Khi Dạ Cô Tinh dẫn Tiểu Kim Mao xuất hiện ở quảng trường Thái Cổ, hòa mình vào không khí phồn hoa này, không thể phủ nhận, Hong Kong thật sự là thiên đường để mua sắm.

Dòng người cuồn cuộn, ánh đèn rạng rỡ, tòa nhà cao chọc trời mọc lên vững chãi, hàng hóa rực rỡ muôn màu.

Tiểu Kim Mao năm chặt ngón trỏ của cô trong lòng bàn tay, ngoan ngoãn đi theo.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vẫn không có chút biểu cảm gì, mang theo khí chất lạnh lùng, nhưng đôi mắt màu vàng nâu hiếm thấy lại thu hút sự chú ý của mọi người.

Cũng không giống những đứa trẻ bình thường chỉ biết nhìn đông nhìn tây, đôi mắt của Tiểu Kim Mao chuyển động rất chậm, không nhanh không chậm, có cảm giác như rât điềm đạm và bình tĩnh.

“Ares, từ hôm nay, con gọi mẹ là mommy nha.” Dạ Cô Tinh ngồi xổm trước mặt cậu bé, ánh mắt chân thành, vẻ mặt nghiêm túc.

Phía An Tuyến Hoàng đã phái người điều tra rõ thân phận của Tiểu Kim Mao, kết quả lại khiến người khác đau lòng.

Một đứa trẻ xinh đẹp như vậy hóa ra lại là con trai bị bỏ rơi của một tên buôn lậu. Một y tá ở trại trẻ mồ côi Hong Kong đã tìm thấy cậu bé ở bãi cỏ cạnh nhà vệ sinh công cộng, nên đã bế cậu bé về cô nhi viện nuôi nấng.

Lúc cậu bé được sáu tháng tuổi, được một đôi vợ chồng Hoa kiều đến từ Canada nhận nuôi, về sau đã đi theo đôi vợ chồng kia tới Canada.

Mới đầu, đôi vợ chồng này rất vui vẻ vì nhận nuôi đứa con xinh đẹp ngoan ngoãn như vậy, mặc dù không có quan hệ máu mủ, nhưng cũng rất thật lòng đối đãi.

Nhưng Tiểu Kim Mao 3 tuổi rồi vẫn chưa biết nói, thậm chí rất ít khi biểu lộ cảm xúc.

Lúc đó đôi vợ chồng này mới phát hiện ra chỗ không đúng, đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ lại nói là có khả năng bị chứng tự kỷ bẩm sinh.

Vừa nghe được tin này, người vợ đã đau khổ khóc nấc lên, hai mắt tối sầm lại, ngất ở hành lang bệnh viện.

Cũng vào hôm đó, người phụ nữ mắc bệnh hiếm muộn lại bị phát hiện mình đã có thai 3 tháng rồi.

Người chồng mừng như điên.

Hai người cũng không vì có con của chính mình mà ghét bỏ đứa con nuôi bị bệnh tự kỷ, ngược lại càng đối tốt với Tiểu Kim Mao hơn.

Vợ chồng hai người tin rằng, bởi vì nhận nuôi Tiểu Kim Mao khiến trời xanh cảm động, nên mới cho thiên sứ xuống với họ.

Tháng ngày bình yên cứ thế trôi đi, người phụ nữ cũng sinh được một bé gái xinh đẹp.

Người một nhà an an ổn ổn, tình trạng của Tiểu Kim Mao cũng tốt lên từng ngày.

Năm 2021, Tiểu Kim Mao 7 tuổi, cha nuôi khi đang trên đường tan làm về nhà thì gặp phải tai nạn xe nghiêm trọng, tuy rằng vẫn còn sống, nhưng lại bị liệt nửa thân trên, nên mất khả năng lao động.

