*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


"Các ngươi đang làm gì?"
Mộ vương gia ngược lại không nghĩ tới, Lục Hàn thế nhưng to gan như vậy, trực tiếp dẫn người tới đập Mộ vương phủ.

Ông ta quát lớn, "Các ngươi đang làm gì?"
Lục Hàn cười lạnh, câu khóe miệng nhìn ông ta, nói, "Chẳng lẽ ngươi nhìn không ra được sao? Ta đây rõ ràng muốn cho ngươi biết tay."
Mộ vương gia tức không chịu được, "Ai cho ngươi quyền, ngươi dám làm như vậy? Lục Hàn, ta thấy lá gan của ngươi càng ngày càng lớn.

Đừng tưởng rằng phụ hoàng thương yêu ngươi...ngươi có thể muốn làm gì thì làm, nên biết, Lục Hàn ngươi không có quyền làm gì ta?"
Lục Hàn cười lạnh: "A, vậy sao? Nhưng ta thích làm thì phải làm thế nào đây?"
Mộ vương gia nhìn bộ dangjngoong cuồng của y, thiếu chút nữa giận đến té xỉu.

Ông ta trách cứ, "Ngươi đến tột cùng muốn thế nào?"

Lục Hàn đột nhiên mặt mũi vặn vẹo, "Ta chỉ muốn biết, tại sao ngươi không cứu cha mẹ ta?"
Mộ vương gia trong lòng chấn động, chậm rãi nói, "Ta không biết ngươi nói cái gì."
Lục Hàn tức giận, cả người trong nháy mắt cuồng loạn: "Không biết? Ta thấy dáng vẻ của ngươi cũng không giống như không biết.

Đã có người từng nhìn thấy, thị vệ của cha mẹ ta đã từng tới trong phủ của ngươi nhờ giúp đỡ, nhưng tại sao ngươi không có nói qua? Tại sao ngươi không phái ra viện thủ? Ta cho là mẫu thân ta là đại tỷ của ngươi, coi như ngươi không thích bà ấy cũng sẽ không ngồi nhìn bà ấy bị người hại chết, nhưng không nghĩ đến ngươi là loại tiểu nhân này.

Bà ấy làm phiền lòng ngươi chuyện gì, ngươi lại nhẫn tâm đối với bà ấy? Lòng của ngươi là sắt sao? Bà ấy đối với mấy đệ đệ các ngươi từ trước đến giờ đều rất tốt, nhưng ngươi nhìn xem một chút ngươi đối với bà ấy thế nào? Ngươi làm những chuyện này, ta sẽ không tha thứ cho ngươi."
Lục Hàn trong nháy mắt ra tay, Mộ vương gia cũng không ngờ tới y sẽ như vậy, có điều rất nhanh phản ứng kịp, hai người cứ đánh nhau như vậy.

Mộ vương gia mặc dù cũng là từ nhỏ tập võ, nhưng cũng không phải là đối thủ của Lục Hàn, chỉ mấy hiệp đã bị Lục Hàn đánh nằm trên mặt đất.
Lục Hàn đạp bả vai Mộ vương gia.

Lạnh lùng hỏi, "Tại sao tâm địa ngươi sắt đá như thế? Tại sao ngươi không cứu cha mẹ ta? Mộ vương, chị ruột của mình, ngươi thế nhưng có thể trơ mắt nhìn bà ấy bị người hại chết, hiện tại ta liền moi tim của ngươi, xem một chút đỏ hay đen."
Mộ vương gia quát to, "Ta căn bản không biết ngươi nói cái gì, càng thêm không có lý do sợ gì tội? Chẳng lẽ ngươi lại tin người bên cạnh khích bác, mà đến bới móc sao?"
Lục Hàn cũng không dừng động tác trong tay lại, như cũ là hung hăng đạp ông ta.
Y chậm rãi nói, "Ta tin tưởng tánh mạng bị đe dọa bọn họ sẽ không nói dối, đã có người nhìn thấy có người đi cầu giúp, như vậy chính là thật sự có người từng đến, ngươi nói không có, một người có thể nhìn lầm, hai người cũng là nhìn lầm sao? Thì ra là ta gọi ngươi cữu cữu, hiện tại ta nghĩ ta nên xưng ngươi một tiếng đại ca, Nhưng mặc kệ là cái thân phận gì, chỉ cần để cho ta biết cùng cái chết của cha mẹ ta có liên quan, như vậy, không cần biết ngươi là ai, ta đều sẽ không bỏ qua cho ngươi."
Mộ vương gia bị Lục Hàn giẫm ở dưới chân muốn phản kháng, nhưng cũng không phải đối thủ của Lục Hàn, ông ta cảm thấy rất kỳ quái, cũng không biết vì sao, đã cảm thấy Lục Hàn khí lực lớn đến kinh người, cũng biết võ nghệ của y không tệ, tuy nhiên không biết công phu của y tốt như vậy, mình liền mấy hiệp cũng bị y đánh bại.
Mộ vương gia ý định phản kháng, nhưng vẫn nói: "Là người phương nào nói, ngươi gọi hắn ra, ta cùng với hắn đối chất, như vậy ngươi cũng tin tưởng, ngươi đều nói rồi, chúng ta là người thân, ta không giúp chẳng lẽ ngươi còn có thể giúp người khác? Người ngoài nói một chút ngươi thế nhưng tin tưởng, Lục Hàn ngươi là ngu sao?"
Lục Hàn vặn vẹo: "Ta ngu ngốc hay không cái này không trọng yếu, quan trọng là ngươi...ngươi tại sao không cứu người?" Lục Hàn hết sức cố chấp, kiên trì cho là Mộ vương gia không cứu người.
Tình hình hiện trường hết sức khó coi, mặc dù Mộ vương gia trở lại, nhưng tình hình nơi này cũng không có chuyển biến tốt.


