Hòa Linh ngược lại không nghĩ tới, Mẫn Nhất Phàm lại ở nơi này, nàng hơi trấn định một chút, tự nói với mình, Mẫn Nhất Phàm không thể nào nhận ra nàng, có điều bởi vì nàng là vị hôn thê của Lục Hàn, cho nên y mới có thể chú ý nàng như vậy, nghĩ tới đây, Hòa Linh cúi đầu, không màng danh lợi bật cười.
"Tiểu thư?" Xảo Âm nhạy cảm, phát hiện Hòa Linh cười, tiểu thư nhà bọn họ nhưng phàm có cái này chủng loại nụ cười, tất nhiên là chung quanh có gì không ổn.
Hòa Linh nói nhỏ: "Ngươi là nha hoàn Sở lão tướng quân phủ, cho tới bây giờ cũng chưa gặp qua Mẫn Nhất Phàm.

Ngươi phải nhớ một điểm này, đối với người không quen biết, phải tỏ thái độ khong quen biết."
Xảo Âm giật mình: "Mẫn Tướng quân đã tới?"
Hòa Linh khẽ vuốt cằm.
Mà đổi thành một bên, Mẫn Nhất Phàm nhìn Hồng Y tiểu cô nương cúi đầu đang cùng nha hoàn nói gì, giống như lầm bầm lầu bầu, "Ngươi nói, nàng là đang nói ta sao?"
Na thuộc hạ cũng không tiện nói gì, không dám trả lời.
Mẫn Nhất Phàm vốn là muốn xuống lầu, nhưng đột nhiên liền bất động, cứ như vậy đứng ở vị trí lầu hai quan sát Hòa Linh, mặc dù nàng khoác áo choàng có chút che đi, nhưng lại cũng có thể nhìn ra đại khái.

Na thuộc hạ thật sâu cảm thấy, Mẫn Tướng quân nhà bọn họ làm sao lại cùng Lục công tử lại đối đầu, nhưng phàm là cùng Lục công tử có liên quan, Tướng quân nhà bọn họ đều muốn xen vào.

Giống như là ngày trước, Tướng quân nhà bọn họ lúc nào thì đối với cô nương loại diễm lệ này chú ý, nhưng bây giờ hẳn là cũng không nhúc nhích! Khúc hát vừa dứt, Sở Hòa Linh đứng dậy, dáng vẻ hình như muốn rời đi, Mẫn Nhất Phàm cũng tại lúc này xuống lầu.

Hòa Linh chuyển qua góc bàn, cùng Mẫn Nhất Phàm bốn mắt nhìn nhau, nàng không có gì dư thừa vẻ mặt, đi vòng qua y.
Ngược lại Mẫn Nhất Phàm mở miệng: "Nghe nói vị hôn thê của Lục Hàn công tử chính là Sở tướng quân phủ Ngũ Tiểu Thư, quả nhiên trăm nghe không bằng gặp mặt, cô nương có thể để cho Lục Hàn động lòng, quả nhiên là có mấy phần bất đồng."
Hòa Linh ngẩng đầu mỉm cười: "Đa tạ ngài khích lệ, bất quá ta nghĩ, ngài hay là đi cùng Lục Hàn nói một chút thì tốt hơn, như vậy y cũng biết, ta là tốt nhất."
Mẫn Nhất Phàm cười ha ha: "Đi cùng y nói sao? Ta sẽ nói.

Chỉ là ngẫu nhiên gặp phải Sở tiểu thư thôi.

Có điều lại nói, cũng không biết Sở tiểu thư có nghe qua một người hay không?"
Giọng nói mang vẻ tìm tòi nghiên cứu, Hòa Linh nhàn nhạt cười: "Không biết ngài nói tới ai?"
Mẫn Nhất Phàm từng chữ từng câu: "Trình hong!"
Hòa Linh vẻ mặt không có thay đổi gì, âm thanh mềm dẻo nhu, "Trình Phong công tử là Thám Hoa Lang, ta dĩ nhiên là nghe nói qua, nếu như này cũng chưa từng nghe nói, như vậy cũng thật là có ý tứ, cũng không nghĩ, ngài cùng Trình Phong công tử cũng là quen biết.

