Thứ 2, Tiết Sam Sam tinh thần phấn chấn bừng bừng đi đến Phong Đằng, khuôn mặt tươi cười cả buổi sáng, tâm trạng rất là happy.

Đồng nghiệp trêu đùa nói: “Nhìn khí sắc của Sam Sam hôm nay rất tốt, có việc gì vui phải không?”

Nếu mà nói vui vẻ đến thế chỉ vì không phải ăn cơm gan lợn nữa, liệu có vô vị quá không? Sam Sam sờ cằm suy nghĩ một lúc, nói một câu rất thú vị: “Là việc tốt, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra.”

Là gan lợn, luôn luôn sẽ phải ăn hết.

Happy đến tận buổi trưa, Sam Sam dọn dẹp bàn làm việc, định cùng với đồng nghiệp xuống nhà ăn nhân viên ăn cơm. Hà hà hà, cơm sườn, tao nhớ mày quá.

Dọn dẹp xong vừa mới đứng dậy, điện thọai trên tay vang lên, Sam Sam tiện tay nghe luôn, hóa ra là A May ở tầng 22.

Cô căng thẳng hỏi: “ A May, không phải cô lại đưa cơm đến nữa chứ?”

A May nói: “Hôm nay không đưa đến nữa.”

Sam Sam thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói: “ Vậy thì tốt, A May tôi đi ăn cơm đây. Khi nào cô rảnh, tôi mời cô đi ăn cơm.” A May là người đưa cơm đến nhiều nhất, Sam Sam cũng dần dần trở nên thân với cô ấy.

“Được thôi, chủ nhật tuần này chúng ta đi dạo phố nha, tôi cũng cần mua mấy bộ quần áo.” Nói đến ăn cơm, dạo phố, A May tràn đầy hứng thú, sau đó tiện nói luôn một câu: “ Sam Sam, chủ tịch không bảo tôi đưa cơm cho cô nữa, nhưng bảo cô tự lên lấy.”

Sét đánh ngang trời!

Cô bị sét đánh trúng, đang trong quá trình đốt cháy, một lúc lâu sau cô như vớ được vận mayhỏi: “… Lấy cái gì?”

“Cơm trưa.”

“A May........cô không nghe nhầm chứ?”

“Không nhầm.” A May khẳng định chắc như đinh đóng cột.

“……”

Sam Sam hít một hơi thật sâu, không được, vẫn chưa đủ dũng khí, hít thêm một hơi thật sâu nữa, cô anh dũng nói: “ A May, có thể đưa điện thoại cho chủ tịch được không?”

“Được, cô đợi một lát, tôi hỏi đã.” Một lúc sau A May nói: “Tôi đã chuyển rồi.”

Trong điện thoại đổi thành âm thanh nhạc chờ chung của cả công ty, cô giữ chặt ống nghe. Mặc dù đã có 2 lần tiếp xúc với sếp lớn, nhưng ở công ty là lần đầu tiên, vẫn còn rất hồi hộp.

Hơn một phút sau, đầu dây bên kia mới nhấc máy, Giọng nói trầm thấp của Phong Đằng vang lên: “Alô”

“ Chủ tịch, tôi, tôi là Tiết Sam Sam.”

“Uh, Có việc gì?”

Sam Sam nghe thấy đầu bên kia có tiếng lật giấy, chắc là anh ta đang làm việc, vội vàng nói nhanh: “ Chủ tịch, là chuyện đưa cơm, hôm đó Phong tiểu thư nói.........”

“Về việc đưa cơm.” Phong Đằng ngắt lời cô “ Cô Tiết, tôi nghĩ thư ký của tôi sẽ không đưa cơm cho cô nữa.”

Đúng rồi, đúng rồi. Sam Sam xúc động, chủ tịch cuối cùng ngài cũng nghĩ thông rồi, cho nên sau này không cần đưa cơm cho tôi nữa.........

