Tiêu Hề Hề thuận tay hái xuống một quả dưa vàng nhạt, dùng khăn xoa xoa, sau đó liền gặm răng rắc.

Loại dưa chuột nhà mình trồng ăn thật giòn a!
Bên cạnh khoảng đất trồng rau còn có một cái nhà gỗ nhỏ, chứa các loại nấm cùng đậu giá.

Tiêu Hề Hề nhìn những mẻ đậu giá tươi mát, lập tức hướng ra bên ngoài hô một tiếng.

"Bữa trưa ta muốn ăn rau trộn đậu giá nga!"
Bảo Cầm từ xa trả lời nàng một câu: "Được a!"
Cơm trưa, Tiêu Hề Hề như ý nguyện được ăn thoải mái rau trộn đậu giá vô cùng tươi ngon, nội tâm thỏa mãn cực điểm.

Kiểu ăn no chờ chết mỗi ngày này thật sự là quá tốt đẹp!
Thật hy vọng có thể vĩnh viễn đều được như vậy.

Ăn uống no đủ xong, nàng chuẩn bị về phòng đi ngủ trưa.


Bảo Cầm chợt nhắc nhở: "Thái Tử điện hạ sai người đưa tới ban thưởng, người không đi tạ ơn sao?"
"Không phải đã cảm tạ ân rồi sao?"
Bảo Cầm giận không thể không nói: "Ý của nô tỳ là, người cũng phải đi diện kiến Thái Tử điện hạ tạ ân nữa.

Tuy nói người có thân phận Huyền Môn này che chở, điện hạ hẳn là sẽ không chậm trễ ưu ái người, nhưng người nếu có thêm chút sủng ái từ Thái Tử điện hạ, chẳng phải là càng tốt sao?"
Hiện giờ Đông Cung không có thái tử phi, chỉ có hai trắc phi, mặt khác còn có lương đệ, lương viện, mỹ nhân mười mấy người.

Đại nhân bên ngoài dù chưa nói gì, nhưng trong lòng đều mơ ước lấy được Thái Tử phi chi vị.

Nếu Tiêu Hề Hề chỉ là tứ phẩm tướng quân nữ nhi, khẳng định không có tư cách bước lên Thái Tử phi chi vị, nhưng nàng còn có thân phận là người trong Huyền Môn, có nghĩa là nàng cũng có tư cách cạnh tranh chức vị Thái Tử phi.

Nhưng Tiêu Hề Hề lại trực tiếp lên trên giường nằm bất động, toàn thân đều tản mát ra hơi thở cá mặn.

"Tranh sủng quá mệt mỏi a, ta không làm được, trước hết cứ ngủ một giấc đi.

"
Nói xong nàng liền nhắm mắt lại, ngủ khò khò.

Bảo Cầm: "! "
Tuy rằng nàng sớm đã rõ chủ tử nhà mình bản chất là cá ướp muối, nhưng lúc này vẫn là cảm thấy tâm tắc.

Tiêu Hề Hề ngủ giấc này ước chừng một canh giờ.

Bảo Cầm một bên hầu hạ nàng rửa mặt, một bên nói: "Vừa rồi Bạch trắc phi phái người đưa tới thiệp mời, nói là ngày mai buổi chiều ở Thúy Minh Hiên khai tiệc trà, tưởng mời ngài đi dùng trà ngắm hoa.

"
"Tiệc trà a, có phải có rất nhiều ăn ngon đúng không?"
"Chắc hẳn vậy rồi ạ.

"

"Ta đây muốn đi!"
Bảo Cầm nhìn bộ dạng nàng hưng phấn không thôi, thật sự là rầu rĩ.

"Lần này tiệc trà rất có thể là tràng Hồng Môn Yến, người đến lúc đó phải cẩn thận từng điểm nhỏ nhặt, đừng trứ các nàng nói.

"
Nữ nhân hậu cung, không người nào là đơn giản.

Ngày hôm qua Tiêu Hề Hề bị nhốt trong Lãnh Hương Lâu, mọi người đều cảm thấy nàng lần này chết chắc rồi, không nghĩ tới qua một đêm, nàng chẳng những dọn về Thanh Ca Điện, còn được Thái Tử ban thưởng.

Phải biết rằng Thái Tử chính là có tiếng tính tình lãnh đạm, Đông Cung bên trong nhiều mỹ nhân như vậy, lại không có người nào có thể hấp dẫn ánh mắt hắn.

Hiện giờ Tiêu Hề Hề như vậy, hiển nhiên là được Thái Tử điện hạ chú ý đến.

Điều này sao có thể không khiến người khác đỏ mắt?!
Bạch trắc phi lại ngay lúc này đưa ra thiệp mời, chắc chắn là có ý đồ khác.

Bảo Cầm có thể nghĩ một chút như vậy, Tiêu Hề Hề tự nhiên cũng có thể nghĩ được đến, nhưng nàng làm một con cá mặn, thật sự là lười đi theo đám nữ nhân này lục đục với nhau.

Người khác mời nàng đi ăn ngon, nàng liền đi.


Đồ ăn miễn phí, tội gì không ăn.

Dù sao, so với thân thủ của nàng, toàn bộ nữ nhân Đông Cung thêm vào đều không phải đối thủ.

Lạc Thanh Hàn vẫn luôn bận rộn đến chạng vạng mới trở lại Đông Cung.

Hắn thường xuyên lui tới như vậy, một mình dùng bữa.

Rõ ràng hậu viện có rất nhiều mỹ nhân, hắn lại tự hành chính mình quá mức đến nỗi giống như cao tăng khổ hạnh, khắc chế cấm dục.

Phục vụ hắn dùng xong bữa tối, Thường công công tay dâng lên một gói bùa hộ mệnh.

"Điện hạ, đây là Tiêu lương đệ nhờ nô tài chuyển lên cho người.

".