Mặt trời dần ngả về tây, nắng chiều tà bớt đi một phần rạng rỡ thêm vào một phần u buồn, bầu không khí bỗng chốc có chút tịch mịch.
Khương Hựu Lễ nhìn Kiều Nghệ Huân càng ngày càng đến gần Lộ Dao Y, không kìm được nuốt miếng, trong lòng như có hàng vạn con kiến vừa bò vừa chích, cảm giác khó chịu xen lẫn căng thẳng.
Nhưng bản thân cô lại không hề nhận thức được điều đó.
Khương Hựu Lễ có chút hít thở không thông, trống ngực đập thình thịch từng hồi.
Đôi mắt hạnh đào nhìn chằm chằm Kiều Nghệ Huân lúc này đã đứng cạnh Lộ Dao Y, thì thầm gì đó.
Một giây sau, Lộ Dao Y không nói không rằng, quay người rời đi.
Cận Như Băng luống cuống nhặt cầu lông rơi trên mặt đất rồi vội đuổi theo nàng.

Chỉ trong một khắc Lộ Dao Y vừa xoay người rời đi ấy, Khương Hựu Lễ đã bất giác mà thở dài một cái, tưởng như vừa trút xuống được một tảng đá ngàn cân.

Dù cô không có cảm giác rằng Lộ Dao Y thật sự lạnh lùng như mọi người nói, nhưng biểu hiện vừa rồi của nàng quả thực không làm cho cô phải thất vọng, thậm chí còn thấy vô cùng hài lòng.
Những tâm tư có gì đó sai sai này, Khương Hựu Lễ đều không có nhận thức được.
Người khác tất nhiên lại càng không.
Trần Hoài An chứng kiến Lộ Dao Y ngầu lòi rời đi, nhịn không được mà dùng hẳn 1001 mẫu câu khen nàng tới tấp trong lòng, suýt chút nữa đã vì quá kích động mà vỗ tay.
Lộ Dao Y quả nhiên là Omega "Quách Tỉnh"(*) nhất mà cậu từng gặp.

Cậu đã thật sự cầu nguyện cho Lộ Dao Y không bị rơi vào bẫy của trap Alpha lừng danh Kiều Nghệ Huân.

Nói thật, Kiều Nghệ Huân chỉ thích hợp làm bằng hữu, yêu đương thì thôi, vẫn là miễn đi.

Trần Hoài An đưa mắt liếc nhìn Khương Hựu Lễ.
Cậu cảm giác Khương Hựu Lễ đã không còn tức giận như ban nãy, liền quay ra vỗ vai cô: "Đại tỷ, Lộ Dao Y thật sự không có để tâm tới chị Huân nha."
Khương Hựu Lễ nhìn hai thân ảnh đang dần khuất xa của Lộ Dao Y và Cận Như Băng.
Im lặng một lúc.
Cô vội thu lại tầm mắt, cười khẩy một cái: "Hơ, không để ý đến chị Huân mới là bất hạnh của cậu ta."
Trần Hoài An: "..."
Có mà Lộ Dao Y để ý đến Kiều Nghệ Huân mới chính là bất hạnh ấy!
Cậu cảm thấy Khương Hựu Lễ cứ như vừa hất cùn vừa nói chuyện, câu trước đá đít câu sau không trượt phát nào, bèn hỏi thẳng: "Thế Khương tỷ, mày rốt cuộc muốn Lộ Dao Y đồng ý hay là không đồng ý chị Huân vậy?"
Khương Hựu Lễ hơi nghiêng đầu nhìn bóng lưng Lộ Dao Y cách đó không xa.
Sau đó thành thật: "Tao mong nàng ta sẽ tránh xa chị Huân một chút."
Không, phải là tránh đi thật xa, càng xa càng tốt.
Trần Hoài An cảm thấy vui vẻ vì tìm được bạn đồng hành có chung chí hướng.

