PHẦN 15: CHỦ TỬ QUÁI GỞ


Tags: cổ đại, xuyên không, cung đình


Chuyển ngữ: Wanhoo


Mỗi người có một vận mệnh khác nhau, Ninh Thư không lo nghĩ về chuyện của Cung Lạc nữa. Cô bắt đầu đả toạ tu luyện linh hồn trên sô pha. Sau khi tu luyện áng áng rồi đi tưới nước cho chậu hoa, dù rằng những bông hoa vẫn mãi xanh tươi, cũng sẽ chẳng cảm kích cô đã tưới nước song Ninh Thư vẫn muốn tưới nước cho chúng.


Xong xuôi lại đọc sách một lúc, Ninh Thư nghĩ đến cái ngày mà đọc hết chỗ sách trên giá là cô có thể hãnh diện với cái danh uyên bác rồi.


Không gian hệ thống không bị bánh xe thời gian ảnh hưởng, Ninh Thư đọc xong một quyển sách mới đặt xuống đi mua nước, tích cốc đan, thuốc men và thuốc giải độc.


Chuẩn bị xong hết mọi thứ rồi Ninh Thư mới nói với 2333: "Chúng ta đi làm nhiệm vụ thôi."


"Được nha."


Ninh Thư cảm thấy choáng váng ngay lập tức. Sau khi linh hồn đã sáp nhập với cơ thể là người cô nổi hết da gà, bắp thịt căng cứng, trái tim cứ đập thình thịch.


Cực kỳ nguy hiểm!


Ninh Thư mở mắt ra chưa kịp quan sát tình huống xung quanh lại đã có một con hổ to đùng hung dữ bổ nhào đến chỗ cô.


Ninh Thư siết thanh kiếm mà cô đang cầm rồi chọc thẳng vào mắt con hổ. Cơ thể này nhanh nhẹn lắm, thanh kiếm đen chọc đúng vào mắt con hổ. Ninh Thư rút kiếm ra và máu nóng bắn tứ tung. Con hổ gầm lên rồi giãy chết.


Đợi đến lúc con hổ đã chết thật rồi Ninh Thư mới ngồi sụp xuống đất thở dốc và kiểm tra hoàn cảnh nơi đây. Đây là một cái nhà đá và cô đang bị nhốt cùng với một con hổ trong lồng sắt.


Dễ thấy là có người muốn cô giết con hổ này.


Cửa đá được mở ra, một người đàn ông mặc đồ đen bước vào. Ninh Thư nhìn thấy anh ta búi tóc và biết nhiệm vụ này thuộc bối cảnh cổ đại.


Người anh ta giá lạnh, mặt có một vết sẹo ngang khiến anh ta rất nguy hiểm.


Người đàn ông lên tiếng: "Khá lắm, nhanh hơn lần trước rồi." Giọng anh ta hơi khàn mà cũng lạnh lẽo, nghe có cảm giác như tiếng rắn đang phù phù rất kinh dị.


Nhìn thấy anh ta là cơ thể này trào dâng dòng cảm xúc vừa sợ hãi vừa kính nể.


Ninh Thư chỉ đáp vâng vì chưa tiếp nhận cốt truyện.


Người đàn ông nói tiếp: "Chủ tử có nhiệm vụ cần giao cho ngươi, đẩy nhanh tốc độ lên."


"Vâng."


Người đàn ông nói bằng chất giọng khẳng định và cũng răn đe đanh thép: "Phải luôn nhớ rằng Tam điện hạ là người ngươi cống hiến hết mình, chủ tử quyết định sự sống chết của chúng ta. Việc chúng ta cần làm đó là dù có chết cũng phải hoàn thành nhiệm vụ mà chủ tử giao."


... Đang tẩy não đó à?


Ninh Thư chưa kịp định hình mà đã trả lời ngay: "Vâng."


Nghe vậy người đàn ông mới gật đầu hài lòng: "Nghỉ ngơi đi, lát nữa có bài kiểm tra mới đấy." Nói rồi anh ta đi mất.


Ninh Thư tiếp nhận cốt truyện luôn và ngay.


Nguyên chủ được gọi Mười Một, là một trẻ mồ côi không có tên. Được gọi là Mười Một bởi trước cô có Một, Hai, Ba, Bốn, Năm, Sáu, Bảy, Tám, Chín, Mười cái mã số khác.


Người ở đây chỉ có mã số chứ không có tên.


Cái nơi bí ẩn này là nơi mà Tam điện hạ đào tạo tử sĩ. Nguyên chủ là một tử sĩ, từ khi biết nghĩ đến nay đã sống ở đây rồi.


Nơi đây huấn luyện cực tàn nhẫn, bất cứ ai cũng phải vật lộn để bò ra từ trong máu và xác chết, tôi luyện bản thân trở thành một tử sĩ luôn sẵn sàng chết vì chủ tử Tam điện hạ.


Mười Một không có ý kiến gì với cuộc sống này bởi cô vốn là một đứa trẻ mồ côi, cuộc sống của cô vẫn luôn vật lộn như vậy và đó cũng là cách sống của cô.


Nhiệm vụ lần này của Mười Một cực đơn giản đó là bảo vệ một cô gái tên Thượng Quan Tình Nhu.