Vì phải chi trả khoản tiền lớn cho việc đền bù thiệt hại và tiền thuốc men, người vợ đã phải bán nhà và toàn bộ cổ phiếu, tài khoản tiết kiệm đi, từ một gia đình khá là dư dả, nháy mắt đã nghèo rớt mồng tơi.

Cuối cùng, lưu lạc đến khu tị nạn sống qua ngày.

Nuôi đứa con gái ruột còn chật vật, huống hồ còn đứa con nuôi bị tự kỷ?

Hai vợ chồng đành đến cục di dân Canada xin được từ bỏ quyền nuôi dưỡng Tiểu Kim Mao, lý do là tình hình kinh tế gia đình hiện tại không đạt tiêu chuẩn nhận nuôi.

Cục di dân liên hệ với phía Hong Kong, cuối cùng quyết định đưa đứa trẻ quay trở về Hong Kong.

Tiểu Kim Mao sống gần 7 năm ở Canada cứ như vậy bị trục xuất một cách không thương tiếc.

Lại trở về cô nhi viện ban đầu, nhưng không đến một tháng đã lại được người khác nhận nuôi một lần nữa.

Người An Tuyển Hoàng phái đi điều tra ở Canada đã gặp được đôi vợ chồng đầu tiên nhận nuôi Tiểu Kim Mao.

Trải qua hơn một năm điều dưỡng, người chồng đã lắp chân giả, làm kế toán tại một nhà máy chế biến thực phẩm, người phụ nữ thì làm việc vặt, hai vợ chồng cùng đứa con gái ở tạm viện phúc lợi.

Dạ Cô Tinh nghe xong bản ghi âm.

Khi nhắc đến Tiểu Kim Mao, người đàn ông và người phụ nữ khóc lóc thảm thiết, bọn họ là thật lòng yêu quý đứa con này, nhưng cuối cùng vì kế sinh nhai, mới phải đành lòng cho đứa bé đi.

“Tôi biết, như vậy rất tàn nhẫn, nhưng lúc đó đến chi phí sinh hoạt hằng ngày của đứa trẻ chúng tôi cũng không thể lo nổi, huống chi là lo tiền thuốc thang đắt đỏ cho nó chứ?”

“Chỉ có trờ về Hong Kong, thằng bé mới có thể sống tốt hơn… Chúng tôi cũng không nỡ, những không còn cách nào khác… thật sự là không còn cách nào…”

Lời này khiến Dạ Cô Tinh im lặng suy ngẫm.

Có những lúc, một đồng tiền cũng có thể làm khó anh hùng, đôi vợ chồng này cũng coi như là tận tình tận nghĩa rồi…..

Lần thứ hai nhận nuôi Tiểu Kim Mao là một căp vợ chồng giai cấp trung lưu ở Hong Kong, người đàn ông làm đầu tư ngân hàng, người phụ nữ làm ở phòng Marketing của một khách sạn.

Những ngày tháng vui vẻ còn chưa đến 3 tháng, người đàn ông đầu tư thua lỗ đến phá sản, vì để trả nợ nên bất đắc dĩ tìm đến Bang Tam Hợp để vay nặng lãi.

Cuối cùng, vì không trả được nợ, nên đã bỏ rơi Tiểu Kim Mao, hai vợ chồng đem theo chút tài sản cuối cùng bỏ trốn.

Cứ như vậy, Tiểu Kim Mao rơi vào tay Bang Tam Hợp.

Một năm trôi qua, từ dưới lên trên, cậu bé trở thành lễ vật cống nạp cho Hướng Ký.

Đều biết là giữ lại cho ông chủ, cho nên, dù biết có người muốn, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Đáng tiếc, Hướng Ký là thẳng nam, thích chơi đùa phụ nữ, chứ cũng chẳng phải bê đê hay gì.

Nhưng vì nguyên tắc không lãng phí, nên vung tay ra, đưa Tiểu Kim Mao đến Long Đằng treo giá, cuối cùng được cậu Dạ bỏ ra hơn chín triệu mua về.

Dạ Cô Tinh không sợ bị Hướng Ký điều tra.

