Edit+beta: LQNN203

Một người đã được cảnh sát tuyên bố là đã chết bất ngờ xuất hiện và thông báo thời gian phát sóng trực tiếp của mình, tin tức kỳ lạ và bí ẩn này lan truyền như một vụ nổ.

"Không phải Tưởng Chân Chân chết rồi sao? Làm thế nào vẫn có thể phát sóng trực tiếp?"

"Có khi vẫn chưa chết, rơi xuống nước nhưng được cứu sống rồi."

"Không thể nào, xác Tưởng Chân Chân đã được phát hiện vào ngày hôm đó, tôi có ở hiện trường đây, người cô gái đó toàn là giòi, sao có thể được cứu sống được? Nhất định có người lẩn trốn đằng sau giả vờ ma quỷ."

"Có lẽ họ là cặp song sinh, có ai hiểu được hoàn cảnh gia đình Tưởng Chân Chân không?'

"Tôi nghe nói cô ấy được nhận nuôi, bố mẹ nuôi không hề đối xử tốt với cô ấy. Những buổi phát sóng trước đây cô ấy đều bị ép buộc."

"Tôi nhớ có lần Tưởng Chân Chân thay quần áo quên tắt máy quay, không phải cô ấy muốn câu view mà là bố nuôi lừa cô ấy nói là tắt rồi nhưng thực ra chưa tắt. Tên súc sinh đó muốn lợi dụng cô ấy thu hút lưu lượng để kiếm tiền."

"Phòng phát sóng trực tiếp ban đầu của Tưởng Chân Chân đã bị chặn. Tôi có một video ở đây, một người bạn đã gửi cho tôi. "

"Chẳng lẽ cô ấy chết quá oan uổng không muốn rời đi? Muốn nói với mọi người chuyện gì?"

"Không biết là vì lý do gì, một tiếng sau không phải bí ẩn được tiết lộ rồi sao, ôi còn năm mươi phút nữa."

...

Trong vòng mười phút ngắn ngủi, số lượng người theo dõi trong phòng phát sóng trực tiếp đã lên đến hơn một trăm vạn người, nó vẫn đang tiếp tục tăng lên.

Khương cục, người đang họp tại văn phòng chính quyền tỉnh, đã đích thân gọi cho Tô Dao, yêu cầu cô đảm bảo an toàn tính mạng của mọi người và giảm thiểu tác động xã hội, nếu không sẽ đến tìm cô đầu tiên.

Ngay cả Khương cục, người luôn tốt bụng và nhân từ đã nói sẽ đến tìm cô tính sổ đầu tiên, điều này cho thấy sức ảnh hưởng không nhỏ của vụ việc.

Tô Dao chưa gặp trường hợp nào đáng lo ngại như vậy kể từ khi gia nhập cảnh sát.

Triệu Dương chạy vào, thở phì phò: "Đội trưởng Tô, ngoài cửa của Cục có đầy các phóng viên, tất cả đều đang đợi câu trả lời của chị, Tưởng Chân Chân đã thực sự chết chưa? Còn phát sóng tiếp là thế nào?"

"Một số người hỏi về nạn bắt nạt trong học đường, hỏi Tưởng Chân Chân thực sự chết vì gia đình cô bé ấy hay vì bạo lực học đường."

Tô Dao đứng bên cửa sổ, nhìn đám phóng viên cầm máy quay bị nhân viên bảo vệ chặn lại, quay đầu lại nói với Triệu Dương: "Để tất cả nháo nhào hết đi, còn chưa đủ hỗn loạn."

Ngô Thanh Đào hét lên một tiếng: "Đội trưởng Tô, Cục phó Cục Giáo dục gọi điện đến, nói có chuyện muốn nói với chị."

Tô Dao lo lắng đến mức cổ họng sắp bốc khói, vậy mà bây giờ còn có người đang nghĩ tới việc minh oan cho hòa bình: "Bảo ông ta cút đi."

Ngô Thanh Đào thuật lại lời của Tô Dao: "Xin lỗi, Cục phó X, đội trưởng Tô bây giờ rất bận, không tiện nói chuyện với ông. Đợi đến khi mọi chuyện xong xuôi, chị ấy sẽ gọi lại cho ông."

Tô Dao quay đầu nhìn chằm chằm phòng phát sóng trực tiếp trên màn hình máy tính. Hình ảnh hoàn toàn tối đen, không có manh mối nào.

