Ngày hôm sau, khi bức ảnh được chỉnh sửa và xuất hiện ở poster quảng cáo trên Facebook và Weibo của Cohen, người hâm mộ đã sững sờ một giây, sau đó bật chế độ ‘liếm màn hình’ điên cuồng.

Bầu trời phía xa bí ẩn và bao la, những tia chớp xé tan từng lớp mây đen nối liền trên mặt đất.

Hai gương mặt không một góc chết, một tà mị, một quyến rũ.

Người tà mị có một đôi mắt lãnh đạm, nhưng khó có thể che giấu đi tia kinh ngạc trong ánh mắt; người quyến rũ mỉm cười mê hoặc, đôi môi đỏ tươi giống như hoa mạn đà la nở rộ trong địa ngục, máu tươi rực rỡ quỷ lệ.

Toàn bộ tấm poster, chắc chắn điều bắt mắt nhất là điếu thuốc đang cuộn tròn và cháy dở giữa những ngón tay trắng nõn của người phụ nữ.

Khi vòng khói từ từ bốc lên và lan rộng, có vẻ như toàn bộ tấm poster được bao phủ trong một màn sương mù, bí ẩn và hấp dẫn.

Johnstone là người lai Ấn Độ – Đức, mang dáng người đậm đặc trưng của người phương Tây, gương mặt nam tính và uy nghiêm cùng mái tóc gọn gàng không phân biệt được là nam hay nữ.

Theo lý thuyết, khuôn mặt Châu Á đặc trưng của Dạ Cô Tinh không thể nổi trội so vớ sống mũi cao và hốc mắt sâu đặc trưng của Samnor, trái lại, dưới sự tương phản mạnh, rất có thể sẽ xuất hiện tình trạng “thua chị kém em”.

Nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại.

Fan hâm mộ lần đầu phát hiện ra nữ thần của bọn họ lại có góc nghiêng tinh xảo như vậy!

Đúng vậy, chính là tinh xảo.

Đường viền trước đầy đặn, và đường vòng cung kéo dài đến sống mũi để có một kết thúc hoàn hảo. Khác với sống mũi thấp của người châu Á, sống mũi của nữ thần giống với người phương Tây hơn, có độ cong tròn rõ nét nhưng không tạo cho người nhìn cảm giác đột ngột mà rất mượt mà, tự nhiên.

Khóe môi gợi lên bởi nét quyến rũ xấu xa được tô bằng một lớp son đỏ dầy, và những đường kẻ màu đen phác thảo hình dạng của đôi môi, không những không lộ ra vẻ nghệ thuật, mà còn diễn giải sự hoang dã một cách sống động.

Về mặt tinh xảo, Dạ Cô Tinh không hề thua Johnstone!

“Con gái? Đây là con gái nhà chúng ta, phải không?”

“Lầu trên bị khùng rùi he? Nữ thần! Người xinh đẹp đến nỗi ta muốn khóc, người có biết không?”

“Hu hu hu ——bổn thiếu gia này khóc rồi này!”

“Mẹ ta ơi! Người đẹp như vậy, thế này là muốn tiểu gia tinh tẫn nhân vong sao?!”

“Hứ, đồng chí lầu trên ơi, kiếm cái khóa đóng cái miệng vào đi bạn ê, muốn nude thì chạy ra chỗ khác chơi nha, ở đây toàn các chị em xinh đẹp tâm hồn mong manh thôi đó.”

“Con gái của chúng ta đẹp quá đi, có thật là đẹp đến thế không?”

“Nhà tôi — đây là của nhà tôi!”

“Nè nè, bác lầu trên, đồ không biết xấu hổ! Con gái rõ ràng là của tôi! Của tôi! Của tôi! Chuyện quan trọng phải nói ba lần (cười)…”

“Ulatroi! Tui là gái thẳng, nhưng mà tui muốn cong gùiiiiii…”

“Tui cũng cong rùi!”

“Cong rồi, cong rồi!”



Đội hình mấy trăm dòng xếp ngay ngắn, nguy nga.

Dạ Cô Tinh ngay lập tức share lại bài đăng của của Cohen trên Weibo với một câu hỏi dí dỏm——

Đẹp trai hay ngầu?

Fan hâm mộ cấp tốc di chuyển trận địa của họ, nhảy từ Weibo của Cohen sang nhà của nữ thần.

“Vừa đẹp vừa ngầu!”

