Chương 15: Thoát thân
Trong không khí tản ra một cổ mùi vị da thịt cháy xém, Lạc Vũ biết rõ tiểu thiên sứ tất nhiên vừa mới chịu lạc hình (dùng sắt nung đỏ để đốt cháy da người), thân thể hắn mỏng manh như vậy, lại là làm sao chịu đựng hình phạt tàn khốc như địa ngục không phải người này?
Lạc Vũ đột nhiên có chút do dự, nàng vốn là đến kết thúc tiểu thiên sứ, nhưng mà bây giờ thấy được dáng dấp lần này của hắn, trái lại có chút không đành lòng, huống chi nàng vốn là cực kỳ chán ghét giết người
Trên mặt tiểu thiên sứ nổi lên một tia sáng tỏ, nếu Lạc Vũ không phải là bị bắt đến, như vậy..."Chị là tới giết tôi" Không phải câu nghi vấn, mà là câu trần thuật
Lạc Vũ có chút kinh ngạc, tiểu thiên sứ không biết thân phận thật của mình, lại là làm sao đoán được?
"Kỳ thực , lúc đó khi người mang mặt nạ cứu tôi, tôi thì biết là chị. Tuy chị mang mặt nạ, âm thanh cũng không giống bình thường, thế nhưng khí tức của một người là sẽ không thay đổi, lúc đó chúng ta lại dựa vào đến gần như vậy" Thanh âm của tiểu thiên sứ có chút yếu ớt, tựa hồ nói thêm một chữ đều sẽ tiêu hao tất cả khí lực của hắn
Lạc Vũ trong lòng run lên, mười ngón nắm chặt, nguyệt thái dương thình thịch nhảy dựng lên, chẳng lẽ nói, Lạc gia đã tra hỏi ra bản thân thân phận của mình... Nghĩ đến Lạc Hàn lập tức thì sắp trở về rồi, nổi trận lôi đình, chính mình lại sẽ làm sao chịu đựng? Nói không chắc dưới cơn nóng giận một phát súng giết chết chính mình
Lạc Vũ đột nhiên rùng mình một cái, cảm giác nghẹt thở như thái sơn đè phả vào mặt, làm cho nàng không ngừng được toàn thân run lên. Huyết dịch vọt vào đại não, có loại cảm giác choáng váng muốn ói. Lạc Vũ toàn thân phát lạnh, thậm chí có chút không đứng vững được
Mẫu thân đại nhân sẽ đối xử như thế nào với Tịch Thất? Dằn vặt một phen, rồi giết cho hả giận? Phân thây hành hạ đến chết? hay là trực tiếp ném vào bên trong dung nham nóng bỏng? (Edit: chế Vũ có trí tưởng tượng ghê)
"Thế nhưng, bất luận họ tra tấn làm sao, tôi một chữ đều không có nói thêm" Một lát sau, tiểu thiên sứ mới chậm rãi bổ sung một câu
Nếu không phải tiểu thiên sứ bị thương quá nặng, Lạc Vũ chắc chắn hung hăng đánh hắn một quyền. Một câu nói không thể một hơi nói xong à! Nhất định phải chia hai đoạn nói, đem ta sợ đến gần chết!
Dao găm trong tay áo lướt xuống tới trong lòng tay, Lạc Vũ rốt cục lấy dũng khí rút ra dao găm, hàn quang lăng liệt, từ từ từng bước, áp sát
"Hận ta không?"
Tiểu thiên sứ cơ hồ có thể cảm giác được hàn ý của lưỡi dao đến gần yết hầu
"Những người kia nhất định sẽ không bỏ qua cho tôi, chị cho tôi một cái thoải mái, ngược lại làm cho tôi ít chịu dằn vặt" thần sắc của tiểu thiên sứ rất bình tĩnh, không có sợ hãi sắp chết, ngược lại là ôn hòa sắp thăng thiên đường, giống như cái tên tươi đẹp của hắn. Còn có một câu nói, hắn không có nói ra. Có thể chết ở trong tay người yêu, cũng là một loại kết cục hạnh phúc. Hắn đã là người sắp chết, những câu nói này cũng không có giá trị nói ra khỏi miệng, thì để phần tình yêu này đi cùng với cái chết của hắn, cùng nhau chôn cất, cùng nhau tiêu tan đi...
