“Cậu để tôi chạy bộ?”

Đường Lê thích thú, như nghe được một truyện siêu hài.

Nữ sinh kia sợ hãi, lắc đầu với Đường Lê.

“Cậu ấy mỗi ngày đều không mặc đồng phục. Cậu mắt nhắm mắt mở coi như chưa thấy đi.”

“Cậu ấy là thiếu gia nhà họ Đường ở Nam Thành. Nếu cậu đắc tội cậu ấy rồi, hai năm này cậu không sống dễ chịu được đâu.”

Nam sinh kia trầm mặc một lúc, điều kiện gia đình cậu, tuy không lo cơm ăn áo mặc nhưng không thể so sánh được với nhà Đường Lê.

Cậu ta rất muốn tuân thủ quy định, nhưng lại càng sợ sẽ gây rắc rối cho gia đình.

Suy nghĩ nửa ngày, cậu ta hít một hơi thật sâu, cầm lấy cuốn sổ, quay đầu lại làm như không nhìn thấy Đường Lê.

Đường Lê giật giật khóe miệng, chuẩn bị đi vào phòng học. Vừa bước một bước đã nghe thấy người phía sau ngăn cản một người khác.

“Bạn học mặc sơ mi trắng, sao cậu cũng không mặc đồng phục?”

Áo sơ mi trắng?

Đường Lê dừng bước chân nhìn lại, quả nhiên là Tề Diệp.

Thanh niên kia rõ ràng đi sớm hơn cô nửa tiếng, nhưng đến muộn hơn cô.

Sắc mặt của cậu ta không tốt lắm, trắng bệch như tờ giấy, thậm chí cả đôi môi cũng không chút sắc nào. Tóc trán ướt đẫm mồ hôi, cặp mắt ʍôиɠ lung như sương mù, có chút hơi nước.

“Tôi vừa chuyển tới, chưa kịp lấy đồng phục.”

“Cậu lừa gạt ai? Cớ này bị mấy người dùng nát từ lâu rồi. Muốn lừa gạt người, tìm một cái mới hơn một chút được không?”

Có lẽ là vì vừa rồi đụng phải Đường Lê cứng bức tường, nam sinh kia tâm tình không vui. Lúc này vừa vặn bắt được Tề Diệp, bắt lấy không buông.

“Tôi không có …”

“Đừng ngụy biện, nhanh lên chạy hai vòng quanh sân. Nếu còn lề mề nán lại, tôi trừ điểm hạnh kiểm lớp của cậu.”

Đôi môi mỏng mím lại, vừa muốn nói gì. Ngước mắt nhìn lên thấy Đường Lê cách đó không xa.

“Cậu ta thì sao? Cậu ta không phải cũng không mặc đồng phục học sinh à?”

Nam sinh dừng lại động tác, lời nói của Tề Diệp tương đương với việc tát vào mặt cậu ta một cái thật nặng.

Hắn nghiến răng, Đường Lê hắn không dám trêu vào, không thể không trút giận lên người Tề Diệp.

“So sánh cậu với cậu ta? Chẳng lẽ cậu cũng là thiếu gia nhà họ Đường à?”

Ánh mắt Tề Diệp lóe lên, trừng mắt nhìn nam sinh thẹn quá hóa giận trước mặt.

Tương tự, nữ sinh đứng kế bên cũng sợ gây chuyện, cúi gằm mặt.

Cậu chỉ nhìn bọn họ thật sâu, cuối cùng không nói gì, trực tiếp đi thẳng ra sân thể ɖu͙ƈ bên kia.

Nếu không phải vì không được OOC trước mặt Tề Diệp, Đường Lê chỉ cần nói một câu “Đây là bạn của tôi” là Tề Diệp sẽ có thể vào trường suôn sẻ mà không cần bị phạt chạy.

Đường Lê nhìn dáng vẻ lãnh đạm của thiếu niên, trong lòng lại dâng lên cảm giác ngột ngạt.

Với thân thể của Tề Diệp, đi bộ từ nhà đến trường còn tốn bao nhiêu sức lực, huống chi là chạy hai vòng thế này.

Nghĩ đến đây, Đường Lê bực bội vò vò đầu, không có quay lại phòng học, xoay người sang hướng khác.

“Sắp vào tiết, cậu đi đâu mà không trở vào phòng học?”

Nam sinh kia thấy Đường Lê không có đi về phía phòng học, tưởng cô nàng định trốn tiết, cau mày gọi trong bất mãn.

“Còn có thể làm gì nữa? Chạy bộ nha.”

“… Tớ không nghe lầm đúng không?”

“… Tớ cũng không có nhìn nhầm phải không?”

Hai người nhìn nhau nửa ngày, trong mắt đều là “Quỷ nhập à?”

Tề Diệp vừa mới chạy nửa vòng, vừa kịp điều chỉnh hô hấp, liền thấy Đường Lê từ một bên chạy vào.

Cậu không định phản ứng lại đối phương, nhưng không hiểu sao đường đi không hẹp, vẫn cảm giác được cô luôn đi theo mình.

