuống bắt đầu ăn. 
Rất thơm, có một loại cảm giác không cách nào cảm thụ, chỉ có dụng tâm mới có thể nhận thức được vị đặc biệt của nó.
Lôi đội ăn rất ít, phần lớn thời gian hoặc là uống rượu, hoặc là nhìn Hứa Thanh, nở nụ cười trên mặt.
- Ăn nhiều một chút, ngươi vẫn còn trưởng thành, không ăn nhiều về sau nói không chừng cứ mãi cao như vậy.
Những lời này làm cho Hứa Thanh cúi đầu, sau một lúc lâu hắn ừ một tiếng, nghe lời ăn thêm nữa, sau đó nói với Lôi đội kinh nghiệm trong thần miếu lần này.
Lôi đội nguyên bản uống từng miếng từng miếng rượu, nhưng rất nhanh đã bị lời kể của Hứa Thanh thu hút, cho đến khi Hứa Thanh nói xong, lão mới thở sâu, chậm rãi mở miệng.
- Chuyện này, trước kia ta đã từng nghe người ta nói qua, nhưng đó là thật lâu ở trước đây rồi, hình như cũng có người gặp qua một màn này, nhưng tương tự như gặp tiếng ca vậy, sau cùng cũng trở thành truyền thuyết.
- Bây giờ suy nghĩ một chút, hình như cái này cũng phát sinh không lâu sau khi tiếng ca xuất hiện.
Lôi đội thì thào, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, bên trong mắt chậm rãi hiện lên hồi ức đau thương.
Nhìn Lôi đội, Hứa Thanh biết rõ lão đang nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên có chút tự trách, hắn cảm thấy mình không nên nói ra chuyện này, vì vậy liền trầm mặc xuống.
Sau một lúc lâu, Lôi đội giống như đã trải qua, cũng nhìn ra nguyên nhân Hứa Thanh trầm mặc, nở nụ cười.

- Cái đứa nhỏ này quá nhạy cảm, ta à, cũng không muốn ngươi yếu ớt như vậy.
Lôi đội nói xong, uống một ngụm rượu lớn, thay đổi chủ đề, nói những chuyện lý thú gần đây ở trong doanh địa cùng với Hứa Thanh.
Lão vừa uống rượu, vừa nói, Hứa Thanh vừa ăn cơm, vừa nghe.
Tựa như là...!người nhà.

Đêm khuya, Lôi đội ngồi ở chỗ kia uống rượu, sau khi nhìn Hứa Thanh rửa ráy bát đũa sạch sẽ rồi cất đi, Lôi đội cười đứng dậy, về gian phòng của mình.
Hứa Thanh cũng về tới gian phòng của mình, sau khi vào, hắn nhìn thấy đệm chăn đã được đổi mới, vả lại đã được trải trước thật tốt, phía trên còn mang theo mùi mới phơi nắng.
Hứa Thanh ngẩng đầu nhìn về phía gian phòng Lôi đội bên cạnh, sau một lúc lâu đi qua, muốn ngồi ở phía trên, nhưng cúi đầu nhìn một chút y phục cùng hai tay đầy vết bẩn của mình, hắn vẫn là cuốn tấm đệm lên, ngồi ở trên ván giường, nhắm mắt tu hành.

....