Xin hỏi công tử cao tính đại danh đây?"
Hòa Linh hất đầu, cười ngọt ngào hỏi, nếu chỉ có vậy xem ra, ngược lại có chút đều không cảm thấy nàng có gì không đúng, có điều Mẫn Nhất Phàm lại thấy, trong mắt của nàng không có một tia nụ cười, cả người giống như âm trầm lại lạnh lẽo, ánh mắt của nàng không thể nhìn, hắc ửu ửu trong ánh mắt chỉ có vô tận thâm thúy.
"Luôn luôn bận tâm chút nam nữ đại cấm kỵ, ta là ai không cần nhiều lời, ta muốn Lục công tử tự thân nói cho Sở tiểu thư.

Có điều lại nói, ta cùng với Trình Phong công tử mới thật sự là quen biết, xin hỏi Sở tiểu thư, có biết tung tích Trình Phong công tử hay không, ta gần đây tìm y hết sức gấp."
Hòa Linh vô tội: "Nếu ngài hỏi ta chuyện kia, rất xin lỗi, ta chỉ là nghe nói qua người này, nhưng lại cũng không quen biết.

Dù là ngay mặt thấy, ta đều không nhận ra y.

Khiến ngài thất vọng, bất quá ta nghĩ, các vị đã là bao lâu, ngươi lại không tìm được, đó chính là tránh mặt ngài sao?"
Mẫn Nhất Phàm thật dài"Nha" một tiếng, "Tránh ta, ngược lại có chút đạo lý."
Hòa Linh khẽ gật đầu nói: "Sắc trời đã tối, ta liền không ở chỗ này lâu, vị công tử này cáo từ." Hòa Linh lướt qua Mẫn Nhất Phàm sau rời đi, có điều đi chưa xa, nàng mỉm cười quay đầu lại: "Vị công tử này nếu như đối với kinh thành không quen, nếu như để cho Lục Hàn công tử dẫn ngài chung quanh đi một chút.

Cũng coi là giao du một phen."
"Đa tạ." Mẫn Nhất Phàm đùa cợt hơi cong môi một cái, đợi đến lúc Sở Hòa Linh rời đi, Lục Hàn cau mày canh chừng bóng lung của nàng.
"Công tử?"
Mẫn Nhất Phàm trở về phòng, giao phó người bên cạnh: "Nhìn chằm chằm Sở Hòa Linh, Trình Phong chưa chắc không phải là bị nàng bắt dấu đi."
Nếu nói là trong kinh này đối với Trình Phong căm thù đến tận xương tuỷ, thật ra thì chính là Tạ Du Vân đấy.

Rõ ràng nên là Sở Hòa Linh, Sở Hòa Linh là vị hôn thê của Lục Hàn, nếu như nàng từ nơi nào biết được tin đồn Lục Hàn cùng Trình Phong, đối với Trình Phong thống hạ sát thủ cũng là vô cùng có khả năng, dù sao, chân chính nên giận chính là nàng.

Mẫn Nhất Phàm là suy nghĩ bình thường, Hòa Linh cũng không biết, mình đã bị Mẫn Nhất Phàm hiềm nghi đến là có thể mưu sát Trình Phong.


Mẫn Nhất Phàm hỏi nàng như vậy, thật ra thì trong lòng nàng có mấy phần thấp thỏm, chỉ sợ Mẫn Nhất Phàm nhìn ra cái gì cố ý thử dò xét, nhưng trên đường trở về, nàng nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc suy nghĩ hiểu rõ.