Có điều người như Kiều Nghệ Huân, hay nói chính xác hơn là một Alpha, khi đã nhắm trúng ai thì sẽ giành lấy cho bằng được.

Chưa kể Lộ Dao Y còn là nhân trung long phượng, một Omega cấp S lẫy lừng.
Cậu cũng nhìn theo sau lưng Lộ Dao Y, cảm thán:
"Ước gì chị Huân có thể từ bỏ Lộ Dao Y."
Khương Hựu Lễ không hề phản bác.
Một lúc sau, Kiều Nghệ Huân và Liễu Hàm Ngọc cùng quay lại.

Kiều Nghệ Huân dáng vẻ ỉu xìu đi tới trước mặt Khương Hựu Lễ, khí thế bá đạo cường ngạnh của một Alpha cấp cao chỉ còn lại đúng cái nịt, "A Hựu, sao mày lại bảo với chị là Lộ Dao Y dễ gần chứ? Chị vừa hỏi em ấy có thể kết bạn với chị không, em ấy đã không thèm để ý mà trực tiếp rời đi rồi!"
Khương Hựu Lễ cũng không biết nên giải thích ra sao, "Cái này..."
Liễu Hàm Ngọc: "Lộ Dao Y, đúng thật trăm nghe không bằng một thấy, lạnh lùng không phải chỉ là một cái danh."
Kiều Nghệ Huân bất đắc dĩ cười cười: "A Hựu, chung quy lại có mỗi mày cảm thấy Lộ Dao Y là dễ gần, há chẳng phải em ấy chỉ cho phép mỗi mình mày tiếp cận thôi sao?"
Khương Hựu Lễ: "..."
Adu, không ngờ tới nha bà già.
Chỉ cho phép một mình cô tiếp cận ấy hả?
Sao Khương Hựu Lễ cứ có cảm giác câu nói này của Kiều Nghệ Huân quái đản thế nào...
Nhưng quái đản ở đâu thì cô lại không chỉ ra được.
Đm, nhưng mà rõ ràng con nhỏ đáng ghét đó lúc nào cũng muốn gây sự với cô cơ mà.
Trần Hoài An nghe Kiều Nghệ Huân nói như vậy, tự nhiên ngẫm lại, cách đối nhân xử thế của Lộ Dao Y đúng là rất kỳ quái.

Khương Hựu Lễ sơ hở là tìm Lộ Dao Y trêu chọc, thế mà Lộ Dao Y cứ như đang dung túng Khương Hựu Lễ, chưa từng phàn nàn về điều này.

Kì lạ vãi chưởng.
Nhưng mà không lẽ...
Lộ Dao Y là M (**), thích bị ngược đãi sao?
Kiều Nghệ Huân: "A Hựu."
Chị lấy điện thoại ra, nói: "Đưa chị phương thức liên lạc của Lộ Dao Y đi."

Khương Hựu Lễ liền đứng đờ ra, nhất thời có chút không biết nên trả lời thế nào.
Kiều Nghệ Huân thấy Khương Hựu Lễ trưng ra bộ mặt sượng trân liền hỏi: "Mày sao thế?"
Khương Hựu Lễ chợt hồi thần, lúng túng nói, "Không có...!Em không sao."
"Thế thì đưa cho chị đi, số điện thoại hay gì cũng được." Kiều Nghệ Huân nói, "Chị muốn thử nói chuyện qua điện thoại với em ấy trước, mưa dầm thấm lâu, sau này biết đâu em ấy sẽ hồi tâm chuyển ý."
Khương Hựu Lễ trân trân nhìn Kiều Nghệ Huân.
Não như bị đình trệ, liền không kịp suy nghĩ gì đã vội nói.