Họ Dạ của cô, và Dạ trong “cậu Dạ” là giống hệt nhau, hai người có chút liên hệ cũng rất bình thường.

Hơn nữa, với danh hiệu “bà An” của cô, cho dù Hướng Ký có muốn giở trò gì đi chăng nữa, cũng phải nghĩ trước nghĩ sau.

Bang Tam Hợp không sợ Dạ Xã, nhưng cũng không đến mức phải gây gổ với nhà họ An.

Cho nên, cô không sợ xuất hiện cùng Tiểu Kim Mao ở chỗ công cộng.

An Tuyển Hoàng cho cô tự đặt tên, Dạ Cô Tinh không định đặt họ An cho Tiểu Kim Mao, mà cô cảm thấy họ Dạ rất tốt!

Người đàn ông bị bộ dạng nghiêm túc của cô làm cho dở khóc dở cười.

Đừng nói là để cho con nuôi mang họ cô, kể cả là để bé Tuyệt với bé Húc cùng mang họ mẹ, anh cũng sẽ không có ý kiến gì.

Nhưng, Dạ Cô Tinh sẽ không làm như vậy.

Người nhà họ An rất coi trọng huyết thống, An Tuyển Hoàng không để ý, vẫn còn có đám trưởng bối ở đó, cả ngày lấy gia quy lễ giáo ra nói, dù gì cũng đều là con của mình, họ gì mà chả được.

Cô lười phân cao thấp.

Chỉ là, bây giờ có cơ hội, cô cũng vui vẻ mà hoàn thành.

Một đứa trẻ mang họ của chính mình…..

Cô chu chu môi, cảm giác không tệ!

Tiểu Kim Mao thật sự là càng nhìn càng đáng yêu, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nà khiến cho người khác rất muốn cắn một miếng, phải làm sao bây giờ?

Dạ Cô Tinh tạm thời chưa nghĩ kỹ sẽ đặt tên là gì, đơn giản, trước tiên thay bằng một cái tên tiếng Anh – Ares!

Chiến thần vô địch trong thần thoại Hy Lạp, tượng trưng cho quyền lực và sức mạnh, cùng nghĩa với khát máu và máu tanh, được ví như ma vương khát máu giết người không chớp mắt và đánh chiếm điểm phòng ngự tòa thành.

Nhưng anh ta là con trai duy nhất của Zeus và Hera. Mặc dù Ovid tuyên bố, Hera chỉ chạm vào một bông hoa trên thảo nguyên Orenos, và kết quả là Ares được sinh ra.

Dạ Cô Tinh là cố ý.

Cô muốn nói cho mỗi người biết rằng, thân phận của Tiểu Kim Mao không thể bị trỉ trích, nếu cô và An Tuyển Hoàng đã nhận cậu bé, thì phải là người nhà họ An danh chính ngôn thuận, tất cả mọi người đều phải cung kính mà xưng hô cậu chủ!

Là một đứa trẻ bị bỏ rơi, Dạ Cô Tinh đồng cảm sâu sắc, cô quan tâm đến Tiểu Kim Mao, giống như Dạ Cơ Sơn năm đó quan tâm đến cô vậy.

Làm sao có thể không chút động lòng chứ?

Một lớn một nhỏ, nắm tay nhau vào thang máy lên tầng 3 khu thời trang trẻ em.

Một bà mẹ trẻ xinh đẹp, cùng đứa con xinh đẹp khôn ngoan, Dạ Cô Tinh đeo kính râm, mái tóc buông xõa sau lưng, quần đen áo đen, đeo một đôi Christian Louboutin đế cao 10 phân, toàn thân toát lên vẻ thời thượng.

Còn Tiểu Kim Mao mặc chiếc áo khoác với quần jean rách, mũ lưỡi trai đội ngược, để lộ ra vài sợi tóc màu vàng chói.

Khuôn mặt nhỏ nhắn không đổi sắc toát ra sự lạnh lùng.

