Sean nắm chặt nắm tay, rất muốn đá cửa xông vào đem gã sĩ quan kia lôi xuống giường mà đập cho thê thảm, nhưng anh không thể, bởi vì người trẻ tuổi kia là thủ hạ của hắn, nếu anh làm hắn xấu mặt bây giờ, sau này người trẻ tuổi kia cũng đừng mong ngẩng đầu lên được.

Sean lui về phía sau vài bước, đi đến khu đất trống trước ký túc xá, lớn giọng hét lên: "David! David Alvin, cậu ở đâu? Tôi là bạn của Jack Alvin, đến thăm cậu!"

Giọng Sean rất lớn, đủ để cho cả khu ký túc xá đều nghe thấy.

Lúc này, từ một cái cửa sổ có người nhô đầu ra, "Hey, David ở 206! Người anh em, anh ở đơn vị nào thế?"

Sean cười lạnh, "Tôi sao? Tổ phá bom!"

Lúc này, cửa phòng 206 mở, một người đàn ông chừng hơn bốn mươi tuổi tùy tay khoác quân phục lên người bước nhanh ra ngoài.

Sean hướng về phía ô cửa sổ kia phất phất tay, "Cảm ơn, tôi tìm được rồi!"

Sean gõ cửa, nhưng không ai lên tiếng trả lời, xem ra nếu không phải David bị gã khốn kiếp kia làm ngất đi thì là lòng tự trọng bị làm nhục, cảm thấy thực mất mặt không dám mở cửa.

Sean thở dài, nhẹ giọng nói, "Mở cửa, David. Tôi là bạn của Jack. Tôi biết cậu đã gặp chuyện gì, nếu cậu không ra, tôi sẽ đá cửa tiến vào."

Trên mặt đất có tiếng người đi lại, cánh cửa hé ra một khe hở.

Sean trực tiếp đẩy cửa ra, chen vào, sau đó nhanh chóng giữ cửa khép lại.

Một thanh niên trẻ tuổi đang run rẩy, người bọc trong chăn đơn đề phòng mà nhìn Sean.

Làn da lộ ra ngoài chăn của cậu ta đầy những vết xanh tím, xem ra vị sĩ quan kia đã thực sự "tận hứng". Cánh tay Sean luồn qua nách cậu thanh niên, ôm lấy cậu ta, đặt lại lên giường.

"Anh đến để thay mặt Jack bộc lộ sự thương hại với tôi?" Người trẻ tuổi vùi mặt vào gối đầu.

Sean không có trả lời, anh đưa tay ra kéo chiếc chăn đơn, nhưng David túm chặt lấy cương quyết không buông tay.

"Đây là lần đầu tiên sao?" Sean vẫn dùng sức xả chăn đơn xuống, nếu nói về thể diện của David trước mặt Sean thì ngay từ lúc anh đứng ở ngoài cửa phát hiện chuyện xảy ra trong phòng, David đã không có gì để che giấu nữa!

"Nếu như tôi nói chuyện này đã xảy ra rất nhiều lần, anh sẽ khinh bỉ tôi sao?" Trong giọng nói của Davidmang theo vẻ tự giễu.

"Hắn lấy cái gì để uy hiếp cậu? Vị trí đứng đầu hàng binh*?" Sean nhẹ nhàng tách hai gò mông của David, chất lỏng theo bắp đùi cậu ta chảy tràn xuống. (* Vị trí “đứng mũi chịu sào”, khả năng tử vong rất lớn. Có thể nói đã là lính không ai không sợ vị trí này.)

"Đúng vậy. Một chiến hữu đến cùng đợt với tôi....... khi đảm đương vị trí đứng đầu hàng binh đã bị địa lôi nổ....... ngay cả một mảnh thi thể nguyên vẹn cũng không còn!"

Sean biết vết thương ở vị trí này, David tuyệt đối sẽ không đi gặp bác sĩ. Anh đành phải tìm khăn ướt đến, tẩm nước khoáng giúp cậu ta làm sạch miệng vết thương, "Cho nên cậu sợ hãi ."

"Đúng vậy, không muốn bị bom nổ chết là sai hay sao? Muốn sống trở lại Mĩ là sai hay sao?" David kích động, ngón tay ghì chặt lấy chăn đơn, "Tôi chính là một kẻ nhu nhược.........."

"Cậu không phải là người nhu nhược. Tất cả những người đã tới Baghdad đều không phải là người nhu nhược."

"Anh nói anh là bạn của Jack, anh cũng là bộ đội đặc chủng?"

"Đúng vậy, nhưng hiện tại tôi ở EOD."

"Tiểu tổ phá bom?" Khuôn mặt David nâng lên khỏi gối đầu.

"Đúng vậy, có điều tôi chỉ phụ trách đề phòng, phá bom là nhiệm vụ dành cho một gã khá khó ưa. Hắn rất lợi hại, nhưng cũng thực tự phụ. Tính mạng so với tháo bom, hắn lựa chọn cái thứ hai."

David nở nụ cười, "So với loại người vì sợ chết mà cùng thủ trưởng lên giường như tôi, hắn thực làm cho người ta kính nể."