Lục Hàn níu lấy Mộ vương gia đánh, mà người của Lục gia tay không ngừng tiếp tục đập Mộ vương phủ, động tác không dừng lại chút nào.
"Các ngươi đến tột cùng làm gì?" Lúc này Tề Vương cùng Vinh Vương rốt cuộc chạy tới, hai người thấy hiện trường loạn thành như vậy, đều thở dài.
Tề vương đi kéo Lục Hàn, mà Vinh Vương Tắc phải đi kéo Mộ vương gia.
Tề vương bản lĩnh căn bản là kéo không được Lục Hàn, Lục Hàn hất Tề vương ra, chỉ vào mặt mấy người lên án mạnh mẽ: "Các ngươi giúp đỡ y như vậy, là bởi vì các ngươi cùng y là cá mè một lứa, hay là căn bản cũng không quan tâm vị đại tỷ của mình? Mẹ ta đối với các ngươi tốt như vậy, nhưng các ngươi làm gì, các ngươi đối với bà ấy thấy chết mà không cứu người.

Thật tốt, thật là tốt, người này, còn vừa vặn là đệ đệ của bà ấy."
Nói tới chỗ này, Lục Hàn cũng không quan tâm, trực tiếp liền động thủ, Tề vương Vinh Vương tổng là không thể ngồi yên không đụng đến, lập tức sai người tới kéo Lục Hàn, nhưng hiệu quả quá nhỏ.

Hòa Linh nhìn ra được, Lục Hàn cũng không phải diễn trò, mà là giận thật, cả người y mắt đều đỏ, có chút nổi điên cùng người so chiêu, nhiều chiêu không nể mặt.

Bởi vì Bất Nhị ở đây, cho nên Lục Hàn cũng sẽ không thua thiệt.

Nhưng Hòa Linh cũng không muốn để cho mọi người biết biết rõ võ công của Lục Hàn, khiến đối thủ biết lá bài tẩy của mình, đối với mình có phòng bị cho tới bây giờ đều không phải là một biện pháp tốt, Hòa Linh rất nhanh ra hiệu cho Sở Vân bên cạnh bằng mắt, Sở Vân tiến lên, một bên kéo Lục Hàn, một bên đối phó những người khác, hiện trường hỗn loạn thành một đoàn.

Cũng liền tại lúc này, người mặc quan phục lập tức nhảy đến ở giữa đám người, bởi vì y cùng Sở Vân động tác cùng lúc, quả nhiên ngăn lại Lục Hàn.


Người tới chính là ngự tiền thị vệ thống lĩnh Lâu Nghiêm.
Lâu Nghiêm một động tác, Lục Hàn liền ngất đi, nhìn y như vậy, Hòa Linh lập tức tiến lên, nàng và Sở Vân đỡ Lục Hàn, nói: "Công tử nhà ta cho các ngươi thêm phiền toái rồi, kính xin mấy vị Vương Gia chớ cùng công tử nhà ta so đo, y cũng là trong lòng khó chịu."
Hòa Linh hóa thân Trình Phong, cả người một phấn điêu ngọc trác tiểu công tử.

Nhưng mọi người cũng không dám xem thường y.

Cũng chỉ là một câu như vậy, chính là nói rõ hai việc.

Thứ nhất, Trình Phong mặc dù Từ Quan không chịu tiến vào triều đình, nhưng lại chịu làm gia thần Lục vương phủ, y nói, công tử nhà ta; mà đổi thành thứ nhất liền đem Lục
.