“Áp đảo Samnor, con gái nhà chúng ta là số 1”

“Nữ thần, cho dù chị là nam hay nữ, em đều muốn gả”

“Chưa từng thấy ai đẹp như vậy, ngầu như vậy, nữ thần của tui là nhất.”

“Châc chậc chậc… Johnstone! ‘Nam’ tài tử Hollywood thế mà bị nữ thần nhà mình đè bẹp? Ulatroi! Còn có gì kích thích bằng không?”

“1 chiếc hủ nữ đi ngang qua đây~”

“2 chiếc hủ nữ đi ngang qua đây~”

“3 chiếc hủ nữ đi ngang qua đây~”

Chỉ vì một bức ảnh như vậy, sức hot trên Weibo của Áo Tím đã tăng lên, và tốc độ hút fan điên cuồng khiến mọi người trong làng giải trí đều phải ghen tị. Mặc dù, hầu hết họ đều là fan hủ nữ…

Vì để tuyên truyền sớm cho bộ phim, Johnstone đã phải đăng một tấm poster lên Facebook của mình dù cô ấy không muốn.

Là một tên tuổi lớn hàng đầu của Hollywood, sức hấp dẫn của Samnor đúng là một chữ “Ngầu” được viết hoa!

Trong vòng một giờ, hàng chục triệu lượt bình luận đã giúp quá trình tuyên truyền đạt hiệu quả đáng kể.

Người ta nói Samnor đẹp trai và ngầu như thế nào. Không chỉ hạ gục rất nhiều trai gái mà ngay cả các bà cô cũng không tha. Xét cho cùng, đất nước Mỹ luôn cởi mở, giải trí là trên hết, theo đuổi minh tinh là ‘môn thể thao quốc gia’, bất kể tầng lớp, độ tuổi, giới tính!

Đặc biệt, ngoại hình giống với cả nam lẫn nữ, phù hợp với mọi lứa tuổi của Johnstone, nếu còn không nổi tiếng thì quả là vô lý.

Nhưng ngay sau đó, fan hâm mộ ở Mỹ đã nhanh trí phát hiện ra vấn đề.

Tại sao trên trang Facebook của Samnor lại thiếu một tấm áp phích?

Cẩn thận so sánh, và sau đó—

FUCK! Người phụ nữ này là ai?!

MyGod! Nói cho tôi biết, đây là thật hay giả…

Biểu của Samnor thật tốt…

Aaaaa! Nữ vương công! Là ai là ai? Cầu giải đáp!

Một nhóm người đã bắn phá phần bình luận trên Facebook của Cohen.

Buổi chiều, Hiệp hội Điện ảnh Quốc gia Mỹ, MPAA đã có động thái trước tin tức này, họ lập tức đăng một tấm poster của bộ phim Rose & Lion trên bảng tin phim NewBlood tại trụ sở chính ở California. Nó đứng đầu trong danh sách 50 phim được mong đợi nhất vào cuối năm nay.

Thật trùng hợp, tấm poster được sử dụng là tấm đã bị Samnor gỡ bỏ!

Trong thời gian này, ai cũng tò mò về nữ minh tinh vượt mặt siêu sao Hollywood Trần Sam Noãn về cả khí thế lẫn độ manly.

Bạn biết đấy, Johnstone đã được Tạp chí Time bình chọn là “Người phụ nữ hấp dẫn nhất” năm 2019. Đồng thời, cô ấy đã xuất sắc lọt vào top 3 trong chuyên mục “Người đàn ông hấp dẫn”!

Vì vậy, năm đó, Samnor đã trở thành người thắng lớn nhất, thanh thế lừng lẫy.

Hiện giờ, người mà được cả nước Mỹ công nhận là người phụ nữ còn nam tính hơn cả đàn ông, ấy thế mà giờ lại bị một người phụ nữ khác manly hơn đùa giỡn.

Nhìn động tác giữ cằm kia,cái cằm quyến rũ người đàn ông, chẳng trách Samnor lại có đôi mắt mê đắm tới vậy.

May mắn thay, không đợi mọi người nghi ngờ quá lâu, danh sách các diễn viên được MPAA tag tên ở cuối tấm poster có -Athena Dạ!

Đây là lần đầu tiên Dạ Cô Tinh xuất hiện trước mắt khán giả của nước Mỹ dưới cái tên Athena.