"Chị Huân, em...Em không có phương thức liên lạc của Lộ Dao Y."
Cô nhìn Kiều Nghệ Huân, phóng lao theo lao: "Trước đây từng có, nhưng mà đã xoá mất rồi."
"Ừ nhỉ, A Hựu, chị quên mất, mày là kỳ phùng địch thủ của Lộ Dao Y, giữ liên lạc với em ấy làm gì chứ." Kiều Nghệ Huân vỗ trán, sau đó nhìn về phía Trần Hoài An, trong mắt tràn ngập mong đợi, "Hoài An, mày có không?"
Trần Hoài An lập tức lắc đầu: "Em cũng không có đâu chị Huân."
Cậu quen biết Lộ Dao Y mấy năm cũng chỉ nói với nhau có vài câu, giữ liên lạc với người ta để làm gì chứ.
Kiều Nghệ Huân: "Thôi được, để chị mày nghĩ cách khác vậy."
Khương Hựu Lễ: "Em xin lỗi chị Huân."
Kiều Nghệ Huân phẩy tay: "Không sao mà."
Chị nhẹ nhàng xoa đầu Khương Hựu Lễ, "Giờ chị với Hàm Ngọc có việc, đi trước nha."
Khương Hựu Lễ cười gật đầu: "Vâng."
Kiều Nghệ Huân cùng Liễu Hàm Ngọc liền quay lưng đi về dãy lớp học.
Nụ cười trên mặt Khương Hựu Lễ vụt tắt.

Cô nhìn hình bóng Kiều Nghệ Huân đang rời đi, đầu óc rối bời, chẳng biết vì sao bản thân lại vô cớ cảm thấy không vui.
Cô xoè tay ra trước mặt Trần Hoài An, "Hoài An."
Trần Hoài An: "Hử?"

Khương Hựu Lễ: "Đưa điện thoại tao đây."
Cô đang mặc váy thể thao không có túi, vậy nên mới ném điện thoại cho Trần Hoài An cầm hộ.
Trần Hoài An: "Chờ tí."
Cậu lục tìm điện thoại trong túi áo khoác, đưa lại cho Khương Hựu Lễ.
Khương Hựu Lễ cầm điện thoại đi tới một dãy ghế đá gần đó ngồi xuống.

Cô cố ý đưa điện thoại đối diện Trần Hoài An để cậu không thể nhìn thấy màn hình được, sau đó bật nguồn lên rồi ấn vào giao diện của Wechat, mở ra khung chat với con nhỏ đáng ghét Lộ Dao Y.

Tin nhắn cuối cùng của cô và Lộ Dao Y là thời điểm còn trong kì nghỉ hè - ngày 10/8, cũng chính là ngày sinh nhật của Lộ Dao Y.
Dòng chữ "sinh nhật vui vẻ" của cô, kèm theo lời cảm ơn lạnh lùng của Lộ Dao Y ở bên dưới là tất cả những gì xảy ra gần nhất trong cuộc trò chuyện.
Do là Lễ Hạc Niên và Khương Khê Viễn năm nào cũng nhắc nhở cô đi chúc mừng sinh nhật nàng, vì lẽ đó nên cứ đến ngày này, cô đều sẽ chủ động nhắn tin chúc Lộ Dao Y sinh nhật vui vẻ.

Lộ Dao Y cũng biết rõ nguyên do đằng sau, tuy nhiên vẫn luôn rất lịch sự cảm ơn Khương Hựu Lễ.
Cô cũng không hiểu sao vừa nãy mình lại phải nói dối Kiều Nghệ Huân.
Nhưng cô đã thật sự làm như thế.
__________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Quá khó viết, mình cảm giác áng văn này so với văn thể thao điện tử mình viết trước đó còn khó hơn...!Mình muốn viết xong cũng sợ viết không nổi, thế nên cứ viết viết xóa xóa, hôm nay cũng chỉ có nhiêu đây thôi QAQ
_________________________
Editor có lời muốn nói:
(*): ý là tỉnh táo ấy mọi người, cái này như kiểu wordplay thôi, tỉnh=Quách Tỉnh=Quách Tĩnh a.k.a một nhân vật trong Thần deal đại hiệp:v
(**): Masochist - người thích cảm giác bị ăn hành.