Thượng Quan Tình Nhu này là cô gái mà Tam điện hạ thích. Cô ta là con gái của Thượng thư bộ Lễ, song lại có tính cách bộc trực nghĩ gì nói đó, cũng rất đáng yêu và xinh đẹp khác hoàn toàn với những tiểu thư khuê các khác.


Thật ra Thượng Quan Tình Nhu này là người xuyên không. Cô ta biết nhảy Gangnam Style, biết hát cái gì mà "Anh là tình yêu bé bỏng của em, em yêu anh đến thế nào cũng chẳng đủ"[1]. Điệu nhảy rồi lời bài hát độc đáo rất hấp dẫn người khác.


Tam điện hạ là người để mắt đến Thượng Quan Tình Nhu đầu tiên, Tam điện hạ rất có thiện cảm với cô gái đặc biệt này. Thượng Quan Tình Nhu không phải người cổ đại nên không ngại chuyện trai gái. Thượng Quan Tình Nhu còn thường xuyên lê la sang phủ hoàng tử chơi sau khi quen biết Tam điện hạ.


Hai người thường xuyên đi du sơn ngoạn thuỷ gì đó khá là giống một đôi yêu nhau. Và chẳng mấy mà Thượng Quan Tình Nhu đã thu hút sự chú ý của các hoàng tử khác. Tam điện hạ biết cuộc chiến tranh giành ngôi vua rất nguy hiểm nên tìm một nữ tử sĩ bảo vệ Thượng Quan Tình Nhu.


Thượng Quan Tình Nhu giữ gìn được mối quan hệ hoà hảo với các hoàng tử, xem đó là mối quan hệ trên bạn bè dưới người yêu. Các tiểu hoàng tử trong cung đang tuổi ăn tuổi lớn nên thích chơi với Thượng Quan Tình Nhu lắm vì cô luôn bày được nhiều trò mới lạ.


Tam điện hạ rất thích bắt Thượng Quan Tình Nhu lại, hắn ta yêu cầu Thượng Quan Tình Nhu chỉ biết có mình, hoàn toàn thuộc về mình. Nhưng Thượng Quan Tình Nhu là người hiện đại có tư tưởng tiến bộ, là một cá nhân độc lập, cũng có bạn bè của mình làm gì có chuyện chấp nhận yêu cầu bá đạo ấy.


Ban đầu Thượng Quan Tình Nhu còn có chút thiện cảm với chàng trai cao sang quyền quý tốt bụng này, nhưng cô không chịu nổi được sự bá đạo đó nên sau cùng đã thành thân với Ngũ hoàng tử.


Ngũ hoàng tử và Thượng Quan Tình Nhu vô cùng ân ái, Ngũ hoàng tử không nạp thiếp vì Thượng Quan Tình Nhu.


Tam hoàng tử cười khẩy trước hạnh phúc của họ. Hắn càng chí Ngũ hoàng tử, càng không khách sáo với Thượng Quan Tình Nhu. Cứ chuẩn bị hại Thượng Quan Tình Nhu là Thượng Quan Tình Nhu sẽ gặp dữ hoá lành được người khác cứu.


Tam hoàng tử phải huỷ diệt Thượng Quan Tình Nhu vì ta yêu nàng và nàng phải yêu ta, nếu nàng không yêu ta vậy ta sẽ giết nàng. Ta sẽ huỷ hoại nàng nếu ta không chiếm được nàng, rồi sau ta ôm cái xác của nàng mà quyến luyến.


Tam hoàng tử thua trong cuộc chiến tranh giành ngôi vua. Ngũ hoàng tử lên ngôi hoàng đế, Thượng Quan Tình Nhu trở thành hoàng hậu nhưng hậu cung vẫn không có bất cứ phi tử nào khác.


Kết cục là Tam hoàng tử bị Ngũ hoàng tử giết.


Nguyện vọng của nguyên chủ: Không để chủ mình chết.


Mười Một không tài nào hiểu nổi tại sao chủ mình lại tốt với Thượng Quan Tình Nhu đến vậy. Thượng Quan Tình Nhu muốn gì được đó, và chỉ với điều kiện tiên quyết là trung trinh với chủ tử thôi. Vậy nhưng Thượng Quan Tình Nhu lại quen thân với các hoàng tử khác và lấy lý do đó là bạn bè.


Mười Một cảm thấy chủ mình tốt đến thế mà cô ta lại bảo chủ mình chỉ biết bắt ép chứ không biết yêu là gì.


Ninh Thư thở dài, nhìn đi đây mới là người hầu trung thành này. Ngày còn sống vào sinh ra tử vì chủ, chết rồi vẫn hiến dâng linh hồn để cứu chủ.


Tẩy não thành công quá.


Ninh Thư không biết Mười Một có tình ý hay chỉ trung thành đơn thuần với Tam hoàng tử nữa.


Nhưng mà nhiệm vụ này thì?!


Quá là bỏ bom nhau.


Cô chỉ là một tử sĩ thôi đâu thể điều khiển cuộc chiến của các nhân vật lớn, đâu thể nào thay đổi một triều đại được?


Cô không có quyền quyết định, chỉ cần Tam hoàng tử hạ lệnh là cô phải cầm kiếm xông lên.


_


Chú thích


1. Lời bài hát trong bài "Little Apple".