Phong cách phối đồ Hottrend của bà mẹ này thu hút không ít ánh nhìn, thậm chí có bạn trẻ còn lấy cả điện thoại di động ra chụp ảnh.

“Wow! Trông fashion quá đi mất!”

“Mau nhìn, người mẹ xinh đẹp, cậu con đẹp trai thế, nếu như xuất hiện cả một người cha khôi ngô tuấn tú nữa, một nhà ba người sẽ nổi bật lắm cho coi!”

“Nhìn thấy không, mặt nhà người ta thế mới gọi là mặt, chậc chậc….. học hỏi đi kìa, nếu như anh cứ ngày càng tụt dốc như thế này, ra đường đừng có đi theo em nữa, gặp người khác cũng đừng bảo em là bạn gái anh!”

“Không phải…. vợ à, giá trị nhan sắc cũng có thể học sao? Aiya, em chạy cái gì mà chạy…. đợi anh với!”

“Không phải là người nổi tiếng nào đi ra ngoài chứ?”

“Phô trương như vậy? Tôi thấy không giống….”

“Thân hình người phụ nữ kia chuẩn đến như vậy! Nhìn thế nào cũng không giống như là đã từng sinh nở…..”

“Đừng nói chứ, nhìn thấy cũng khá giống với nữ chính trong phim “Rose & Lion” đấy!”

“Athena? Không phải chứ…. đó là nữ thần trong lòng tôi đó!”

“Cậu, cậu cũng thích cô ấy à!”

“Thích chứ! Người thì xinh đẹp, lại tốt tính, nghe nói còn được gả vào một gia đình giàu có, bí mật sinh ra một đôi trai gái, đó là người quá hoàn hảo!”

“Sau khi xem xong “Rose & Lion”, tôi lại tìm lại những bộ phim điện ảnh và phim truyền hình trước đây của cô ấy, bộ nào cũng xuất sắc! Tôi cũng mua album mà cô ấy với Thành Giới cùng phát hành.”

“Xem ra chúng ta đều là fan của Áo Tím rồi! Nhanh lên, lưu số điện thoại, sau này còn hẹn nhau xem phim.”

Bỏ qua tất cả những ánh mắt dòm ngó soi xét, Dạ Cô Tinh dắt Tiểu Kim Mao thong dong đi vào cửa hàng hàng Jacadi, một thương hiệu thời trang trẻ em nổi tiếng của Pháp.

“Chào mừng quý khách.”

Nhân viên chăm sóc khách hàng vừa thấy trong tay khách hàng là chiếc Hermes phiên bản giới hạn, mắt đã sáng lên, biết rằng đây chắc chắn là một khách VIP!

Nụ cười trên mặt tươi roi rói, nhưng lại không khiến người khác cảm thấy là đang nịnh bợ, ngược lại lại có cảm giác như được tâng bốc vậy.

Quả nhiên, ngành nghề nào cũng cần phải có học vấn.

Dạ Cô Tinh ôm Tiểu Kim Mao vào lòng, một tay bế, một tay khác chỉ vào bộ đồng phục bóng chày chất liệu mềm mại, thiết kế mới mẻ: “Ares, bộ này thế nào?”

Vân vê cái miệng nhỏ nhắn, rồi quay đầu nhìn Dạ Cô Tinh, đột nhiên, lại dụi đầu vào hõm vai Dạ Cô Tinh.

Xem ra là không thích rồi.

Nhân viên bán hàng rất tích cực chào hàng: “Thưa cô, đây là bộ sưu tập mùa xuân mà chúng tôi vừa xuất bản, có muốn cho bạn nhỏ thử không?”

“Không cần đầu.”

Cười tha thiết: “Không phiền toái gì đâu ạ, quý khách chỉ việc ngồi một chỗ, tôi đưa cậu bé đi thay đồ là được rồi.”

Nói xong, đã chìa tay ra muốn bế cậu.