Đội điều tra kỹ thuật đã phát hiện ra ngay lập tức, vị trí phát sóng trực tiếp được Tưởng Chân Chân đăng là một nền tảng nhỏ và việc xem xét thông tin không nghiêm ngặt. Thông tin đăng ký tài khoản phát sóng trực tiếp là một số ID bị lấy cắp.

Số lượng người trong phòng phát sóng trực tiếp đã lên đến hai trăm vạn người, con số này đã tăng lên mười mấy vạn chỉ trong nháy mắt.

Tô Dao đứng trước màn hình máy tính, nhìn số lượng ngày càng tăng, ngón cái và ngón trỏ bên phải của cô như muốn bốc cháy.

Cô phải nhanh chóng đưa ra quyết định xem có nên đóng cửa phòng phát sóng trực tiếp hay không.

Tưởng Chân Chân đã chết, đây là sự thật chắc chắn, cô bé không thể xuất hiện trong phòng phát sóng trực tiếp. Đoạn video phát sóng trực tiếp mười phút trước được ghi hình trước khi Tưởng Chân Chân vẫn còn sống.

Cũng giống như buổi phát sóng trực tiếp khiến Tưởng Đại Lâm và Triệu Vân sợ hãi vào đêm hôm sau sau khi Tưởng Chân Chân chết.

Còn Dương Sơ Mẫn, tại sao Ôn Lương lại bắt Dương Sơ Mẫn đi để trả thù cho Tưởng Chân Chân? Nếu đó chỉ là sự trả thù, cậu ta có thể kết thúc nó bằng một đòn duy nhất, tại sao phải bắt cóc người đi rồi bày ra phát sóng trực tiếp bí ẩn này.

Giả dụ, cho dù Ôn Lương không làm gì, với chứng cứ mà cảnh sát có được bây giờ, buộc tội Dương Sơ Mẫn cố ý gϊếŧ người cũng không thành vấn đề, Ôn Lương không cần tự mình ra tay. Mục đích của cậu ta và Tưởng Chân Chân là gì?

Tô Dao nghĩ đến đoạn video phát sóng trực tiếp của Tưởng Chân Chân: "Mọi người, trong một giờ nữa, không gặp không về."

Tất cả những thứ này đều đã được lên kế hoạch ngay từ đầu, chúng đã được hoàn thành bởi Tưởng Chân Chân và Ôn Lương.

Độc đáo.

Về phần mục đích của bọn họ, cơ bản có thể đoán được khi nhìn vào số lượng người xem và thảo luận trong phòng phát sóng trực tiếp.

Tưởng Chân Chân không muốn bị hành hạ đến chết, phải ra đi trong sự đau buồn như vậy.

Cô bé biết rằng sớm muộn gì mình cũng sẽ bị Dương Sơ Mẫn gϊếŧ, nên đã tạo ra sự chú ý trên toàn thế giới bằng cái giá là mạng sống của mình.

Tô Dao nhíu mày thật chặt, đóng cửa phòng phát sóng trực tiếp là việc rất dễ dàng, cô chỉ cần ra lệnh là xong, sau đó đưa ra một thông báo rằng chỉ là một trò đùa với truyền thông bên ngoài, sẽ sớm yên ổn lại.

Trần Ngân Hà đưa ly nước cho Tô Dao, Tô Dao cũng không thèm nhìn: "Không uống."

Trần Ngân Hà: "Ngoan, uống đi."

Tô Dao nóng lòng đến bữa tối còn chưa ăn, cô thực sự khát rồi nên cầm lấy cốc nước, ngẩng đầu lên uống một hơi hết sạch: "Tại sao anh không lo lắng chút nào vậy?"

Trần Ngân Hà nghịch chiếc cốc trên tay mình: "Lo lắng có giúp ích được gì không? " 

"Quên đi, dù sao người chịu trách nhiệm cũng không phải là anh." Tô Dao liếc mắt nhìn Trần Ngân Hà, người này tuy rằng có chút thiếu đòn nhưng lúc thời điểm mấu chốt rất đáng tin cậy: "Anh cho rằng có cần phải đóng cửa phòng phát sóng trực tiếp không?"

Trần Ngân Hà nhìn xuống phòng phát sóng trực tiếp tối om, nhìn chằm chằm vào lượng người xem ngày càng tăng: "Dương Sơ Mẫn vẫn ở trong tay Ôn Lương, cậu ta sẽ không cho phép chúng ta đóng cửa phòng phát sóng trực tiếp."

