Tần hoàng hậu hơi nhíu mày, ẩn trong giọng nói lộ ra vài phần không vui.

"Con rốt cuộc là vì cái gì lại muốn đi phương nam? Ai khuyên con con cũng không nghe, con trước kia cũng không tùy hứng giống như hiện tại, chẳng lẽ là bởi vì bổn cung xử lý Lý trắc phi, khiến con bất mãn, con muốn dùng cách này để kháng nghị bổn cung?"
Lạc Thanh Hàn rũ mắt: "Mẫu hậu dù làm việc gì, đều là có đạo lý, huống chi Lý trắc phi vốn làm sai, người xử lý nàng ta cũng là hợp lý, nhi thần cũng không có bất luận dị nghị gì.

"
Tần hoàng hậu thấy hỏi không ra được gì, đơn giản không muốn lãng phí lời nữa, nhàn nhạt nói:
"Con trở về đi, hy vọng con có thể bình an trở về, bổn cung không muốn lãng phí tâm tư đi bồi dưỡng một hoàng tử khác.

"
"Mẫu hậu xin bảo trọng phượng thể, nhi thần cáo lui.

"
Lạc Thanh Hàn rời khỏi Tiêu Phòng Điện.


Tần hoàng hậu tay nhấn vào ấn đường.

Trân Châu thấy thế, chủ động đi ra phía trước, nhẹ nhàng giúp bà xoa hai bên thái dương.

"Mong Hoàng hậu nương nương yên tâm, đừng để sầu lo làm hại thân thể.

"
Tần hoàng hậu nhắm mắt lại, nỗ lực thả lỏng thân thể, nhưng giữa mày không tự chủ được mà nhăn lại như cũ.

"Không phải bổn cung muốn nhọc lòng, mà là Thái Tử không thể không khiến người ta bớt lo, hoàng cung không ở, lại phải chạy khắp nơi làm cái gì mà nghi thức cầu mưa, nó thấy trên người phiền toái còn chưa đủ nhiều hay sao?!"
Trân châu ôn nhu an ủi: "Thái Tử điện hạ còn trẻ, lại từ nhỏ ở trong hoàng cung lớn lên, tự nhiên sẽ rất khao khát được ra tới bên ngoài.

Nếu cưới cho ngài ấy Thái Tử Phi, để Thái Tử Phi quản ngài ấy, lại sinh ra mấy tiểu tử mũm mĩm, ngài ấy tự khắc sẽ không muốn đi đâu nhiều nữa.

"
Tần hoàng hậu mở mắt ra: "Cũng đúng, tới thời điểm tuyển Thái Tử Phi cho nó rồi.

"
Vốn bà còn muốn trông cậy vào Lý trắc phi hỗ trợ theo dõi tình hình Đông Cung hậu viện, hiện tại Lý trắc phi không nhờ vả gì được, bà lại phải an bài người khác.

Lúc tuyển Thái Tử Phi, còn phải nhân tiện nhiều tuyển thêm mấy nữ tử nghe lời hiểu chuyện vào Đông Cung, nếu người này không được, còn có dự phòng.

!
Thanh Ca Điện.


Tiêu Hề Hề đang chuẩn bị đi đến phòng bếp nhỏ nhìn xem vịt nướng thế nào, lại không ngờ rằng Bạch trắc phi bỗng nhiên tìm tới cửa.

Không có cách nào khác, Tiêu Hề Hề chỉ có thể tạm thời rời bỏ chú vịt nướng ngon lành, đi ra cửa gặp khách.

Nàng hỏi thăm Bạch trắc phi.

"Nghe nói tỷ tỷ gần đây thân mình không khoẻ, sao không ở cung tĩnh dưỡng lại tới tìm muội, tỷ có gì phân phó sao?"
Bạch trắc phi được Liễu Nhứ nâng đỡ, ngồi quỳ ở trên đệm mềm, nhu hoà nói.

"Phân phó ta không dám nhận, chỉ là có sự tình mong muội muội hỗ trợ.

"
Tiêu Hề Hề ngồi xuống đối diện nàng ta, tò mò hỏi: "Chuyện gì ạ?"
Bạch trắc phi xinh đẹp như hoa, lại có khí chất nhược liễu phù phong, khiến nam nhân nổi lên ý muốn bảo vệ.

Nàng dùng khăn lụa che lại khóe miệng, cúi đầu rũ mắt, ho nhẹ hai tiếng, sau đó mới cất lời mềm mỏng.

"Muội muội có nghe nói Thái Tử chuẩn bị nam hạ không?"
Tiêu Hề Hề vẻ mặt mờ mịt: "A?"

Nàng từ sáng đến giờ, địa phương xa nhất đu tới là vườn rau hậu viện, đến nỗi bên ngoài đã xảy ra sự tình gì, nàng một chút cũng không biết.

Bạch trắc phi cho rằng nàng đang giả ngốc, nói đầy ẩn ý: "Thái Tử điện hạ đã nhiều đêm ở Thanh Ca Điện, muội muội ngày ngày làm bạn với điện hạ, chuyện quan trọng như vậy, sao người không đề cập tới trước với muội? Hay là muội kỳ thật đã sớm biết, chỉ là không nói cho ta?"
Tiêu Hề Hề nghe ra nàng lời nói có ẩn ý, không khỏi nhíu mày: "Muội thật sự không biết, tỷ tỷ có điều gì mong nói thẳng.

"
Bạch trắc phi thấy nàng thật sự không biết sự tình, trong lòng liền có chút thoải mái.

Ra là, Thái Tử không phải cái gì cũng nói với Tiêu lương đệ.

Nói vậy ở trong lòng Thái Tử, Tiêu lương đệ cũng không có gì đặc biệt.

.