Nhưng không ngờ là Ares lại đột nhiên xoay người, nhân viên bán hàng không kịp phản ứng, đã chạm vào một đôi mắt màu nâu sẫm với ánh mắt sắc lạnh.

Cô loạng choạng, khí lạnh từ lòng bàn chân lan lên, có loại cảm giác như bị rắn cắn vậy.

Dạ Cô Tinh ôm Tiểu Kim Mao lùi ra mấy bước, nói thầm bên tai cậu bé: “Ngoan, mẹ ở đây…..”

Tiểu Kim Mao lúc này mới thu lại ánh mắt, uể oải vùi đầu vào hõm vai có mùi thơm nhẹ của mẹ, lại còn cọ cọ vào cổ cô vô cùng thân thiết.

Vỗ về cậu bé xong, Dạ Cô Tinh trầm mặt xuống: “Quy tắc làm việc của các cô chính là động tay động chân với khách hàng à?”

“Tôi…” Nhân viên bán hàng hoảng hốt: “Xin lỗi.”

Dạ Cô Tinh xoay người ra khỏi cửa hàng, đi vào một cửa hàng quần áo trẻ em khác.

Cô nhân viên bán hàng chân mềm nhũn, nắm lấy lan can, ngã ngồi trên ghế sô pha.

Ánh mắt của đứa trẻ kia, thật đáng sợ…

Lại đi dạo mấy gian, Dạ Cô Tinh mỗi lần đều sẽ hỏi ý kiến Tiểu Kim Mao, rất nhanh đã phát hiện ra quy luật.

Nếu như thích thì cậu sẽ nhìn quần áo mà mặt không biểu tình gì, tất nhiên là không nói chuyện; còn nếu như không thích, sẽ vùi đầu vào trong lòng cô, cũng sẽ trở nên cáu kỉnh hơn.

Nhanh chóng ký mấy hóa đơn, để lại địa chỉ, bảo người trong hôm nay mang quần áo đến địa chỉ đã xác định, Dạ Cô Tinh nắm tay Ares xuống tầng hai, định đi vào siêu thị ngắm ngía.

Không ngờ vừa ra khỏi thang máy, đã gặp phải người quen.

Thật ra, cũng không tính là người quen, là hai chị em nhà họ Lệ, Lệ Thục Huệ và Lệ Thục Viện.

“Ồ! Đây không phải là bà An sao?” Lệ Thục Viện châm chọc, ánh mắt nhìn về phía đứa trẻ, hô liên một tiếng: “Đây là cậu chủ nhỏ sao?”

Dạ Cô Tinh không muốn nói nhiều với bà ta, chỉ khẽ gật đầu với Lệ Thục Huệ, nắm tay đứa trẻ nghênh ngang rời đi.

“Ôi, bà An không đi dạo thêm một chút sao?” Thấy Dạ Cô Tinh đi xa, sắc mặt lập tức trầm xuống: “Hừ! Cái thứ gì!”

Đảo mắt một vòng: “Chị Ba, chị với cô ta quan hệ rất tốt sao?”

Lệ Thục Huệ cười cười: “Không.”

“Vậy tại sao cô ta lại chào hỏi chị?”

“Có thể là nhìn tôi có vẻ thân thiện hơn.”

Nói xong, cầm theo túi lớn túi nhỏ bước vào thang máy: “Thục Viện, nhanh lên!” Chị ta vẫy em gái mình, cười vô cùng ôn hòa.

“Ây… đến đây!”

Lệ Thục Viện bước nhanh hai bước đi vào, cửa thang máy khép lại, chậm rãi lên cao.

Cô ta cứ cảm thấy, mình nghe sót cái gì…..

Lệ Thục Huệ cười hiền hòa, nhưng đáy mắt lại chợt lóe qua tia thâm sâu.

Trong lòng mắng thầm một tiếng: “Đồ ngu!”

Lúc Dạ Cô Tinh lái xe trở về biệt thự ở núi Thái Bình, Ares đã nằm ngủ ở ghế sau rồi.

