Nhị Hổ lấy một địch ba, tuy rằng chém bị thương một tên giặc cướp, nhưng gã cũng bị giặc cướp chém hai đao, trong đó một đao sau lưng thương thế khá nặng, máu tươi tràn ra, chẳng qua người này thực sự dũng mãnh, một cây đao cũng vung mạnh mẽ sinh phong, người đang ở hiểm cảnh mà không loạn, vừa thấy liền biết là hạng người trải qua chiến trận đã lâu.

Hai bên kịch chiến say sưa, chợt nghe bên mép thuyền truyền đến động tĩnh, lập tức liền nghe được đầu thuyền kia truyền đến tiếng kinh hô:

- Không tốt, giặc cướp lên tuyền, người mau tới… A… !

Sau một tiếng hét thảm, liền không có âm thanh, nhưng đuôi thuyền rõ ràng truyền đến tiếng động hỗn loạn.

Vệ Thiên Thanh bổ liền vài đao, mở ra một lỗ hổng, tới gần Nhị Hổ, lạnh lùng nói:

- Nhị Hổ, giặc cướp lên thuyền, ngươi đi vào khoang thuyền, cùng Hắc Tử bảo vệ phu nhân, nơi này giao cho ta!

Khi nói chuyện, gã lại liên tục vung đao, vót ngang chém dọc, muốn độc chiến đàn phỉ.

Sở Hoan ngồi xổm bên người chèo thuyền cụt tay, vẫn không có bất cứ động tác gì, chỉ thờ ơ lạnh nhạt. Hắn nhìn xem rõ ràng, đám thổ phỉ này cũng không phải đám ô hợp bình thường, một đám đao pháp đều rất tốt, cũng may mắn Vệ Thiên Thanh người này võ nghệ cao cường, nếu công phu của gã yếu hơn một chút, sớm đã bị đám giặc cướp này bắt lại.

Chỉ có điều giặc cướp lấy nhiều đánh ít, lại thủy chung không thể bắt Vệ Thiên Thanh, thậm chí có hai người bị Vệ Thiên Thanh gây thương tích, nôn nóng lên, có người liên tục quát mắng, nhưng Vệ Thiên Thanh càng đánh càng hăng, trong miệng cũng lớn tiếng trách mắng:

- Giặc cướp ô hợp, hôm nay nhất định muốn giết hết các ngươi ở nơi này!

Đao pháp của gã cũng không nhiều thay đổi, nhìn qua thậm chí vô cùng đơn giản, nhưng mỗi một đao chém ra đều vô cùng sắc bén, hơn nữa đều là thẳng tới yếu hại kẻ địch.

Hai gã giặc cướp đã xoay người đi lên từ mép thuyền một bên khác, cũng là áo đen che mặt, vừa mới lên từ trong nước, trên người ẩm ướt, bọn họ lên thuyền đi thẳng qua khoang thuyền, Vệ Thiên Thanh ở đăng kia nhìn thấy, lại quát chói tai một tiếng, vung đao bức lui hai gã giặc cướp, lạnh lùng nói:

- Nhị Hổ đi nhanh!

Miệng vết thương trên lưng Nhị Hổ chảy máu ròng ròng, nhưng vẫn nổi giận gầm lên một tiếng, một đao bức lui kẻ thù trước người, cao giọng quát:

- Thằng ranh con tới đây cho ông!

Từ trong khe hở xông tới, tiến lên vài bước, giết thẳng tới hai gã giặc cướp chạy về phía khoang thuyền.

Tên nữ trùm thổ phỉ mũi thuyền giặc vẫn lạnh lùng nhìn chăm chú, thấy bộ hạ của mình chậm chạp không thể đắc thủ, lại thấy được Vệ Thiên Thanh càng đánh càng hăng, đôi mắt trăng khuyết liền lộ ra thần sắc không nhẫn nại, rút đao trong tay, bỏ vỏ đao, nũng nịu quát lên:

- Đều tránh ra!

Trước chạy hai bước, chân phải điểm một cái, cả người nhảy qua nhẹ nhàng như con bướm, đứng trên mép thuyền, sau lại điểm hai chân, tay phải nắm đao, ở trên không bổ thẳng tới Vệ Thiên Thanh.