"Nhưng tính mạng của tôi cùng một kỹ thuật binh khác không được hắn để vào mắt." Sean kéo chăn đơn lên đắp cho cậu ta, nhìn kỹ David, Sean cảm thấy cậu ta có chút giống Jack, nhưng khuôn mặt so với Jack vẫn thanh tú hơn, hơn nữa David là tân binh, ở quân doanh quả thật thuộc loại rất dễ dàng bị thương tổn.

"Nếu cứ theo luân phiên, mấy ngày cậu sẽ đứng đầu hàng một lần?"

"Bảy ngày một lần." David kéo kéo khóe miệng, "Bất quá hiện tại là sáu ngày, bởi vì đã chết một người."

"Nếu cậu cự tuyệt thủ trưởng của cậu?"

"Ha hả, thì phải là mỗi ngày đều đứng đầu hàng, thẳng cho đến khi tôi chủ động đi vào phòng của hắn ta hoặc là bị bom nổ tan xác."

"Tên của hắn là gì?"

David nhìn về phía Sean, cười khổ một chút, "Anh sẽ không muốn tố giác hắn đấy chứ? Tôi cam đoan với anh số tân binh bị hắn lôi lên giường không chỉ có một mình tôi, nhưng sẽ không có lấy một người đứng ra làm chứng!"

"Tên của hắn." Sean lặp lại, ánh mắt của anh sắc bén hẳn lên. David bị ánh mắt đó rọi vào thì nuốt nước miếng, tự nhiên ngoan ngoãn đọc ra tên của tên cầm thú kia.

"Muốn tố cáo sĩ quan cần phải đưa tên thật! Hơn nữa sẽ không ai dám đứng ra làm chứng!"

"Nhưng sẽ có người đến điều tra, hắn sẽ thu liễm một chút, không phải sao?" Sean đứng lên, "Nghỉ ngơi cho tốt đi David, cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, hi vọng cậu sẽ nói cho tôi biết."

David níu anh lại, "Anh.......... đã từng gặp phải chuyện này sao?"

"Đúng vậy, nhưng tôi may mắn hơn cậu, tôi được người khác giúp trước khi......." Sean đứng dậy, đẩy cửa đi ra ngoài.

Buổi chiều, Sean cùng tiểu tổ hoàn thành phiên trực trở về.

Rick nói một đống lớn, nhưng Sean một câu đều không đáp, "Sean, anh làm sao vậy? Vừa rồi lúc kíp nổ bom thiếu chút nữa anh đã dẫm lên dây dẫn."

"Thực xin lỗi."

"Không sao cả, may là hôm nay chỉ có nhiệm vụ kíp nổ, dẫm thì dẫm thôi, bất quá tôi thấy tâm trạng anh thực sự không tốt."

"Rick, nếu Hawkins nói chỉ cần cậu lên giường với anh ta, anh ta sẽ không mang cậu đi theo làm nhiệm vụ, cậu có đồng ý không?"

Tay Rick run lên, chiếc Hummer chạy thành hình chữ S. Rick nuốt nuốt nước miếng, nhìn qua gương chiếu hậu về phía Hawkins đang ngồi phía sau, "Như vậy.......... tình huống như vậy hẳn là sẽ không phát sinh đi?"

"Vì sao?" Sean theo bản năng hỏi lại, nhưng trên thực tế chính anh cũng biết tình huống như vậy không thể xảy ra. (Hờ hờ, còn xem là với ai... =.=+)

"Bởi vì.........." Rick khó xử sờ sờ đầu, phía sau, Hawkins vẫn không có phản ứng, "Tôi không hợp khẩu vị của anh ta."

"A..." Sean gật gật đầu, tiếp tục đi vào cõi thần tiên của mình.

Hai ngày sau, Sean bị yêu cầu đi đến văn phòng điều tra.

Khi anh bị gọi đi, Rick ngăn lại, "Sean, làm sao vậy? Tại sao bọn họ lại tiến hành điều tra với anh?"

"Bởi vì tôi viết báo cáo tố giác một tên sĩ quan khốn kiếp xâm phạm tình dục cấp dưới của mình." Nói xong, Sean liền đi theo người truyền lệnh.

Tiến vào phòng điều tra, Sean hành lễ, sau đó hai tay nắm lại đặt sau lưng, lấy tư thái chuẩn chờ lệnh đứng trước mặt ba điều tra viên.

"Anh chính là Trung sĩ Sean Elvis?"

"Yes, Sir."

"Anh tố cáo Thượng úy Johnny Ogilvy của đội xe bọc thép xâm phạm tình dục cấp dưới của mình?"

"Yes, Sir."

"Trung sĩ Elvis, tôi hy vọng anh hiểu được rằng quân đội đối với những bản tố cáo như vậy từ trước đến nay vô cùng coi trọng. Cho nên xin hỏi, là bản nhân anh bị xâm phạm phải không?"

"Không phải, trong báo cáo tôi đã viết rất rõ ràng, đó là cấp dưới của Thượng úy Johnny Ogilvy."

