Xe ngựa ra khỏi hoàng cung.

Tiêu Hề Hề vén mành ở cửa sổ xe nhìn ra bên ngoài, thấy bọn họ đang đi trên đường Chu Tước.

Đường này chạy từ phía đông sang phía tây của toàn bộ Thịnh Kinh thành, là tuyến đường chính trọng yếu.

Tiếp tục đi thẳng về phía trước là có thể đến Minh Đức Môn, đi qua đó là rời khỏi Thịnh Kinh.

Đường Chu Tước thực an tĩnh, trên đường cơ hồ không có người đi đường, hai bên đều là cửa son tường cao, vừa nhìn là biết ở trên phố này đều là những gia tộc có quyền thế.

Xe ngựa đi dọc theo đường Chu Tước một đoạn, sau đó rẽ phải, tiến vào đường nhỏ, chưa đi được bao xa đã dừng lại.

Người hầu tiến lên kêu cửa.

Người gác cổng biết được là quý nhân trong cung tới, không dám trì hoãn, chạy nhanh vào thông báo.

Thực mau Tiêu Lăng Phong đã mang theo hai nhi tử ra cửa ngênh đón.


Lạc Thanh Hàn cùng Tiêu Hề Hề xuống xe ngựa.

Tiêu Lăng Phong vừa thấy người tới là Thái Tử điện hạ, bị dọa không nhẹ, vội vàng quỳ xuống hành lễ.

"Vi thần bái kiến Thái Tử điện hạ, không biết Thái Tử hạ giá nên không có từ xa tiếp đón, mong ngài thứ tội!"
Hai nhi tử cũng quỳ xuống theo.

Tiêu Hề Hề nhìn đại môn của tướng quân phủ quen thuộc trước mặt, tâm tình có chút chuyển biến.

Lần cuối cùng bước qua đại môn này là năm trước, nàng vào hoàng cung tham gia tuyển tú, ngay sau đó liền lưu lại ở Đông Cung.

Rõ ràng nơi này là nhà mẹ đẻ của nàng, nhưng nàng đối với nơi này không có một chút cảm giác thuộc về.

Lạc Thanh Hàn thấy nàng nhìn đại môn của tướng quân phủ bất động, còn tưởng rằng nàng đang sợ hãi, hắn chủ động nắm lấy tay nàng, ý bảo nàng không cần sợ, có hắn ở đây, không ai dám khi dễ nàng.

Tiêu Hề Hề cúi đầu nhìn tay trái bị nắm lấy, lại ngẩng đầu lên nhìn góc nghiêng của Thái Tử.

Nàng kỳ thật cũng không sợ hãi nơi này, nhưng cảm giác có người bảo hộ cũng không tồi.

Cho nên nàng không nói gì, tùy ý để Thái Tử nắm tay đi vào trong phủ.

Tiêu Lăng Phong chú ý tới tay hai người đang nắm chặt, tâm tình vô cùng phức tạp.

Bởi vì Thái Tử đột nhiên đến, toàn bộ người trong phủ đều bị kinh động, Tiết thị vội vàng cho người chuẩn bị trà bánh.

Lạc Thanh Hàn không ở lâu.

Hắn đối với tướng quân phủ hết thảy đều không có hứng thú, hắn tới lần này, chỉ là vì đem Tiêu lương đệ lưu lại đây, thuận tiện dặn dò Tiêu Lăng Phong mấy câu mà thôi.

Tiêu Lăng Phong nghe xong Thái Tử phân phó, trong lòng kinh ngạc, rồi lại không dám hỏi nhiều, chỉ có thể gật đầu đồng ý.

"Vi thần đã biết, vi thần nhất định sẽ dàn xếp thích đáng cho Tiêu lương đệ.


"
Lạc Thanh Hàn gọi Tiêu lương đệ vào đứng trước mặt, dặn dò.

"Nàng ở chỗ này an tâm đợi, sáng mai thay quần áo xong, đến Minh Đức môn chờ ta.

"
"Được ạ.

"
!
Thái Tử vừa đi, mọi người trong phủ đều nhẹ nhàng thở phào.

Tiêu Lăng Phong gọi Tiết thị tới, dặn Tiết thị an bài chỗ ở cho Tiêu Hề Hề.

Tiết thị không muốn tiếp xúc với sát tinh này, bất đắc dĩ Tiêu Hề Hề được Thái Tử tự mình đưa tới, Tiêu Hề Hề có Thái Tử làm chỗ dựa, Tiết thị không dám đắc tội với nàng, chỉ có thể chịu đựng sợ hãi cùng bất an trong lòng, thật cẩn thận chỉ dẫn.

"Ấm hương cư phía trước có thể ở, nhưng lâu không có người đến, cần phải quét tước một phen, người nghỉ ở chỗ này một lát, chờ thu dọn xong xuôi mời người vào nghỉ sau.

"
Tiêu Hề Hề gật đầu nói được.


Tiết thị sau người dâng trà bánh lên cho nàng, sau đó liền cáo lui.

Không chỉ Tiết thị, Tiêu Lăng Phong cũng không dám ở cùng Tiêu Hề Hề lâu, chờ Tiết thị vừa đi, Tiêu Lăng Phong cũng tìm cớ, cùng hai nhi tử nhanh chóng rời đi.

Tòa đường lớn như vậy, chỉ còn lại một mình Tiêu Hề Hề.

Nơi đây tất cả mọi người với nàng đều e sợ tránh còn không kịp.

Tiêu Hề Hề nếm mứt vừa được mang lên, cảm giác không ngon như Bảo Cầm làm.

Lúc này ngoài cửa ló ra một cái đầu nhỏ.

Tiêu Hề Hề nhìn ra, phát hiện là Tiêu Tri Lam, cười nhìn nàng rồi vẫy vẫy tay.

"Tiểu Lam.

".