Hàn Uyên cũng không để ý đến người đó, chỉ nói với Sở Hoan:

- Đây là Viên quản sự!

Sở Hoan thản nhiên cười nói:

- Viên quản sự!

Hắn hơi gật đầu xem như chào hỏi.

Người nọ kỳ quái nói:

- Quả nhiên là đồ nhà quê không hiểu phép tắc!

Sau khi nói xong, gã chỉ cười ha hả, xoay người đi vào. Hàn Uyên dẫn Sở Hoan vào phòng, đột nhiên Sở Hoan nghĩ đến trong tay mình còn có điểm tâm của Hàn Uyên, đi vào như vậy hơi không ổn, nhưng chuyện tới nước này cũng chỉ có thể cứ đi vào như vậy.

Người có đôi mắt nhỏ kia dẫn hai người vào thiên thất, chỉ thấy một gã mập mạp trên người mặc áo màu tím đang ngồi trên một tấm ghế dài, người này gần năm mươi tuổi, mập mập trắng trắng, có hai chòm râu nhỏ, chòm râu màu đen và làn da trắng đối nghịch, vừa nhìn là biết bình thường được chăm sóc vô cùng tốt.

Sở Hoan biết, người béo trước mặt này tám chín phần chính là Lương phường chủ của Hòa Thịnh Tuyền.

Lúc này Lương phường chủ một tay cầm chén trà, nhấp một ngụm, nhìn thấy Hàn Uyên tiến vào, trên mặt béo mập lập tức hiện ra vẻ tươi cười, nụ cười này của gã khiến đôi mắt liền biến thành một kẽ hở, cười ha hả nói:

- Đại tác sư về rồi sao? Tác phường thật sự không thể thiếu ngươi, vừa rồi Thiên Oa phòng đang chưng cất, chưa đúng lúc, liền có người đổ thêm nước lạnh vào Thiên Oa, thiếu chút nữa làm hỏng việc, cũng may Viên quản sự vừa lúc ở bên cạnh, ngăn lại đúng lúc, lúc này mới không xảy ra sự cố.

Vẻ mặt gã tươi cười, nhìn qua hòa ái dễ gần, lúc này rõ ràng là trách cứ Hàn Uyên, nhưng giọng nói vô cùng dịu dàng, giống như chỉ nói vài câu vui đùa với Hàn Uyên.

Hàn Uyên vội nói:

- Trước khi ta đi đã từng thông báo, trước khi ta trở về, không được lên Thiên Oa...!

Lão còn chưa nói xong, Viên quản sự với đôi mắt nhỏ cười lạnh lùng nói:

- Đại tác sư, lời này của ngươi sai rồi. Ngươi đi mất mấy canh giờ, lẽ nào tiểu nhị Thiên Oa phòng đều phải ngủ hết hay sao? Ngươi phải biết rằng, những tiểu nhị đó ăn cơm của chúng ta, uống nước của chúng ta, cầm tiền công của chúng ta, sao có thể để cho chúng rảnh rỗi được?

Sở Hoan nghe vậy, lập tức trong lòng cảm thấy chán ghét Viên quản sự, nhưng lúc này cũng mơ hồ hiểu được, bên trọng Hòa Thịnh Tuyền tửu phường xem ra cũng tồn tại nội đấu.

Xem ra ít nhất hiện tại, Viên quản sự này và Lương phường chủ là cùng một phe, hai người này cấu kết với nhau, hiển nhiên cố ý muốn làm Hàn Uyên khó xử, chẳng qua chỉ là một tên mặt đỏ, một tên mặt trắng mà thôi.

Viên quản sự lời nói lạnh nhạt, tuy rằng Hàn Uyên là người hiền lành, nhưng cũng không kìm nổi nói:

- Viên quản sự, lời này ngươi nói mới sai. Mọi người nhận tiền công của ông chủ, ăn uống cũng là của ông chủ, ăn uống của ngươi khi nào? Hơn nữa ta đi ra ngoài cũng chỉ đi một lát, trước đó cũng đã xin phép phường chủ, chuyện trong nhà bếp cũng không thể hoàn thành trong nửa giờ, sao phải vội vã tranh đoạt như vậy?

Sở Hoan nghe có chút mơ hồ, cũng không biết cái gọi là Thiên Oa phòng đã xảy ra chuyện gì?

Hàn Uyên vừa nói như vậy, Viên quản sự lập tức nghẹn lời, mặt đỏ bừng, Lương phường chủ đã cười ha hả nói:

- Đại tác sư, Viên quản sự là nhất thời sốt ruột, nói chuyện không cẩn thận, ngươi không cần để ý đến hắn.

Gã nhìn về phía Sở Hoan cười nói:

- Vị này chính là người trẻ tuổi mà ngươi nói sao? Ồ, xem ra rất hoạt bát, nhất định là một người có năng lực.

Hàn Uyên lúc này mới hướng về phía Sở Hoan nói:

- Tới gặp phường chủ đi!

Sở Hoan tiến lên, cũng gật đầu cười nói:

- Sở Hoan bái kiến phường chủ!

