Lạc Thanh Hàn nhàn nhạt hỏi: "Cho nên từ ngày nàng vào cung tuyển tú đã bắt đầu trù tính để tiếp cận ta?"
Tiêu Hề Hề có chút chột dạ, nhỏ giọng đáp: "Phải.

"
Lạc Thanh Hàn nhìn về phía nàng hồi lâu, dường như đang nhìn nhận lại nữ nhân trước mặt này.

Hắn luôn cho rằng đối phương là kiểu ngốc bạch ngọt, liếc mắt một cái có thể nhìn thấu, giờ nghĩ lại xem ra đã đánh giá thấp nàng rồi.

Tiêu Hề Hề không dám nhìn biểu tình của người đối diện.

Nàng vì có mục đích nên cố tình tiếp cận Lạc Thanh Hàn.

Hắn hiện tại đã biết chân tướng, chắc hẳn sẽ vô cùng thất vọng đúng không?
Nàng cúi đầu xuống, giống như đứa trẻ nhỏ vừa làm sai chuyện, nhìn đáng thương vô cùng.

Thật lâu sau, Lạc Thanh Hàn mới chậm rãi mở miệng: "Nhiệm vụ của sư môn có kỳ hạn không?"
Tiêu Hề Hề lắc đầu: "Không có.


"
"Không có thì tốt, phụ hoàng hiện giờ chính trực tráng niên, trong khoảng thời gian ngắn ta chưa thể kế vị, nàng hiểu chứ?"
Tiêu Hề Hề gật đầu: "Thiếp hiểu, việc này không vội được.

"
Lạc Thanh Hàn nhấp ngụm trà, dời câu chuyện: "Ta hôm nay tra về vụ rượu độc ra được một chuyện.

"
Tiêu Hề Hề thuận thế hỏi: "Tra ra gì vậy?"
"Triệu Hiền phát hiện ra trong rượu không có độc, là chén rượu của ta bị bôi độc.

Ta liền truy tìm những người có khả năng tiếp xúc qua chén rượu, từng người đều điều tra dò hỏi, cuối cùng ra được một cái tên Đàm Hoa, là một cung nữ hầu cận.

Có người thấy Đàm Hoa từng xuất hiện ở Phượng tê viên, thần sắc hoảng loạn, tựa hồ là làm việc gì đó mờ ám.

Đàm Hoa vốn là người ở Ngự Thiện Phòng, Triệu Hiền dẫn người đi điều tra chỗ ở của nàng ta, lục soát ra một bao độc dược, đúng là loại độc trong người nàng.

"
Tiêu Hề Hề nói: "Vậy đem bắt Đàm Hoa đó rồi tra hỏi một chút là được rồi.

"
"Ta bí mật sai người đi bắt Đàm Hoa, lại không tìm thấy nàng ta.

"
"Không thấy?"
"Đúng, Triệu Hiền đến tất cả những nơi nàng ta có thể xuất hiện tìm một lần, còn tra hỏi bọn cung nữ thái giám hay qua lại với nàng ta một phen, song cũng không có thu hoạch gì, nàng ta giống như là bốc hơi, không ai biết ở nơi nào.

"
Tiêu Hề Hề hỏi: "Điện hạ phiền não là vì cái này?"
Lạc Thanh Hàn nói: "Mẫu hậu yêu cầu ta ngày mai phải tra ra chân tướng, hôm nay gần như tra xong rồi, nhưng Đàm Hoa lại không biết tung tích, khó có thể đưa mẫu hậu một lời công đạo.

"

"Điện hạ có biết sinh thần bát tự của Đàm Hoa không?"
Lạc Thanh Hàn khó hiểu nhìn nàng: "Nàng muốn làm gì?"
"Thiếp có thể bấm đốt ngón tay tìm ra chỗ của Đàm Hoa, nhưng phải biết được sinh thần bát tự của nàng ta.

"
Lạc Thanh Hàn có điểm bất ngờ, không nghĩ tới người của Huyền Môn không những có thể biết được điềm xu cát tị hung, còn có thể tìm được vị trí của người khác.

Nội thị cục có tất cả thông tin của cung nữ thái giám, Lạc Thanh Hàn liền phái người đi, thực mau đã tra ra sinh thần bát tự của Đàm Hoa.

Một tờ giấy có ghi sinh thần bát tự được đưa tới trước mặt Tiêu Hề Hề.

Lạc Thanh Hàn nhìn Tiêu Hề Hề, muốn biết nàng tìm ra như thế nào.

Chỉ thấy nàng nhìn thoáng qua nội dung trên giấy, sau đó nhắm mắt lại, không hề nhúc nhích.

Một thoáng qua đi.

Tiêu Hề Hề mở mắt ra, sắc mặt bỗng trở nên trắng bệch: "Phía Tây Nam, cách đây một trăm trượng, xung quanh đều là nước.

" Nàng dừng một chút, lại bổ sung một câu.

"Người đã chết.


"
Lạc Thanh Hàn nhanh chóng nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt Tiêu Hề Hề: "Sắc mặt nàng không được tốt lắm, để ta cho mời thái y đến xem sao?"
"Không cần đâu, thiếp vừa rồi lúc tập trung, cảm nhận được những xúc cảm của Đàm Hoa trước khi chết, trong lòng có chút khó chịu, ngủ một giấc sẽ tốt hơn.

"
Tiêu Hề Hề bởi vì mệnh cách đặc thù, mỗi lần làm những việc như này, đều sẽ không tự chủ mà trở nên nhạy cảm.

Sự tuyệt vọng, sợ hãi, bi phẫn của Đàm Hoa trước khi chết, những cảm xúc đó đầy ắp trong Tiêu Hề Hề khiến nàng như thật sự đã trải qua cái chết ấy.

Lạc Thanh Hàn nghĩ thầm, loại phương pháp này vẫn là tránh dùng thì tốt hơn.

"Nàng đi ngủ đi, ngày mai ta lại đến.

"
"Thiếp cung tiễn điện hạ.

".