.....
Dao găm của Lạc Vũ rốt cục hung hăng vung xuống, xiềng xích vững chắc theo tiếng mà đứt, tiểu thiên sứ nhất thời ngã xuống, té ngã ở trên phiến đá lạnh lẽo
"Ta cứu ngươi đi ra ngoài" lời của Lạc Vũ rất rất bình tĩnh, tiểu thiên sứ nghe được trong tai, lại trở thành sóng lớn mênh mông
"Chị điên rồi?" Tiểu thiên sứ khó có thể tin, "Nơi này tầng tầng phòng vệ, thủ vệ nghiêm mật, mang theo một gánh nặng như tôi, chị là không cần mạng rồi sao?"
Tiểu thiên sứ cũng nói không rõ chạy đi mừng rỡ thêm một chút, hay là lo lắng nhiều hơn chút, có thể sống sót tự nhiên để hắn mừng rỡ, thế nhưng họ thật sự có thể chạy trốn sao? sẽ liên lụy Tiểu Vũ hay không, cuối cùng hai người đều không sống nổi?
"Lời nhảm nói ít, mau đi" Lạc Vũ không phải người hấp tấp kích động, hành vi lỗ mãng, nàng muốn cứu người, thì chắc chắn sẽ không xông vào
Dưới lòng đất của Lạc gia nối liền địa đạo chi chi chít chít, Lạc Vũ sinh sống ở đây hai mươi mấy năm, đã sớm quen với địa hình, đối với mỗi một đường hầm đều rõ như lòng bàn tay. Trước đó phiền chán huấn luyện sát thủ không ngừng nghỉ, sẽ kéo Lạc 13 Lạc 14 đồng thời từ đường hầm lẩn trốn đi ra ngoài, thoải thoải mái mái ở bên ngoài chơi ba, năm ngày. Cho dù sau khi về nhà sẽ bị đánh, Lạc Vũ vẫn là đối với chuyện này làm không biết mệt. Không nghĩ tới, quanh qua quẩn lại địa đạo hỗn loạn lẫn lộn này bây giờ cũng có đất dụng võ
Tiểu thiên sứ bị tra tấn quá nặng, đừng nói chạy trốn, ngay cả đứng lên đều rất khó khăn. Lạc Vũ bất đắc dĩ, chỉ đành ngồi xổm người xuống, đem tiểu thiên sứ cõng lên, chui vào địa đạo, rời khỏi Lạc gia
Lạc Vũ dù sao cũng là nữ sinh, tuy tiểu thiên sứ không tính nặng, Lạc Vũ vẫn là cõng đến tương đương vất vả, không lâu lắm liền mồ hôi đầm đìa, thở hồng hộc. Trí mạng nhất là, vết thương trên vai cùng trên eo bị người trên lưng đè lấy, mỗi một bước đi, chính là một trận lôi kéo, mỗi một bước tiến, chính là một loại dày vò, đau đến Lạc Vũ mí mắt nhảy lên, hận không thể đem người trên lưng ném đi, để cho mình không hề thống khổ gian nan như vậy
Tiểu thiên sứ cũng đã nhận ra Lạc Vũ vất vả và thống khổ, "Chị bị thương? Vết thương của chị có phải là đang chảy máu hay không? chị đặt tôi xuống, tôi có thể tự mình đi"
"Ngươi đừng cậy mạnh, ta không sao, lập tức thì sắp đến rồi" Sắc mặt của Lạc Vũ càng ngày càng trắng bệch
Tiểu Vũ, cậy mạnh há lại là một mình tôi? đối với chị mà nói, trực tiếp giết chết tôi mới là lựa chọn lý trí nhất đó
Bên trong đường hầm đen nghịt, không thấy rõ đường phía trước, bốn phía yên tĩnh ngột ngạt không hề có một tiếng động, chỉ có tiếng thở dốc có chút trầm trọng của Lạc Vũ
Không biết qua bao lâu, rốt cục đi tới điểm cuối của đường hầm, bên ngoài là một bãi cỏ, một bầu trời đêm đầy sao, không khí cũng là trong lành dễ ngửi như vậy, gió nhẹ thổi qua, xông vào mũi chính là khí tức bùn đất pha trộn mùi thơm ngát cây cỏ