"Như vậy người thụ hại bởi Thượng úy Ogilvy là ai?"

"Tôi không thể nói ra, Sir."

"Trung sĩ Elvis, nói cách khác là anh tố cáo Thượng úy Ogilvy mà không hề có chứng cớ, như vậy chính là vu cáo. Quân đội đối với tội vu cáo cũng rất coi trọng." Người sĩ quan ngồi ở giữa nhìn Sean, ánh mắt sắc lẻm.

Nhưng vào lúc này, cửa lại bị mở ra .

"Vì lý do gì các người mang cấp dưới của tôi đi nhưng không hề nói với tôi một tiếng?" Thanh âm lãnh đạm mà cường lực vang lên.

Trái tim Sean run lên, anh quay đầu lại, thấy Hawkins đi vào.

Sĩ quan thẩm vấn nhíu mày, "Xin hỏi anh là ai?"

"EOD, tiểu đội F, đội trưởng, Thiếu úy Howard Hawkins." Hawkins chỉ đứng trước mặt ba người bọn họ, ngay cả hành lễ đều không thực hiện.

Người sĩ quan ngồi giữa đã muốn phát hỏa, dù sao hành vi của Hawkins tỏ rõ không hề đem các sĩ quan thẩm tra để vào mắt, "Đây là thẩm tra nội bộ, Thiếu úy! Trung sĩ Elvis tố giác đội trưởng đội xe bọc thép - Thượng úy Ogilvy - xâm phạm tình dục cấp dưới, nhưng bản thân anh ta không đưa ra được chứng cớ."

Hopkins hừ lạnh một tiếng, "Như vậy nếu Trung tướng Hawkins của đơn vị không quân 725 cưỡng dâm ngài, ngài sẽ đem cái gì ra để làm chứng cớ lên án ông ta? Vác cái mông của ngài ra sao?" (*Cười sặc máu* Hopkins a, anh đúng là người con có hiếu!!!)

"Anh ——" Vị sĩ quan kia vừa muốn đứng lên, người bên cạnh liền kéo anh ta lại, nhỏ giọng nói gì đó.

Không đến hai phút, sắc mặt anh ta liền thay đổi, "Thật có lỗi, Thiếu úy Hawkins, tôi thật không biết Trung sĩ Elvis là cấp dưới của anh."

Ước chừng bọn họ bắt đầu kiêng kị thân thế của Hawkins, mà cứ xem thái độ khách khí của bọn họ đối với Hawkins thì hẳn là những lời Rick nghe đồn về gia thế của y có thể hoàn toàn là sự thật.

"Đúng vậy, cậu ta là cấp dưới của tôi, còn nữa, cậu ta không nói dối." Hawkins nhún vai, túm lấy cổ tay Sean liền hướng ra phía cửa đi, "Nếu cậu ta đã tố cáo Ogilvy, vậy thì các người nhìn mà tra xét cho tốt." (Cái gì gọi là Ông trời con? Chính là thế này!)

Sean vốn định rút tay ra khỏi bàn tay Hawkins, nhưng ngón tay y tựa như kìm sắt bóp chặt lấy không tha.

Thẳng đến khi rời khỏi căn phòng kia hơn mười mét, Sean mới được khôi phục tự do.

"Sao anh lại đến đây?" Anh khẽ xoay xoay cổ tay.

"Rick nói cho tôi biết." Hawkins lấy ra bao thuốc hôm trước Sean ném cho mình, dựa vào tường, đốt thuốc.

Sean vẫn nghĩ là ngón tay của Tiến sĩ Grey đã thực dễ nhìn, nhưng mà ngón tay của Hawkins chẳng những thon dài, xương ngón tay lại rất tinh tế, cứng cáp.

"Đây là chuyện riêng của tôi, anh không cần phải xen vào."

Hawkins dùng đầu ngón tay đập tàn thuốc, khói thuốc và tro tàn lung lay uốn lượn trong ánh nắng.

"Nếu cậu sớm nói cho tôi biết, cậu đã không cần phải phiền toái viết báo cáo."

"A?"

Hawkins xoay người đi về phía trước, để lại cho Sean phía sau lưng.

"Tôi có thể làm một quả bom, nổ chết hắn không phải càng đơn giản?"

Sean cười nhạo một tiếng, anh như thế nào đã quên, Hawkins là người điên.

Cuộc thẩm tra này cũng cứ như vậy không giải quyết được gì, nhưng Sean cũng đã tính sẵn, chỉ cần tên khốn Ogilvy kia lại làm cái gì, anh liền tiếp tục viết báo cáo.

Buổi chiều, giờ ăn cơm, Sean lại đi đến ký túc xá của đội xe bọc thép.

Ở cửa doanh trại, Ogilvy ngồi trên xe quân dụng tiến vào.

Sean khinh bỉ gã đến tận xương tủy, cho dù quân hàm của gã cao hơn anh, nhưng anh vẫn xem như nhìn không thấy tiếp tục đi về phía trước, ngược lại, chiếc xe kia bỗng dừng bên cạnh anh, cửa kính xe hạ xuống...