Thật ra thì, có lẽ Mẫn Nhất Phàm không phải hoài nghi nàng là Trình Phong, mà là hoài nghi nàng giết Trình Phong cũng hoặc là bắt cóc Trình Phong chứ?
Nghĩ đến chỗ này, Hòa Linh đột nhiên đã cảm thấy buồn cười, lại nói, thật đúng là nàng"Giết" Trình Phong, tự giết mình, có nhiều thú vị! Chờ lúc Hòa Linh trở về phủ, Sở gia mấy tiểu thư đã trở lại trước, nhìn các nàng sắc mặt không lo, nghĩ đến ở phủ Thừa Tướng cũng không phải là thuận sướng như vậy, Hòa Linh cũng không quản nhiều như vậy!
Hòa Linh mặc dù nói không biết xảy ra chuyện gì, nhưng Xảo Nguyệt cũng là biết giao tế, rất nhanh chính là dò thăm ra khỏi tất cả, nàng trở lại nói: "Giống như cũng không có cái chuyện gì lớn, có điều Tạ Thừa Tướng cùng Tạ phu nhân hình như náo loạn kỳ cục, nhưng tóm lại cùng bọn họ không có quan hệ.

Chẳng qua nô tỳ nghe nói, nhị tiểu thư không ngừng lấy lòng Tạ phu nhân! Tạ phu nhân hết sức hài lòng."
Hòa Linh cũng không coi là chuyện to tát, cũng sẽ không hỏi nhiều.

Phủ Thừa Tướng bên kia quả thật nên chú ý, nhưng cũng không cần quá mức chú ý Tạ Tư Nồng cùng Tạ phu nhân, phải biết, họ mặc dù quen ở một cái vị trí hết sức cao, thói quen quá coi trọng chính mình, nhưng Tạ Thừa Tướng cũng không phải, Tạ Thừa Tướng trù mưu nhiều năm như vậy, làm sao sẽ để cho bọn họ can thiệp, nếu như nói hôm nay bọn họ rùm beng, này đại khái nên Tạ phu nhân phạm ngu xuẩn, theo chuyện hướng đi, chuyện như vậy tám phần vẫn cùng mình có phần quan hệ, ai bảo nàng hôm nay không có đi phủ Thừa Tướng! Tạ phu nhân có lẽ là giận điên lên.

Người đang giận chuyện này lên, Hòa Linh phát hiện mình vẫn rất có thiên phú.
Lúc chạng vạng, Sở Vân tới đây bẩm báo, nói: "Có người ở bên ngoài dòm ngó, ta cảm thấy được là người của Mẫn tướng quân, không biết bọn họ muốn làm gì."
Hòa Linh suy nghĩ một chút nói: "Mặc kệ làm cái gì, ta đều bất động, giả bộ như không biết gì, chuyện khác không cần quản nhiều."
Sở Vân nói vâng.
Sở Vân không có chuyện gì ở trong viện kiểm tra mọi nơi, làm hộ vệ cho Hòa Linh rất tốt.

Mặc dù thời tiết rét lạnh, nhưng y mỗi ngày đều không ngừng nghỉ, hết sức nghiêm túc.
Lý Mộng lúc đến đây thấy cảnh tượng như vậy, Sở Vân đối với nàng cũng không nhiệt tình, Lý Mộng cũng biết, nàng đi tới cửa phòng Hòa Linh, Hòa Linh đang xem công báo, thấy Lý Mộng, nhường chỗ cho nàng, "Biểu tỷ tại sao tới đây?"
Lý Mộng mỉm cười: "Nghe nói muội hôm nay ra cửa, thân thể khỏe mạnh chút nào chưa?"
Hòa Linh gật đầu: "T đương nhiên mạnh như rồng hổ."
Hòa Linh cùng Lý Mộng khoe chiến lợi phẩm của nàng hôm nay, có không ít áo, còn có vài cuốn sách, đồ trang sức, thậm chí còn có một chút món điểm tâm ngọt, xem ra hết sức đầy đủ hết.
Lý Mộng thấy những thứ này cảm khái nói: "Muội thật đúng là mua không ít."
Hòa Linh cười híp mắt: "Dĩ nhiên a, ta hôm nay đi ra ngoài chính là mua đồ, mấy ngày nữa thời tiết lạnh, ta sẽ không ra cửa.