Lạc Vũ hít một hơi thật lớn, trốn khỏi đường hầm và hình phòng ẩm ướt tối tăm, ngột ngạt nặng nề, thậm chí còn mang theo hơi thở mục nát, bây giờ đi tới bên ngoài, dường như giành được một cuộc sống mới, mỗi một tấc da thịt trên người đều thoải mái lớn tiếng kêu gào
Thế nhưng, bên ngoài để cho Lạc Vũ chờ mong nhất, lại là một người
Tịch Thất đứng bình tĩnh ở trên cỏ, gió nhẹ cuốn lên tóc đen thật dài của cô ấy, tóc đen vỗ lên hai mắt mê hoặc của cô ấy, để cô ấy nhìn qua như là yêu tinh dưới bóng đêm, cô độc, lãnh diễm, mê người
Vẫn cứ là lạnh lẽo thường ngày không cho người khác đến gần, Lạc Vũ lại một mực cảm nhận được một cổ sức mạnh khiến người chân thật an tâm, bình yên, rộng rãi vô biên, như là hải dương mênh mông vô bờ
"Cậu có phải chê mạng quá dài hay không?" Tịch Thất thấp giọng quát lớn, vừa nhận được điện thoại của Lạc Vũ, cô ấy liền biết nữ nhân này lại thiện tâm đại phát rồi. Rõ ràng để nàng đi giết người, nàng lại một mực muốn cứu người, biết rõ ràng cái gì mới là quyết định lý trí nhất, nàng lại một mực muốn phương pháp trái ngược, rõ ràng là một tên sát thủ, nàng lại có một quy tắc không giết người kỳ quái
Tịch Thất tiếp xúc qua rất nhiều sát thủ, nhưng giống như Lạc Vũ như vậy, lại là lần đầu tiên. Nàng giống như một mảng sương mù, không thấy rõ, mò không ra, thần bí quái dị, để người không nhịn được muốn tiến một bước thăm dò, để người ta tò mò muốn hiểu thêm nàng một phần. Không có ai biết bước kế tiếp nàng sẽ làm cái gì, hành vi của nàng xưa nay cũng không chịu ràng buộc của lí trí, có lúc biết rõ là sai, lại vẫn cứ kiên trì đi làm, tùy tâm mà làm, tùy ý làm bậy. Tất cả của tất cả những thứ này, có lẽ chính là chỗ mị lực của nàng
"Tiểu Thất, trực tiếp đi bến tàu, đưa tiểu thiên sứ ra biển, sát thủ của Lạc gia chẳng mấy chốc sẽ đuổi theo, từng giây từng phút cũng đừng trì hoãn" Sắc mặt của Lạc Vũ rất nghiêm nghị, thực lực của Lạc gia nàng quá rõ ràng, nếu như xử lý không được, không chỉ có tiểu thiên sứ mạng không giữ được, ngay cả Tịch Thất cũng có thể bị liên lụy
"Cậu thì sao?"
"Mình cần phải trở lại" Trở lại địa phương âm u ẩm ướt, khủng bố ngột ngạt kia. Hình 5 hình 6 làm trái mệnh lệnh của mẫu thân để mình đi vào, phạm nhân chạy trốn, bọn họ đứng mũi chịu sào, có chết cũng chưa hết tội, Lạc Hàn chắc chắn đem bọn họ ngàn đao vạn quả để giải hận. Chỉ có mình trở lại, chịu đựng mẫu thân nổi trận lôi đình, thay bọn họ cầu xin, xem có thể giữ họ một mạng hay không
Lạc Vũ xưa nay cũng không nguyện thấy có người bởi vì nàng mà chết, huống chi gia tộc của Hình 5 Hình 6 đời đời kiếp kiếp hầu hạ Lạc gia, hai người thời điểm năm tuổi đi tới phủ đệ Lạc gia, vừa ở chính là mười mấy năm, cũng coi như người nhà của Lạc Vũ rồi. Lạc Vũ làm sao có thể vì chuyện riêng của mình, trơ mắt mà nhìn người nhà chết đi, mà thờ ơ không động lòng đây?