Trước đây, khi quay quảng cáo Trà Liễm của Chanel, dù có phát sóng ở Châu Âu, nhưng cô không dùng tên tiếng Anh mà dùng tên tiếng Trung của mình.

Do đó, cô có rất nhiều danh hiệu ở Châu Âu——

Người Pháp gọi cô là “Hoa trà thơm”.

Người Anh gọi cô là “Tea-ling girl”.

Người Ý đã trực tiếp gọi cô là “Chanel Elf”.

Nhưng không có quốc gia nào có thể nói chính xác tên của cô- Dạ Cô Tinh! Dù ba chữ này cũng không tính là khó trong phát âm trong tiếng Trung.

Hiện tại cô muốn bước chân ra quốc tế, tên tiếng Trung của cô cũng không thông dụng lắm.

Trước đây, cô không muốn sử dụng tên tiếng Anh vì cô nghĩ nó không cần thiết cho một quảng cáo, hiện tại, là một bộ phim hướng tới giải Oscar cho thị trường Bắc Mỹ.

Suy cho cùng thì cơ hội như vậy là rất hiếm.

Do đó, vào lúc 8 giờ tối, ở Mỹ là 7 giờ sáng, “Facebook” và “Twitter” của Athena Dạ sẽ được đăng ký cùng một lúc. Tất nhiên, cô không cần tự làm việc đó, một đoàn đội chuyên nghiệp của Studio Tinh Huy sẽ lo liệu việc này, bản thân cô chỉ cần chịu trách nhiệm cập nhật Weibo.

Theo thống kê, cùng ngày đã có gần 300 người hâm mộ bấm theo dõi, hầu hết đều để lại tin nhắn hỏi thăm mối quan hệ của cô và Sa, còn lại đều là bình luận chung chung.

Đối với hiệu ứng do một tấm poster gây ra, cùng với sự nổi tiếng của Johnstone ở Bắc Mỹ, mọi thứ không tệ cũng không tốt là mấy.

Xét cho cùng, ở một đất nước phát triển, nơi nền công nghiệp giải trí ngày càng hoàn thiện như Mỹ, rất ít cơ hội thành công trong một sớm một chiều.

Trận chiến đầu tiên có thể thu hút 300 người hâm mộ đãlà một khởi đầu tốt, tiếp theo chúng ta sẽ xem tác dụng của thời gian quảng bá phim, tuy nhiên việc cấp thiết nhất là phải hoàn thành bộ phim vào cuối năm, nếu không thì mọi chuyện sẽ đều chỉ là suy nghĩ viển vông.

Đối với ứng cử viên cho vai nam chính Capone Bernardo, Cohen chỉ định một nam diễn viên đẹp trai người Pháp tên là Leo, không nổi tiếng nhưng anh ta có tiếng tốt trong ngành này. Anh ta được biết đến trong một bộ phim Marocco có kinh phí khá eo hẹp. Cô nghe nói anh ta đã đóng cùng nữ diễn viên từng đoạt giải Oscar Kate Winslet, là một diễn viên thuộc phái thực lực, nhưng không được nhiều người biết đến.

Không ai biết lý do, và thái độ của giới truyền thông châu Âu đối với anh ta cũng ở trạng thái thờ ơ, không được lên trang nhất, bìa tạp chí gì cả, không đủ quảng cáo và không được nhiều người biết đến.

Có cảm giác như anh ta bị giới giải trí châu Âu phong sát.

Khi Dạ Cô Tinh nhận bức ảnh từ Cohen, cô phát hiện rằng đôi mắt của người đàn ông này rất đẹp, phải công nhận rằng người đàn ông này rất đẹp trai, phong độ, nam tính và mạnh mẽ, chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi thì chắc chắn anh ta là ứng cử viên xuất sắc nhất cho vai Capone

“Anh ta có một chút rắc rối ở châu Âu, và anh ta cần thời gian để giải quyết. Sau khi quay xong cảnh hành động giữa cô và Johnstone, sẽ có thể gặp nhau khi quay ở Nội Mông.”

Dạ Cô Tinh nhún vai, với vai trò một nhà đầu tư cô tỏ ra không hề phản đối!



“Máy số 3, sẵn sàng! Máy số 1 nằm trên đường cong, máy số 2 trên đường thẳng!”

“Các bộ phận vào vị trí—”

“Cảnh 17 của Rose & Lion, Ready, go!”