Vừa vào đến cửa, đã ngửi thấy mùi đồ ăn.

Thím Lâm đeo tạp dề đi từ phòng bếp ra đón: “Cô chủ, cơm tối tôi chuẩn bị xong rồi, cô có muốn ăn luôn bây giờ không?”

“Ừm. Ares đang ngủ, để lại một phần cho thằng bé, còn chúng ta ăn cơm trước.”

“Vâng.”

Dạ Cô Tinh ôm cậu bé về phòng, đặt cậu bé nằm xuống giường, cởi giày với áo khoác cho cậu, rồi rũ chăn ra đắp lên, kéo rèm cửa, chỉnh điều hòa lên 24 độ, cuối cùng chỉ để bật một chiếc đèn bàn ở đầu giường.

Đồ mua lúc chiều đã giao đến rồi, trừ một cái áo khoác ra, còn lại đều là của Tiểu Kim Mao, ngoài quần áo giày dép ra, còn mua đồ dùng cá nhân, như sữa tắm với dầu gội đầu cho trẻ em, kem đánh răng, bàn chải,…. đều là làm theo cách thức chăm hai đứa con của cô.

Đợi cô sắp xếp lại ổn thỏa xong, thím Lâm cũng gọi cô xuống ăn cơm.

Dạ Cô Tinh xuống tầng, cầm một chiếc túi giấy trong tay đưa đến trước mặt bà, rồi ngồi xuống.

“Hôm nay đưa Ares đi quảng trường Thái Cổ, nhìn thấy khá hợp với thím nên mua luôn.”

Thím Lâm sững sờ, một lúc lâu sau mới phản ứng lại: “Cô chủ, cái này tôi không thể nhận! Cô đi mua đồ cho cậu chủ nhỏ, làm sao…. làm sao mà còn có phần của tôi nữa? Tiền lương đã rất cao rồi, cái này tôi không thể nhận nữa!”

Nói xong, vội đẩy túi trả về.

Dạ Cô Tinh đã cầm đũa lên, nếm thử một miếng cá, không so được với sơn hào hải vị, nhưng lại có cảm giác quen thuộc như ở nhà.

“Được rồi, thím không cần từ chối.” Dạ Cô Tinh cười cười: “Cũng không phải đồ đắt tiền, không cần khách sáo.”

Thưởng phạt phân minh, mới có thể khiến người khác tin phục.

Cô biết rõ điều này.

Thím Lâm siêng năng chịu khó, mấy ngày nay không mắc sai lầm gì, làm việc vừa tỉ mỉ vừa thành thật, Dạ Cô Tinh cũng rất hài lòng.

“Cái này…”

Lâm Quyên do dự.

Bà ấy vốn là người mệnh khổ, sợ nhất là nhận ân huệ của người khác, giữ khuôn phép sống qua hơn nửa đời người, như thế này làm sao mà được?

“Ngồi xuống, ăn cơm thôi.”

Lời đã nói đến mức này rồi, Lâm Quyên lại từ chối nữa thì lại làm phật lòng người: “Vậy tôi cảm ơn cô chủ nhiều.”

“Không cần cảm ơn. Chỉ cần thím cố gắng hết lòng hết dạ, tôi sẽ không bạc đãi thím.”

Ăn cũng no rồi, Dạ Cô Tinh buông bát đũa: “Thím Lâm, ăn từ từ.”

“Đúng rồi, chiều hôm nay có người ship đồ qua đây, tôi đã để ở cửa phòng cô rồi.”

“Tôi biết rồi.”

Nhìn hình bóng cô chủ khuất sau góc cầu thang, thím Lâm nhẹ nhõm thở dài, cô chủ nhìn có vẻ dễ nói chuyện, nhưng thật ra yêu cầu đối với việc gì cũng vô cùng cao.

Nhìn thấy chiếc túi giấy đặt bên cạnh mình, thím Lâm lại nghĩ, hay là mở ra xem.