Nàng phải trở về, cho dù ngàn không muốn, vạn không muốn, nàng cũng không thể không trở lại, trở lại nơi địa ngục kinh khủng như ma quỷ kia
"Không được, cậu trở lại chỉ có một đường chết!" Tịch Thất đề cao âm lượng, quả đoán không thể nghi ngờ, kéo thật chặt cánh tay của Lạc Vũ, "Đi theo mình, cho dù liều mạng cũng không là gì" Coi như là một đời lang bạt, bị Lạc gia truy sát, thế nhưng, chỉ cần chúng ta sống chung với nhau, sống thật tốt, vậy lại có trở ngại gì?
"Tiểu Thất, cậu là đang lo lắng cho mình sao?" Mặt Lạc Vũ mang ý cười, sóng nước lấp loáng như suối của con ngươi
"Làm sao có thể, mình chỉ là lo lắng cậu liên lụy mình thôi" Tịch Thất mặt lạnh kiên quyết phủ định
Ý cười trong mắt của Lạc Vũ càng sâu, thật là một tên gia hỏa ngạo kiều
Trong đầu Lạc Vũ đột nhiên hiện ra mèo Ba Tư cao quý lạnh lùng, đầu đội vương miện, cao ngạo nghểnh đầu, đứng ở trên đài cao, liếc nhìn chúng sinh phía dưới, ngông cuồng tự đại, rồi lại cô đơn hiu quạnh. Xưa nay Tiểu Thất đều là người độc lai độc vãng, thời điểm trời tối người yên, có phải là thỉnh thoảng cũng sẽ cảm giác được cô tịch hay không?
Phần cô quạnh này, làm cho người ta đau lòng, bởi vì đau lòng, mà không nhịn được muốn tới gần
"Tiểu Thất"
"Cái gì....?" lời của Tịch Thất vẫn chưa nói hết, một thứ mềm mại dán lên bờ môi cô ấy, nhẹ nhàng mang theo một chút mùi vị chanh, còn có chút mùi thơm của mai vàng
Lạc Vũ nhón mũi chân, ôm lấy cái cổ trắng nõn nhẵn nhụi của Tịch Thất, liếm liếm cánh môi có chút khô của cô ấy, hơi thở lạnh như băng quen thuộc, mùi vị khiến người ta mê luyến
Đầu lưỡi như là nai con thấp thỏm bất an duỗi ra đi vào, lại như là khiếp đảm thu về, bên trong là nhiệt độ hừng hực. Thì ra trên người Tiểu Thất cũng không hoàn toàn là hàn ý như băng hà, phần hừng hực này, có thể chỉ cho phép một mình mình thưởng thức hay không?
Tịch Thất giống như tượng băng, không hề động đậy mà đứng thẳng bất động ở tại chỗ, chờ khi cô ấy lấy lại tinh thần, trước mắt đã không có bóng người của Lạc Vũ. Cô ấy chỉ nhớ mang máng, trước khi đi Lạc Vũ nói câu "Đợi mình trở lại"
Đại não tựa hồ hiện ra chặn đường ngắn chết chóc trống không
Kinh hãi đến đầu óc trống không lại làm sao đứng một mình Tịch Thất, tiểu thiên sứ đứng ở một bên cũng há to miệng, trợn mắt ngoác mồm, hoài nghi đây có phải là ảo giác mình bị thương quá nặng mà sinh ra hay không
Tiểu thiên sứ nhìn trời cười khổ, thì ra chị ấy đã yêu người khác rồi, như vậy, như vậy chí ít để tôi lẳng lặng bồi ở bên cạnh chị, đứng xa xa nhìn chị, được không?
Hết chương 15
Edit: Ôi sao tác giả bắn hit Vũ-Thất nhiều thế hic, Vũ-Hàn của tui đâu