Xe ngựa dừng trước cửa Sở gia chưa nói tới đẹp đẽ quý giá, một chiếc xe ngựa bình thường, phu xe ghìm ngựa lại, liền rời khỏi càng xe, xốc màn xe lên, một trưởng giả hơn sáu mươi tuổi, chống quải trượng, mặt chữ điền, một đôi lông mi trắng dài đi ra từ bên trong, xuống xe liền nói với phu xe:

- Tiểu ca, ngươi chờ một lát, lão phu xong rất nhanh.

Phu xe kia cung kính nói:

- Lý phu tử, thiếu gia nhà chúng tôi phân phó tiểu nhân nghe ngài chỉ huy, cho dù chờ bao lâu, cũng đều phải chờ.

Gã xoay người, lấy một túi lớn đã bó chặt từ trong xe, cười nói:

- Lý phu tử, đây là đồ của ngài, đừng quên cầm lấy, tiểu nhân mang cho ngài!

- Làm phiền làm phiền!

Lý phu tử vội nói.

Lúc xe ngựa dừng trước cửa, đã kinh động Sở Hoan trong phòng, ra tới cửa, nhìn thấy lão giả, cảm thấy có một loại cảm giác xa lạ. Lý phu tử kia nhìn thấy Sở Hoan, cũng hơi giật mình, đánh giá trên dưới mấy lần, nhíu mày hỏi:

- Ngươi... ngươi là con cháu nhà ai?

Trí nhớ trong đầu Sở Hoan cũng nhớ lại một phen, rốt cuộc nhận ra người đến, Lý phu tử này chẳng phải chính là cậu của mình sao? Cũng chính là huynh trưởng của Sở Lý thị, hiện giờ làm tiên sinh dạy học ở thành Thanh Liễu.

Hắn bước lên phía trước, khom người thi lễ:

- Cậu gia!

Lý phu tử lại giật mình kinh hãi, lão vừa rồi nhìn mặt mày Sở Hoan, quả thật cảm thấy hơi quen thuộc, nhưng căn bản không có nghĩ tới bản thân Sở Hoan. Dù sao Sở Hoan mất tích tám năm, tất cả mọi người nghĩ rằng hắn đã không còn ở trên nhân thế, một tiếng “cậu gia” của Sở Hoan lúc này, cũng khiến Lý phu tử giật mình rất nhiều, nháy mắt nghĩ tới Sở Hoan, ánh mắt sáng lên:

- Ngươi... Ngươi là Nhị lang?

Sở Hoan cung kính nói:

- Là Nhị lang!

Tố Nương trong phòng lúc này cũng nghe thấy động tĩnh, xuyên qua cửa sổ thấy được Lý phu tử, vội vàng đi báo cho Sở Lý thị biết, đỡ Sở Lý thị đi ra.

Lý phu tử nhìn thấy Sở Lý thị, thật không thể tin được Sở Hoan còn sống, mang theo nghi hoặc nhìn về phía Sở Lý thị, lại chỉ Sở Hoan nói:

- Đây... đây thật là Nhị lang?

Sở Lý thị nhìn thấy huynh trưởng của mình tới, vô cùng cao hứng, vội vàng nói với Sở Hoan:

- Nhị lang, đã bái cậu gia chưa?

Sở Hoan vỗn đã hành lễ với Lý phu tử, nghe mẫu thân nói như ậy, lại quỳ xuống trước người Lý phu tử, cung kính thi lễ. Lúc này Lý phu tử không còn hoài nghi nữa, run rẩy tiến lên, vẻ mặt vui mừng, giơ tay lôi kéo Sở Hoan, liên tục nói:

- Mau đứng lên, mau đứng lên... trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi, đây là trời không bỏ Sở gia... !

Trong nhất thời khó kìm nổi lòng, lão lệ tung hoành.

Từ sau khi Sở Đại lang rời khỏi nhân thế, Sở gia chỉ còn lại hai nữ nhân, Lý phu tử thường xuyên vướng bận trong lòng, lão chỉ có một muội muội Sở Lý thị, gả tới Sở gia, nam đinh Sở gia đoạn tuyệt, trong lòng lão thường xuyên cảm thán muội tử bạc mệnh, chỉ cần có thời gian sẽ từ trong thành tới đây thăm hỏi.