Ta sợ lạnh nhất."
Lại nói, trong phòng Hòa Linh đồ càng nhiều hơn, Lý Mộng quan sát chung quanh, phát giác Hòa Linh thật lộn xộn, cũng không có quy củ, theo lý thuyết tính tình của Hòa Linh cũng không nên như vậy, nhưng bây giờ xem ra, sinh hoạt lại cứ là có chút không câu nệ tiểu tiết.
Có lẽ là nhận thấy được tầm mắt của Lý Mộng, Hòa Linh nói: "Là ta nói cho bọn họ sắp xếp như vậy, như vậy ta cũng dễ tìm, hơn nữa ta cảm thấy được như vậy phòng của ta có vẻ náo nhiệt.

Nếu không có ai, ta chỉ có thể dùng cái gì đó thế vào."
Lý Mộng ngược lại mấy phần lộ ra nụ cười: "Nếu như vậy, vậy ta cần phải ngày ngày tới đây quấy rầy, chỉ sợ khi đó muội phải ghét bỏ ta."
Hòa Linh lắc đầu, "Làm sao sẽ! Ta sao có thể ghét bỏ biểu tỷ, tỷ xem ta đây buồn bực, tỷ tới cùng ta làm bạn."
Hòa Linh phát giác, nữ bằng hữu của mình không nhiều lắm, Lý Mộng coi như là một.

Có điều lại nghĩ một chút, nở nụ cười, thật ra thì nam tử cũng không nhiều!
"Từ nay về sau biểu tỷ phải thường ngày ngày tới đây, ta bên này cũng náo nhiệt, lại nói, hôm nay ta nên tìm tỷ cùng nhau ra cửa, luôn ở nhà cũng không thú vị.

Đi ra ngoài còn có thể mua đồ." Hòa Linh bẻ ngón tay, "Mỗi lần mua đồ, ta đều đặc biệt có cảm giác thành tựu!"
Lý Mộng thổi phù một tiếng bật cười: "Mua đồ có cảm giác thành công, cũng chưa gặp qua người như thế, giữ lại những thứ đó có ích lợi gì, muội xem một chút, cũng chưa mở ra."
Hòa Linh nhìn sang, không thèm để ý, "Nếu thích thì mua, luôn tốt hơn sau khi trở về hối hận, lại nói, bạc kiếm được mới phát huy được giá trị lớn nhất của nó, nếu không lúc ta chết cái gì cũng chưa có hưởng thụ được, ít nhiều."
Lý Mộng cười yếu ớt.
Lý Mộng buổi tối đến quả thật không có chuyện gì, nàng có điều cảm thấy thật giống như mấy ngày không thấy Hòa Linh rồi, qua nói chuyện thiên, thuận tiện.

.

.

.

.


.

Xem y.

Không biết làm sao, Lý Mộng cũng khó mà nói, tại sao muốn chú ý Sở Vân như vậy, nhưng lại cứ chú ý.

Y chính là nam nhân lý tưởng của nàng, kiên nghị ẩn nhẫn, trầm tĩnh, không kiêu ngạo không tự ti.

Mỗi lần gặp Sở Vân, nàng đều sẽ cảm thấy có chút tim đập loạn, nhưng nàng cũng nhìn ra được, Sở Vân cũng không phải một đối tượng rất tốt, y cũng sẽ không thích mình.

Có lúc người chính là như vậy, biết rất rõ ràng không thể nào, nhưng lại không để ý đến hành vi của mình.

Mặc kệ là người nào, mẫu thân của nàng, ngoại tổ phụ, bọn họ cũng sẽ không cho phép nàng gả cho Sở Vân, thân phận của Sở Vân, thật sự là quá thấp, hơn nữa Sở Vân cũng không nhất định nguyện ý cưới nàng.

Dưới tình huống như vậy, Lý Mộng thậm chí không biết mình tại sao tới, giống như.

.

.

.

.

.

Chỉ là vì mình muốn nhìn nhiều hơn mà thôi.
Lý Mộng đi sau, Hòa Linh ngược lại không có nói thêm về chuyện Lý Mộng, ngay cả nàng ta biểu hiện có mấy phần rõ ràng, Hòa Linh cũng sẽ không nói, nếu như Lý Mộng tự mình nghĩ không thông, bất luận kẻ nào nói đều không hữu dụng.

