Lạc Thanh Hàn hiển nhiên đã quen mạch não của nàng, đối với câu trả lời này cũng không có phản ứng gì nhiều, chỉ nhàn nhạt nói: "Trong phòng bếp hẳn là có người trông coi rồi, sẽ không làm vịt nướng của nàng cháy đâu.

"
Hắn cất bước đi vào phòng trong, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Bạch trắc phi đang hôn mê bất tỉnh, không khỏi bước chân ngưng trệ, nhíu mày hỏi.

"Bạch trắc phi làm sao vậy?"
Liễu Nhứ bên cạnh khóc lóc dập đầu: "Cầu Thái Tử điện hạ cứu Bạch trắc phi!"
Lạc Thanh Hàn cho người đi thỉnh thái y.

Liễu Nhứ cùng một cung nữ khác nâng Bạch trắc phi đến giường nệm nằm.

Truyện Sủng
Dàn xếp Bạch trắc phi ổn thoả, Liễu Nhứ lại lần thứ hai quỳ xuống trước mặt Thái Tử, lau nước mắt, khóc lóc kể lể: "Thái Tử điện hạ, là Tiêu lương đệ chọc tức khiến Bạch trắc phi ngất xỉu, mong điện hạ làm chủ giúp Bạch trắc phi!"
Lạc Thanh Hàn nhìn về phía Tiêu lương đệ, nhàn nhạt hỏi: "Nàng làm gì lại trêu chọc Bạch trắc phi vậy?"
Tiêu Hề Hề vẻ mặt vô tội: "Thiếp không trêu chọc tỷ ấy mà.

"
"Thế sao nàng ấy lại xỉu ở chỗ nàng?"

"Có lẽ là nàng giữa trưa tỷ ấy không ăn no.

"
Lạc Thanh Hàn: "! "
Coi như hắn chưa hỏi gì đi.

Liễu Nhứ ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Tiêu lương đệ, trong ánh mắt tràn ngập địch ý.

Khi Tiêu Hề Hề nhìn đến khuôn mặt Liễu Nhứ, ánh mắt không khỏi dừng lại.

Vừa rồi nàng không chú ý, hiện tại mới phát hiện, vị tiểu cung nữ này ấn đường sắp biến thành màu đen, nhìn vậy chắc chắn sắp gặp phải xui xẻo đây!
Thực mau thái y đã vội vã chạy đến.

Trải qua một phen chẩn trị, Bạch trắc phi từ từ tỉnh dậy.

Nàng nhìn đến Lạc Thanh Hàn, đôi mắt vốn phủ tầng lớp sương mù bộng sáng lên rất nhiều, nàng chuyển động định đứng dậy hành lễ.

Lạc Thanh Hàn nhàn nhạt nói: "Nàng nếu bị bệnh, không cần hành lễ, an tâm nằm đi.

"
Bạch trắc phi lại nằm trở về, đôi mắt nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ tái nhợt thoáng hiện ra nét vui sướng.

"Thái Tử điện hạ, thiếp cảm giác đã lâu chưa thấy được người, điện hạ gần đây có khoẻ không?"
Lạc Thanh Hàn: "Ta vẫn khoẻ.

"
Bạch trắc phi con ngươi dần dần mờ mịt hơi nước, thanh âm cũng thấp xuống: "Thiếp thân nghe nói người sắp nam hạ, muốn đi khuyên nhủ điện hạ, bất đắc dĩ bản thân vô dụng, chỉ có thể tới tìm Tiêu lương đệ hỗ trợ, người sủng ái nàng ấy như vậy, nàng ấy nói, người hẳn là sẽ nghe, nhưng ai ngờ! Ai ngờ! "
Nàng không nói thêm gì nữa, thân mình nhu nhược đơn bạc run nhè nhẹ.

Bộ dáng nhận hết ủy khuất rồi lại không dám nói, so với nói ra tất cả hiệu quả còn tốt hơn.

Tiêu Hề Hề nghĩ thầm, đây đại khái chính là kiểu dạng muốn nói lại thôi trong truyền thuyết.


Lạc Thanh Hàn nhìn về phía nàng: "Nàng có điều gì muốn nói không?"
Tiêu Hề Hề mờ mịt: "Nói gì ạ?"
"Đối với chuyện ta nam hạ, nàng có ý kiến gì không?"
Tiêu Hề Hề thành thật trả lời: "Thiếp cảm thấy khá tốt.

"
Lạc Thanh Hàn nhìn chăm chú vào nàng, không bỏ qua một biểu tình biến hóa nào trên mặt nàng: "Sao nàng lại nghĩ vậy?"
"Điện hạ là Thái Tử, từ nhỏ lớn lên trong thâm cung, vẫn chưa gặp qua khó khăn của nhân dân, nhìn thấy nghe thấy đều là từ người khác thuật lại, đây cũng không phải chuyện nào cũng tốt.

Người nếu có thể đi ra ngoài khám phá một chút, hiểu chân chính cách bá tánh sinh hoạt như nào, chuyện này đối với tương lai thống trị giang sơn của điện hạ sẽ giúp ích rất nhiều.

"
"Nàng không lo lắng cho an toàn của ta sao?"
"Thiếp tất nhiên là lo lắng, nhưng so với lo lắng, thiếp càng tin tưởng phán đoán của điện hạ.

Thiếp đã nói với người, vô luận người quyết định điều gì, thiếp sẽ vẫn luôn ủng hộ điện hạ.

"
Những buồn bực trong lòng Lạc Thanh Hàn quẩn quanh mãi không đi, lúc này rốt cuộc cũng tiêu tán.

Hắn có cảm giác mình đã thông suốt.


Ở trong hoàng cung này, không phải tất cả mọi người đều không hiểu hắn.

Nữ nhân này, từ đầu đến cuối luôn đứng về phía hắn, kiên định bất di mà ủng hộ hắn.

Hắn không hề cô độc một mình.

Có người nguyện cùng hắn mà đồng hành.

Tiêu Hề Hề thấy sự nặng nề trên mặt hắn không còn nữa, nhìn dáng vẻ có lẽ tâm tình đã chuyển biến tốt, mắt trông mong hỏi.

"Điện hạ, thiếp có thể đi phòng bếp nhỏ nhìn vịt nướng nướng được không?"
"Đi thôi," Lạc Thanh Hàn dừng một chút, lại mặt vô biểu tình mà bổ sung một câu, "Không cho ăn vụng.

"
"Được ạ.

".