Chuyển ngữ: Wanhoo


Ninh Thư nghe thấy nói mấy câu mà mất ba trăm nghìn kinh nghiệm là sợ thót tim. Định mệnh đắt thế sao ông không đi ăn cướp luôn đi.


"Công này có hơi cao không?" Ninh Thư xấu hổ.


Anh chàng nhăn mày: "Cô định quỵt?"


Ninh Thư: →_→


Cắt da cắt thịt quá.


"Đừng nghĩ đó chỉ là mấy câu nói, những câu nói ấy đều đúc kết từ bao nhiêu người thực thi nhiệm vụ, cô thấy mấy câu đó không đáng ba trăm nghìn kinh nghiệm à?" Anh chàng khoanh tay nhìn Ninh Thư, thần thái như quý tộc nước Anh cổ đại.


Ninh Thư đành phải trả tiền, kinh nghiệm đã ít lại còn mất toi ba trăm nghìn kinh nghiệm làm Ninh Thư đau hết cả lòng mề, sốt vó hết cả lên.


Dạo chơi một lúc mà vung tay hết rõ nhiều kinh nghiệm.


Sau chuyện ở văn phòng tư vấn, Ninh Thư cảm thấy linh hồn cô đang bay bay.


Thôi bỏ đi, chỗ kinh nghiệm đó cũng đáng mà, chí ít thì Ninh Thư đã tìm thấy mục tiêu phấn đấu rồi.


Cố lên nào, Ninh Thư run rẩy đôi môi tự cổ vũ.


Ninh Thư định đến quán ăn đánh chén một bữa điên cuồng để xua đi sự đắng lòng.


Ninh Thư đi thẳng đến quán ăn, bỗng nhiên một người đàn ông mặc cây đen lọt vào tầm mắt Ninh Thư.


Người đàn ông này có dáng người cao và thẳng, đôi chân cực kỳ dài và thon. Áo gió đen khoác trên người, làn gió tốc vạt áo của anh ta lên nhè nhẹ khi đi lại trông cực kỳ cấm dục và quyến rũ.


Người đàn ông đi đằng trước, có khá nhiều người đi đằng sau. Có một người bên cạnh đang nói gì đó với anh ta, ánh mắt anh ta lạnh lùng, chỉ có thi thoảng mắt kính lấp loé ánh sáng trắng.


Suýt thì Ninh Thư hét toáng lên, đó chẳng phải ông chú y tế thì gì?


Ninh Thư mấp máy môi định gọi nhưng nhấc mấy bước chân mà sau lại dừng lại.


Ông chú y tế đi lướt qua trước mặt Ninh Thư một cách lạnh lùng, chỉ nhìn lướt qua Ninh Thư một cái rồi dời đi ngay chứ không dừng lại.


Ninh Thư cảm thấy có cái lạnh căm căm khi ông chú y tế đi lướt qua người cô khiến cô cảm thấy linh hồn mình lạnh giá.


Ninh Thư nhìn bóng lưng của ông chú y tế, thắc mắc đầy bụng rằng tại sao lại gặp ông chú y tế ở trong không gian ảo?


Lần trước cô cũng thấy ông chú chớp nhoáng ở biển Quy Luật nữa.


"Cho hỏi người vừa đi qua là ai thế?" Ninh Thư kéo một người thực thi nhiệm vụ và hỏi.


Người thực thi nhiệm vụ nói: "À, có một người là quản lý của không gian ảo."


"Người mặc đồ đen à?" Ninh Thư hỏi.


"Người nói chuyện là quản lý." Người thực thi nhiệm vụ nhìn Ninh Thư: "Cô là người mới đúng chứ, những cái đó mà cũng không biết."


"Tôi là người mới, thế người mặc đồ đen thì sao?" Người nói chuyện với ông chú y tế là quản lý của không gian ảo, thế lai lịch của ông chú y tế là gì?'


Người thực thi nhiệm vụ tỏ vẻ khó xử: "Tôi không biết."


Ninh Thư: ...


Nói chuyện được với quản lý của không gian ảo vậy lai lịch của ông chú cũng không đơn giản đâu nhỉ.


"Chúng ta về không gian hệ thống thôi 2333." Ninh Thư nói thầm trong bụng với 2333.


Ninh Thư cảm thấy biêng biêng, mở mắt ra đã có mặt trong không gian hệ thống. Ninh Thư hỏi 2333: "Tôi mới gặp một người quen, là cái người mặc áo gió đen ấy cậu có biết không?"


"Hệ thống cỏn con như tôi thì biết gì được." 2333 bực.


Ninh Thư hỏi: "Cậu không có chức năng kiểm tra à? Không lẽ không tìm thấy người đó là ai ư?"


"Thôi đi, ở trên có bao nhiêu người lợi hại, một cái hệ thống như tôi bảo kiểm tra là kiểm tra được chắc. Chưa biết chừng bị chủ hệ thống bắt được rồi tôi sẽ bị đưa đi khôi phục định dạng mất." 2333 nói.