Hơn nữa, có lẽ Sở Vân cũng thích Lý Mộng, nàng cảm thấy người thích Sở Vân sẽ không hạnh phúc, nhưng nếu như Sở Vân nguyện ý, như vậy nàng cũng sẽ không miễn cưỡng, mặc kệ là Xảo Âm hay là Lý Mộng, đều giống nhau.

Có điều nàng phải đem lấy quan điểm của chính mình nói cho bọn họ biết.

Có điều Lý Mộng không phải Xảo Âm, nàng đã từng cùng Lý Mộng ám chỉ qua một lần, Lý Mộng không có bất kỳ phản ứng, Hòa Linh nghĩ, nếu Lý Mộng không có phản ứng, như vậy nàng không thể lần nữa nhiều lời, về phần chuyện này, cũng không phải là nàng có thể đem cầm.

Hiện tại nàng nên nắm chắc chính là Mẫn Nhất Phàm người này, quả quyết không thể để cho y bắt được một tia một hào sơ hở.

Mẫn Nhất Phàm không có thời gian ở Bắc Tề lâu, cho nên Hòa Linh kết luận, lần này Mẫn Nhất Phàm tất nhiên muốn không công mà lui.

Mà trên thực tế, quả thật như thế.

Mẫn Nhất Phàm vẫn luôn phái người nhìn chằm chằm Sở Hòa Linh, nhưng một đại gia khuê tú, liền xuất môn đều cơ hồ không có, hơn nói thế nào cần theo dõi!
Phái người nhìn chòng chọc năm sáu ngày, ngay cả con ruồi cũng không có, trừ Lục Hàn, ngược lại cũng không có người khác.

Coi như ở Sở gia cũng giống như nhau, Sở Hòa Linh cùng mấy cái khác tiểu thư Sở gia quan hệ không tốt, trừ biểu tiểu thư Lý Mộng, người khác một dạng sẽ không tới tìm nàng.
Sau mấy ngày nay theo dõi bẩm báo, Mẫn Nhất Phàm thấy kết quả cười lạnh: "Thật đúng là một nha đầu đáng ghét."
Na thuộc hạ nói: "Cũng không phải là khó ưa, tùy người! Vinh hoa trưởng công chúa trái lại rất thích nàng ta, mấy ngày trước đây trả lại cho nàng đưa bánh ngọt!"
Mẫn Nhất Phàm nhíu mày, y đối với Vinh Hoa trưởng công chúa nữ nhân này hết sức quan tâm, nếu như trên đời này có một nữ nhân để cho y tôn kính, như vậy người này nhất định là Vinh Hoa trưởng công chúa.


Tuy là đối địch, nhưng chân chính là Nữ Trung Hào Kiệt.
Nghe được Vinh Hoa trưởng công chúa đối với Sở Hòa Linh rất tốt, y ngược lại cảm khái: "Vậy xem ra, Sở Hòa Linh này vẫn có chỗ thích hợp.

Tiếp tục nhìn chằm chằm cho ta."
Mẫn Nhất Phàm muốn tiếp tục nhìn chằm chằm Sở Hòa Linh, có điều y nghĩ cuối cùng chỉ là suy nghĩ của mình, Nam Chiếu bên kia truyền đến tin tức, cần y trở về, Mẫn Nhất Phàm nghe nói Nam Chiếu có chuyện xảy ra, hận vô cùng, nhưng lại lập tức rời đi.

