Tử Ngọc nghe rõ ràng là lời nói của hai mẫu nữ, nàng dắt la xe rời xa phiền toái, nàng cũng không có đam mê bị ngược.

Vị trí tốt đều bị đoàn xe chiếm cứ, Tử Ngọc chọn một chỗ không xa không gần, gỡ tấm chắn xuống ôm Tử Lạc xuống xe, dắt con la ra cho ăn.

Để phòng ngừa buồng xe vô ý trượt đi, lại rút ra một cái cuốc từ tầng hai, đào hai cái hố nông sau bánh xe.

"Tiểu Lạc, coi chừng mấy con la.

"
Tử Lạc ngoan ngoãn canh giữ trước con la bắt đầu gặm cỏ xanh, thấy ca ca xách thùng gỗ nhỏ đi múc nước cũng không khóc.

Bên phía Tử Ngọc bận rộn múc nước từ bờ sông nhỏ, chăm sóc cho con la ăn no rồi lần nữa cố định lại vào buồng xe, ba người một già một trẻ cầm đuốc cùng Vương quản sự cùng nhau ra khỏi thôn.

Phía sau là bảy tám nam nữ khiêng đòn đi theo, ánh đuốc chiếu rọi xuống không khó nhìn ra có củi, rau dưa tươi có bùn, bình nhỏ cùng sọt có nắp.

"Đều dừng công việc trong tay lại, vị này là thôn trưởng thôn Hoàng Hoa, có mấy câu muốn nói với mọi người.


" Vương quản sự nói với mọi người.

"Chào các vị lão thiếu gia, thôn Hoàng Hoa hoan nghênh các vị đã đến, có gì cần có thể vào thôn tá túc.

"
"Buổi tối xin các vị cẩn thận thắp nến, không được giẫm lên ruộng.

"
"Đấy là một ít củi cùng đồ ăn do các thôn dân tự phát mang đến, kính xin giúp đỡ nhiều hơn.

"
"Còn một điểm nữa, mong mọi người nửa đêm đừng mò mẫm vào trong thôn, trong thôn có thủ vệ, xảy ra chuyện tự gánh lấy hậu quả.

"
Lão già nửa mềm nửa cứng nói, quả thực nghe ra chút hàm ý, Tử Ngọc là người đầu tiên tiến lên hưởng ứng.

"Lão nhân gia ngài vất vả rồi, ta muốn một bó củi, hai củ cải trắng, có trứng gà không?"
"Ha ha, tiểu ca nhi sảng khoái, Đôn Tử ngươi còn không mang đồ nhà ngươi tới cho tiểu ca nhi lựa chọn.

"
Lão giả vuốt chòm râu, mười phần trung khí.

Một nam tử trung niên hàm hậu khiêng đòn gánh bước nhanh tới phía trước, dừng ở trước mặt Tử Ngọc rồi mở nắp ra.

"Tiểu ca nhi, trứng gà một văn tiền một quả, cải trắng ba văn tiền một củ, còn có dưa muối, tương ớt nhà làm.

"
Nam nhân trung niên có vè ngoài khờ khạo giới thiệu sản phẩm nhà mình, cũng không dừng lại chút nào.


Tử Ngọc cười mua 20 quả trứng gà, hai vại dưa muối nhỏ, tương ớt, hai củ cải trắng, một bó củi nhỏ.

"Cám ơn tiểu ca nhi, tổng cộng 51 văn tiền, lấy ngươi 50 văn!"
Đôn Tử cười hàm hậu, trong mắt lại hiện lên một tia khôn khéo.

Tử Ngọc rất sảng khoái đếm ra 50 văn tiền đưa cho Đôn Tử, chờ nàng cầm đồ rời đi, lại có một số người vây quanh tranh nhau mua.

Cuối cùng, số sản phẩm còn lại của các thôn dân đều bị thương đội bao trọn, mọi người đều mua được thứ mình cần.

Cùng trưởng thôn rời đi còn có một chiếc xe ngựa, một chiếc xe la.


Tử Ngọc đốt lửa tại ở nơi cách xe la không xa, lúc chôn nồi nấu cơm thì người thương đội đã ăn cơm.

Trong nồi lại được thêm hai muỗng lớn thịt đông, cải trắng thái sợi tinh tế, lại đập ba quả trứng gà.

Cục bột mì to bằng hai bàn tay đặt ở tay trái, tay phải dao phay cắt lát, Tử Lạc canh giữ ở trước bếp nhóm lửa cả kinh há to miệng.

"Tiểu Lạc ngậm miệng lại, răng sắp rụng ra rồi!" Tử Ngọc trêu ghẹo.

Tử Lạc hai tay bôi đen, khuôn mặt nhỏ hồng hồng khép cằm lại.


"Ha ha ha, Tử Ngọc ngươi làm ca ca cũng thật khó khăn nha!"
Vương quản sự ngửi mùi mà đến, quả thực bội phục hắn tuổi còn nhỏ mà cái gì cũng biết, so với rất nhiều đại nam nhân đều giỏi hơn.

"Vương quản sự chê cười, đã sống thì phải sống tốt, huống chi còn có một tiểu đậu đinh không thể bỏ lại.

"
"Nếu không chê, lại nếm thử tay nghề của ta.

"
"Ha ha, vậy ta sẽ không khách khí!"
Vương quản sự vào nam ra bắc, chuyện khổ não nhất mỗi lần lên đường hành thương chính là ăn uống, mỗi lần đều dùng mấy nồi lớn hầm đồ hỗn loạn, đều ra mùi cám heo.

Một lúc lâu sau, hắn cũng ăn đủ.