“Cho nên từ hôm nay trở đi, cô tự lên lấy.”

 Không chờ cô trả lời, chủ tịch đại nhân dập điện thoại một cách quyết đoán.

Đầu dây bên này, phòng tài vụ ở tầng dưới, Tiết Sam Sam cầm ống nghe cos pho tượng. ( cos = cosplay *)

Đồng nghiệp giục cô: “ Tiết Sam Sam, cô không đi ăn cùng mọi người sao, có đi hay không?”

“Mọi người đi trước đi.” Sam Sam đặt điện thoại xuống, quay lại cười đờ đẫn với đồng nghiệp.

“Côkhông đi? Vậy cô ăn cơm ở đâu?”

“Tầng 22.”

 Sam Sam như tượng gỗ đi ra khỏi phòng tài vụ, để lại đồng nghiệp ngơ ngác nhìn nhau. Đồng nghiệp vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ nói: “Thảo nào sáng nay vui vẻ thế, hóa ra là từ thiếp lên chính rồi.”

Đi vào thang máy, ấn tầng 22, cô tự an ủi bản thân, kệ thôi, kệ thôi, dù gì chỉ là đến chỗ A May lấy cơm thôi mà, đại tiểu thư chắc là quên không nói với đầu bếp rồi, nghĩ cách nhắc cô ấy vậy. Nhưng làm sao mà liên lạc với cô ấy bây giờ, chẳng lẽ phải thông qua chủ tịch.

Đến tầng 22, đi ra khỏi thang máy, hai mắt Sam Sam sáng bừng ----không hổ danh là sào huyệt của sếp lớn, trang hoàng khác hoàn toàn so với những tầng dưới.

Đang ngó nghiêng xung quanh tìm A May, trợ lý Phương vừa cười vừa bước tới: “Tiết tiểu thư, chủ tịch nói cô trực tiếp đi vào phòng ngài.”

“Ách, không phải là tìm A May sao?”

“A May chắc là đi xuống nhà ăn cơm rồi, Tiết tiểu thư mau vào đi, đừng để chủ tịch phải đợi lâu.”

“Không thể nào.” Mặt cô như đưa đám. Chủ tịch đại nhân bận rộn thế, sao lại quản cả việc đưa cơm thế này.

Trợ lý Phương không hiểu vì sao rất vui vẻ đi ăn cơm, Sam Sam tìm thấy văn phòng của CEO, chần chừ một lúc, đưa tay lên gõ cửa.

“Vào đi.”

Mở cánh cửa gỗ nặng nề, Sam sam theo thói quen thò đầu vào bên trong nhìn ngó.

Sào huyệt của chủ tịch đại nhân to hơn so với cô tưởng tượng, rất thoáng và sáng sủa, đơn giản nhưng đầy đủ, sếp lớn ở góc xa của văn phòng, ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn, đang cúi đầu xem tài liệu.

Khi làm việc Phong Đằng có thái độ rất nghiêm túc, ánh nắng xuyên qua người anh ta rơi xuống đất, chiếu rọi làm nổi bật lên cơ thể trẻ trung, Sam Sam bất giác bị sự chấn động làm cho sợ hãi.

Phong Đằng mắt vẫn nhìn tài liệu. “Đứng đó làm gì, lại đây.”

“A.” Sam Sam giật mình, phát hiện ra là mình đã bị “sắc đẹp” của boss đại nhân làm cho mê muội, toát mồ hôi lạnh. Quả nhiên càng là những sinh vật nguy hiểm thì bề ngoài càng như thế, Chủ tịch đại nhân chính là một ví dụ điển hình.

Xoay người đóng của, cô đi đến bên bàn làm việc của Phong Đằng, Phong

Đằng vẫn lật xem tại liệu: “Đợi một lát.”

Cô gật đầu, không dám làm phiền anh ta, thẩn trọng đứng bên cạnh đợi anh ta xem xong.