Nữ trùm thổ phỉ xuất mã, vài tên giặc cướp vây công Vệ Thiên Thanh nhanh chóng tránh ra, Vệ Thiên Thanh cũng đã cảm giác được kình phong đánh tới, dưới chân hơi chuyển, đánh ngược một đao, một tiếng "keng" vang lên, hai cây đao chạm nhau, đốm lửa văng khắp nơi.

Trước khi Vệ Thiên Thanh đánh ra một đao này, chỉ biết đối phương là kình địch, cho nên một đao ngược này dùng toàn lực, dùn bản lĩnh đao pháp vài chục năm của gã lại thêm dùng toàn lực, tự tin nếu đối phương cứng rắn va chạm với mình, tám chín phần mười đao đối phương phải rời tay, hơn nữa gã cũng nghe tới giọng nói trùm thổ phỉ, biết là nữ tử, lại cảm thấy đối phương tuyệt đối không thể nắm chặt đao.

Nữ trùm thổ phỉ giết qua, với Vệ Thiên Thanh mà nói, đó là gãi đúng chỗ ngứa, trong lòng gã vốn nghĩ bắt trốm trước bắt vương, chỉ có điều không may bị đám phỉ cuốn lấy, không thoát thân được, lúc này nữ trùm thổ phỉ chủ động lại đây, đúng là tự chui đầu vào lưới.

Nhưng ngoài dự kiến của Vệ Thiên Thanh chính là, tuy rằng nữ trùm thổ phỉ này cứng đối cứng tiếp một đao với Vệ Thiên Nhanh, nhưng đại đao trong tay nữ trùm thổ phỉ không những không rời tay, trái lại cực kỳ nối liền bổ ngang một đao tới.

Nhị Hổ cuốn lấy hai gã giặc cướp, không để bọn chúng tiến vào trong khoang thuyền, nhưng sau khi nữ trùm thổ phỉ lên thuyền quấn lấy Vệ Thiên Thanh, bên ngoài ngoại trừ lưu lại hai gã thổ phỉ yểm hộ bên cạnh, năm sáu tên thổ phỉ còn lại hùng hổ giết quả, Nhị Hổ vốn bị thương, lúc này đối mặt bảy tám tên thổ phỉ, đó là tuyệt đối không thể chống đỡ, tuy rằng ra sức vật lộn, nhưng rất nhanh liền bị người dùng sống đao chém vào sau đầu, lúc này liền bị chém ngã xuống đất, bên cạnh lập tức có hai gã thổ phỉ tiến lên đè lại, cởi dây thừng gân trâu đã sớm chuẩn bị bên hông trói gã lại.

Đám thổ phỉ còn lại cũng không nhìn Phan chủ thuyền xụy lơ trên mặt đất, thậm chí cũng không để ý tới Sở Hoan giống như tê năn mày, vọt vào trong khoang thuyền như lang như hổ, rất nhanh trong khoang thuyền truyền ra tiếng kinh hô, bên trong vô cùng náo loạn.

Lập tức liền nghe được tiếng gầm lên truyền ra từ bên trong, Sở Hoan nhíu mày, bên trong truyền ra tiếng lưỡi mác, hắn liền biết Hắc Tử thủ bên trong đã giao thủ với đám thổ phỉ.

Không thể phủ nhận, ba người Vệ Thiên Thanh quả thật dũng mãnh, nhưng đám thổ phỉ này chẳng những mỗi người dũng mãnh, hơn nữa người đông thế mạnh, tuy rằng hành khách trên thuyền nhiều, nhưng căn bản không có mấy người có gan ngẩng đầu vật lộn với đám giặc cướp này, dùng lòng mà nói, cho dù hành khách trên thuyền đến phấn khởi mà chiến, đối mặt với đám giặc cướp này, đó cũng nhất định không chiếm được tiện nghi.

Vệ Thiên Thanh giao đấu với nữ trùm thổ phỉ hơn mười đao, sắc mặt ngày càng khó coi, công phu nữ trùm thổ phỉ này vượt xa dự đoán của gã, gã liên tục xuất ra hơn mười đao, đó đều là tinh túy đao công vài chục năm của gã, nhưng nữ trùm thổ phỉ này lại đều có thể tiếp được, thậm chí còn có thể vung đao phản kích, điều này khiến cho Vệ Thiên Thanh giật mình không nhỏ trong lòng, cũng cảm giác đám giặc cướp này cũng không phải đám ô hợp.

