Lý trắc phi mắt trợn to, không dám tin hỏi lại.

"Từng này đồ ăn, để thiếp một mình ăn hết sao?"
Nhiều đồ ăn như vậy, nàng một mình sao có thể ăn hết được? Thái Tử đây là muốn khiến nàng no bụng đến chết sao?!
Tiêu Hề Hề cũng ngỡ ngàng, hỏi lại Lạc Thanh Hàn.

"Chỗ này để một mình Lý tỷ tỷ ăn hết sao?"
Chỗ này nhiều đồ ăn ngon như vậy, lại để một mình Lý trắc phi ăn, Thái Tử ngươi thật quá bất công!
Nàng nhéo tay áo Lạc Thanh Hàn, mắt long lanh cầu xin.

Nàng cũng muốn ăn mà!
Lạc Thanh Hàn lạnh lùng nhìn nàng.

Nàng bị nhìn đến run rẩy, sợ hãi mà buông tay ra, phát ra tiếng nức nở đáng thương.

Lạc Thanh Hàn cảm thấy trái tim mình có chút xao động.

Hắn nhịn không được xoa nhẹ đầu Tiêu Hề Hề, nhàn nhạt phân phó.

"Đi câu thêm một con cá, theo khẩu vị của Tiêu lương đệ mà làm.

"
Tiêu Hề Hề lập tức nín khóc, cười rạng rỡ nói: "Thiếp muốn ăn cá xắt miếng, cho thật nhiều ớt!"
Bảo Cầm mỉm cười đồng ý, đi về hướng hậu viện.


Lạc Thanh Hàn thấy Lý trắc phi bất động, lạnh giọng nói: "Trong nửa canh giờ nếu ngươi không ăn xong thì chờ chịu phạt đi.

"
Lý trắc phi không còn lựa chọn, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay cầm lấy đôi đũa, bắt đầu gắp từng miếng một.

Nàng càng ăn càng khó chịu, nước mắt như mưa rơi xuống.

Nàng ngày thường vì duy trì dáng người, ăn rất ít, một bữa cũng chỉ ăn nửa chén cơm, nhưng hiện tại phải ăn hết tám món đầy ụ.

Nàng gian nan ăn đến món thứ ba, thật sự là không thể ăn thêm được nữa.

Nàng một tay xoa bụng, cảm giác sắp nôn ra đến nơi.

Nàng nước mắt lưng tròng mà nhìn về phía Thái Tử, cầu xin Thái Tử có thể tha cho nàng.

Bữa cơm trưa bị người khác phá bĩnh, Lạc Thanh Hàn lúc này thực khó chịu, nếu hắn khó chịu, cư nhiên cũng sẽ không để cho người khác vui vẻ.

"Ta khuyên ngươi tốt nhất ăn nhanh lên, thời gian không còn nhiều đâu.

"
Lý trắc phi cố gắng ăn xong đĩa thứ ba, đến lúc dời đũa sang món thứ tư, nàng ta rốt cuộc nhịn không được, đột ngột bò dậy, vội vã lao ra, tựa vào thân cây khom lưng nôn mửa.

Thái Vân một bên vỗ lưng, một bên lo lắng hỏi.

"Nương nương, người không sao chứ?"
Lý trắc phi một hơi đem toàn bộ đồ trong bụng phun ra sạch sẽ, gương mặt diễm lệ đã tái nhợt như tờ giấy.


Nàng tựa người vào Thái Vân, lảo đảo trở lại phòng trong.

Nàng quỳ rạp trên đất, nức nở: "Điện hạ, thiếp thật sự là không thể ăn thêm được nữa, thiếp chấp nhận chịu phạt.

"
Lạc Thanh Hàn lạnh lùng hỏi: "Ngươi không phải sợ tám món ăn quá ít sao?"
"Thiếp biết sai rồi, thiếp không dám nhiều lời nữa.

"
"Về Kim Phong điện chép "Pháp Hoa Kinh" 30 lần, không xong thì không được rời Kim Phong điện nửa bước.

"
Lý trắc phi cơ thể mềm nhũn.

"Pháp Hoa Kinh" gồm tám cuốn, chép 30 lần khác gì đem tay mình bẻ gãy.

Nhưng từ miệng Thái Tử thốt ra là lời vàng ngọc, Lý trắc phi không dám phản kháng, chỉ có thể khóc lóc nói: "Thiếp tuân lệnh.

"
Nàng tựa vào Thái Vân đứng dậy, lau nước mắt rời khỏi Thanh Ca Điện.

Lý trắc phi lòng phấn chấn mà đến, lại khóc sướt mướt mà rời đi.

Chuyện này thực mau truyền khắp Đông Cung.

Mọi người đều đang chê cười Lý trắc phi, cảm thấy nàng quá vô dụng, đường đường là một trắc phi, một lương đệ nhỏ bé cũng áp chế không được.

Song người trong cuộc, Tiêu Hề Hề, lại không biết những việc này.

Nàng hiện tại đang ôm đĩa cá, cảm thấy vô cùng mỹ mãn.

Mấy ngày nay nàng chỉ được húp canh suông, hôm nay rốt cuộc có thể được ăn thịt, quá đã!.