Editor: Nhất Dạ Diễm Vũ

*** ***

Người phụ nữ trong tiết mục phỏng vấn, trên mặt có vết bàn tay đỏ, cho dù đã cố dặm lớp phấn dày đặc cũng không thể che được.

Nhìn qua vô cùng tiều tụy đáng thương, đôi mắt đều khóc đến sưng lên.

"A Trản, mẹ biết con tức giận mẹ, nhưng mà, con cũng không thể bỏ mặc những hợp đồng mình đã ký kết. Công việc con còn chưa hoàn thành, sao con có thể giữa đường trốn đi như thế?"

Tạ Như Nhân ở trên tiết mục nói đến đầy mập mờ.

Tất cả lời nói đều chĩa hướng vào Tạ Trản, nói hắn là một người không có trách nhiệm.

Hắn dựa vào chút thanh danh của mình, đi ký kết công việc với người ta, tiền cũng lấy đi rồi, nhưng lại không chịu làm việc. Đem tất cả hậu quả ném cho mẹ hắn gánh vác, còn bản thân hắn thì trốn đi.


Những nhà đài phát sóng phỏng vấn đều là mấy kẻ quen ăn bánh bao nhân thịt người, quản nó thị phi ai đúng ai sai làm gì?

Chỉ cần có độ HOT, có lượt xem, không phải là đủ rồi sao?

Vì kéo lượt xem, cố ý làm thêm biên tập cắt ghép, đặt ở vị trí bắt mắt nhất trên bình đài, chỉ cần mọi người vừa vào app là có thể nhìn thấy.

Trên mạng đầy tin tức che trời lấp đất, nội dung đều là #tìm kiếm Tạ Trản, giúp đỡ mẹ Tạ#.

Tạ Trản làm rắn xào, Phồn Tinh ở một bên đọc tin tức, cúi đầu, bóp bóp đầu ngón tay.

Cô tạo nghiệt quá nhiều.

Hai ngón trỏ đè ép vào nhau, đầu ngón tay liền toát ra máu loãng.

Ai nha, lão vu bà này, thật đáng ghét nha!

Phồn Tinh chán ghét Tạ Như Nhân, chán ghét hơn so với bất kỳ kẻ nào khác!

"Nhị Cẩu, mẹ của Tiểu Hoa Hoa, thật là xấu!"

Sưu Thần Hào lập tức sâu sắc tán đồng, xối xả mắng ra, đến mấy tiếng bíp—— cũng không thèm chèn vào như trước: 【Còn không phải sao! Lão bất tử vương bát đản!】 Lại đối xử với Chiến Thần đại nhân của nó như vậy, quả thật là không thể nhẫn nhịn!


【Cái thứ người ghê tởm này, nên làm cho bà ta bị ruột xuyên nát bụng! Toàn thân thối rữa, thiên đao vạn quả, thịt từng khối từng khối rớt xuống, mà vẫn phải tỉnh táo chịu đựng! Vô số sâu bọ cắn bà ta, muốn chết cũng không chết được, sống không bằng chết!】

Sưu Thần Hào đem mọi thảm trạng mình có thể tưởng tượng được, tất cả đều hướng đến Tạ Như Nhân nói một lần.

Sau khi miệng phun ra rồi, mẹ nó, thoải mái.

Kết quả nó không nghĩ tới, đại lão đang yên lặng ghi vào...

"... Nhị Cẩu nói, có đạo lý."

Cô đều không thể nghĩ được những biện pháp đó.

Trong lòng Sưu Thần Hào có loại trực giác xấu.

Ba ba, cô muốn làm gì?



[Bản dịch này được đăng tại truyenwiki1.com/user/Nhatdadiemvu]

Tạ Trản xào một nồi rắn.

Bây giờ là mùa đông, mua được một con rắn cũng không dễ dàng.


Ngọc tiểu thư hình như rất muốn ăn rắn xào.

Khả năng nấu ăn của Tạ Trản không tính là quá tốt, chỉ có thể tạm lấp bụng, cho nên rắn xào không được như mong đợi của Phồn Tinh.

Nhưng Phồn Tinh là một tiểu khả ái, không chút do dự đem nồi rắn ném đi, nói: "Con rắn này, quá xấu, không thể ăn."

Rắn: ". . ." Mẹ nó!

Tạ Trản cũng là tiểu khả ái, lặng lẽ đem nồi ôm lại: "Sau này anh sẽ nỗ lực, đem những con rắn lớn lên xấu xí, xào thật ngon."

Sưu Thần Hào trong lòng có điểm ngo ngoe rục rịch...

Nó chợt muốn truy couple.

Nhưng quay đầu liền cho mình một cái tát, muốn cái rắm! Đừng truy! Thương tâm!

Tạ Trản ôm Phồn Tinh ngủ, bây giờ áo ngủ cô mặc đều là tơ tằm bóng loáng, cố gắng giảm bớt cọ xát. Nhưng mà, sau khi ngủ một giấc tỉnh dậy, áo ngủ vẫn bị máu loãng thấm ướt.
"Tiểu Hoa Hoa, chúng ta cùng nhau tham gia tiết mục, được không nha?" Buồn ngủ đến mơ mơ màng màng, Phồn Tinh chợt nhớ ra mình còn có việc chưa nói với Tạ Trản.

"Được nha."

"Ồ." Sau khi Tạ Trản đáp ứng, Phồn Tinh rầm rì một tiếng, liền ngủ.

Tạ Trản nhìn môi cô có chút tím tái, muốn hôn lên.

Nhưng lại sợ làm cô chảy máu, chỉ có thể rũ mắt, từ bỏ.



Phồn Tinh dẫn Tạ Trản đi tham gia tiết mục, nói đúng hơn là, tiếp nhận lời mời của các bình đài.

Tạ Như Nhân ở bình đài phỏng vấn kêu gọi sự ủng hộ, để Tạ Trản sớm tới tìm bà ta, cùng nhau giải quyết vấn đề.

Phồn Tinh cũng muốn nhìn thấy bà ta.

Sau đó, cho bà ta một phần lễ gặp mặt.

Để bà ta biết, bà ta bắt nạt Tạ Trản Tiểu Hoa Hoa, là sai!