Ninh Thư: ...


Cái thứ ăn hại vô dụng.


Ninh Thư không nghĩ mãi chuyện ông chú y tế nữa, cô đã nhận ra lai lịch ông chú không hề đơn giản. Cô và ông chú y tế không phải người cùng đẳng cấp, ông chú cũng không quen cô.


Cùng lắm thì được xem như người lạ có biết thôi.


Ninh Thư vứt ông chú y tế ra sau gáy, mở cửa hàng giao dịch mua tích cốc đan, nước và thuốc men. Vì có bài học ở thế giới trước nên Ninh Thư mua cả thuốc giả chết và bột hùng hoàng.


Ninh Thư định mua một cái bùa hộ mệnh nhưng mà bùa hộ mệnh này mất năm mươi lăm công đức. Cái Ninh Thư lo là hiệu quả của bùa hộ mệnh chỉ có một thế giới, Ninh Thư cảm thấy năm mươi năm công đức hơi bị cao.


Đến cả hệ thống cũng không thể tính được điểm công đức nên chắc chắn công đức là xịn.


"Hệ thống này, nếu tôi mua bùa hộ mệnh thế chỉ hiệu nghiệm được ở một thế giới à?" Ninh Thư hỏi 2333.


"À bùa hộ mệnh này có tác dụng vĩnh viễn, thế giới nào cũng có thể đỡ một mạng cho cô." 2333 nói.


Ninh Thư nghe vậy mới yên tâm chọn mua. Cô thở phào, ít nhất vẫn có một lớp bảo vệ nếu gặp phải cái gì đó nguy hiểm không thể chống lại được.


"Tôi hỏi thật đấy cậu không biết ông chú y tế là ai à?" Ninh Thư lại hỏi.


2333 trả lời: "Tôi không biết thật."


Được rồi, gặp ông chú y tế nên trái tim bắt đầu nhộn nhạo không yên muốn biết cái ông này là ai.


"Cậu còn được cái tích sự gì vậy?" Ninh Thư bực.


2333 giữ im lặng.


"Thế anh chàng ở văn phòng cố vấn thì sao?" Ninh Thư hỏi.


"Không quen, không có quyền kiểm tra." 2333 trả lời thẳng thừng.


"Đúng là cái đồ ăn hại." Ninh Thư liếc xéo.


Được thôi, núi cao còn có núi cao hơn, người này đều đỉnh hơn người khác. Chỉ có cô là phế thải yếu đuối phải cố gắng nâng cao thực lực không chỉ bảo vệ cái mạng mà còn dừng chân trong chốn giang hồ ào ào như vũ bão của người thực thi nhiệm vụ.


Ninh Thư cầm bình tưới nước tước cho chậu hoa rồi lại lấy sách trên giá xuống đọc.


Sau khi đọc một quyển sách xong Ninh Thư mới thong thả đặt sách về lại giá, lại chạy trên máy tập thể dục một lúc. Tiếc nhất đó là không có cơ thể nên không tiết ra mồ hôi, không cảm nhận được cảm giác mồ hôi nhễ nhại sảng khoái.


Quanh quẩn trong không gian hệ thống một hồi lâu làm cái này làm cái kia, xem cái này nghịch cái kia rất lâu rồi mới nói với 2333: "Được rồi đi làm nhiệm vụ thôi."


"Được nha." Giọng 2333 vang lên.


Ban đầu Ninh Thư có hơi choáng, đợi một lúc để linh hồn sáp nhập vào cơ thể rồi mới mở mắt. Cơ thể rất căng cứng, ngẩng lên mới thấy mình đang ngủ gục trên bàn làm việc.


Ninh Thư đặt tay lên cổ bẻ qua bẻ lại, cái cổ kêu rắc rắc rõ to.


Chiếc cổ dừng lắc, Ninh Thư chìa tay ra xem đi xem lại tay mình sau lại sờ xuống bên dưới.


Ninh Thư: ...


Cái định mệnh sao lại trở thành đàn ông vậy?


"2333, chúng ta cần tâm sự về cuộc đời." Ninh Thư hờ hững với 2333.


"Hệ thống của bạn đã mất mạng, đang kết nối lại với wifi."


Ninh Thư day trán: "Đừng có nghịch nữa 2333."


"Hệ thống của bạn đã mất mạng, đang kết nối lại với wifi."


"Còn đùa nữa là hết vui đấy." Ninh Thư không muốn nói chuyện với cái thứ này.


Bấy giờ 2333 mới lên tiếng: "Trở thành đàn ông có gì không tốt đâu?"


"Tôi quen đi tiểu ngồi, trở thành đàn ông tốt cái nỗi gì." Ninh Thư nói: "Với cả chẳng phải tôi là nữ phụ à?"


Sao nữ phụ cô đây vừa phải đóng nữ chính lại còn phải đóng nam chính, giờ đừng bảo là nam phụ nhé.