Cohen hô bắt đầu, camera trên đường cong được hai người đẩy từ phía sau và nhanh chóng trượt ngang đường chạy, tạo thành chuyển động giống như vòng cung, lần lượt đưa khuôn mặt của Rose và Alice đối diện nhau vào ống kính..

Cohen bước tới để kiểm tra, gật đầu, đi qua, đường cong đã được sơ tán, đường thẳng đã sẵn sàng, và đang chạy.

“Lại là cô?” Rose nhướng mày, môi đỏ mọng khẽ câu, một chiếc quần bó màu đen ôm lấy dáng người tinh xảo của cô, trong bóng tối, cô giống như một bóng ma, độc nhất vô nhị.

“Mạng của Smith, chỉ có tôi mới có thể lấy.” Alice lạnh giọng nói, đều là trang phục màu đen, đôi đồng tử màu nâu sắc bén như chim ưng.

“Cô quá tự tin rồi!”

“Rose, thừa nhận đi, cô sẽ không bao giờ thắng được tôi!” Khẩu súng đen đã được lên đạn.

Không chịu thua kém, Dạ Cố Tinh giơ súng nhắm với tốc độ gần như cùng lúc, “Cô có chắc muốn ở đây không?” Cô cười đầy tự tin.

Tổ chức A giao cho Rose nhiệm vụ ám sát ông trùm dầu mỏ Smith, đây là mệnh lệnh cuối cùng trong năm, tức là sau khi kết thúc nhiệm vụ, cô có thể bắt đầu kỳ nghỉ nửa năm của mình. Vì vậy, dù phải cố gắng hết sức, cô cũng không thể để Alice làm hỏng nhiệm vụ của mình!

“Chúng ta cứ hành động theo cách của riêng mình, không can thiệp vào nhau, thắng thua phụ thuộc vào khả năng của bản thân”, Alice đề xuất.

“Được thôi!”

Máy quay tiến lên để đóng băng hoàn hảo nụ cười kỳ lạ và quyến rũ trên môi Dạ Cô Tinh.

“Cắt.”

Dạ Cô Tinh thả lỏng người và ném khẩu súng vào tay nhân viên đạo cụ.

“Hey! Baby…” May mà bắt được, vẻ mặt tràn đầy sợ hãi.

Hai ngón tay áp sát vào nhau, đặt trên trán rồi vẫy lên, làm động tác chào, Dạ Cô Tinh tiếp tục bước đi, “Anh bạn, vất vả rồi.”

Người làm đạo cụ nhún vai, “Well…”

Để thuận tiện với cảnh quay tiếp theo ở Nội Mông, Cohen tạm thời đặt địa điểm quay ở Bắc Kinh. Thứ nhất, như vậy Dạ Cô Tinh sẽ sắp xếp lịch trình thuận tiện thuận tiện hơn; thứ hai, Johnstone cũng có nhận làm đại diện cho một thương hiệu áo khoác cao cấp ở Đại lục.

Mặc dù địa điểm quay phim được đặt ở Trung Quốc, nhưng đội ngũ làm việc đều do chính Cohen đưa tới, nói cách khác, ngoại trừ Dạ Cô Tinh và Trương Á, những người còn lại trong đoàn đều là người nước ngoài.

Xét cho cùng, đây là phim dành cho thị trường Bắc Mỹ, Trung Hoa chỉ xuất hiện như một yếu tố của phim. Mọi thứ phải tuân theo thông số kỹ thuật phim của Mỹ.

Ngoài ra, Dạ Cô Tinh được yêu cầu, tất cả các câu thoại của cô chỉ được dùng tiếng Anh.

Học bá Bắc Đại, nên khẩu ngữ cũng rất trôi chảy.

Lúc này, Johnstone cũng phải nhìn cô với cặp mắt khác.

Sau năm năm đóng phim, cô ta cũng đã từng làm việc với các ngôi sao Trung Quốc, cả nam lẫn nữ, nhưng trình độ nói tiếng Anh của họ thật sự không được tốt, tổng quan thì vẫn có thể hiểu được, nhưng cô ta không thích làm việc cùng những người phụ nữ đó!

Vì vậy, ấn tượng của cô ấy đối với nữ diễn viên Hoa ngữ cũng không tốt.

Nếu Dạ Cô Tinh không khơi dậy hứng thú của cô ấy, thì cho dù Cohen có quỳ xuống trước mặt cô ấy van xin, cô ấy cũng sẽ không bao giờ đồng ý. Cốt truyện không tệ, nhưng vai phụ…

Cuối cùng, cô ấy đã đồng ý, khi biết tin này, người đại diện của cô ấy cũng rất ngạc nhiên.