Tô Dao cau mày, cho dù mọi bằng chứng đều chỉ ra Dương Sơ Mẫn là kẻ sát hại Tưởng Chân Chân, miễn là tòa án chưa xét xử, Dương Sơ Mẫn cũng chỉ là một kẻ tình nghi, không phải tội phạm. Ngay cả khi cô ta là tội phạm, cảnh sát phải dốc toàn lực để giải cứu cô ta khỏi tội phạm. Tô Dao nghĩ đến cậu nhóc bị bắt nạt kia, có chút bất đắc dĩ gọi cậu là tội phạm. Tuy nhiên, cậu ta quả thật đã phạm tội.

Trần Ngân Hà: "Chỉ có pháp luật mới có thể thi hành án tử đối với một người."

Lúc này, một giọng nói vang lên ngoài cửa: "Không thể đóng cửa phòng phát sóng trực tiếp!"

Một người đàn ông mặc vest và đi giày da đi cùng là một cảnh sát hình sự cầm điện thoại với vẻ mặt hoảng sợ nói: "Tên tội phạm kia đã nhắn cho tôi, nói rằng nếu tôi dám đóng cửa phòng phát sóng trực tiếp thì sẽ lấy đi mạng sống của con gái tôi!"

Trần Ngân Hà bước tới cầm lấy điện thoại di động của người đàn ông: "Ông có phải là bố của Dương Sơ Mẫn không, Dương Quân?"

Dương Quân run rẩy lấy tay lau mồ hôi trên trán, lo lắng nói: "Mẹ con bé đang họp bên ngoài, sẽ không đến đây cho đến hai giờ sau."

"Con tôi bây giờ thế nào, tại sao tên bắt cóc không đòi tiền chuộc?"

Trần Ngân Hà nhìn vào điện thoại di động của Dương Quân, tin nhắn là số điện thoại di động của Ôn Lương, gọi vào đó nhưng tắt máy, không thể xác định vị trí của nó.

Trần Ngân Hà đi đến bên cạnh một nhân viên điều tra kỹ thuật: "Có thể định vị tín hiệu của phòng phát sóng trực tiếp không?"

Kỹ thuật viên trả lời: "Tạm thời không thể định vị được."

Trần Ngân Hà: "Mất bao lâu nữa?"

Kỹ thuật viên: "Nửa giờ."

"Nửa giờ?!" Tô Dao cảm thấy không thể tin được, "Đùa gì vậy, người bên kia cũng chỉ là học sinh cấp 3, cậu không thể chọi lại với cậu ta được sao?"

Kỹ thuật viên này được công nhận là người có kỹ thuật theo dõi máy tính tốt nhất trong Cục, tên là Cung Dương, biệt danh là tổng tiến công.

Cung Dương đang vận hành chiếc máy tính một cách nhanh chóng, với những dòng mã cuộn nhanh trên màn hình máy tính: "Công nghệ máy tính của bên kia ít nhất đứng top 5 ở Trung Quốc. Bên kia sử dụng mức độ mã hóa cao nhất, cho tôi thêm chút thời gian."

Một gia đình bình thường, thậm chí hơi nghèo túng, cậu học sinh cấp 3 lấy đâu ra tiền để mời cao thủ như vậy, Tô Dao không có thời gian điều tra vấn đề này, liền quay sang phái người điều tra camera ở gần trường trung học số 4 và nhà thờ để tìm xem nơi Ôn Lương đã đưa Dương Sơ Mẫn đi.

Hai mươi phút sau, Cung Dương báo cáo một chuỗi tọa độ: "Tín hiệu phát sóng trực tiếp là trên núi Linh Vân."

Núi Linh Vân là một danh lam thắng cảnh không quá phổ biến cũng như không nổi tiếng ở thành phố Vân Giang, ngọn núi không được bao phủ bởi tín hiệu.

Tô Dao đưa mọi người lên xe cảnh sát và lái về phía núi Linh Vân với tốc độ nhanh nhất.

Tô Dao tự mình lái xe, ngồi ở ghế lái phụ là Trần Ngân Hà thêm ba người ngồi ở ghế sau, theo sau là bốn xe cảnh sát, bao gồm cả cảnh sát vũ trang và lính bắn tỉa.

Đường phố đã không còn đông đúc vào lúc chín giờ rưỡi tối, tiếng còi cảnh sát cắt ngang bầu trời đêm nhanh chóng lao ra từ ngã tư đèn giao thông.