Thật ra thì Mẫn Nhất Phàm nhìn chằm chằm Sở Hòa Linh, Sở Hòa Linh lại khó không có nhìn chằm chằm Mẫn Nhất Phàm!
Nghe nói Mẫn Nhất Phàm đi, Hòa Linh không dám có một tia khinh thường, như cũ là như vậy, Lục Hàn đến thăm nàng, cùng với nàng nói: "Nàng xem, ta hiện tại cũng là hung ngại rồi."
Hòa Linh vô tội cười.
Lục Hàn kể từ sau khi trở về hết sức vội, thật ra thì Lục Hàn tới cũng không nhiều, nhưng Hòa Linh vẫn cảm giác được, Lục Hàn không có bận rộn như vậy, thế nhưng lần này thì khác, nhìn sắc mặt y có chút mệt mỏi, cũng biết y bận rộn.
"Có chuyện gì?"
Lục Hàn gật đầu: "Hoàng thượng lệnh ta tiếp tục điều tra chuyện Nam Chiếu, ta dĩ nhiên là muốn dùng hết toàn lực."
Trong lời nói có hàm ý, Hòa Linh hỏi "Này trao đổi là cái gì? Nếu không sẽ không nổi điên điều tra như vậy chứ? Chính là lúc tàu xe mệt nhọc, ta cũng vậy không nhìn thấy như huynh mệt mỏi."
Lục Hàn đưa ra ngón tay cái, càng cảm thấy Hòa Linh thông minh, không sai, y điều tra chuyện này đúng là có thù lao, mà báo thù đúng là, hoàng thượng dùng chuyện của Lâm gia tới làm trao đổi.

Y phụ trách tra rõ chuyện hoàng thất Nam Chiếu, đợi đến tra rõ tất cả, hoàng thượng chính là tự mình lật lại bản án một nhà Lâm quý phi.

Lục Hàn vẫn luôn cảm thấy thật xin lỗi một nhà Lâm quý phi, cảm thấy là bọn họ liên lụy Lâm quý phi, một cô nương hiệp nghĩa cứ như vậy bị người hại chết, y sao có thể an tâm.

Hòa Linh ngược lại không nghĩ tới lão hoàng đế nghĩ ra một cuộc trao đổi như thế, không khỏi cảm khái, thật là gừng càng già càng cay.

Ông ta biết, ông ta rõ ràng biết Lục Hàn đối với Lâm quý phi cùng một chấp nhất; cũng biết rất rõ ràng Lục Hàn không dám đem chuyện này quang minh chánh đại lật lại, bởi vì y không muốn thương tổn lòng trưởng công chúa, cho nên y mới đưa ra ý kiến như vậy.

Ngay cả là người thương yêu nhất, giống nhau là muốn tiến hành trao đổi, Hòa Linh cảm thấy, quả nhiên là một Hoàng đế.
"Nàng lại đem những tư liệu lần trước ta giao cho nàng kia chỉnh hợp một chút, sau đó có đầu mối ta sẽ lần nữa tìm cơ hội cho nàng.

Đến lúc đó ta bên này điều tra xong, ta đem những thứ này giao đi lên, hoàng thượng sẽ xử lý."
Hòa Linh gật đầu, coi như là đáp.
Lục Hàn hết sức mệt mỏi, Hòa Linh cũng để y sớm đi về nghỉ, sau mình chính là tế tế bắt đầu cân nhắc.

Nếu như Nam Chiếu thật chấm dứt kế hoạch, Lục Hàn điều tra dĩ nhiên là càng thêm chậm, nghĩ đến chỗ này, nàng thở dài một tiếng.

Bởi vì Lục Hàn tương đối bận rộn, sang đây thăm Hòa Linh rất ít, ngày cũng mau, đảo mắt sắp đến cuối năm, Hòa Linh suy nghĩ kỹ một chút, mình sẽ lại lớn lên một tuổi rồi, đây là cuộc sống ngày càng tốt hơn hay là khoảng cách tử vong càng tiến một bước đây? Hòa Linh không biết, nhưng cũng nhận được vài cọng cây phát tài.

Này cây phát tài là thực vật tương đối đặc sắc của Nam Chiếu, bọn họ Bắc Tề cực ít, đặc biệt là Vĩnh An thành kinh thành Bắc Tề, nơi này càng thêm Thiếu mà Hòa Linh cái này, chính là mai Cửu Công Tử đưa tới.
Sắp lễ mừng năm mới, Mai Cửu rốt cuộc trở lại, Nam Chiếu nóng bức, y trở lại Bắc Tề, cho y bệnh tình cực tốt, giống như là tốt lắm mấy phần, tới thăm Hòa Linh, Hòa Linh nhìn y khí sắc không tệ, hỏi "Cửu Công Tử thân thể ngược lại không tệ.