Gia cảnh lão cũng không phải tốt lắm, nhưng dù sao cũng là tiên sinh dạy học, qua ngày không có trở ngại, thương tiếc cuộc sống muội tử nghèo khổ, cho nên cũng thường xuyên qua đây giúp đỡ một chút.

Hôm nay vừa nhìn thấy Sở Hoan “chết mà sống lại”, quả nhiên là vui mừng vạn phần, tự biết Sở gia còn có nam đinh, sau này muội tử còn có người nuôi dưỡng, tảng đá rất lớn trong lòng rơi xuống đất, nắm tay Sở Hoan, nhất thời không chịu buông ra. Vẫn là Sở Lý thị và Tố Nương tiến tới nâng Lý phu tử, lúc này Lý phu tử mới bình phục tâm tình kích động, được nâng vào ngồi trong phòng.

Phu xe kia mang theo cái bao nhỏ vào trong phòng, đặt lên bàn, lúc này mới cười tủm tỉm nói:

- Lý phu tử an tọa,, tiểu nhân chờ ở bên ngoài.

Lúc này gã mới ra cửa.

Lý phu tử nói với Tố Nương:

- Tố nương à, đây là một chút điểm tâm, còn có một túi muối ăn nhỏ, con nhận lấy trước!

Tố Nương còn chưa nói chuyện, Sở Lý thị đã nói:

- Đại ca, chính huynh cũng không dư dả, hai năm này huynh đã giúp đỡ rất nhiều... !

Bà còn chưa dứt lời, Lý phu tử chỉ biết ý tứ của bà, lập tức giận tái mặt, gõ quải trượng “thùng thùng” lên mặt đất, nói:

- Tố Nương, mau nhận những thứ này!

Tuy rằng ông lão này tuổi tác đã cao, nhìn qua tuổi già sức yếu vô cùng yếu ớt, nhưng giọng điệu kiên định, có một uy thế khiến người ta không dám làm trái. Tố Nương cũng không dám nhiều lời, nhìn về phía Sở Lý thị, thấy Sở Lý thị khẽ gật đầu, lúc này mới tiến lên đem điểm tâm và muối ăn vào trong phòng Sở Lý thị.

Lý phu tử nhìn Sở Hoan đứng ở bên cạnh, vội vàng hỏi tình trạng vài năm này của Sở Hoan. Sở Hoan đánh phải nói lại lời ngày đó với mẫu thân một lần. Sau khi Lý phu tử nghe xong, đập quải trượng, vô cùng tức giận nói:

- Quả nhiên là coi trời bằng vung, đồ bậy bạ hại nước hại dân, một chút cũng không sai.

Lão nói với Sở Hoan:

- Nhị lang, con có còn nhớ rõ địa phương? Lát sau con theo lão phu tới nha môn, tìm Huyện thái gia, bẩm việc này cho tri huyện đại nhân, tri huyện đại nhân tất sẽ phái binh bao vây tiễu trừ... !

Lời Sở Hoan, chỉ là lời ứng phó, làm sao có thể tìm ra nơi ẩn thân của thổ phỉ, vội đáp:

- Lúc bị bắt, bịt mắt, không biết được. Mấy năm nay Nhị lang ở thâm sơn, làm việc cho bọn họ, cũng không biết thân ở chỗ nào. Lần này thừa dịp đêm tìm một cơ hội trốn đi, dọc đường chỉ biết là sớm ngày về nhà, hỏi thăm ven đường, Nhị lang... hiện giờ Nhị lang quả thật nhớ không rõ sào huyệt thổ phỉ ở nơi nào!

- Đáng tiếc đáng tiếc!

Lý phu tử liên tục lắc đầu.

Sở Lý thị cũng đã nói:

- Đại ca, huynh ở trong thành nhiều năm như vậy, nhận thức nhiều người, hiện giờ Nhị lang trở về, huynh xem có thể kiếm giúp nó công việc trong thành hay không... !