Giang Bất Phàm cầm máy tính xách tay ở ghế sau thỉnh thoảng báo cáo kết quả điều tra mới nhất: "Tiểu Lâm và Tiểu Trương xét nhà của Ôn Lương, phát hiện một hộp thuốc thông thường, ngoài ra không có gì khác thường."

Tô Dao liếc nhìn màn hình máy tính: "Báo tên thuốc."

Giang Bất Phàm lại báo cáo: "Những loại thuốc này dùng để điều trị chấn thương, ngày tháng sản xuất còn rất mới. Ôn Lương hình như thường xuyên bị đánh."

Tô Dao hừ một tiếng, không nói gì, tiếp tục đạp ga.

"Đã thông báo cho người nhà chưa?"

Ngô Thanh Đào: "Người nhà của Dương Sơ Mẫn ở trong xe phía sau, còn người nhà của Ôn Lương thì đang ở văn phòng."

Tô Nghiêu: "Tôi hỏi mọi người đó."

Ngô Thanh Đào vội vàng lấy điện thoại di động ra: "Alo, mẹ, tối nay con không về nhà, mẹ đừng đợi con."

"Bữa tối, con ăn rồi." Ngô Thanh Đào sờ lên cái bụng phẳng lì đang đói của mình, "Yên tâm, yên tâm, không có gì nguy hiểm đâu mẹ, con sẽ về nhà sau khi giải quyết xong việc, không cần lo cho con, mẹ ngủ ngon, con cúp máy đây."

Sau khi Ngô Thanh Đào cúp điện thoại thì đến điện thoại Giang Bất Phàm đổ chuông.

"Alo, bố, con bận quá nên quên nói, tối nay con không về nhà đâu, mẹ có làm thịt kho ư, con sẽ hâm lại ăn sau, con đang bận, không nói với bố nữa."

"Con biết, con biết, khi nào hết bận con gọi lại cho bố mẹ sau nhé."

Sau đó là Triệu Dương: "Em không gọi, tối nay mẹ có đến mang đồ ăn cho em, em đã nói với mẹ rằng tối nay mình sẽ không về nhà rồi."

Trên xe chỉ còn lại Trần Ngân Hà và Tô Dao.

Trần Ngân Hà lấy ra một cặp tai nghe Bluetooth, chuẩn bị đeo cho Tô Dao, để tiện cho việc gọi và nhận cuộc gọi khi đang lái xe.

Tô Dao rụt đầu nói nhỏ: "Tôi không cần."

Trần Ngân Hà: "Buổi tối không về không thông báo cho người nhà sao?"

Tô Dao nhìn con đường phía trước: "Tôi giống như mấy người chắc, chậm chạp."

Trần Ngân Hà quay đầu nhìn Tô Dao, bị Tô Dao liếc mắt quét qua một cái: "Anh nhìn cái gì vậy? Chưa thấy mỹ nhân đầu đội trời chân đạp đất bao giờ à?"

Trần Ngân Hà "ừm" một tiếng: "Tôi chưa nhìn thấy."

Bên ngoài cửa sổ xe, khung cảnh và ánh đèn nhanh chóng lùi lại, những dải ánh sáng đầy màu sắc lướt qua bên khuôn mặt trắng như tuyết của cô, ánh sáng và bóng tối rơi xuống trong đôi mắt cô, trông sống động và vô cùng cô đơn.

"Ngồi cho vững." Tô Dao nhìn tình hình đường xá trước mặt, rẽ vào một hướng, hồi lâu sau bỏ lại mấy chiếc xe cảnh sát phía sau.

Ở băng ghế sau, Ngô Thanh Đào không kịp thắt dây an toàn suýt chút nữa đã bị văng ra khỏi cửa kính xe. Giang Bất Phàm và Triệu Dương cũng bị lay nhẹ.

Đây là lần đầu tiên Triệu Dương ngồi trên xe của Tô Dao, cậu chưa từng thấy người phụ nữ nào lái xe ngông cuồng như vậy, tay nắm chặt dây an toàn, tim đập thình thịch vì sợ lật xe.

Chỉ có vẻ mặt của Trần Ngân Hà vẫn như thường, không có vẻ gì là sợ hãi, còn có thể tỉnh bơ nhắc nhở Tô Dao: "Còn hai mươi tám phút nữa mới bắt đầu phát sóng trực tiếp."

Bên ngoài thành phố, đường xá rộng rãi hơn, hầu như không có xe trên đường, Tô Dao nhấn ga phóng nhanh đến chân núi Linh Vân.