“Có thể không đi theo tôi không? Chỗ rộng như vậy không đủ cho cậu chạy sao?” Sau thứ n lần nhìn thấy Đường Lê không nhanh không chậm chạy đến vị trí bên cạnh mình, Tề Diệp không thể nhịn được nữa, trầm giọng không kiên nhẫn nói.

“Này, sân thể ɖu͙ƈ này là địa bàn của cậu à? Ông đây thích chạy thế nào thì chạy thế đó, làm phiền cậu chỗ nào?”

Đường Lê biết Tề Diệp không chào đón mình, cô cũng không hạ giá mặt nóng dán ʍôиɠ lạnh.

Chỉ cần không ở gần mà theo dõi, nếu như hắn xảy ra chuyện gì, cuối cùng sẽ ghi tội lên đầu cô, người xui xẻo vẫn là cô.

Nhưng Tề Diệp không biết Đường Lê đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy người bên kia thật phiền phức. Thấy cô đi theo mình, liền tăng tốc muốn cách cô một khoảng nhất định.

Nhưng mà vừa chạy nhanh hơn một chút, Đường Lê ba hai bước đã theo kịp.

Cậu nghẹn đỏ mặt, cắn môi chạy nhanh hơn.

Đường Lê sửng sốt, sau đó cũng vô thức đi theo.

Hơi thở của Tề Diệp lúc đầu cũng coi như nhẹ nhàng, nhưng sau khi tăng tốc hai ba lần, đôi môi mỏng khẽ mở thở phì phò từng hơi.

Mặt khác, Đường Lê thần thanh khí sảng, hô hấp cũng không loạn, thậm chí mồ hôi cũng không đổ bao nhiêu.

Đường Lê đến gần, nhận ra ửng đỏ bất thường trêи khuôn mặt cậu. Dưới hàng mi dài, đôi mắt kia có chút không rõ ràng, như là mất tiêu cự.

Cô hốt hoảng sợ cậu ngã sấp xuống nên thừa dịp cậu ý thức không rõ đưa tay muốn đỡ.

Tay Đường Lê còn chưa chạm vào, Tề Diệp nhìn thấy, cho rằng cô có ý đồ xấu muốn trêu chọc cậu nữa.

Cậu cắn môi cuống quýt tránh đi.

Kết quả là một trọng tâm không ổn định, “bịch” một tiếng ngã xuống đất.

Đây là điều mà Đường Lê không bao giờ ngờ tới.

Cô dừng lại, lẳng lặng đứng nhìn Tề Diệp ngã trêи mặt đất.

[… Hệ thống, tôi có thể giúp cậu ta không?]

[Lúc chưa tỉnh thì không sao, nhưng giờ thì cậu đau đến tỉnh].

Ý tứ chính là không được.

Đường Lê chịu đựng nhịn xuống lương tâm cắn rứt, cứ như vậy từ trêи cao chăm chú nhìn xuống.

Thời niên thiếu chưa bao giờ bị sỉ nhục như vậy, còn ở trước mặt người mình ghét.

Cậu vốn đã nhạy cảm với cơn đau, đầu gối và lòng bàn tay bị trầy xước, đau đến cậu suýt kêu thành tiếng.

Tề Diệp cắn môi, nuốt xuống tiếng rêи rỉ nhỏ vụn, đuôi mắt phiếm hồng, âm thầm chịu đựng đau đớn, yên lặng đứng lên.

“… Còn muốn chạy à?”

Đường Lê chỉ muốn hỏi dò người bên kia có muốn nghỉ ngơi một chút hay không, nhưng Tề Diệp nghe thấy lại giống như đang giễu cợt.

Mắt đỏ hồng quay đầu lại hung hăng trừng Đường Lê một cái. Sau đó hít một hơi thật sâu, không thèm nhìn Đường Lê, đứng dậy nện bước chân tiếp tục chạy về phía trước.

Còn chưa kịp chạy mấy bước, không biết là đau quá hay nóng quá.

Trước mắt hắn tối đen, hai chân mềm nhũn.

Đau đớn trong dự liệu không có rơi vào trêи người, lần này Đường Lê bước tới, nhanh tay lẹ mắt bắt lấy cậu.

Tề Diệp đầu óc choáng váng, ý thức cũng mờ mịt.

Đường Lê nhìn thấy hai mí mắt cậu khép lại, thở phào nhẹ nhõm, sau đó đem tay cậu khoác lên bả vai mình. Cô không nghĩ nhiều, để giữ cậu đứng vững, tay vô thức lên eo cậu.

Chạm vào một cái, lòng bàn tay xúc cảm mềm mại.

Đường Lê không kìm được, thừa dịp người hôn mê, háo sắc sinh gan dạ, nhẹ nhàng bóp một cái.

“… Eo nam sinh đều nhỏ như vậy sao?”

………………………………………………………………………………

Tác giả có chuyện muốn nói: Khá lắm, lão háo sắc.

Mọi người nhớ để lại comment nha, gửi lì xì luôn nha ahjhj?