Editor: Nhất Dạ Diễm Vũ

*** ***

Tống Ngải Ngải cũng không biết Phồn Tinh muốn mặc váy nào, vì thế đơn giản đem toàn bộ váy ôm vào, để cô tự mình chọn.

Chọn váy...

Cổ chữ V mà V này là khoét đến tận rốn!

Tống Ngải Ngải chỉ cảm thấy hai mắt mình đều rút gân.

Hơn nữa, tiểu tang thi còn rất cố chấp, cầm lên rồi liền không chịu buông tay.

Sưu Thần Hào chợt phát hiện, váy này, hình như là giống chiếc váy trên poster nhỉ?

"Đưa tay cô cho tôi." Tống Ngải Ngải quả thật khó có thể tiếp thu, cuối cùng thì cô vẫn là một cô gái lương thiện, Phồn Tinh không ăn thịt người, cô liền không xem cô ấy như tang thi, mà xem cô ấy như em gái mình. Không thể mặc váy này đi ra ngoài, những người còn lại trên xe đều là nam!

Vì thế cô để Phồn Tinh một tay túm lấy hai bên chữ V.


Còn cô tìm kéo và dây thừng, ở cổ áo chữ V khoét vào mấy điểm đối xứng, dùng dây thừng xuyên qua, giống như cột dây giày, cột chắc, kéo sát lại.

Từ phòng tắm bước ra, ban đầu là tiểu tang thi dơ hề hề, bây giờ đã là tiểu tiên nữ sạch sẽ.

Đặc biệt là gương mặt trắng nõn xinh xắn kia, mang theo một chút tròn tròn trẻ con, thịt nộn nộn, muốn bao nhiêu đáng yêu liền có bấy nhiêu đáng yêu. Ngũ quan toát ra cảm giác vô hại, giống như một bông hoa nhỏ yếu ớt mong manh.

"Bang" một tiếng.

Váy quá dài, phết xuống đất, khi Phồn Tinh đi lên phía trước, giẫm luôn vào tà váy của chính mình.

Tiểu tang thi đột nhiên không kịp phòng ngừa ngã rạp trên mặt đất, lại còn có một loại cam chịu, té ngã ở nơi nào, thì dứt khoát nằm sấp luôn tại nơi đó, bất động không muốn bò dậy.

Tắm tắm, cũng quá mệt mỏi.


Cô muốn nằm bò ngủ.

Tống Ngải Ngải: ". . ." Cô bị mắc chứng cưỡng bách, cô không thể nào chịu được việc mình vừa vô cùng vất vả tắm sạch cho gấu con, kết quả gấu con lại bắt đầu lăn lộn trên mặt đất!

Vì thế cô gần như là vừa lôi vừa kéo, đem Phồn Tinh từ trên mặt đất nhét vào ghế sô pha.

Tiểu tang thi Phồn Tinh, là lười đến tận cùng của sự lười.

Cảm giác được có người kéo cô, cô liền không nhúc nhích để tùy ý Tống Ngải Ngải kéo, chờ sau khi nằm lên ghế sô pha, mới nhanh chóng tìm một tư thế thoải mái, lăn qua, tiếp tục không nhúc nhích.

Sau khi làm xong hết thảy, cả người Tống Ngải Ngải đều mệt đến hỏng mất.

Trước mạt thế, cô cũng chỉ là một cô gái nhu nhược dễ khóc, hơi yêu thầm Tiểu Hoàng Mao. Bất kể là gặp được sự tình gì, phản ứng đầu tiên chính là khóc một cái đã. Cũng chính vì nguyên nhân này, nên mọi người bên cạnh đều chiếu cố cô.


Kết quả hiện tại cô lại giống như gà mái già, đi chiếu cố người khác???

Cô là làm sao mà rơi vào bước đường này?

Nhưng mà, không lâu sau đó, Tống Ngải Ngải liền bắt đầu cảm thấy may mắn, may là cô ôm đùi sớm, nếu không tại thời mạt thế đối xử tồi tệ với nữ nhân này, không có đại lão bảo vệ, chỉ sợ là cô đã sớm bị người khác gặm đến xương cốt cũng không còn...



[Bản dịch này được đăng tại truyenwiki1.com/user/Nhatdadiemvu]

Vào lúc đội ngũ Phồn Tinh đang tiến đến Đế Đô, thì căn cứ Đế Đô cũng đã được xây dựng đâu vào đấy.

Trước mạt thế, nơi này chính là trung tâm kinh tế, quân sự, hội tụ đủ các đại lão có thế lực lớn.

Cho nên khi mạt thế đến, đương nhiên là xây dựng phòng thủ tốt hơn các nơi khác.

Hơn nữa trong khi những người bên ngoài còn chưa biết dị năng là gì, thì nhân viên nghiên cứu của Đế Đô đã suy luận ra: Dị năng giả sẽ là mấu chốt cứu thế trong tương lai. Tiềm lực con người là vô hạn, dị năng giả là những người ở thời điểm nguy cấp, ứng với hoàn cảnh mà phát ra năng lực phản kháng tự cứu mình.
Quy luật sinh tồn cá lớn nuốt cá bé, người bình thường không có dị năng, sớm muộn cũng bị đào thải.

Đoàn xe dị năng giả đi thu thập vật tư chậm rãi rời khỏi Đế Đô.

Ngồi ở phía trước ô tô, là một nam một nữ.

Nữ nhân mang gương mặt lãnh khốc hờ hững, mơ hồ tỏa ra sát khí.

"Chắc chắn muốn gϊếŧ chết Tần Liệt sao?" Tần Nho nghiêng đầu liếc mắt nhìn nữ nhân bên cạnh một cái.