Sở Lý thị tất nhiên muốn Sở Hoan có thể tìm việc làm, nhưng nguyên nhân quan trọng hơn, là do lo lắng Phùng Nhị Cẩu trả thù, hy vọng Sở Hoan có thể sớm rời khỏi thôn, tránh khỏi trả thù.

Dùng lòng mà nói, tri thức trong đầu Sở Hoan không ít, cũng có kiến thức vượt xa thời đại này, nhưng hiện giờ hắn thân không đồng tiền, được cho là nghèo rớt mồng tơi, cái gọi là một văn tiền làm khó anh hùng, mặc dù trong đầu hắn có không ít ý tưởng, nhưng dù sao cũng là kiện kiện cho phép, một không tiền bạc hai không thế lực, muốn tạo ra một mảnh trời đất, không có cái khung là không được.

Lý phu tử vuốt chòm râu, khẽ gật đầu, rất đồng ý đối với lời Sở Lý thị, nói:

- Lúc trước đã muốn để Đại lang vào thành kiếm việc, chỉ là đứa nhỏ Đại lang kia chất phác thật thà, không linh hoạt bằng Nhị lang, hơn nữa hắn thầm muốn dựa vào hai mẫu đất cằn kiếm sống... Khi đó hắn lại không đành để muội lại một mình, cho nên vẫn không có vào trong thành.

Khi đó Sở Đại lang còn chưa cưới Tố Nương, chỉ sống nượng tựa lẫn nhau với mẫu thân, Lý phu tử quả thật có mấy lần để Đại lang vào trong thành làm việc, chỉ là Đại lang thứ nhất thật thà chất phác chưa lấy vợ, ngay cả thị trấn cũng chưa dám qua, thứ hai cũng sợ bỏ lại mẫu thân một mình, cho nên cũng không có đáp ứng.

Sở Hoan lại biết, mình ở lại thôn nhỏ này, cuối cùng không thể phát triển lớn, tâm tư lúc trước của hắn, chính là muốn dựa vào đôi tay của mình, kiếm nhiều tiền bạc, lưu lại đủ để cho mẫu thân và Tố Nương cơm áo không lo sống hết nửa đời sau, mà muốn kiếm nhiều bạc, bước đầu chính là phải rời khỏi thôn nhỏ này.

- Cậu gia, con có khí lực, làm việc gì cũng có thể!

Sở Hoan cười nói:

- Hai ngày này Sở Hoan cũng muốn vào thành kiếm việc, đường đường một thân bảy thước, cũng không thể không có việc gì làm!

Lý phu tử vướt chòm râu, cực kỳ vừa lòng đối với lời này của Sở Hoan, vui mừng nói:

- Con có thể nghĩ như vậy, cũng đã rất không tồi. Phụ thân và đại ca con vẫn luôn ở tại thôn này, không dám ra ngoài, con có đảm lượng này, vô cùng khó được.

Lão dừng một chút, hơi trầm ngâm nói:

- Lão phu sống trong thành vài chục năm, cũng có chút mạng lưới quan hệ... Như vậy đi, hôm nay sau khi lão phu về thành, liền thu xếp chung quanh một chút, xem có việc thích hợp với con hay không, nghĩ tới không quá mười ngày, sẽ có tin tức rồi.

Sở Lý thị kích động nói:

- Nhị lang, còn không tạ ơn cậu gia của con!

Sở Hoan vội vàng tạ ơn, Lý phu tử xua tay nói:

- Đây gọi là đại nạn không chết, tất có hậu phúc. Nhị lang à, mẹ con và chị dâu con ngày sau đều sẽ do con chiếu cố, phụ thân và đại ca con không còn, Sở gia cần dựa vào con, ngày khác nếu có thể rạng rỡ cửa nhà, phụ thân và đại con dưới suối vàng có biết, cũng có thể nhắm mắt!

Nói một chút, Lý phu tử lại dặn dò một phen, lúc này mới đứng dậy nói:

- Sau khi lão phu về thành, sẽ lập tức thu xếp việc này!