Hắn tay trái tay phải đều đeo túi, đặc biệt là tay trái, làm người ta chú ý bởi năm sáu gói bánh buộc lại bằng dây thừng.

Lương phường chủ hãy còn ngồi ở trên ghế, đôi mắt đánh giá Sở Hoan, hai mắt đảo qua mấy túi bánh trong tay Sở Hoan, nụ cười càng lộ rõ, gã cũng nhìn ra mấy cái bánh trong tay Sở Hoan đều có xuất xứ từ Nhất Phẩm Hương.

Tất nhiên gã đã từng đi qua Nhất Phẩm Hương, biết nơi đó ngoài mười hai món chính rất nổi tiếng, bánh ngọt nơi đó cũng thuộc hàng thượng đẳng, nhìn mấy cái bánh trong tay Sở Hoan, ít nhất cũng đáng ba, năm lượng bạc.

Gã nghĩ đây là Sở Hoan mang đến hiếu kính mình, nhìn không ra Sở Hoan này dáng vẻ ăn mặc quê mùa lại có chút hào phóng, gã nheo mắt lại cười nói:

- Nếu là do đại tác sư giới thiệu đến, tất nhiên là không có vấn đề gì.

Gã nói với Hàn Uyên:

- Đại tác sư, như vậy đi, hắn mới đến, bảo hắn đến lượng đường làm việc đi!

Hàn Uyên vội vàng nói với Sở Hoan:

- Còn không tạ ơn phường chủ!

Sở Hoan nói:

- Tạ ơn phường chủ!

Lương phường chủ xua tay cười tủm tỉm nói:

- Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là người của Hòa Thịnh Tuyền ta, say này đi theo đại tác sư học hỏi, nhất định sẽ có tiền đồ.

Gã nói với Hàn Uyên:

- Đại tác sư, ngươi đi sắp xếp cho hắn, ngày mai bắt đầu, để hắn đến lượng đường làm việc là được!

Hàn Uyên chắp tay “Dạ”, xoay người bèn dẫn Sở Hoan rời khỏi, tuy rằng lúc này trong lòng Sở Hoan không có thiện cảm với Lương phường chủ, nhưng vẫn nhìn gã rồi khẽ gật đầu, quay người liền đi theo Hàn Uyên ra ngoài cửa.

Lương phường chủ trong lúc nhất thời sửng sốt, không kìm nổi kêu lên:

- Chờ một chút!

Gã chỉ cảm thấy có phải Sở Hoan quá mức chân chất, đầu óc mất linh hoạt hay không, cho nên quên để bánh ngọt lại.

Hàn Uyên dừng bước chân, xoay người hỏi:

- Phường chủ còn có gì chỉ bảo?

Ánh mắt Lương phường chủ đảo qua bánh ngọt trong tay Sở Hoan, cười nói:

- Ô... Cái kia... Đúng rồi, Đại đông gia phái người đến, nói cho chúng ta, tám ngày sau sẽ đích thân tới tuần tra, hầm phía trong tám ngày sau cũng phải mở, ngươi... Ha ha, ngươi đã vất vả nhiều ngày, sửa sang rượu mới lại một chút, sau khi mở hầm ra, lấy ra một đám rượu lâu năm, rượu mới này cũng đưa vào bên trong một đám mới được!

Hàn Uyên nói:

- Phường chủ yên tâm, chuyện này ta vẫn nhớ kỹ. Theo quy củ trước, lần này mở hầm trong, đại khái đưa ra hơn một ngàn vò rượu, hiện giờ đã tồn năm ngàn vò rượu mới, còn có tám ngày, dù thế nào cũng có chế ra hai trăm vò, sẽ không hỏng việc!

- Như thế là tốt rồi.

Lương phường chủ thấy Sở Hoan còn không phản ứng lại, trong lòng hơi tức, trên mặt không biểu hiện ra ngoài, chỉ phất tay nói:

- Các ngươi đi thôi!

Hàn Uyên gật đầu, lúc này mới xoay người rời đi. Lương phường chủ mắt thấy Sở Hoan và Hàn Uyên rời khỏi phòng, khuôn mặt béo phì vốn mang theo ý cười lập tức trầm xuống, trong ánh mắt lộ ra vẻ tức giận.

Viên quản sự ở một bên thấy rõ, biết tâm tư Lương phường chủ, liền tới gần thấp giọng cười lạnh nói:

- Phường chủ, Hàn Uyên này kiêu ngạo, không cuồng, không thể tưởng được người lão mang tới cũng kiêu ngạo ngông cuồng như thế. Phường chủ cho Hàn Uyên lão mặt mũi, để lão dẫn người tiến vào làm việc, thế nhưng một chút quy củ bọn họ cũng không hiểu.

Lương phường chủ tựa vào ghế, nâng chung trà lên, hừ lạnh một tiếng nói:

- Hàn Uyên đây là cậy già lên mặt, ỷ vào là người làm việc lâu năm trong tửu phường, lại được Đại đông gia tín nhiệm, ngay cả lão tử cũng không để vào mắt.