Johnstone rất hí hửng.

Cô gái thú vị, tất nhiên cần phải có kiên nhẫn…

Cohen xem lại đoạn phát lại và gật đầu, “OK! Hôm nay đến đây thôi, bữa tối hôm nay tôi mời.”

Cả đám đông hò reo, Dạ Cô Tinh từ chối rồi đi tới phòng thay đồ, theo sau là Trương Á.

“Ui —” Đột nhiên, có người nào đó kéo tóc lại, Trương Á quay đầu lại, vừa định chửi thề, khuôn mặt tuấn tú đến mức không thể tin được đang ở trước mặt, lập tức biến thành một con cừu nhỏ hiền lành.

“Sa, Samnor…” Mẹ ơi! Siêu sao quốc tế, người nổi tiếng Hollywood! Đẹp trai chết người, choáng váng…

Hai má Trương Á ửng hồng, ánh mắt gợn sóng, biểu hiện giống hệt mấy cô gái nhỏ được nhìn thấy thần tượng.

“Em tên gì?” Giọng nói trầm ấm như cười mà như không cười, làm lòng người ngơ ngẩn.

Trong sáu tháng kể từ khi Dạ Cô Tinh rời Bắc Kinh, Trương Á chưa bao giờ được nhàn rỗi như vậy, không những thi được chứng chỉ văn hóa kinh tế, còn đi học thêm lớp tiếng Anh, nên đoạn đối thoại đơn giản này cũng không làm khó được cô ấy.

“Sarah!” Tên tiếng Anh do giáo viên đặt cho Trương Á thực sự đã lần đầu tiên được sử dụng vào dịp này.

Lúc đầu, cô ấy còn đang thắc mắc, Dạ Huy Nguyệt cứ bắt cô ấy luyện tiếng Anh để làm gì, giờ thì Trương Á đã hiểu được tác dụng rồi…

“Em đi theo cô ấy bao lâu rồi?”

“Cô ấy?”

“Athena.”

“Gần một năm ạ.”

Johnstone cau mày, “Ngắn như vậy à…”

“Không ngắn đâu. Chị Cô Tinh mới ra mắt được hơn hai năm.”

“Hai năm?” Trong đôi mắt nâu lóe lên một tia kỳ lạ, dựa theo lý thuyết, diễn xuất của Dạ Cô Tinh ít nhất cũng phải là người có kinh nghiệm năm bảy năm rồi, dù có là thiên tài cũng không thể đạt đến trình độ này!

Bản thân cô ấy chẳng phải là thiên tài sao?

Vậy, thì đúng là như thế rồi.

Người phụ nữ của An Tuyển Hoàng?

Thật là thú vị…

“Tiểu Á, quần áo.” Giọng của Dạ Cô Tinh phát ra từ phòng thay đồ.

Trương Á hoàng hồn phản mới ứng lại, “Xin lỗi, tôi đi trước nhé…”

Johnstone nhanh tay nhanh mắt, giật lấy cái túi giấy trong tay cô ấy, bỏ lại một câu, “Để tôi đưa cho cô ấy.” Rồi đi về phía phòng thay đồ.

Trương Á sửng sốt, nhìn hai bàn tay trống không của mình, sau đó nhìn cửa phòng thay đồ đang đóng.

Theo lí mà nó, việc này không nên giao cho người khác, nhưng mọi người đều là nữ và làm việc cùng nhau, thì hẳn là… không thành vấn đề, đâu nhỉ?

Johnstone bước vào phòng thay đồ, phản ứng đầu tiên của cô ấy là đóng cửa lại và khoá trái, không còn cách nào khác, đó là thói quen lâu năm nay đã trở thành bản năng.

Theo tầm mắt, cô ấy không nhìn thấy ai cả, cuối cùng cô ấy nhìn phòng thay đồ nhỏ bên kia, vô thức bước nhẹ.

Về phần tại sao lại bước nhẹ, chính cô ấy cũng không biết.

Hơi thở có chút trì trệ, không thông suốt do nhịp tim tăng nhanh.