Vừa đúng cũng trở lại rồi, thừa dịp năm mới nghỉ ngơi một đoạn thời gian mới phải."
Mai Cửu mang theo nụ cười hết sức hòa khí, "Đó là tự nhiên, đa tạ Sở tiểu thư vẫn luôn quan tâm ta.

Có người bạn như nàng, ta rất vui vẻ."
Hòa Linh chỉ chỉ cây phát tài, "Cho ngươi ta mới kiếm được ! Có điều tên này ta thích, cây phát tài, ta liền thích có tiền! Câu nói kia tại sao nói, có tiền có thể khiến mài đẩy quỷ."
Mai Cửu sắc mặt không có thay đổi gì, thường ngày, chỉ là có thêm nụ cười thản nhiên, "Vậy xem ra ta ngược lại thật ra đưa đúng rồi, trước còn lo lắng nàng không thích."
Hòa Linh cười ngọt ngào, "Ta rất thích, đúng rồi, chuyện đi Nam Chiếu lần này, đã xử lý tốt?"
Mai Cửu gật đầu, "Thật ra thì cũng không có gì, cũng chỉ là có vài người không an phận thôi, không tính là đại sự gì, lần này đến chính là giải quyết xong.

Người chưởng quỹ này không tốt, ta thay cho một chưởng quỹ là tốt rồi!"
Hòa Linh thật dài ồ một tiếng, thoáng qua trong mắt một tia tìm tòi nghiên cứu, hỏi lần nữa: "Chẳng qua ta cảm giác, Cửu Công Tử hàng năm đều phải đi đến đấy.

Không riêng gì Nam Chiếu, hình như cũng sẽ đi một lần Tây Sở."
Mai Cửu mỉm cười: "Nàng là đang điều tra ta sao?"
Hòa Linh liền vội vàng lắc đầu, nàng nháy mắt to, dáng vẻ ngây thơ: "Ta tại sao phải điều tra huynh a! Ta chính là cảm thấy có chút tò mò thôi.

Mọi người đều nói người có lòng hiếu kì nặng chết sớm, ta xem a, ta chính là như vậy."
Mai Cửu nhìn Hòa Linh, trong mắt có mấy phần cưng chiều, "Sẽ không.

Lục Hàn sẽ che chở nàng, nàng sẽ một đời bình an."
Hòa Linh mếu máo, "Lục Hàn còn trông cậy vào ta che chở y, y sao có thể bảo vệ ta."
Mai Cửu cười như không cười, 1 hồi lâu, nói: "Sẽ, nàng phải tin tưởng năng lực của Lục Hàn ." Nói tới chỗ này, y chậm rãi nói: "Ta sẽ giúp y."

Hòa Linh thật là một cô nương ngây thơ cô nương, nàng trợn to hai mắt hỏi "Vậy huynh có thể giúp y cái gì chứ ?"
Mai Cửu mảnh khảnh tay xẹt qua cái ly, ngẩng đầu nhìn Hòa Linh, không nói gì.
Trí Ninh nghe nói tỷ tỷ có khách, chính là tới xem một chút, cũng không nghĩ, vừa vào cửa liền gặp được hai người bốn mắt nhìn nhau dáng vẻ không nói lời nào, sinh ra một dòng quái dị, ngay sau đó nói: "Thật xin lỗi, đệ không có gõ cửa."
Hòa Linh bật cười: "Trong đại sảnh, gõ cửa cái gì chứ, lại nói ta cùng với Cửu Công Tử cùng nhau ôn chuyện một chút, cũng không có gì phải sợ hãi, như đệ vậy, thật ra khiến người khác cảm thấy, ta là chuyện gì xảy ra!"
Trí Ninh vò đầu cười.
Lời tuy nói như thế, nhưng Trí Ninh lại tràn đầy tìm tòi nghiên cứu, dù sao, người có thể cùng gia tỷ tỷ nhà y giao hảo tóm lại không phải là đơn giản.
"Nghe nói năm nay khoa cử, Sở Tứ thiếu gia hạng cũng không tệ, ngược lại không có chúc mừng." Mai Cửu nói.
Trí Ninh vội vàng đáp lễ.
Hòa Linh ở một bên buồn bã mặt: "Lại nói, Cửu Công Tử ngược lại không có chúc mừng ta nha!"
Mai Cửu sửng sốt một chút, ngay sau đó nụ cười càng thêm ấm áp, y nghiêm túc: "Dĩ nhiên là phải chúc mừng nàng, chẳng qua ta nhớ, ta đã đưa qua lễ rồi." Lần này đổi Hòa Linh hơi ngớ ra, có điều nàng rất nhanh nghe rõ, phì cười: "Đúng là một đại lễ."
Mai Cửu chính là nói chuyện Mẫn Nhất Phàm, quả thật, nếu như không phải Mai Cửu nhắc nhở, bọn họ có thể sẽ không cẩn thận như vậy.