Là một cái áo choàng.

Bà ấy thở phào nhẹ nhõm, vẫn may không phải là thứ gì đó quý giá.

Đưa tay ra sờ, ôi…

Chất liệu rất thoải mái, chắc hẳn là lông cừu nguyên chất?

Lại nhìn ký hiệu thương hiệu trên túi giấy, là một chuỗi tiếng anh, vừa mới thả lỏng, lại căng thẳng.

Cái này…..

Là bà hồ đồ. Đồ ở quảng trường Thái Cổ, làm gì có đồ rẻ chứ?

Nhưng mà, màu sắc và hoa văn này thật đẹp, không quá đơn điệu, cũng không quá sặc sỡ, màu xanh nhẹ nhàng, khiến bà ấy thích không rời tay.

Sờ vào thấy thật ấm áp!

Một tiếng thở dài, bỏ đi, chỉ có làm thật tốt công việc của mình, mới không phụ lòng tốt của cô chủ.

Lâm Quyên thầm hạ quyết tâm.

Vừa bước lên tầng, Dạ Cô Tinh đã nghe thấy tiếng điện thoại reo.

Nhanh chóng đẩy cửa phòng ngủ, phát hiện Tiểu Kim Mao đã ôm lấy chăn ngồi trên giường, đang ngái ngủ dụi mắt.

Giống một con sóc nhỏ ngốc nghếch vậy.

Dạ Cô Tinh vừa ấn nút nghe điện thoại, ngồi xuống cạnh giường, ý bảo cậu bé cứ nằm xuống.

Tiểu Kim Mao rất nghe lời, lại vùi mình vào trong chăn, nhắm nghiền hai mắt, chỉ còn lại đôi mi cong dài khẽ động.

“Huy Nguyệt…”

“Chị, chị đi Hong Kong sao?”

Dạ Cô Tinh ngạc nhiên: “Anh rể em nói à?”

“Đâu có! TVB với Emperor Entertainment gọi điện thoại đến cho em, đều nói muốn gặp chị để bàn chuyện hợp tác, em mới biết chị đi Hong Kong rồi.”

Dạ Cô Tinh khẽ ừ một tiếng.

“Chị, chị chạy đến Hong Kong làm gì đó?”

“Có việc.”

“Vậy em phải trả lời hai bên này như thế nào?”

Dạ Cô Tinh ánh mát rơi vào trầm tư, cô không ngờ mình mới đến quảng trường Thái Cổ mua ít đồ, vậy mà đã bị phát hiện rồi.

Mặc dù cô không có gì phải giấu giếm, cũng không sợ phô trương, nhưng ở trong vũng bùn giới giải trí Hong Kong này, cô không muốn dính líu gì….

Với lại, mấy năm nay, điện ảnh Hong Kong cũng dần tuột dốc, diễn viên Hong Kong được đào tạo cũng không bằng ngày trước, rất nhiều hoa đán, tiểu sinh của TVB đều thi nhau chạy vào nội địa nhận show.

Lúc này, bước chân vào làng phim Hong Kong thực sự không quá thích hợp.

Cô đến đây với hai mục đích, một là nhân cơ hội chèn ép Bang Tam Hợp, hai là tìm cỏ Long Dương.

Thật không nghĩ đến việc sẽ làm gì ở giới giải trí Hong Kong…..

Chỉ là bây giờ xem ra, chưa hẳn là chuyện xấu, dù gì cô cũng cần một thân phận danh chính ngôn thuận để che dấu.

“Huy Nguyệt, cậu cảm thấy, TVB với Emperor Entertainment bên nào có thực lực hơn?”

“Chị, chị kiểm tra em à?”

Dạ Cô Tinh nhún vai: “Cậu nghĩ như vậy cũng được.”