Làm một người lén lút thực sự đã mang lại cho cô ấy một trải nghiệm khác, nhưng có một suy nghĩ vang vảng trong tâm trí cô ấy – đó là, người phụ nữ của An Tuyển Hoàng…

Cũng giống như kim cương, bản thân nó đã có giá trị, nhưng sau khi được đeo bởi hoàng tộc và gắn với chữ “cao quý”, nó còn có giá trị gấp trăm lần.

Và Dạ Cô Tinh chính là viên kim cương như vậy.

Cô ấy cao quý, xinh đẹp, đáng ngưỡng mộ, khiến người khác phải ngưỡng mộ, thưởng thức, nhưng chưa tới mức khiến người khác thèm muốn đến mức điên rồ.

Thế nhưng khi xuất hiện bên cạnh vương giả, được người quý giá nhất nắm trong tay, cô lại được bao bọc bởi một lớp bí ẩn khiến người khác muốn khám phá.

Cô vẫn là cô, nhưng lại không hoàn toàn là cô nữa.

Các nhà kinh tế học gọi đây là hiện tượng tăng giá trị thực!

Lúc này, Johnstone chính là người thợ săn tò mò, cố gắng vén bức màn bí ẩn để dò xét bí mật mà người ngoài không hề hay biết.

Cô ấy đặt tay lên nắm cửa, nhẹ nhàng xoay nó và đẩy ra tạo một khe nhỏ ra, không phát ra bất kỳ tiếng động nào trong suốt quá trình.

Trời tối, hình như chưa bật đèn, cô ấy cau mày đẩy khe hở ra rộng hơn.

Đột nhiên, vai trái bị đè nặng, toàn thân Johnstone chấn động, đột ngột quay người lại, vung tay đấm mạnh ra.

Nhưng lại bị Dạ Cô Tinh ngăn lại, nhìn cô ấy cười, “Xem ra Samnor tiếng tăm lừng lẫy lại là một kẻ hay nhìn trộm?”

Rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, Johnstone nhếch miệng cười, đôi môi hơi dày mang theo ý tứ hàm xúc, “Không phải nhìn trộm, là nhìn công khai.”

Dạ Cô Tinh nhướng mày và đưa tay ra.

Cau mày nghi ngờ, ánh mắt như muốn hỏi cô có ý gì.

“Quần áo.”

“…” Đưa cho cô xong, Johnstone dựa vào tường, lấy ra một điếu thuốc, tùy tiện châm lửa.

Trong làn khói, không thể nhìn rõ biểu cảm cô ấy, nhưng động tác hít hơi khá điêu luyện và đẹp trai.

Dạ Cô Tinh liếc cô ấy một cái, sau đó lùi lại, “Đi ra ngoài hút thuốc.” Ánh mắt lạnh xuống.

“Không phải cô cũng biết hút à?” Cô ấy đưa cho cô một điếu thuốc.

“Biết hút, và hút là hai khái niệm khác nhau.” Dạ Cô Tinh khoanh tay trước ngực, cô vẫn mặc bộ quần áo đen lúc quay, bộ quần áo ôm sát vào cơ thể với vóc dáng có lồi có lõm. Ở đây chỉ có thể dùng hai chữ “mê hoặc” để diễn tả!

Johnstone hai mắt tối sầm lại, thu hồi tầm mắt, đút tay vào trong túi, “An Tuyển Hoàng cũng hút thuốc phải không?”

Dạ Cô Tinh vẫn im lặng.

“Cô cũng cùng nói chuyện với anh ta như vậy à?”

“Tôi với anh ấy ra sao, cô không cần phải bận tâm.” Nói xong cô mở cửa, “Đi thong thả, không tiễn.”

Johnstone lắc đầu nói: “Cô gái, cô thật là không đáng yêu chút nào…”

“Là đối với cô thôi.”

“Vậy là đáng yêu với An Tuyến Hoàng?”

“Cứ vài câu lại nhắc tới anh ấy, lẽ nào cô có ý đồ gì với người đàn ông của tôi?” Dạ Cô Tinh thong thả nói.

“Khụ khụ…” Cô ấy chưa hít hơi thuốc nào đã bị sặc.

Johnstone cô ta đúng là có bị điên thật, nhưng cũng không đến mức đi trêu chọc Diêm Vương.

“Tránh ra! Tôi muốn thay quần áo! Tôi không có thời gian để nói chuyện với cô.”

Bước tới cửa, Johnstone ngửa đầu phun ra một hơi khói, vẻ mặt ý cười ẩn hiện dưới sương mù, “Thật ra, tôi muốn có ý đồ với em hơn…”

“…”