Nữ trùm thổ phỉ kia chẳng những đao pháp rất cao, hơn nữa thân hình nhẹ nhàng, Sở Hoan đang thờ ơ lạnh nhạt một bên cũng âm thầm lấy làm kỳ, dựa theo lẽ thường, thân hình nữ trùm thổ phỉ kia thon thả lả lướt, kém qua xa so với thân thể khôi ngô cường tráng của Vệ Thiên Thanh, vừa nhìn qua, lực lượng của Vệ Thiên Thanh hiển nhiên là hơn xa nữ trùm thổ phỉ kia, nhưng thực sự giao thủ, dường như lực lượng của nữ trùm thổ phỉ lại không thua kém Vệ Thiên Thanh chút nào, hơn nữa thân pháp nhanh nhẹn linh hoạt, dường như Vệ Thiên Thanh hơi kém một chút.

Hai gã giặc cướp nắm đao yểm hộ, dường như tràn đầy tin tưởng đối với nữ trùm thổ phỉ, chỉ ở bên xem, cũng không tiến lên, nhìn thần sắc của bọn họ, vẫn có vẻ rất thoải mái.

Vệ Thiên Thanh càng đấu càng kinh ngạc, gã đã thoáng nhín qua Nhị Hổ bị thổ phỉ buộc chặt, lại nghe được tiếng kinh hô và đánh nhau truyền ra từ trong khoang thuyền, tuy rằng biết rõ đối chiến với cao thủ tuyệt đối không thể phân tâm, nhưng lúc này gã không thể không lo lắng tình hình trong khoang thuyền, trái lại nữ trùm thổ phỉ kia một lòng một dạ muốn bắt Vệ Thiên Thanh, đao sau quỷ diệu hơn đao trước, đao sau hung ác hơn đao trước.

Sở Hoan ở bên nhìn thấy, sắc mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng, nhìn đao pháp của nữ trùm thổ phỉ kia ngày càng cổ quái, dùng một âm thanh cực thấp thì thào tự nói:

- Đây... không phải đao pháp Đại Tần... !

Hắn còn đang nghi hoặc, ánh mắt lại nhìn thấy phía trên thuyền phỉ đột nhiên xuất hiện một người, người nọ không giống với các thổ phỉ, gồm cả nữ trùm thổ phỉ bên trong, đều là kình y màu đen trên người, lại che thêm khăn đen, nhưng người nọ xuất hiện trên thuyền phỉ lúc này, lại một thân xiêm y màu trắng bạc, dáng người cao ráo, tóc xõa phía sau, dùng một chiếc băng buộc chặt, trên mặt hắn, lại mang một chiếc mặt nạ ác quỷ bộ dáng dữ tợn, ánh trăng chiếu lên chiếc mặt nạ chế bằng đồng thau, phát ra ánh sáng yếu ớt, có vẻ quỷ dị khác thường.

Người đeo mặt nạ lưng cõng hộp tên, tay nắm một chiếc trường cung, lúc này chậm rãi đi tới đầu thuyền phỉ, bình tĩnh tự nhiên, tuy rằng mặt nạ trên mặt hơi khiến người ta sợ hãi, nhưng dáng người đứng thẳng vô cùng tự nhiên phóng khoáng.

Tuy rằng nữ trùm thổ phỉ đánh nhau sống chết với Vệ Thiên Thanh chiếm được thượng phong, nhưng muốn đánh bại Vệ Thiên Thanh trong khoảng khắc tuyệt đối không thể được, người đeo mặt nạ chậm rãi nâng trường cung trong tay, tay phải lấy ra một vũ tiên trong hộp tên phía sau, giương cung cài tên, nhắm thẳng hai người đang chiến đấu kịch liệt.

Nữ trùm thổ phỉ thân hình nhẹ nhàng lay động, trong khi đánh nhau, cũng nhìn thấy người đeo mặt nạ giương cung cài tên, nũng nịu quát:

- Không cần ngươi quan tâm, nếu ngươi dùng tên, ta sẽ giết ngươi!