Viên quản sự vội vàng ghé sát lại, nháy đôi mắt nhỏ nói:

- Phường chủ, lão già Hàn Uyên này ba bốn lần chống đối với ngài, lâu dài đi xuống, cũng không phải chuyện tốt gì. Hiện giờ lão lại mang theo một người tiến vào, hơn nữa... Hơn nữa xem tiểu tử kia cũng không phải thứ tốt gì, không nói tới không biết hiếu kính, mới rồi thi lễ cũng không hiểu quy củ. Phường chủ, người như vậy, chỉ sợ sớm hay muộn sẽ làm ra sai lầm... !

Lương phường chủ uống một ngụm trà, đặt chén trà lên bàn, ngọn đèn dầu chiếu vào mặt gã, thật đúng là trong trắng lộ hồng, liếc Viên quản sự một cái hỏi:

- Vậy theo ý kiến của ngươi, nên làm gì bây giờ?

- Đuổi hắn đi là được!

Viên quản sự tức giận bất bình nói:

- Vừa rồi nhìn thấy hắn bất kính đối với phường chủ, tiểu nhân vô cùng không thoải mái trong lòng.

- Đuổi đi?

Lương phường chủ cười lạnh:

- Hàn Uyên được đại đông gia coi trọng, ngay cả lão tử bình thường cũng phải cho lão vài phần mặt mũi, không thể xé rách mặt mũi. Ta vừa đáp ứng để lão mang một người vào, cũng không thể chưa được mấy ngày đã đuổi tiểu tử kia đi chứ?

Viên quản sự âm hiểm cười nói:

- Phường chủ, đuổi một tên nhà quê ở nông thôn đi, sao cần ngài ra tay, chúng ta cũng không cần đuổi ngoài mặt, chuyện này ngài giao cho tôi, tiểu nhân nghĩ biện pháp để tự hắn đi là được!

Trong mắt Lương phường chủ lộ ra ánh sáng, khóe miệng hiện ra nụ cười, ho khan hai tiếng, ra vẻ thâm trầm nói:

- Viên quản sự, chúng ta cũng không thể không dung người, chỉ là... chỉ vì tiền đồ của tửu phường, bên trong cũng không thể có kẻ không hiểu quy củ, ngươi... tự mình xem rồi xử lý, nhưng đừng để chuyện tình quá mức lộ liễu, vẫn phải cho Hàn đại tác sư chút tình mọn!

Viên quản sự cười ha ha nói:

- Phường chủ yên tâm, tiểu nhân biết làm thế nào!

Lương phường chủ nhìn thấy cửa phòng hơi rộng mở, liền nâng tay chỉ cửa phòng. Viên quản sự này là tâm phúc số một bên người Lương phường chủ, tiểu tử này hiểu rõ tính tình Lương phường chủ, biết gã ra hiệu mình đi đóng cửa phòng lại, vội vàng đi qua đóng cửa, lập tức tiến lại gần, Lương phường chủ đã nghiêng người, thấp giọng nói:

- Tám ngày sau mở hầm, ngươi để vài tên tiểu tử kia ra tay lưu loát một chút, nhất định phải làm cho thần không biết quỷ không hay. Ngươi nói cho vài người bọn chúng, nếu xảy ra sai lầm, lão tử không tha cho bọn chúng!

Viên quản sự vẻ mặt nghiêm nghị lên, thấp giọng nói:

- Phường chủ không cần lo lắng, mấy người này đều là người một nhà, tuyệt đối sẽ không sai lầm.

- Ngươi phải nhớ, nơi này cũng không phải chỉ có người của chúng ta.

Lương phường chủ thần tình âm u lạnh lẽo lên:

- Hàn Uyên ở nơi này cũng hơn ba mươi năm, nơi này không ít người có giao tình sâu đậm với lão... Lão tử vẫn cảm thấy ánh mắt lão đều chăm chú vào người ta, cho nên chúng ta vẫn phải cận thận, đề phòng lão già này làm hỏng chuyện của chúng ta!

...

...

Sở Hoan theo Hàn Uyên rời phòng, bước thẳng tới mặt sau tửu phường, đi được một đoạn đường, Hàn Uyên thả chậm bước chân, quay đầu lại, nhìn xung quanh mới thấp giọng nói:

- Nhị lang, ngươi cảm thấy Viên quản sự kia thế nào?

Sở Hoan hơi nhíu mày, lo nghĩ, mới thấp giọng đáp:

- Dường như gã không có thiện tâm với ngài!

- Tuy rằng không muốn bàn luận thị phi sau lưng người, chẳng qua... Ôi, Nhị lang, ngày sau ngươi ở bên trong tửu phường, vẫn nên đề phòng Viên quản sự. Người này rắp tâm bất chính, cũng không biết trộn lẫn với phường chủ như thế nào, một năm trước sau khi tiến vào tửu phường, nhanh chóng được phường chủ đề bạt làm quản sự tửu phường.

Hàn Uyên thấp giọng nói:

- Người này có thù tất báo, không nên tùy tiện trêu chọc gã!

Sở Hoan thản nhiên cười, khẽ gật đầu.