Một lát sau, Phong Đằng ký tên lên trang cuối cùng rồi gấp tập tài liệu vào. Ngẩng đầu nhìn Sam Sam một cái, Phong Đằng hất cằm bảo cô nhìn về hướng bàn tiếp khách bên tay phải.

“Hộp cơm ở đó.”

Sam Sam nhìn về hướng đó, suýt rớt cằm.

Trời ơi, Phong tiểu thư này thật là ngày càng khoa trương! Trước đây đưa cơm chỉ dùng hộp dùng một lần bình thường, hôm nay lại dùng hộp gỗ tròn 3 tầng.

Lại còn hai hộp nữa chứ.

Phong tiểu thư nghĩ cô là thùng cơm sao. = =

Sam Sam kinh ngạc, lẩm bẩm nói: “ Hai hộp.......Chủ tịch, tôi không ăn nhiều đến vậy.”

Phong Đằng khụ một cái nói: “Một cái là của tôi.”

Cô càng kinh hãi hơn, sao lại có thể cùng bậc đãi ngộ với chủ tịch.........chẳng lẽ..............trong hộp cơm của chủ tịch cũng là gan lợn sao. --­­­­­

Sam Sam ngượng ngập nói: “Chủ tịch, tôi, tôi không thể tiếp tục ăn được nữa. Lần trước tôi đã nói với Phong tiêu thư là không cần mang cơm đến nữa rồi, chắc là cô ấy quên không nói với đầu bếp. Hơn nữa số máu lần trước mất đi đã được bổ sung rồi, ngài xem mặt tôi hồng hào lắm rồi.”

Sắp hồng đến mức giống màu gan lợn rồi.

Phong Đằng nhìn cô một chút, trong mắt ánh lên một tia cười, nhưng khuôn mặt lại lập lức lạnh xuống, một bộ dáng lãnh đạm hờ hững nói: “Những việc nó làm tôi không quản lý, cô tự mình nói với nó.”

“Ách, vậy chủ tịch, ngài có thể cho tôi biết cách liên hệ với cô ấy không?”

“Hôm qua nó đi Châu u rồi.” Phong Đằng ung dung nói: “Khoảng 1 tháng nữa mới về.”

Sam Sam mắt trợn tròn, chẳng lẽ phải ăn một tháng nữa.

“Tiết tiểu thư không cần khách sáo.” Phong Đằng nhàn nhạt nói.



Tôi không khách sáo.........” Sam Sam muốn rớt nước mắt.

Phong Đằng dường như nhìn cô dò hỏi: “Có phải cô Tiết ngại ăn uống không mất tiền không?”

“Đúng rồi, đúng rồi, chủ tịch minh giám, thật là ngại quá.” Sam Sam vội vàng gật đầu.

“Vậy sao.” Phong Đằng trầm ngâm, Sam Sam lo lắng nhìn anh ta, suýt nữa thì nói ra câu chủ tịch đại nhân khai ân.

“Như vậy đi.” Phong Đằng do dự một chút, có quyết định rồi, đôi mày anh tuấn giãn ra. “Vây cô hãy làm chút việc coi như là tiền cơm đi.”

“Làm cái gì ạ?”

“Đem hộp cơm lại đây.” Phong Đằng ra lệnh.

Sam Sam cầmhai hộp cơm lại.

“Mở hộp này ra.”

Sam Sam mở ra một trong hai hộp.

Phong Đằng nhìn lướt qua các món ăn nói: “Uh, cô chọn bỏ hết cà rốt ở món này ra, chọn cả ớt xanh ở món này nữa.”

 Nhìn thấy bộ dạng đờ đẫn của Sam Sam, Phong Đằng trong lòng rất vui tiếp tục bổ sung: “ Tỉ mỉ một chút, giống như là hôm trước nhặt rau thơm ấy.”

Cuộc sống đầy tớ của Sam Sam sắp bắt đầu rồi.