Mà bây giờ xem ra, Mẫn Nhất Phàm có thể đuổi kịp Bắc Tề hành vi cũng biết, Mai Cửu nhắc nhở rất hữu dụng, Mẫn Nhất Phàm thật sự là phát điên lên làm cho người ta nhìn không ra.

Trí Ninh không nghĩ tới tỷ tỷ đối với chuyện giả trang thành Trình Phong không có chút nào kiêng dè Mai Cửu, mà nghe được hai người lời nói như có như không, y càng thêm không hiểu.
"Đa tạ huynh, lại nói, không có huynh, ta nên nếu bị cái người điên kia tóm lại rồi." Hòa Linh chu mỏ oán trách.
Mai Cửu nghiêm túc, "Nàng giúp ta nhiều lần như vậy, ta đương nhiên nên giúp nàng, chỉ hi vọng là, hỗ trợ của ta thật có hiệu quả."
Hòa Linh cười rực rỡ, "Vậy ta nên nói hợp tác vui vẻ sao?"
Mai Cửu lắc đầu, "Ta cho là, nàng sẽ nói chúng ta là bằng hữu."
Hòa Linh suy nghĩ một chút, nói: "Chúng ta thật sự chính là."
Mai Cửu ngay sau đó nở nụ cười.

Vừa ngồi một lát, Mai Cửu liền rời đi, nhìn Mai Cửu rời đi, Hòa Linh dáng vẻ tâm tình cũng thật tốt, Trí Ninh không dám đo lường được nhiều hơn, dáng vẻ run sợ trong lòng.
Nhìn y lo lắng như vậy, Hòa Linh cười cùng Trí Ninh nói: "Không nên suy nghĩ quá nhiều, ta cùng với y chỉ là bạn bè."
Trí Ninh gật đầu: "Ta dĩ nhiên là tin chị, nhưng Lục Hàn bên kia.

.

.

.

.

.

Còn có Mai Cửu, ánh mắt Mai Cửu nhìn tỷ.

.

.

.

.

." Trí Ninh cũng không biết nói làm sao.
Nhìn y dáng vẻ rối rắm, Hòa Linh đồng tình nói: "Thật là một hài tử, ngươi ngu xuẩn hay sao?"
Trí Ninh: "À?"
"Nếu như ta thật sự là cùng y có gì không ổn hoặc là đối với y có hảo cảm gì, ngươi cho rằng ta sẽ đồng ý gả cho Lục Hàn? Trí Ninh, ở tại cửa của ngươi xem ra là hoàng mệnh bị làm khó, trong mắt của ta, Lục Hàn người này, vẫn tính là không tệ.

Cho ta thấy rất thuận mắt.

Nếu như ta không muốn, ta là có thể thí mạng."
Không phải đe dọa, nàng thật sự làm được! Ai bảo, nàng lần nữa sống một lần đây? Luôn biết nhiều kiếp trước đại lợi khí.
Trí Ninh vội vàng khoát tay: "Tỷ tỷ ngàn vạn lần đừng kích động!"
Hòa Linh hì hì bất ngờ mỉm cười ra ngoài: "Đương nhiên sẽ không, ta cũng không phải là ngu!".