Sở Hoan và người nhà muốn giữ Lý phu tử ở lại ăn xong cơm chiều rồi đi, nhưng Lý phu tử vẫn cự tuyệt, chỉ nói xe ngựa này là của một học sinh, học sinh kia biết mình muốn tới thôn, cho nên đặc biệt phái người dùng xe ngựa đưa tới đây, không thể trở về quá muộn.

Ông lão này vô cùng cố chấp, người một nhà khuyên không được, đành phải thôi, tiễn Lý phu tử ra cửa, lên xe ngựa rời đi.

...

...

Đêm không trăng, gió đêm lạnh, toàn bộ Lưu gia thôn một mảnh yên tĩnh.

Bên trong tòa nhà lớn Phùng gia, trong căn phòng đóng chặt của Phùng Nhị Cẩu, từng tiếng rên mất hôn như có như không vang lên, trên chiếc giường thật lớn của Phùng Nhị Cẩu, Phùng Nhị Cẩu nằm trên giường, cặp mắt hưng phấn nhìn thân hình mềm mại đang lên xuống trên trên người mình, bộ ngực tuyết trắng run run cao thấp, giống như hai con thỏ ngọc tranh giành trước sau.

Phùng Nhị Cẩu có thương tích trong người, động tác của nữ nhân này vô cùng cẩn thận, một lúc lâu sau, thân hình tuyết trắng mới nhẹ nhàng ghé lên người Phùng Nhị Cẩu, lười biếng nói:

- Thật sự là sung sướng... người ta còn lo lắng ngươi bị thương, rất lâu sẽ không thể khoái hoạt... !

Giọng nói này vừa quyến rũ lại lẳng lơ, rất là câu người.

Phùng Nhị Cẩu trải qua hai ngày tĩnh dưỡng, đau đớn trên thân thể đã giảm bớt rất nhiều. Gã là muốn sắc không muốn mạng, vừa mới đỡ một chút, liền giằng co với nữ nhân. Lúc này thân thể mềm nhũn của nàng kia đặt lên người gã, gã vẫn cảm thấy hơi cố hết sức, trên người mơ hồ đau đớn, thấp giọng mắng:

- Đàn bà lẳng lơ, còn không xuống, đè... đè ông... !

Gã nâng một bàn tay lên, hung hăng vỗ một cái lên cặp mông tuyết trắng to lớn của nữ nhân này. Một tiếng ba vang lên lên, trên cặp mông tuyết trắng kia xuất hiện một dấu tay hồng. Nữ nhân này kêu ôi một tiếng, lập tức cười mắng:

- Tên ma quỷ này, thật sự là vô lương tâm, người ta liều lĩnh nguy hiểm mất danh tiết tới nơi này hầu hạ ngươi, ngươi lại một chút cũng không biết thương hương tiếc ngọc... !

Vừa nói nữ nhân này cẩn thận xuống khỏi người Phùng Nhị Cẩu, vừa day day mông, nằm bên người Phùng Nhị Cẩu, lại kéo chăn che thân thể trắng bóng của mình.

Phùng Nhị Cẩu thấp giọng nói:

- Danh tiết? Danh tiết cái rắm, đàn bà lẳng lơ ngươi còn muốn danh tiết!

Gã lập tức tươi cười cổ quái, nói:

- Ngay từ đầu ông đã không biết thương hương tiếc ngọc, lần đầu tiên lên giường của ngươi, không phải ngươi còn muốn giả vờ giả vịt sao, sau lại thế nào? Vừa đụng đến ngực đàn bà lẳng lơ ngươi, không phải ngươi rên hừ hừ để ông đè lên, khi đó cũng không thấy ngươi nói thương hương tiếc ngọc... !

Nữ tử hơi tức giận, giơ tay vỗ nhẹ ngực Phùng Nhị Cẩu một chút, thấp giọng nũng nịu mắng:

- Tên khốn khiếp nhà ngươi, được tiện nghi còn khoe mẽ. Đó là nửa đêm ngươi sờ lên cửa nhà ta, dám chiếm thân thể ta... Nếu ngươi có chút năng lực, sao còn không lấy được Diệp Tố Nương tới tay? Mỗi ngày nhớ thương nàng ta, thật sự là đàn ông, ngươi cũng nửa đêm lên giường nàng, chiếm đoạt thân thể nàng... !