“Nói thật.” Đầu dây bên kia nháy mắt thận trọng hơn hẳn: “Truyền hình Hong Kong (TVB) quả thực rất chán, từng một thời huy hoàng, nhưng hiện giờ rất nhiều nghệ sĩ rời đi, nếu không thì là bị Emperor thọc gậy bánh xe, ngày càng xa sút, nhìn lại chất lượng và ngoại hnhf của đàn chị Hong Kong qua từng năm, so với những năm 2000, quả là một trời một vực.”

Cô nhíu mày: “Vậy ý cậu là từ chối TVB, chọn Emperor?”

Dạ Huy Nguyệt trầm ngâm một hồi, Dạ Cô Tinh cũng không thúc giục cậu ta.

“Nhưng mà Emperor… nói thế nào nhỉ… có hơi phức tạp.”

“Phức tạp như thế nào?”

“Năm đó, lúc TVB vẫn đứng đầu giới điện ảnh Hong Kong, Emperor mới chỉ là một công ty nhỏ chuyên làm đĩa nhạc, vài năm gần đây mới bắt đầu chen chân vào chế tác phim ảnh, phương diện truyền thông đa phương tiện, đang có xu thế thịnh hành, đang trong thời kỳ đỉnh cao, không gian phát triển rất lớn, bởi vậy, rất nhiều nghệ sĩ đều muốn ký hợp đồng với Emperor. Tục ngữ nói, khu rừng càng lớn thì loại chim nào cũng có. Emperor không tệ thật, nhưng nội bộ lục đục, những vụ bê bối về đấu đá giữa nghệ sĩ với nhau lúc nào cũng có thể truyền ra, cho nên chưa hẳn đã là một nơi tốt đẹp.”

“Thật ra, nói đến cùng, vẫn phải xem bản thân chị thích cái nào.” Đang nói dở, Dạ Huy Nguyệt lại cười rộ lên: “Chị, chắc là chị đã có quyết định rồi, đúng không?”

“Nếu như cậu đã nói là Emperor hỗn tạp, vậy thì chọn TVB vậy.” Hời hợt cho xong.

“Nguyên nhân?”

“Không phải cậu đã nói rồi sao?”

“Chị!” Bất đắc dĩ than nhẹ: “Chị đừng đùa em nữa, vậy là thành hả?”

“Dệt hoa trên gấm, không bằng đưa than sưởi ngày tuyết rơi.”

Dạ Huy Nguyệt sững sờ, bỗng dưng, hai mắt sáng rực.

“Chị, ý chị là….”

“Con rết chết rồi vẫn còn có thể cựa quậy. Huy Nguyệt, cậu quá xem thường TVB rồi, cũng quá xem nhẹ tầm ảnh hưởng của nhà họ Thiệu đối với giới giải trí Hong Kong.”

So với Emperor ngày càng lớn mạnh, Dạ Cô Tinh càng muốn hợp tác với nơi nhân khí thấp như TVB hơn, trao cho nó một cặp móng vuốt sắc nhọn.

Có danh tiếng ở Trung Quốc đại lục trước đó, lại thêm sự nổi tiếng của “Rose & Lion” ở Bắc Mỹ, thậm chí trên toàn thế giới, cô hợp tác với TVB, hay là thông đồng với Emperor cũng được, cô không cần sự công nhận của bất cứ bên nào, bởi vì, danh tiếng và thực lực của cô đặt ở đó!

Cho nên, xuất phát điểm của cô đều cao hơn các nghệ sĩ khác.

Hiện giờ, cô ngồi ở chỗ cao thảnh thơi câu cá, im lặng xem tình hình biến đổi.

“Trả lời hai nhà này, từ chối hết.”

“Chị, có phải là quá tàn nhẫn rồi không? Nếu như cả hai nhà đều bỏ đi thì…”

“Lạt mềm buộc chặt, muốn có thì phải tranh mới biết trân quý. Chú em, học hỏi đi!”

“Cậu em ngu dốt xin lãnh ngộ.”

“Đúng rồi, dạo này tình hình Diệp Nhĩ thế nào rồi?”