Người đeo mặt nạ kia hiển nhiên vô cùng kiêng kị đối với nữ trùm thổ phỉ, cung tên vốn kéo căng lại chậm rãi thả xuống.

...

Bỗng nghe một tiếng “phanh” vang lên, một người bay ra từ trong khoang thuyền, đúng là một gã thổ phỉ, từ trán đến cổ có một vết đao thật sâu, máu thịt mơ hồ, thậm chí xương trắng cũng như ẩn như hiện ở miệng vết thương, quả nhiên là vô cùng thê thảm, người này dường như bị người bên trong chém trúng một đao sau đó đá ra ngoài, nện thật mạnh trên boong tầu, giãy dụa hai cái, trong lúc nhất thời không đứng dậy được.

Hai gã thổ phỉ bên cạnh nữ trùm thổ phỉ thấy vậy, đều chấn động, một người bước nhanh tới, lấy thuốc trị thương vội vàng chữa trị cho thổ phỉ bị thương, mà tiếng quát mắng trong khoang thuyền càng thêm thô lỗ, rất nhanh nghe bên trong có người kêu lớn:

- Chém trúng đùi hắn, mọi người cùng tiến lên, giết tên tạp chủng này!

Trong lòng Vệ Thiên Thanh biết trong khoang thuyền không ổn, liên tục xuất ra ba đao, bức nữ trùm thổ phỉ lui hai bước, rống giận xoay người vọt vào trong khoang thuyền, vừa mới vọt tới trước cửa khoang thuyền, chợt thấy một người bay tới từ bên trong, Vệ Thiên Thanh vung đao muốn chém, nhưng dưới ánh trăng, nháy mắt liền nhìn ra người bay từ bên trong ra chính là Hắc Tử thủ ở bên trong, thu đao vươn tay, đón lấy Hắc Tử, chỉ thấy toàn thân Hắc Tử máu chảy đầm đìa, trên người đã trúng không dưới mười vết đao, có mấy vết đao đều ở chỗ yếu hại, đã hấp hối.

Vệ Thiên Thanh bi phẫn đan xen, gã một tay ôm Hắc Tử, một tay nắm đao, ba bốn người lại nhảy ra từ trong khoang thuyền, vây quanh Vệ Thiên Thanh lại, trên mặt mỗi người đều có một vết máu, lại không biết là máu của bọn chúng hay là máu của Hắc Tử.

Vệ Thiên Thanh giận dữ mà cười, xoay người nâng đao, mũi đao chỉ về phía nữ trùm thổ phỉ, lạnh lùng nói:

- Các ngươi rốt cuộc là ai?

Trong đôi mắt nữ trùm thổ phỉ tràn đầy lạnh lẽo, cười lạnh nói:

- Cướp của người giàu chia cho người nghèo!

- Thối lắm!

Vệ Thiên Thanh cả giận nói:

- Coi Vệ Thiên Thanh ta là người mù sao? Trên thuyền này có thể có bao nhiêu tiền, phải nhọc các người động nhiều người như vậy? Tối nay các ngươi mai phục tại đây, là sớm có kế hoạch, các ngươi rốt cuộc toan tính cái gì?

Nữ trùm thổ phỉ thản nhiên nói:

- Nếu ngươi là Vệ Thiên Thanh, vậy thì không có sai lầm rồi!

Lúc nàng đi lại, vòng eo mảnh mai lắc nhẹ, đi đến bên người Nhị Hổ bị buộc chặt sau khi hôn mê, nâng một chân, giẫm lên đầu Nhị Hổ, cặp mắt trăng khuyết nhìn chằm chằm Vệ Thiên Thanh, lạnh lùng nói:

- Nếu ngươi còn muốn đánh, bản cô nương vui lòng phụng bồi, nếu không thì ném đao trong tay xuống, tránh cho tự rước lấy nhục!

Vệ Thiên Thanh cuồng loạn cười:

- Xem ra ngươi biết tên Vệ Thiên Thanh ta. Rất tốt, nếu biết tên ta, ngươi nên biết, Vệ Thiên Thanh ta nửa đời người đều sống trên đao, còn chưa bao giờ buông đao trong tay!